Chương 17

Tại quán nướng, các công nhân cùng Dương Khâm đều ngồi một bàn, uống được vài vòng, Dương Khâm mới chậm rãi mở miệng: “Tôi định nhận dự án ở nhà ga cũ.”

“Anh, chẳng phải lúc trước anh nói dự án nhà ga cũ trả tiền chậm sao...”

Đúng là chậm, nhưng có tương lai. Trước kia anh chỉ muốn kiếm tiền nhanh, có thể chữa bệnh cho bà nội là được rồi.

Nhưng hiện tại, anh liếc nhìn tiệm chè, rồi thu ánh mắt lại, nói: “Ai muốn đi theo tôi thì chuẩn bị đồ đạc, không muốn thì tôi tìm việc khác cho.”

Nếu có thể hoàn thành cải tạo nhà ga cũ, vậy coi như anh đã có một dự án riêng, có thể an cư lập nghiệp...

Bọn họ uống đến hơn mười giờ mới giải tán. Lúc này Ôn Cừ Hoa đang dọn dẹp tiệm, đợi bọn họ rời đi thì tầng một tiệm chè đã đóng cửa, chỉ còn đèn tầng hai còn sáng, nhưng hôm nay Dương Khâm không có cơ hội hỏi câu trả lời của cô nữa.

Anh không đi cùng bọn họ mà đứng bên kia đường hút thuốc, thỉnh thoảng nhìn về phía đèn sáng tầng hai. Đến mười một giờ, tầng hai cũng tắt đèn, anh sờ sờ túi, bên trong là tuýp thuốc mỡ đã mua trong bệnh viện trước khi bị bắt, vẫn chưa kịp đưa cho cô.

Môi cô có vẻ đã lành, ánh mắt nhìn anh cũng xa cách lạnh nhạt. Ngày hôm đó ở tầng hai ép hỏi anh như chưa từng xảy ra, hai người lại quay về xa lạ như lúc bắt đầu.

Anh đã xé lớp giấy mỏng giữa hai người, nhưng cô vẫn chẳng có phản ứng gì.

Anh còn phải đến bệnh viện huyện, Tiểu Tín đang ngủ say, mẹ Tiểu Tín cũng ngủ gục trong phòng bệnh, những bệnh nhân khác cũng đã ngủ, ánh đèn rất mờ.

Dương Khâm nhẹ nhàng đi vào, đặt một túi giấy màu nâu dưới chăn của Tiểu Tín rồi lặng lẽ rời đi.

Sáng hôm sau, Tiểu Tín tỉnh dậy, sờ thấy túi giấy trong tay thì sửng sốt. Mẹ Tiểu Tín giật lấy xem rồi hỏi: “Cái gì vậy? Sao nhiều... tiền thế này?”

Tiểu Tín lập tức nói: “Chắc chắn là anh Khâm đưa. Con nghe nói anh ấy đã không sao rồi.”

Mẹ Tiểu Tín đếm tiền, sắc mặt dần dần giãn ra.

Nhưng Tiểu Tín lại nói: “Mẹ, tiền này chúng ta không thể nhận. Đây là số tiền anh Khâm để dành để chữa bệnh cho bà nội. Nếu có bồi thường thì cũng là do Lưu Quân bồi thường.”

Nghe vậy, mẹ Tiểu Tín lập tức đỏ mắt: “Không lấy thì nhà chúng ta sống sao? Tiền học của em gái con, tiền nợ lúc ba con mất... Tiểu Tín, mẹ cũng không muốn lấy, nhưng con nói đi không có tiền thì sống thế nào đây?”

Tiểu Tín im lặng, khuôn mặt non nớt lại lộ ra vẻ mệt mỏi.

Trong hai ngày, Dương Khâm tìm gặp các ông chủ cũ uống rượu ăn cơm, giải thích chuyện của mình. Ông chủ kia nghe xong thì do dự, nếu là Dương Khâm trước kia, ông ta sẵn sàng hợp tác.

Nhưng bây giờ, Dương Khâm dính líu đến chuyện không minh bạch, dù đã được tuyên trắng án, nhưng bảo giao việc cho anh, ông ta vẫn không yên tâm.

Dương Khâm là người khôn khéo, sao có thể không nhận ra ông chủ kia đang do dự đó. Anh cười khẽ một tiếng: “Không sao đâu anh, đừng khó xử.”

“Anh em, không phải anh... Cậu có tay nghề, đi đâu cũng có thể nhận việc, cho dù rời khỏi Lang Thành thì vẫn có cơ hội phát triển.”

Ông ta xem như đang nhắc nhở Dương Khâm một câu, với tình hình hiện tại, ở lại Lang Thành chẳng bằng rời đi nơi khác để phát triển.

Dương Khâm chỉ cười cười, không lên tiếng.

Anh chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ đi nơi khác, bà nội anh vẫn còn ở làng chài nhỏ, còn có Ôn Cừ Hoa...

Chưa đến mức đường cùng tuyệt lộ, chỉ là bây giờ anh đã đem hết tiền cho nhà Tiểu Tín, không xu dính túi, mà hợp tác với ông chủ nhỏ kia thì cũng coi như hỏng rồi, anh đành quay về chỗ ở tạm.

Sáng hôm rời công trường, anh nhờ nhân viên tạp vụ thuê giúp anh một phòng đơn, mỗi tháng mười đồng.

Điều kiện không phải quá tốt, nhưng anh không để tâm, có thể tạm chấp nhận được.

Anh nằm trong căn phòng trống trơn chỉ có một chiếc giường, nghĩ rằng bản thân chịu khổ cũng chẳng sao, nhưng với tình hình hiện tại mà còn đi hỏi Ôn Cừ Hoa những chuyện kia thì thật là không biết xấu hổ.

Tiền, sự nghiệp.

Không có hai thứ đó, đi theo đuổi cô chẳng khác nào chơi lưu manh.

Cuộc sống của cô quá tinh xảo, thoải mái, vừa nhìn đã biết xuất thân tốt, dù anh có rung động thì hiện tại cũng không thể mặt dày mà theo đuổi.

Hiện tại còn chưa phải lúc.

Anh lại nhớ đến lời của vị luật sư hôm đó, phải biết lượng sức mình.

Anh sao lại không biết lượng sức mình chứ, cho nên từ đầu đã không dám lại gần cô, ngày nào cũng tự nhắc mình kiềm chế một chút, đừng nghĩ nữa.

Từ hôm đó trở đi, Ôn Cừ Hoa không còn gặp lại Dương Khâm nữa, lời hôm đó anh chưa kịp nói ra, cô cũng không biết được. Cô đến đây là để hoàn thành nhiệm vụ, không phải để yêu đương, nên rất nhanh đã gạt bỏ Dương Khâm ra khỏi đầu.

Hà Hữu Đạo đã ra đầu thú, Dương Khâm cũng được minh oan, coi như cô đã hoàn thành một việc lớn, cô muốn tự thưởng cho bản thân.

“Tiểu Ôn, cô định đi xa, thế cái tiệm này thì sao?”

Ôn Cừ Hoa cười, nhét một chiếc mũ chống nắng mới vào tay thím Lục: “Đóng cửa vài hôm thôi, với lại còn phải nhờ thím giúp cháu tìm người trông tiệm, sau khi trở về cháu sẽ dạy qua một chút, sau này tiệm không cần phải có mặt cháu nữa.”

Tìm người thì không khó, Lang Thành thiếu gì cô gái trẻ đang muốn xin việc. Chỉ là thím Lục cảm thấy Ôn Cừ Hoa tâm thật lớn, cô làm buôn bán cũng không tệ, nhiều người đến tiệm cô ăn thử món ngọt Cảng Thành, vậy mà cô lại nói muốn tìm người trông tiệm, thế chẳng phải kiếm được ít tiền hơn sao?

Nhưng nhìn qua thì cô cũng không thiếu tiền, mở tiệm giống như là chơi trò chơi vậy.

“Được rồi, thím sẽ để ý giúp cháu.”

Ôn Cừ Hoa gật đầu, sau đó quay lại tiệm.

Sắp vào hè, cô rất sợ nóng, dạo này tâm trạng cũng hơi bực bội, dù quạt có tốt đến mấy cũng không bằng máy điều hòa.

Đây là năm đầu tiên cô trọng sinh, mùa hè năm 1988 lại kéo cô trở về cái tuổi 21 mới tốt nghiệp, còn tự do vô tư.

Kiếp trước, năm này cô không đến Lang Thành mà về nhà bà ngoại ở Kinh Đô. Nhà bà ngoại, ông ngoại và cậu mợ đều ở đó, sau khi xảy ra chuyện, cô gần như tự giam mình, cũng không có cơ hội để về thăm ông bà ngoại,.sau này ông bà ngoại mất, cô cũng không kịp gặp mặt lần cuối.

Vậy nên nhân lúc Dương Khâm tạm vượt qua một cửa ải, cô muốn tranh thủ về thăm Kinh Đô.

Nói làm là làm, cô thu dọn hành lý, treo biển tạm nghỉ trước tiệm đồ ngọt.

Bến xe Lang Thành đã bị phá dỡ xây lại, tuyến xe tạm ngừng hoạt động, cô phải đi xe đến tỉnh thành trước, rất bất tiện, trời lại nóng, mồ hôi đầy người, cô vừa cầm chiếc quạt nhỏ vừa quạt.

“Anh, anh xem có phải là bà chủ Tiểu Ôn không?” Dương Thiên mắt tinh, chỉ vào Ôn Cừ Hoa đang chuẩn bị lên xe.

Thấy cô xách vali, Dương Thiên hơi ngạc nhiên: “Cô ấy định rời khỏi Lang Thành sao?”