Chương 10

Nghe vậy, Ôn Cừ Hoa lập tức quay vào thay quần áo, vội cầm túi xách rời đi. Còn mấy món đồ sinh hoạt với chăn màn gì đó thì để hai hôm nữa quay lại lấy cũng được.

Vừa đi xuống lầu được một đoạn, cô đã nghe thấy rất nhiều tiếng người huyên náo, xen lẫn cả tiếng khóc thê lương, khiến tim cô cũng giật thót.

Thím Chu dặn dò: “Thím không tiễn cháu nữa, phải chạy sang đó xem giúp được gì không. Ai da, đúng là tạo nghiệt, không biết Tiểu Tín có sao không...”

Ôn Cừ Hoa đang định gật đầu rời đi, thì nghe thấy tên Tiểu Tín. Cô biết Tiểu Tín một chàng trai nhiệt tình, chính là người đầu tiên đến cửa hàng cô lắp đồng hồ điện.

Chân cô khựng lại, liếc nhìn đám đông phía trước, chẳng hiểu sao lại quay đầu, đi theo thím Chu đến hiện trường.

Cô chỉ muốn xem một chút rồi đi ngay, hy vọng Tiểu Tín không sao.

Đến gần hơn, cô nghe rõ có người phụ nữ đang nghẹn ngào: “Tiểu Tín còn trẻ thế, lúc mới đến chỉ cao như vậy à, giờ mà mất mạng thì...”

Ôn Cừ Hoa chen vào nhìn, chỉ thấy trên mặt đất đều là máu, mấy người nằm rêи ɾỉ thảm thiết, toàn là từ trên giàn giáo ngã xuống.

Chỉ thoáng nhìn, cô đã thấy một người đàn ông quỳ cạnh một người đầy máu, đang kiểm tra vết thương, giọng khẩn trương: “Xe cấp cứu tới chưa?”

“Anh Dương, bệnh viện huyện chỉ có hai chiếc xe cứu thương, gọi điện thì bảo đã cử đi hết rồi, phải chờ một tiếng nữa...”

Một tiếng? Chờ thế nào được!

Mặt Dương Khâm tối sầm. Tiểu Tín là do anh dẫn tới công trường, mới mười tám tuổi, đừng nói mất mạng, chỉ cần què chân thôi là cả đời coi như chấm hết.

“Anh, đau quá...” Tiểu Tín đau đến ra mồ hôi như tắm, cả bàn tay đầy máu, nắm chặt lấy tay áo Dương Khâm.

Ôn Cừ Hoa khẽ cắn môi, rút lui khỏi đám đông, lấy điện thoại di động trong túi ra gọi.

Một lát sau, cô chen vào lại, nói với Dương Khâm: “Đừng di chuyển cậu ấy nữa, tôi đã gọi xe, nhiều nhất mười phút sẽ tới. Mọi người tránh ra một chút.”

Lập tức, rất nhiều ánh mắt đổ dồn về phía cô, cả Dương Khâm cũng vậy.

Cô vẫn cầm chiếc di động vừa tắt máy, mặc bộ đồ thể thao màu nhạt sạch sẽ, hoàn toàn đối lập với không khí bụi đất khắp công trường.

“Có xe đến hả?” Nghe vậy, mọi người đều kích động cả lên, vì người bị thương không chỉ có Tiểu Tín, còn có người đã hôn mê.

Thím Chu còn nói có người chết tại chỗ, Ôn Cừ Hoa không dám nhìn sang.

Đây là lần đầu tiên cô chứng kiến cảnh tượng máu me rợn người như vậy, gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch, nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh: “Ừ, gọi mấy chiếc xe, mọi người giúp đưa bọn họ đến bệnh viện.”

Không bao lâu sau, mấy chiếc xe lần lượt đậu ở cổng công trường, đều là do Ôn Cừ Hoa gọi, một phần là nhờ ông chủ công ty trang trí, phần còn lại là cô gọi điện thuê từ khách sạn từng ở, gom góp được ba chiếc xe.

Một trận vội vàng rối loạn, những người bị thương cuối cùng cũng được đưa lên xe đến bệnh viện huyện.

Khi đi ngang qua cô, Dương Khâm nhìn cô thật sâu, nhưng không nói gì.

Ôn Cừ Hoa nhìn theo anh lên xe rời đi, công trường vẫn hỗn loạn, người chết thì không cần đư đến bệnh viện, chỉ còn chờ báo gia đình.

Thím Chu lại thúc giục cô rời khỏi hiện trường, Ôn Sơ Hoa như người mất hồn quay về cửa tiệm.

Cô tắm rửa xong nhưng vẫn không ngủ được, nhắm mắt là lại thấy cảnh máu chảy đầy đất, cùng gương mặt đau đớn của Tiểu Tín.

Cô bật dậy mở cửa sổ, trời vừa hửng sáng, từ đây còn nghe rõ tiếng cãi vã ở công trường, chắc là người nhà người chết tới làm loạn rồi.

Trong lòng hoang mang rối loạn, cô vội đóng cửa sổ lại.

Tại bệnh viện huyện.

“Anh ơi, chân em có bị gãy không? Vậy sau này em còn làm việc được không?” Tiểu Tín nắm chặt tay Dương Khâm, mặt đầy máu và mồ hôi, ánh mắt gần như tuyệt vọng.

Dương Khâm siết tay cậu ta, trấn an: “Yên tâm, sẽ không sao đâu.”

Anh đi đóng viện phí, rồi ngồi ngửa đầu chờ ngoài hành lang.

Tiểu Tín là do anh dắt từ làng chài lên thành phố. Năm đó ba Tiểu Tín mất vì tai nạn, trong nhà chỉ còn mẹ và em gái, cậu ta mới mười sáu tuổi, đã tìm đến anh, kiên quyết nói: “Anh à, dẫn em đi làm đi! Việc gì em cũng làm được!”

Hai năm qua, Tiểu Tín vẫn theo anh, tiền kiếm được đều gửi về nuôi mẹ và em gái, nếu cậu ta có mệnh hệ gì, trong nhà coi như sụp đổ.

“Anh Dương, ông chủ công trình tới giờ vẫn chưa xuất hiện, người nhà nạn nhân đã bao vây công trường, không cho ai ra vào.”

Một công nhân khác đến tìm Dương Khâm, nhíu mày nói: “Sợ là vụ này tiêu rồi, lương anh em tụi mình cũng chẳng biết có lãnh nổi không nữa.”

Ông chủ công trường đến giờ vẫn chưa lộ mặt, nghĩ thôi cũng biết, không phải đang trốn thì đã chuồn rồi.

Ánh mắt Dương Khâm thoáng hiện vẻ lạnh lùng, có lẽ vừa nghe tin công trường có người chết là nhà ông chủ đã trống rỗng, người dọn đi sạch sẽ rồi.

Nhưng giờ anh cũng chẳng còn tâm trí mà lo những chuyện đó, Tiểu Tín vẫn còn nằm trong kia, trên người anh toàn là máu của Tiểu Tín, một mảng lớn loang lổ, nhìn mà kinh hãi.

Chờ suốt mấy tiếng đồng hồ, vừa thấy bác sĩ Trần đi ra, Dương Khâm lập tức đứng bật dậy, bước nhanh đến.

“Chân giữ lại được rồi, may là các cậu đưa đến kịp thời. Nhưng về sau còn phải điều trị dài hạn...” Bác sĩ Trần biết mối quan hệ giữa Tiểu Tín và Dương Khâm, ông thở dài buồn bã.

Dương Khâm lập tức thở phào nhẹ nhõm, lưỡi dao vẫn treo lơ lửng trong lòng cuối cùng cũng hạ xuống, anh không thèm để ý nói: “Tiền không thành vấn đề.”

Chân Tiểu Tín giữ được, nghĩa là vẫn còn hy vọng, Dương Khâm cũng sẽ không bị gánh nặng trách nhiệm và áy náy đè nặng đến nghẹt thở nữa.

Bác sĩ Trần cũng chỉ có thể nghĩ theo hướng tích cực, tiền hết rồi thì lại kiếm tiếp.

“Cậu làm thủ tục nhập viện đi, cũng trở về tắm rửa thay đồ cho sạch sẽ rồi quay lại trông cậu ấy sau.”

“Được, cảm ơn.”

Làm xong thủ tục nhập viện, Dương Khâm chuẩn bị quay về công trường, có vài anh em cùng đi, định về đó xem còn đòi được tiền không.

Khi đi ngang qua quán nướng, anh liếc mắt liền thấy Ôn Cừ Hoa đang ngồi trong tiệm, ngay bên cửa sổ.

Cô cũng thấy bọn họ, lập tức đứng bật dậy.

Dương Khâm thấp giọng bảo anh em: “Mấy người cứ đi trước, tôi ghé mua bao thuốc.”

Dương Khâm đi thẳng vào tiệm tạp hóa. Ôn Sơ Hoa đã đứng ngoài cửa đợi sẵn, anh vừa bước ra, cô lập tức lo lắng hỏi: “Thế nào rồi? Không sao chứ?”

Dương Khâm chú ý thấy sự lo lắng hiện rõ trong mắt cô.

Tại sao cô lại căng thẳng như vậy? Giữa cô và Tiểu Tín vốn không thân thiết gì, vậy mà cô lại quan tâm đến thương tích của Tiểu Tín như thế.