Lương Hành hơi bất ngờ, nhấp một ngụm trà lạnh rồi nói: “Đừng dính vào chuyện này nữa. Dù nhà họ Ôn có thế nào... nhưng Lang Thành là nơi xa xôi hẻo lánh, rắn địa phương không dễ chọc vào đâu, tôi đưa em về Cảng Thành nhé.”
“Tôi mời luật sư là để giải quyết vấn đề cho tôi, chứ không phải tới để giải quyết tôi.” Ôn Cừ Hoa mỉm cười nhìn anh ta, nhưng ánh mắt lại không có chút độ ấm.
Giữa cô và Lương Hành, cũng chẳng thân thiết đến mức ấy.
Tay cầm ly trà của Lương Hành khựng lại, khẽ cười một tiếng, cô vẫn như xưa.
Nhưng chính vì cô không thay đổi, anh ta càng chắc chắn cô sẽ không đời nào có tình cảm với một người quê mùa ở huyện thành nhỏ.
“Được thôi, đại tiểu thư đã muốn chơi thì chơi cho vui vẻ một chút, tôi đợi em ở Cảng Thành.”
Cần gì anh ta đợi? Cảng Thành là nhà cô, cô tự nhiên sẽ quay về.
“Khoan đã, để lại tài liệu điều tra mà anh có.” Trước khi đi gặp Dương Khâm, Lương Hành đã điều tra gần như tất cả mọi chuyện, vốn dĩ anh ta luôn cẩn trọng.
Lương Hành cũng không ngần ngại, lấy tài liệu từ trong cặp ra đặt lên bàn, còn khẽ nhắc nhở: “Không chừng anh ta chỉ muốn kiếm một khoản bồi thường kha khá, em đừng tốt bụng mà phá hỏng việc của người ta.”
“Anh ta sẽ không làm thế.”
Lương Hành không hiểu sao cô lại chắc chắn như vậy, cũng không nói thêm nữa, lên xe rời đi.
Dương Khâm từ chối giúp đỡ của cô, Ôn Cừ Hoa nói là tức giận nhưng thực ra cũng chẳng tức mấy, cô chẳng quen biết gì người đàn ông ấy, chỉ là không muốn trơ mắt nhìn bi kịch tái diễn lần nữa.
Cô lo nhiệm vụ thất bại, đến cuối cùng bản thân cũng sẽ mất đi tất cả.
Ôn Cừ Hoa nhíu mày, nghiêm túc xem đống tài liệu Lương Hành để lại, từ đó phát hiện ra một nhân vật then chốt — Lão Hà.
Lão Hà...
Tối hôm đó, trong con hẻm nhỏ gần quán mạt chược, Lão Hà bị một người phụ nữ xinh đẹp chặn đường.
Ông ta vừa mới đánh bạc xong, thua không ít, tâm trạng đang bực bội thì thấy một đại mỹ nhân xinh đẹp như thế, mắt lập tức sáng rực lên.
Ôn Cừ Hoa ra hiệu bằng mắt, tài xế kiêm vệ sĩ của cô lập tức bước lên, bẻ tay ông ta ra sau rồi ấn mạnh lên tường.
“Đau, đau, đau...”
Thấy gương mặt béo phì của Lão Hà bị ép đến méo mó trên tường, ánh mắt Ôn Cừ Hoa lộ rõ vẻ ghê tởm, cô khoanh tay trước ngực, nhẹ giọng uy hϊếp: “Thật nghĩ trốn ở đây là không ai tìm ra ông sao?”
“Cô là ai?” Giọng Lão Hà âm ngoan.
Ôn Cừ Hoa ném vài tờ giấy vào mặt ông ta: “Tôi là ai ông không cần biết. Nhưng ông nhận tiền rồi lại tham ô bỏ túi riêng, không lắp đặt lưới bảo hộ khiến công nhân té ngã từ giàn giáo tử vong và bị thương, trách nhiệm cũng không nhỏ đâu.”
“Cô!” Gương mặt Lão Hà méo xệch, hung hăng trừng mắt nhìn cô: “Tôi khuyên cô đừng chõ mũi vào chuyện người khác, tôi...”
“Muốn nói là ông có người chống lưng à?”
Ôn Cừ Hoa khẽ cười một tiếng: “Nhưng nếu có người buộc phải chịu trách nhiệm, ông nói xem sẽ là ông, hay là Lưu Quân?”
Nghe thấy cái tên Lưu Quân, mặt Lão Hà tái mét, ông ta không ngờ cô gái này lại biết hết mọi chuyện.
“Cô đến vì Dương Khâm? Cô là gì của cậu ta?”
“Có thể coi là... quý nhân của anh ta.”
“Hơn nữa tôi thật sự không muốn thấy máu của người vô tội bị đổ.” Ôn Cừ Hoa lắc đầu, ánh mắt lạnh nhạt: “Ông tự đi đầu thú hay chờ nhà họ Lưu tới xử lý ông?”
“Ha ha, cô ngây thơ thật đấy, em gái tôi đang mang thai cháu đích tôn duy nhất của nhà họ Lưu, cô nghĩ nhà bọn họ sẽ...”
“Chính ông cũng nói là em gái ông mang, đâu phải ông mang.” Ôn Cừ Hoa cười nhẹ: “Dương Khâm có đầy đủ bằng chứng và luật sư có thể vì anh ta biện hộ vô tội, đến lúc đó ông nghĩ nhà họ Lưu sẽ chọn ông hay chọn Lưu Quân?”
Lão Hà không tin lời cô nói, nếu Dương Khâm thực sự có thể vô tội được thả ra, sao cô còn mất công đến tìm ông ta? Ông ta hừ lạnh: “Đừng hòng dọa tôi.”
“Tôi cần gì dọa ông? Bằng chứng phạm tội của ông đều ở đây, nếu tự thú, còn được giảm nhẹ hình phạt, nói không chừng nhà họ Lưu còn chịu ra mặt giúp ông vì cái gọi là danh dự của đứa cháu trai ấy.”
“Còn nếu ông ngu ngốc, tôi chỉ cần in thêm vài bản tài liệu này, gửi cho truyền thông, nhà họ Lưu, gia đình nạn nhân, nhật báo Lang Thành... Tôi nghĩ đến lúc đó mọi người đều rõ ai là thủ phạm, nhà họ Hà của ông, già trẻ lớn bé chỉ e cũng khó yên thân...”
“Cô!” Lão Hà lần này hoàn toàn sụp đổ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.
Ông ta không ngờ người phụ nữ nhìn có vẻ yếu đuối xinh đẹp này, lại có thể lạnh lùng và tàn nhẫn như thế khi uy hϊếp người khác.
“Chúng ta đi thôi.” Ôn Cừ Hoa nói xong, tài xế liền thả lỏng tay, Lão Hà mềm nhũn ngồi sụp xuống đất, trơ mắt nhìn tà váy cô bay phất phơ rời đi.
Chẳng bao lâu sau, trong hẻm lại xuất hiện thêm mấy người, trên tay cầm theo gậy gộc, lão Hà vốn chưa hoàn hồn, liền bị bọn họ vây kín.
“Các người con mẹ nó lại là ai?”
“Hà Hữu Đạo, ông đổ hết tội lên đầu anh Dương của chúng tôi, ông tưởng vậy là có thể nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật sao?” Mấy người vừa nói, vừa giơ gậy lên, chuẩn bị dùng vũ lực ép cung.
Lão Hà sợ đến mức ôm đầu co rúm lại, hoảng loạn hét lên: “Đừng đánh! Đừng đánh! Tôi tự thú! Tôi đi đầu thú là được chứ gì!”
...
“Anh, Hà Hữu Đạo đã bị bắt vào thẩm tra rồi, chắc anh rất nhanh liền được thả ra.”
Dương Khâm trước khi tiến vào đã sắp xếp Dương Thiên đi tìm Hà Hữu Đạo đang lẩn trốn. Nghe vậy, Dương Khâm khẽ “ừ” một tiếng, trong lòng tự biết rõ.
“Chỉ là trong thời gian ngắn thì ông ta chưa chịu nhận tội đâu, số tiền mờ ám đó ông ta giấu kỹ lắm, cậu vẫn phải...”
“Anh, ông ta tự thú rồi.”
Dương Khâm lập tức ngẩng đầu nhìn cậu ta: “Tự thú rồi?”
Dương Thiên cũng mù mờ không hiểu: “Bọn em mới tìm được ông ta tối qua thôi, còn chưa kịp động tay động chân, ông ta đã hoảng loạn tự nói muốn đi đầu thú.”
Dương Khâm cảm thấy trong chuyện này chắc chắn có điều gì khuất tất mà anh chưa biết. Hà Hữu Đạo vốn là người phụ trách mua sắm và an toàn ở công trường, sau lưng lại có Lưu Quân chống lưng, xưa nay luôn cậy thế hϊếp người, nếu không có lý do gì đặc biệt thì tuyệt đối không dễ dàng nhận tội như vậy.
“Tối qua còn có ai đi tìm ông ta không?”
“Cái đó... em không hỏi.” Dương Thiên trước nay chỉ làm theo lời Dương Khâm dặn, chưa từng nghĩ xa như thế.
“Sao vậy anh? Ông ta tự thú chẳng phải là chuyện tốt sao? Trách nhiệm của anh sẽ nhẹ đi, mà mấy gia đình bị gặp sự cố đó cũng sẽ chuyển hướng đòi người khác.”