Chương 16

Hà Hữu Đạo tự thú là chuyện tốt, nhưng Dương Khâm lại nghĩ đến người luật sư từ Cảng Thành đến kia, anh cụp mắt xuống, che đi âm u nơi đáy mắt.

Nếu quả thật là người đó ra tay, anh thà tự mình từ từ xử lý còn hơn.

Anh ta và Ôn Cừ Hoa là quan hệ gì? Tại sao lại nghe lời Ôn Cừ Hoa mà đến giúp anh?

Còn nữa, cái giọng điệu thân quen, gần gũi với Ôn Cừ Hoa đó khiến anh cảm thấy vô cùng khó chịu.

Anh không phải không có cách để ra ngoài, chỉ là tốn chút công sức thôi, anh không cần cô phải nhờ người đàn ông khác tới giúp anh.

“Anh?” Dương Thiên thấy anh sắc mặt phức tạp, tưởng còn có chuyện phiền phức gì khác.

“Cậu về trước đi, dẫn anh em làm việc cho tốt, nếu tôi được thả, tiền lương của mấy anh em chắc không còn trông mong gì nữa, sau này tôi sẽ dẫn mọi người kiếm lại.”

Nếu anh bình an ra ngoài, nhà họ Lưu chắc chắn sẽ không chịu bồi thường tiền công cho công nhân đội anh, cũng đừng mong đòi lại được tiền lương, trừ phi bọn họ đến gây sự, nhưng nhà họ Lưu không dễ gì đυ.ng đến, chuyện này đâu thể giải quyết trong ngày một ngày hai.

“Không sao, tiền còn kiếm lại được.” Dương Thiên thật lòng tin vào bản lĩnh của Dương Khâm, dù lần này thất bại, anh vẫn có thể dẫn dắt bọn họ tiếp tục tìm việc khác để kiếm sống.

“Chỉ là tiền bồi thường của Tiểu Tín, Tiểu Tín thì không oán trách gì anh, nhưng mẹ cậu ta thì...” Nhắc tới mẹ Tiểu Tín, Dương Thiên cũng thấy đau đầu.

“Không sao, Tiểu Tín để tôi lo.” Dương Khâm không phải người trốn tránh trách nhiệm. Tiểu Tín là người anh dẫn đến, xảy ra chuyện, anh dĩ nhiên phải gánh vâc trách nhiệm, người còn sống đã là may mắn rồi.

Còn công nhân tử vong tại chỗ thì không phải người trong đội anh. Nghe nói hôm đó trước khi làm việc còn uống rượu, luận trách nhiệm cũng không thể đổ hết lên đầu anh.

“Còn bà nội tôi thì sao...”

“Yên tâm đi anh, bọn em giấu hết rồi, bà cụ không biết gì đâu.”

“Ừ.”

“Anh, hôm anh được thả, bọn em tới đón anh.”

Hôm Dương Khâm được thả, trời đã về chiều, nắng tắt từ lâu, ánh hoàng hôn xám xịt phủ khắp nơi, anh vẫn mặc bộ quần áo cũ từ lúc bị bắt, định về nhà tắm rửa một cái rồi đến bệnh viện thăm Tiểu Tín.

Khi đi ngang qua quán nướng, anh giả vờ như vô tình liếc nhìn sang tiệm chè bên cạnh.

Tiệm chè vẫn treo biển “đang mở cửa”, từ cửa sổ hắt ra ánh đèn vàng nhàn nhạt, loáng thoáng bóng dáng thanh thoát trong tà áo xanh nhạt đang bận rộn qua lại.

Cô cười rạng rỡ, dáng vẻ chẳng hề bị ảnh hưởng vì một người đàn ông, nếu Dương Khâm chưa từng gặp vị luật sư kia, hẳn anh sẽ cho rằng mình chẳng là gì trong cuộc đời của Ôn Cừ Hoa.

Nhưng cố tình, từ cảng Thành xa xôi lại xuất hiện một người luật sư, tự nhận đến để biện hộ cho anh.

Cố tình, Hà Hữu Đạo lại đúng lúc đi đầu thú, có liên quan gì đến cô hay không, anh muốn biết.

Kìm nén suy nghĩ trong lòng, lần đầu tiên, anh bước chân vào tiệm chè đang mở cửa.

“Chào mừng quý khách~.” Cô tươi cười quay lại, đối diện với ánh mắt sắc bén của Dương Khâm.

Cô sửng sốt, đã mấy ngày không gặp anh rồi. Trong đầu cô vẫn còn nhớ rõ cảnh tượng hôm đó trên lầu hai, cô ngã vào lòng anh, truy hỏi anh, trong mắt anh khi ấy là ánh nhìn nóng bỏng chẳng hề che giấu chút nào.

Lúc này đây, cô bất chợt cảm thấy luống cuống, gượng gạo, ngượng ngùng... Đủ loại cảm xúc nỏi lên trong lòng, cuối cùng cố ra vẻ bình thường lên tiếng: “Anh gọi món sao?”

Dương Khâm vốn không đến để uống chè. Anh nhìn cô chằm chằm, định hỏi rõ mọi chuyện, nhưng lời đến miệng lại khó mà thốt ra.

Đúng lúc này, mùi khét xộc tới, khói bốc lên từ quầy chế biến.

Ôn Cừ Hoa vội vàng chạy vào sau bếp, nhìn thấy nguyên liệu của mình đã bị nấu khét, cô đưa tay muốn nhấc nồi nhỏ lên đem đến bồn rửa, kết quả bị hơi nóng làm bỏng đầu ngón tay...

Vẫn là cánh tay phía sau đưa tới, tắt lửa rồi nhấc nồi đặt vào nước lạnh xối rửa.

Anh cúi đầu làm việc, động tác không nhanh không chậm, gương mặt kiên nghị mang theo sự nghiêm túc.

Ôn Cừ Hoa mấp máy môi, vừa định nói gì đó thì anh đã vắt một chiếc khăn mặt bằng nước lạnh, đi tới cầm tay cô xem đầu ngón tay bị đỏ, rồi dùng khăn lạnh bọc lấy đầu ngón tay cô, hơi lạnh làm dịu đi cảm giác bỏng rát.

Cô ngẩng đầu nhìn anh, mà ánh mắt anh lại chỉ chuyên chú dán chặt vào tay cô.

Đúng lúc cô nghĩ anh sẽ không nói gì thì anh đột nhiên lên tiếng: “Ôn Cừ Hoa, em...”

Gì cơ?

Anh ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt khó hiểu của cô: “Em đã tìm được vị hôn phu của mình chưa?”

Cô vừa định hỏi vị hôn phu nào, bỗng nhớ ra mình từng bịa chuyện bên ngoài, liền có chút cắn lưỡi, hơn nữa, ánh mắt anh nhìn cô cũng quá kỳ lạ rồi đi?

Tim Ôn Cừ Hoa đập nhanh hơn một chút, chẳng lẽ anh muốn tỏ tình với cô?

Vậy thì cô nên từ chối thế nào mới tốt đây?

Nhưng tay cô vẫn đang bị anh nắm, Ôn Cừ Hoa theo bản năng định rút tay lại thì nghe anh hỏi tiếp: “Nếu vẫn chưa tìm được, có muốn đổi người khác thử không?”

“Cái gì?” Ôn Cừ Hoa kinh ngạc nhìn ánh mắt nghiêm túc của anh.

Dưới ánh mắt tối trầm của Dương Khâm là sự cẩn thận và trịnh trọng, anh vừa định nói tiếp thì bên ngoài vang lên tiếng gọi lớn: “Anh! Anh làm gì ở chỗ bà chủ Tiểu Ôn vậy? Bọn em tìm anh mãi!”

Dương Thiên đứng bên ngoài mở to mắt kinh ngạc nhìn Dương Khâm và bà chủ Tiểu Ôn, cậu ta đến trại tạm giam đón Dương Khâm nhưng không thấy đâu, nhớ ra hôm nay bọn họ hẹn nhau tụ tập ở quán nướng xả xui, vốn định ghé tiệm chè mua ly đậu xanh đá, ai ngờ lại thấy Dương Khâm đang ở trong bếp nói gì đó với bà chủ Tiểu Ôn.

Ôn Cừ Hoa nghe thấy giọng của Dương Thiên liền rút tay về ngay, cả người không được tự nhiên, nhanh chóng đi ra ngoài.

Dương Khâm vẫn nhìn theo bóng lưng mảnh mai của cô, cô trốn cũng thật nhanh.

Anh chẳng còn tâm trí nào để hỏi luật sư về chuyện Hà Hữu Đạo nữa, mà chỉ muốn biết giữa anh và cô, có chút khả năng nào không?

Dù không muốn thừa nhận, nhưng anh phải thừa nhận, hình như anh đã phải lòng cô ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Ngay lần đầu gặp đã bị hấp dẫn, biết là mình không xứng, vẫn muốn đến gần. Lần này cô âm thầm giúp anh, có lẽ cô cũng có chút thiện cảm với anh?

Anh muốn thử một lần.

Nhưng vừa rồi bị cắt ngang, Dương Khâm đành để lần sau hỏi lại cô. Anh quay lại bồn rửa, rửa sạch nồi nhỏ bị cháy của cô, rồi lau dọn sạch sẽ mặt bàn mới đi ra ngoài.