Ngay sau đó, cô vội vàng chạy ra đỡ mấy túi trong tay anh: “Anh... anh...” Ôn Cừ Hoa nói không nên lời.
“Không nhận ra đồ của mình à?” Anh không có ý trêu chọc, chỉ là đã quen kiểu nói chuyện không dịu dàng gì với cô, câu này vừa ra khỏi miệng, quả nhiên bị cô lườm một cái.
Ôn Cừ Hoa nhận hai ba túi là không xách nổi nữa, cô bảo anh cứ để xuống, nhưng anh đang vác cả đống chăn màn trên lưng, đặt xuống đất là bẩn hết, anh cau mày: “Tôi mang lên lầu cho cô.”
Anh nguyện ý làm cu li, cô cũng không khách sáo, tránh sang một bên nhường đường.
Thấy anh mang cả đống chăn đệm, trông như cái mai rùa hoa to tướng, chật vật leo lên cầu thang hẹp, cô không nhịn được, bật cười khúc khích.
Dương Khâm khựng lại, rồi giả vờ không nghe thấy, tiếp tục vác lên tầng.
Ôn Cừ Hoa cũng nén cười, theo lên để chỉ anh chỗ đặt đồ, chờ gỡ hết đống đồ khỏi lưng, cả người anh như được thả lỏng.
Ý cười trong mắt Ôn Cừ Hoa càng rõ, người đàn ông này cũng rất có lương tâm, còn nhớ mang đồ tới giúp cô, dù có để lại cũng chẳng sao, nhưng có mấy chiếc váy là cô mang từ Cảng Thành đến, cô vẫn rất thích.
“Cảm ơn anh nha.”
“Không cần.” Giọng anh lạnh tanh, cứng nhắc, dù sao cô đã giúp Tiểu Tín chuyện lớn như thế, người cần cảm ơn là anh.
Lại cái thái độ chết tiệt này.
Ôn Cừ Hoa thật sự không hiểu nổi. Cô khoanh tay trước ngực, bước lên chắn trước mặt anh, ngẩng đầu hỏi: “Dương sư phụ, nếu tôi không cảm giác sai, thì anh rất ghét tôi, đúng không?”
“Nhưng nếu anh ghét tôi, tại sao lại thuê phòng giúp tôi, giúp tôi lấy cơm ở căn tin, còn giúp tôi...”
“Không có.”
Anh bị cô chặn đường, đành phải lùi lại một bước, cố gắng nói nhẹ nhàng, anh không ghét cô.
“Thế thì là tôi hiểu lầm à? Không ghét tôi, thì sao lại né tránh tôi?” Cô lại bước tới gần, rõ ràng là muốn truy hỏi cho ra lẽ.
Dương Khâm không ngờ cứ lùi dần như vậy mà lại lùi đến mép ghế sô pha, bước hụt ngã nhào xuống, cô theo phản xạ định kéo anh lại, nhưng kết quả là chính cô cũng ngã đè lên người anh.
Anh còn cứng hơn cả sô pha.
Ôn Cừ Hoa lập tức đau đến phát khóc, đập trúng mũi và môi, chảy máu luôn.
Dương Khâm cuống lên, lập tức nâng mặt cô lên, vội vàng nhìn, nước mắt cô chảy như mưa, đôi môi hồng nhuộm máu, trông vừa quyến rũ vừa đáng thương.
“Có đau không?” Anh dùng ngón cái giữ cằm cô, ấn nhẹ xuống để xem môi và răng chỗ nào bị thương.
Lần đầu tiên bị đàn ông bóp cằm, mở miệng như thế, Ôn Cừ Hoa quên cả khóc, sợ ngây người.
Quả thật là môi dưới bên trong bị cắn rách, máu mới chảy ra như vậy. Anh cau mày, trầm giọng: “Không nghiêm trọng, bôi chút thuốc là được…”
Ngẩng đầu chạm vào đôi mắt đầy nước của cô, anh liền thấy trong đáy mắt trong suốt kia phản chiếu lại dáng vẻ bối rối và đau lòng của chính mình.
Như là bị bỏng, anh vội buông tay, né tránh ánh nhìn trong veo ấy.
Thấy anh định đẩy cô ra để rời đi, Ôn Cừ Hoa sao có thể bỏ qua cơ hội này, hai tay giữ chặt vai anh, nhìn chằm chằm như muốn lấy bằng được câu trả lời: “Anh còn chưa nói vì sao cứ tránh mặt tôi.”
Cả người cô gần như đè lên người anh, mềm mại nhưng lại khiến người ta không tài nào đẩy ra được, đôi mắt vẫn còn ngân ngấn lệ kia khóa chặt lấy anh, không để anh chạy trốn.
Lông mày Dương Khâm giật liên hồi, cả người căng cứng như thép, gồng mình chịu đựng, nhìn cô.
Ánh mắt anh sâu thẳm, sắc bén, đáy mắt tựa như đang cất giấu sự hung ác bị đè nén, khiến cô sợ hãi vô thức liếʍ đi vết máu bên môi.
Chỉ trong một khoảnh khắc, cô thấy được trong mắt anh, du͙© vọиɠ nguyên thủy nhất của một người đàn ông dành cho phụ nữ.
Cô buông tay, định lùi lại, nhưng cổ tay đã bị anh nắm chặt, kéo sát đến trước mặt.
Anh nhìn vẻ mặt hoảng loạn của cô, khẽ cười nhạo một tiếng: “Còn muốn hỏi nữa sao?”
Không, không hỏi nữa.
Cô tránh ánh mắt của anh, trong lòng như nổi bão. Cô không hiểu, người đàn ông này bắt đầu có ý với cô từ khi nào?
Anh đã rửa tay, thay đồ, nhưng trên người vẫn còn vương chút mùi máu tanh. Ánh mắt anh sắc bén, không chút che giấu, khiến cô cảm thấy áp lực.
Cô không biết anh còn định làm gì, đến khi cảm nhận được bàn tay thô ráp kia đặt lên eo mình, toàn thân cô cứng đờ.
“Dương... Dương sư phụ, nếu anh dám bắt nạt tôi...” Cô run giọng đe dọa.
Người đàn ông trước mặt hoàn toàn không phải kiểu dịu dàng, nho nhã mà cô thích.
Anh ngồi dạng chân, giữ cô trên người, bàn tay to nắm eo cô, ánh mắt cứ thế quét qua người cô như thể đang chọn con mồi, hệt như con báo đang ẩn mình trong bóng cây, hung dữ và nguy hiểm.
Dương Khâm khẽ nhếch môi, bắt nạt?
Thấy rõ trên gương mặt cô sự sợ hãi và phòng bị, anh cười nhạt, nhấc cô từ trên người mình xuống, lạnh lùng đứng dậy bỏ đi.
Nhìn bóng lưng anh bước xuống cầu thang, Ôn Cừ Hoa thở phào thật mạnh, ngồi bệt xuống ghế sô pha.
Cô thật là tự tìm chết. Nếu sớm biết anh có suy nghĩ như đàn ông đối với phụ nữ, cô tuyệt đối đã không hỏi nhiều làm gì, chắc chắn tránh xa anh rồi.
Dù anh chưa từng thừa nhận, nhưng ánh mắt ấy chẳng cần nói gì thêm.
Ôn Cừ Hoa vỗ vỗ ngực, lúc này mới để ý váy mình đã bị vò rối tung, nhìn lại bộ dạng nhếch nhác của mình, cô tức đến nỗi đấm mấy cái vào sô pha.
Vẫn là mau chóng giải quyết vụ ông chủ công trình rồi về Cảng Thành cho xong.
Nghĩ lại, nếu vụ công trường được giải quyết, có lẽ Dương Khâm cũng sẽ không bị dồn ép tới bước đường cùng nữa, không đến mức sa vào con đường sai trái.
Sau khi chỉnh lại trang phục, Ôn Cừ Hoa tiếp tục liên lạc với các mối quan hệ. Người cô thuê điều tra đã tìm ra, chủ công trường họ Lưu, tên là Lưu Quân, là người có thế lực ở Lang Thành, nếu không thì sao có thể ở những năm 1988 mà nhận thầu được công trình lớn như vậy.
Không biết Lưu Quân đã chạy đi đâu, nhưng người càng bám rễ sâu ở địa phương thì càng có nhiều quan hệ rắc rối, khó gỡ.
Người điều tra đã gửi thông tin về, ba mẹ Lưu Quân là cán bộ về hưu ở Lang Thành, dưới gối nuôi một đứa cháu gái là con của người vợ quá cố của Lưu Quân. Lưu Quân hiện tại còn cặp với một cô tình nhân khác, nghe nói là mang thai sắp sinh rồi.
Ôn Cừ Hoa cầm túi, treo biển “nghỉ trưa” trước cửa tiệm, rồi ngồi lên chiếc xe người điều tra sắp xếp cho, đi thẳng đến khu nhà nơi ba mẹ Lưu Quân sinh sống.
Cô biết rất rõ hướng đi của sự việc, Lưu Quân bỏ trốn, người nhà và các mối quan hệ địa phương sẽ đứng ra giải quyết êm xuôi mọi chuyện, sau đó hắn sẽ trở về bình an vô sự.
Cho nên, bọn họ đã chọn Dương Khâm làm kẻ gánh tội thay.
Khi đến khu dân cư cũ, cô đến một quán nước đầu ngõ, gọi một bình trà rồi ngồi quan sát.
Cô đeo kính râm, qua tròng kính nhìn thấy một bé gái khoảng bảy, tám tuổi đang chơi cát dưới lầu, chính là con gái của Lưu Quân.