Chương 14

“Mẹ, mẹ muốn anh Dương phải ngồi tù hả?” Tiểu Tín mắt hoe đỏ, ngẩng đầu lên.

Công an cất sổ lại, chỉ để lại một câu “Để bệnh nhân an tâm dưỡng thương” rồi rời khỏi.

Nhưng chuyện này chẳng qua là làm theo hình thức, bên trong đã có người giật dây, đích danh chỉ điểm muốn người họ Dương này gánh hết tội thay.

Đối diện Dương Khâm là một người đàn ông, mỉm cười nói: “Cậu suy nghĩ cho kỹ đi, cùng lắm cũng chỉ là ngồi tù vài năm, nhận tội thay là xong. Bà nội cậu sẽ có người lo, tiền thuốc men cũng như tiền lương của cậu, cộng thêm tiền bồi thường mấy năm này, không phải là con số nhỏ đâu, còn hơn cậu bán mạng làm việc kiếm từng đồng.”

Dương Khâm cúi đầu, không tỏ thái độ gì.

Người kia nói xong, đứng dậy định rời đi, còn quay đầu lại bổ sung một câu: “Cậu là người thông minh, có hợp tác hay không thì kết quả cũng như nhau, chỉ là sau này ra tù, cuộc sống sẽ khác thôi.”

Dương Khâm nhìn bóng lưng người kia rời đi, cười nhạo một tiếng.

Nếu anh nhận hết tội, không đủ khả năng bồi thường cho gia đình nạn nhân, thì ngồi tù vài năm là chắc chắn. Gia đình Lưu Quân chỉ cần bỏ ra chút tiền là bịt miệng được anh, còn Lưu Quân thì vẫn ung dung như không có chuyện gì xảy ra, cùng lắm bán công trình rồi đi nơi khác làm ăn tiếp.

Còn anh thì sao? Có tiền án, tiền đồ coi như tiêu tan.

Dương Khâm đã sớm đoán được mọi chuyện sẽ đi đến bước này. Anh từng nghĩ nếu là trước kia, có khi bản thân sẽ cân nhắc xem có thể lợi dụng được bao nhiêu, rồi thương lượng với nhà họ Lưu.

Anh cụp mắt, bất chợt trong đầu lại hiện lên một khuôn mặt nhỏ xinh đẹp, chất vấn anh tại sao lại tránh mặt cô.

Nếu vụ này đã định tội rồi, đừng nói là tránh mặt, có khi cả đời này anh cũng không còn cơ hội gặp cô nữa.

Cô sẽ ở bên ngoài nghe được chuyện về anh, biết anh đã vào tù, liệu cô có hối hận vì không sớm cách xa anh một chút không?

Dương Khâm nhíu mày, tâm trạng ngột ngạt, ngón tay cái và trỏ cứ chà sát vào nhau, nhưng cũng không phải là không có đường lui.

Anh đã để lại một đường thoát, chính là kéo lão Hà – người phụ trách an toàn ra ánh sáng. Chuyện này không hoàn toàn do lỗi của anh, lão Hà là anh trai của tình nhân Lưu Quân, khi xảy chuyện thì chuồn còn nhanh hơn ai hết.

Nhiều nhất là ba ngày, người của anh có thể tóm lão Hà về đây, đến lúc đó, anh sẽ có cơ hội lật ngược thế cờ.

Nhưng đến ngày thứ ba, người đầu tiên Dương Khâm gặp không phải là công an, mà là một vị luật sư ăn mặc tây trang giày da, ngồi ngay trước mặt anh.

Vị luật sư này ăn mặc rất sang trọng, tay còn đeo đồng hồ hàng hiệu, anh ta lấy từ cặp tài liệu ra bản hợp đồng nhận thầu công trình cùng các giấy tờ khác, rồi tự giới thiệu: “Chào anh Dương, tôi tên là Lương Hành, được người ta ủy thác đến để biện hộ cho anh trong vụ tai nạn lần này.”

“Ai ủy thác?” Anh lười biếng ngước mí mắt, hờ hững nhìn người đối diện.

Dương Khâm thật sự không biết trong số người quen của mình ai có thể thuê luật sư cho anh, mà ở cái xó nhỏ như Lang Thành này thì càng khó kiếm ra được một luật sư ra hồn.

Huống hồ người trước mặt này, vừa nhìn đã biết không phải nhân vật đơn giản.

Lương Hành đẩy gọng kính viền vàng, cười nhạt một tiếng: “Chuyện đó anh không cần biết, chỉ cần phối hợp, kể cho tôi những gì anh biết là được.”

Tuy trông còn trẻ, nhưng giọng điệu vừa từ tốn vừa mang theo chút cường thế, khiến Dương Khâm hơi nheo mắt lại: “Từ Cảng Thành đến à?”

Lương Hành nhếch môi cười, không phủ nhận.

Ngay giây sau, Dương Khâm liền cau mày, khó chịu nói: “Cảm ơn, nhưng tôi không cần, anh từ đâu đến thì quay về đó đi.”

Anh không muốn nghĩ tại sao lại có một luật sư từ Cảng Thành đến giúp mình, càng không muốn nghĩ đến Ôn Cừ Hoa, cũng không dám nghĩ đến cô.

“Xem ra trong lòng anh đã biết rõ rồi.” Lương Hành gập tài liệu lại, lười nhác ngồi ngả người. Cái nhà giam tồi tàn này hoàn toàn không hợp với khí chất cao quý của anh ta, giống như Ôn Cừ Hoa đến cái huyện thành nhỏ nghèo nàn này vậy, hoàn toàn không hợp cảnh.

“Thật ra thì sự thật không quan trọng, điều anh đang đối đầu chính là thế lực và quan hệ phía sau. Mà đáng tiếc, anh chẳng có gì cả.”

Lương Hành chậm rãi vạch trần sự thật: “Hay là anh đang tính nhân cơ hội này moi được một khoản bồi thường kha khá?”

Dương Khâm lập tức nhìn anh ta bằng ánh mắt lạnh lẽo, hai người không ai chịu nhường ai, như muốn nhìn thấu đối phương.

“Chuyện của tôi, chẳng liên quan gì tới anh.” Ánh mắt anh sắc lạnh, giọng điệu đầy châm chọc.

“Nếu không liên quan đến cô ấy liền không liên quan đến tôi.” Lương Hành chẳng mấy bận tâm đến địch ý sắc bén của anh.

Dương Khâm chợt nhếch môi, cười lạnh: “Vậy phiền anh quay về nói với cô ấy, đừng xen vào việc người khác.”

Nghe vậy, Lương Hành lập tức đứng dậy. Trước khi đi, anh ta còn quay đầu nói đầy ẩn ý: “Xem ra anh cũng biết tự hiểu lấy mình.”

Dương Khâm lạnh lùng nhìn cánh cửa bị đóng lại.

Tiệm chè.

Ôn Cừ Hoa bưng ly trà lạnh bước tới: “Tôi không ngờ chú Lương lại để anh đích thân tới.”

“Là tôi nghe được cuộc gọi giữa ba với em, nên chủ động xin đi. Cừ Hoa, em không nên giải thích một chút sao?” Anh ta mỉm cười, khác hẳn với vẻ ngoài ôn hòa giả tạo trong trại tạm giam, lúc này nụ cười trong mắt anh ta chân thật hơn, nhưng cũng không thiếu vài phần nghi ngờ.

Ôn Cừ Hoa ngồi xuống, lười biếng nói: “Giải thích cái gì?”

“Giải thích vì sao em không đến nhà bà ngoại ở Kinh Đô, mà lại xuất hiện ở cái Lang Thành nho nhỏ này?”

Chỉ sợ ngoài anh ta ra, không ai trong nhà họ Ôn biết rằng cô tiểu thư được nâng như nâng trứng ấy lại không làm theo lời dặn, không đến Kinh Đô mà lén trốn tới huyện thành nghèo này mở tiệm chè, còn dây dưa với một tên quê mùa.

Anh ta còn muốn hỏi cô và Dương Khâm có quan hệ gì, tại sao lại muốn giúp Dương Khâm.

Nhưng anh ta biết tính khí của Ôn Cừ Hoa, cô không hề dịu dàng ngoan ngoãn như vẻ bề ngoài, là một tiểu thư được nuông chiều từ bé thì làm sao có thể tốt tính mà để tâm đến cảm xúc của người khác.

“Vậy thì sao?” Ôn Cừ Hoa chống cằm cười nhạt, nếu theo quỹ đạo của kiếp trước, lúc này cô đúng là nên ở nhà bà ngoại ở Kinh Đô.

Nhưng kiếp này, kể từ khi tỉnh lại và nhìn thấy thanh nhiệm vụ, cô đã thay đổi kế hoạch, giấu nhẹm cả Kinh Đô lẫn Cảng Thành, lén chạy đến Lang Thành.

Nhưng những điều này, cô chẳng cần phải giải thích với Lương Hành.

“Anh chỉ cần nói cho tôi biết, chuyện của anh ta có giải quyết được không.”

“Anh ta bảo tôi nhắn với em, đừng xen vào chuyện người khác.” Lương Hành ý cười càng sâu, chờ xem cô tức giận.

Nhưng Ôn Cừ Hoa chỉ nhướng mày, thậm chí không có chút tức giận nào, còn khen ngợi nói: “Anh ta thông minh đấy, rất có cá tính.”

Chả trách sau này lại trở thành phần tử phạm tội có chỉ số thông minh cao.