Ngồi một lúc, cô thấy một bà cụ mặt mày tươi cười tiễn một người đàn ông trung niên mặc áo khoác từ trên lầu xuống.
“Tiểu Tần, chuyện này thì phải nhờ cậu rồi đấy.”
“Không sao đâu, sư mẫu, sư mẫu và thầy cứ yên tâm, chờ qua cơn sóng gió này là ổn thôi.”
“Ừ ừ, lúc nào rảnh ghé nhà ăn cơm nhé.”
Tiễn Tiểu Tần đi, bà cụ Lưu gọi cô bé kia lên lầu: “Lên nhà mau.”
Ôn Cừ Hoa chứng kiến toàn bộ, sau đó lập tức lên xe, nói với tài xế: “Bám theo chiếc xe phía trước.”
Tiểu Tần? Cô rút máy đại ca ra gọi cho người điều tra.
“Anh kiểm tra giúp tôi xem tên Tiểu Tần đó làm ở cơ quan nào.”
“Được, tôi biết phải làm gì rồi.”
Cúp điện thoại, Ôn Cừ Hoa nhìn ra ngoài cửa sổ trầm ngâm, tài xế không kiềm được liếc nhìn cô mấy lần qua gương chiếu hậu, một người phụ nữ khí chất như vậy thật khiến người ta không rời mắt được.
Tối hôm đó, Dương Khâm ở bệnh viện chăm sóc Tiểu Tín. Tiểu Tín vì đau quá mà ngủ thϊếp đi, anh đứng trước cửa sổ nhìn cây hòe lớn ngoài sân.
Chờ có người nhẹ nhàng gõ cửa, anh mới đi ra ngoài, người nọ vội vàng nhỏ giọng nói: “Anh Dương, em đi dò tin rồi, đúng như anh nói, Lưu Quân đã trốn rồi, còn mang theo cả người tình.”
Lưu Quân có quan hệ ở địa phương, người thì đã bỏ trốn, đương nhiên sẽ có người đứng ra giải quyết mớ hỗn độn thay hắn.
Dương Khâm cau mày suy nghĩ chuyện này, sắc mặt nặng nề: “Trước khi xảy ra chuyện, tôi đã liên tục giục lão Hà nhanh chóng lắp xong lưới an toàn, nhưng phần tường ngoài là do tôi dẫn đội thi công, e rằng trách nhiệm tai nạn vẫn sẽ đổ lên đầu tôi...”
Ánh mắt anh lóe lên, đáy mắt phủ đầy ánh sáng lạnh lẽo.
“Anh Dương, hay là anh cũng lánh mặt một thời gian đi?” Đều là người cùng quê với anh, ai cũng biết lần này Dương Khâm khả năng cao sẽ bị liên lụy, ai nấy đều lo lắng nhìn anh.
Dương Khâm nhếch môi châm chọc nói: “Trốn thì có ích gì?”
Lưu Quân trốn được là vì sau lưng có người lo liệu. Còn anh thì sao? Làng chài còn có bà nội anh.
“Bản hợp đồng an toàn vẫn ở trong tay tôi, tình hình chưa đến mức tuyệt vọng.”
Hy vọng là vậy.
Sáng sớm hôm sau, mẹ và em gái của Tiểu Tín bắt xe đến bệnh viện huyện. Vừa vào phòng đã thấy Tiểu Tín toàn thân quấn băng gạc, trên chân vẫn còn máu, lập tức nhào qua vừa khóc vừa gào.
Mẹ Tiểu Tín ngoài đau lòng còn sợ rằng Tiểu Tín bị thương nặng thế rồi sau này sẽ không thể đi làm nuôi gia đình được nữa.
Bà ta mắt đỏ hoe tiến lên trước, trừng mắt nhìn Dương Khâm: “Dương Khâm, con trai tôi là theo cậu ra ngoài làm việc, nếu nó mà có chuyện gì, cậu phải chịu toàn bộ trách nhiệm!”
Dương Khâm không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn khuôn mặt đầy vết tích phong sương của mẹ Tiểu Tín, cùng em gái cậu ta đang lặng lẽ rơi nước mắt.
Đúng lúc ấy, cửa lại bị đẩy ra, mấy người mặc đồng phục giơ thẻ chứng nhận ra trước mặt anh: “Anh là Dương Thanh đúng không? Anh là bên nhận thầu công trình xảy ra tai nạn, liên quan đến trách nhiệm hình sự. Mời anh theo chúng tôi về phối hợp điều tra.”
Đến nhanh như vậy.
Ánh mắt Dương Khâm lạnh hẳn đi.
...
“Bị bắt rồi?” Ôn Cừ Hoa không dám tin vào tai mình.
“Phải, đã bị đưa đi thẩm vấn, tên là Dương Thanh.”
“Dương Thanh? Không phải Dương Khâm sao?” Ôn Cừ Hoa ngẩn ra, chẳng lẽ kiếp này người gánh tội lại đổi thành người khác?
Người điều tra tỏ vẻ đắc ý, cảm thấy xứng đáng với thù lao của bà chủ: “Tôi đã tra rõ ràng. Dương Thanh, rất có thể chính là người cô đang tìm – Dương Khâm. Hồi nhỏ đăng ký hộ khẩu, cán bộ ghi nhầm tên anh ta từ Dương Khâm thành Dương Thanh. Dân làng chài đều gọi anh ta là Dương Khâm.”
Cuối cùng cũng tìm ra rồi, nhưng Ôn Cừ Hoa lại chẳng vui nổi, vì mọi chuyện vẫn đang diễn ra đúng như kiếp trước, Dương Khâm bị bắt đi.
Bất kể cuối cùng anh có trách nhiệm hay không, anh đều trở thành kẻ chịu tội thay cho Lưu Quân.
Cô mơ hồ nhớ lại rằng khoảng tám tháng sau, bà nội của Dương Khâm mất trong một trận mưa bão, mà anh không kịp về gặp lần cuối. Có thể chính vì lúc đó anh vẫn chưa được thả ra, chờ anh ra ngoài thì đã muộn.
Sau đó anh mới đổi tên, đi đến Cảng Thành?
Ôn Cừ Hoa có chút mơ hồ, nhưng cô biết, tốt nhất nên ngăn chuyện này xảy ra.
Có thể chính vì vụ tai nạn này, khiến Dương Khâm thay đổi hoàn toàn, từ đó không còn đường quay đầu.
Ôn Cừ Hoa lấy sổ tay từ trong túi ra, trầm ngâm rất lâu, cuối cùng vẫn quyết định gọi điện.
“Chú Lương? Là cháu, Cừ Hoa đây. Cháu có chuyện muốn nhờ chú giúp một tay.”
“Vâng, là ở Lang Thành, nhờ chú tìm cho cháu luật sư giỏi nhất!”
Chuyện chuyên môn, nên để người chuyên nghiệp giải quyết. Ôn Cừ Hoa không hiểu rõ Dương Khâm, cũng không rõ vụ tai nạn này anh có trách nhiệm hay không, vô tội hay có lỗi, nhưng ít nhất có luật sư biện hộ, anh sẽ không phải gánh những tội danh không thuộc về mình.
Ví dụ như tên Tiểu Tần kia.
Chiều hôm qua, cô bám theo xe Tiểu Tần, thấy anh ta đến cục xây dựng, rồi sang cục công an, rồi đến cả tòa án.
Sáng hôm nay Dương Khâm liền bị bắt, có thể thấy hành động của Tiểu Tần nhanh cỡ nào.
Nếu vụ án bị định tội quá nhanh, thì Dương Khâm sẽ không còn cơ hội xoay chuyển.
Không tìm được Lưu Quân, người nhà nạn nhân bèn kéo nhau cầm băng trắng chắn trước trại tạm giam, Dương Khâm bị đẩy ra đầu sóng ngọn gió.
Khi Tiểu Tín tỉnh lại, thấy mẹ tiều tụy đến vậy thì ngẩn người, sau khi nghe qua sự việc, vội vàng nói: “Mẹ, chuyện này không liên quan đến anh Dương. Nếu không phải anh ấy đưa con đi bệnh viện và ứng trước tiền phẫu thuật, cái chân này của con e rằng không giữ được rồi.”
“Tiểu Tín! Mẹ biết Dương Khâm là người tốt, nhưng... nhưng...” Mẹ Tiểu Tín cũng không muốn như vậy, bà ta quay mặt đi cứng rắn nói: “Dù con giữ được chân, nhưng con còn làm được việc nặng nữa không? Mất mấy tháng dưỡng thương, nhà chúng ta chịu nổi sao? Phải có tiền bồi thường!”
Tiểu Tín không thể tin được nhìn mẹ mình: “Dù có đòi bồi thường thì cũng phải đòi từ ông chủ công trình chứ mẹ, sao mẹ lại theo những người nhà nạn nhân đi gây chuyện biểu tình?”
“Dương Khâm có tiền! Nhà cậu ta chỉ có một bà già, mấy năm nay chắc chắn tích góp được kha khá rồi. Con thân nhất với cậu ta, bảo cậu ta bồi thường tiền thuốc thang trước, nhà chúng ta còn có thể sống tiếp. Tiểu Tín! Mẹ cũng chẳng còn cách nào khác...”
Vừa nói bà ta vừa khóc, vừa oán giận: “Nhà không có đàn ông trụ cột, mẹ cực khổ bao năm nuôi con khôn lớn, mẹ còn biết làm sao?”
Tiểu Tín nhìn mẹ, thất vọng đến không nói nên lời.
Cậu ta nằm đó bất động, chẳng giúp được gì, chỉ có thể khi công an đến hỏi thì nói rõ: “Anh Dương sớm đã phản ánh tình trạng an toàn, bảo họ sớm dựng lưới bảo vệ, hơn nữa giàn giáo bị sập cũng không phải do anh ấy, đó là do bản thân công trình...”
“Tiểu Tín!” Mẹ Tiểu Tín vừa lấy thuốc quay về đã nghe thấy những lời đó liền trừng mắt quát cậu ta, sau đó quay sang công an nói: “Con tôi là theo Dương Khâm ra ngoài làm việc, công trình do cậu ta nhận thầu, đương nhiên cậu ta phải có trách nhiệm bồi thường cho chúng tôi!”