Thật ra lúc sáng Ôn Cừ Hoa mơ mơ màng màng ngủ được một chút rồi chợt nhớ ra, bảng nhiệm vụ ban đầu đã cung cấp cho cô lý lịch của Dương Khâm. Lúc xảy ra chuyện cô hoảng loạn quá quên béng, nhưng khi tỉnh táo lại thì nhớ ra một chuyện rất quan trọng, năm đó ở Lang Thành quả thật từng xảy ra tai nạn công trường!
Không chỉ có người chết, mà còn có một cậu thanh niên vì đến bệnh viện muộn nên bị hoại tử, cuối cùng phải cắt cụt chi.
Những chuyện đó đúng ra là trách nhiệm của chủ công trình, nhưng không hiểu sao cuối cùng người bị khởi tố lại chính là Dương Khâm!
Giờ cô vẫn chưa biết chắc Dương Khâm có đúng là “người đó” không, nhưng anh cũng làm ở công trường.
Và Tiểu Tín chắc chắn chính là cậu thanh niên bị cụt chân đó!
Tất cả những việc này, cuối cùng đều sẽ trở thành thanh kiếm treo trên đầu Dương Khâm. Vì vậy, cô mới quan tâm đến thương tích của Tiểu Tín đến vậy.
Cô tràn ngập hy vọng nhìn anh.
Dương Khâm rũ mắt nhìn cô, ánh mắt phức tạp: “Cậu ta không sao rồi, còn phải cảm ơn cô đã gọi xe, đến bệnh viện kịp lúc, nếu không thì...”
Anh nhớ tới lời bác sĩ Trần nói về nguy cơ phải cắt cụt chân, mà lúc đó, người đầu tiên anh nghĩ tới lại chính là cô.
Ở một góc độ nào đó, cô không chỉ cứu Tiểu Tín, mà còn cứu cả anh.
Nghe thấy Tiểu Tín không sao, Ôn Cừ Hoa lập tức thở phào nhẹ nhõm, vỗ ngực: “Vậy thì tốt rồi.”
Ít nhất việc cô quay lại từ năm 2014 không phải là vô ích. Cô vừa vô tình làm được một việc vô cùng quan trọng.
Dù là thay đổi cuộc đời của một đứa trẻ, hay là ngăn chặn bi kịch chưa đến với Dương Khâm, tất cả đều rất đáng.
Còn lại, chính là mớ bòng bong ở công trường. Cô không thể lo được chuyện Dương Khâm là ai nữa, trước mắt phải đi điều tra ông chủ công trình đã cao chạy xa bay kia mới là việc quan trọng!
Nếu chuyện đó được giải quyết sớm, thì Dương Khâm sẽ không phải là người phải chịu tội thay!
Ôn Cừ Hoa xoay người định rời đi, thì bị một bàn tay kéo lại. Cô vừa quay đầu lại, việc đầu tiên chú ý là vết máu đã khô trên tay anh.
Cô giật mình, theo phản xạ muốn rút tay về.
Dương Khâm cũng cúi đầu nhìn thấy tay mình toàn là máu chưa kịp rửa sạch, lập tức buông tay, giấu ra sau lưng, anh chỉ muốn nói với cô một tiếng: “Cảm ơn.”
“Không có gì, dù sao tôi cũng không phải giúp anh.” Ôn Cừ Hoa trả lời cực nhanh, cô vẫn chưa quên trước đó anh đã từng lạnh nhạt ghét bỏ cô, lập tức dựng lại khoảng cách.
Nhìn thấy sự xa cách trong mắt cô, Dương Khâm sửng sốt. Thật ra anh hiếm khi thấy cô biểu lộ thái độ như thế, vì bình thường mọi người đều khen cô chủ tiệm mới đến dịu dàng, thân thiện.
Anh biết cô khó chiều, kỹ tính, chuyện nhiều, nhưng anh cũng thấy đôi mắt cười của cô không ít lần, vì vậy lúc này, anh hơi ngẩn người.
Ôn Cừ Hoa mặc kệ anh, cô đã nhận được tin mình cần, lập tức xoay người trở lại tiệm.
Dương Khâm nhịn không được bực bội, bèn ra gốc cây châm thuốc hút.
Anh còn nhiều việc phải lo, chẳng rảnh rỗi mà để tâm đến nữ chủ tiệm, tiền lương của đội mình, bồi thường thương tật cho Tiểu Tín, cái nào cũng là chuyện lớn.
Hút được nửa điếu, anh dập tắt, quay người về lại công trường.
...
Ôn Cừ Hoa thì vội vã về gọi điện thoại, cô bỏ tiền ra thuê người chuyên “đào tin”, nhờ lập tức điều tra toàn bộ thông tin của ông chủ công trình.
Một người trở về từ năm 2014 rất tin tưởng một điều, chuyện có thể giải quyết bằng tiền thì không phải chuyện.
Sau đó cô liền đi báo án, làm đơn yêu cầu hạn chế di chuyển đối với ông chủ công trình đã bỏ trốn.
Điện thoại gọi tới hết cuộc này đến cuộc khác, Ôn Cừ Hoa tính toán rất ổn thỏa, nhưng mọi việc lại không hề thuận lợi như tưởng tượng.
Ví dụ như cô không quen ai ở Lang Thành, đến cả việc nộp đơn xin lệnh hạn chế di chuyển ở cục công an cũng trắc trở, nếu kéo dài thời gian, e rằng tên chủ công trình kia đã cao chạy xa bay rồi.
Cô cũng không muốn dùng quan hệ gia đình, nếu người nhà mà biết cô chạy tới Lang Thành, chỉ sợ còn phiền toái hơn nữa.
Tại công trường.
Dương Khâm lướt qua đám người nhà nạn nhân đang giương khăn trắng làm loạn, thấy anh đến, không ít anh em công nhân vây lại: “Anh Dương, giờ phải làm sao?”
“Vào công trường trước, ai có đồ đạc thì thu dọn, ai cần về nhà thì về, ai còn việc ở công trình khác thì đi làm. Chuyện này chưa giải quyết ngay được đâu, đừng để ảnh hưởng đến kế sinh nhai của anh em.”
Dương Khâm vẫn giữ được lý trí, nếu đã có người gây rối, thì họ không cần ở lại góp thêm loạn.
“Anh nói đúng, công trường này chắc chắn không ở nổi nữa rồi, về lấy đồ thôi.”
Mọi người dễ dàng vào công trường, Dương Khâm cùng mọi người về ký túc xá, dọn xong đồ của anh và Tiểu Tín, không biết nghĩ đến cái gì, anh lại vòng sang chỗ khác.
Tới chỗ kế toán tìm được chìa khóa dự phòng, anh mở cửa phòng mà trước đó anh đã thuê cho Ôn Cừ Hoa.
Mở cửa vào, anh ngẩn người.
Đồ đạc đúng là đã được thu dọn, nhưng...
Cô mới ở đây được bao lâu chứ? Như thể đã dọn cả nhà tới, màn mới, đệm, ga giường, chăn gối, quần áo, đồ dưỡng da, đồ sinh hoạt, ngay cả ly uống nước cũng đẹp đẽ bắt mắt.
Lông mày anh giật giật, nhưng cuối cùng vẫn cúi người, cố gắng gom hết đồ mang đi giúp cô.
Đồ quá nhiều, một mình anh không thể mang hết, may mà mấy anh em theo anh thì ít đồ, có thể giúp anh mang phần của anh và Tiểu Tín.
Ngoài kia, người nhà nạn nhân canh cổng gây rối, không cho ai ra ngoài. Nhưng Dương Khâm là người đã vào từ khi công trình mới khởi công, chẳng lẽ lại không biết còn lối ra nào? Anh dẫn mọi người đi theo cửa nhỏ phía sau, trực tiếp đập tung ổ khóa.
“Các cậu cứ đi trước, tôi mang đồ này đi một chuyến.”
Nhìn mấy túi đồ màu hồng hồng phấn phấn trên người anh, khóe miệng mọi người đều giật giật. Nhìn là biết đồ phụ nữ, còn là của ai thì cũng đoán ra phần nào, chẳng phải là bà chủ Ôn mới đến Lang Thành, nổi như cồn đấy sao?
Chỉ là không biết quan hệ giữa Dương Khâm và bà chủ nhỏ kia rốt cuộc là gì, vừa rồi không thấy bóng dáng anh đâu, thì ra là đi giúp cô ấy dọn đồ.
Dương Khâm cũng không giải thích, cứ thế mà đi. Dù sức anh khỏe, nhưng bị đống đồ ấy đè lên vai cũng nặng trĩu, trên vai, trên tay, trên lưng, toàn là đồ của cô.
Chờ đến cửa tiệm chè, anh hít sâu một hơi, gọi: “Ôn Cừ Hoa.”
Anh mang nhiều đồ quá nên không vào được trong cửa, Ôn Cừ Hoa nghe thấy tiếng thì ngơ ngác bước ra, thấy dáng vẻ của anh thì sững người.