Chương 1

“Thím Lục, thím cho thuê mặt bằng bên cạnh rồi à?” Một người qua đường thấy mặt bằng nhỏ đang được công nhân sửa sang, không nhịn được bước tới hỏi thăm người phụ nữ đang xiên thịt trước cửa tiệm đồ nướng.

“Cho thuê rồi.” Thím Lục cười tủm tỉm, vì tiền thuê cao nên tâm trạng bà ấy rất tốt.

Tiểu Tín gãi đầu tò mò hỏi: “Bán gì mà sửa sang như vậy?”

Chỉ thấy bên trong tiệm đã lát sàn gỗ, dưới tường là gạch men xanh nhạt cao một mét, tường quét sơn trắng, công nhân thì đang lắp đèn trần.

“Tiệm bán đồ ngọt đó, thím cũng không rành, là người phương Nam tới, cậu cũng biết rồi đấy, nói chuyện rất ngọt.” Thím Lục bắt chước giọng nói, nhưng vì giọng bà ấy vốn thô nên bắt chước không giống.

Tiểu Tín cười hì hì, vừa về ký túc xá liền kể với mọi người: “Cái tiệm nhỏ bên cạnh tiệm đồ nướng cho thuê rồi, thím Lục vui lắm, nói là người phương Nam, chắc chém được không ít tiền thuê.”

“Trang trí thì sặc sỡ khỏi nói, nhìn không quen mắt.” Tiểu Tín hốt một nắm đậu phộng, vừa ăn vừa buôn chuyện: “Em hỏi sao thím Lục không giới thiệu đội của chúng ta cho người ta, anh, anh đoán thử xem thím Lục nói gì?”

Dương Khâm liếc nhìn cậu ta một cái, không có ý định đáp lời.

Tiểu Tín nhịn không nổi liền tiếp tục nói: “Thím Lục nói người ta thuê hẳn công ty thiết kế nội thất tới, gọi là có phong cách!”

“Công ty thiết kế không phải chỉ có mấy nhà thiết kế, làm mấy thứ hoa hòe hoa sói, sao bằng tay nghề thật sự của đội thi công chúng ta được?”

Tiểu Tín tỏ vẻ không phục, nói trắng ra là tiếc vì vuột mất một đơn hàng ngon!

Vẫn là người phương Nam ra tay rộng rãi.

Dương Khâm nhàn nhạt nói: “Thuê ai sửa là quyền của người ta. Hiện tại khách hàng đều thích thiết kế theo phong cách tây sang trọng, thay vì than thở không bằng học nhiều một chút.”

Tiểu Tín bĩu môi, cậu ta đâu có năng khiếu vẽ vời, cậu ta bỏ học từ sớm, là anh trai cậu ta dẫn cậu ta ra khỏi làng chài nhỏ để đi làm kiếm tiền.

Thấy Dương Khâm bình thản, cậu ta lại không nhịn được buôn chuyện khác: “Nghe thím Lục nói người thuê là một người đẹp đó, từ Cảng Thành đến!”

Cậu ta nghĩ mãi cũng không ra, tại sao một người đẹp từ thành phố lớn như Cảng Thành lại chạy tới cái nơi lạc hậu này để mở tiệm đồ ngọt.

Dương Khâm ăn nốt miếng cơm cuối cùng, dọn bàn rồi đứng dậy đi tắm, anh chẳng có hứng thú gì với Cảng Thành, người đẹp hay tiệm đồ ngọt trong miệng Tiểu Tín.

Làm việc mệt một ngày, buổi tối chỉ muốn nằm ngủ.

...

Khách sạn nơi đây vẫn dùng quạt điện kiểu cũ, thời tiết dần nóng, muỗi vo ve không ngừng, Ôn Cừ Hoa trùm chăn kín người cũng vô dụng, tiếng muỗi vẫn vo ve bên tai.

Cô bị làm ồn đến mức không ngủ được, lại không dám ló đầu ra ngoài vì sợ muỗi cắn đầy mặt.

Núp trong chăn vừa nóng vừa ngột ngạt, cô thật sự rất nhớ điều hòa ở nhà mình.

Dù không phải là ngôi nhà của mười sáu năm sau, nhưng căn hộ cầu thang ở Cảng Thành cũng tốt hơn huyện nhỏ lạc hậu này nhiều.

Nhà cô điều kiện vốn tốt, Ôn Cừ Hoa ngồi tàu hỏa xanh từ Nam ra Bắc, tàu xe mệt nhọc, lại ở khách sạn nhỏ điều kiện không tốt này, đây chính là khổ cực lớn nhất đời này của cô, cô cảm thấy mặt mình đều phơi đen rồi.

Nhưng không đến thì không được, nhiệm vụ duy nhất sau khi cô trọng sinh chính là đến huyện nhỏ này, tìm người đàn ông tên Dương Khâm, dẫn dắt anh đi đúng đường, để một năm sau không phạm pháp, không phải ngồi tù.

Nghĩ đến đây, cô lại khẽ thở dài một hơi, phải tiếp xúc với một tội phạm, tuy hiện tại còn chưa phải, nhưng cô cũng thấy sợ.

Nếu một năm sau mà vẫn phạm tội thì chứng tỏ trong người anh đã mang sẵn "gen bạo lực" rồi.

Kế hoạch của cô tốt nhất là càng chu toàn càng tốt, vừa không phải tiếp xúc gần mà vẫn có thể ngăn anh ta đi sai đường.

Nghĩ tới nghĩ lui, Ôn Cừ Hoa dần thϊếp đi.

Tới tận trưa hôm sau cô mới tỉnh, sau khi chỉnh trang lại bản thân, cô đội một chiếc mũ che nắng lớn, đeo thêm kính râm rồi mới ra cửa, đi đến tiệm kiểm tra tiến độ sửa chữa.

Ngay ngày đầu tới Lang Thành, cô đã thuê xong mặt bằng, giao toàn bộ cho công ty trang trí nội thất, lại còn trả thêm phí gấp rút cho nên tiến độ rất nhanh.

Ôn Cừ Hoa kiểm tra một vòng, có vài chỗ không ưng nhưng vẫn tậm chấp nhận được.

Tầng hai cũng phải sửa sang lại, vật liệu phải là loại tốt nhất, đồ nội thất đều đặt làm bằng gỗ thật, từ ghế sô pha, tủ đến giường ngủ.

Dù sao cô cũng sẽ ở đây suốt một năm.

Ôn Cừ Hoa vốn không thiếu tiền, chủ yếu là vì cô quá kén chọn, nếu không phải những công nhân đó nhìn vào tiền công hậu hĩnh, e rằng đã bỏ việc từ lâu rồi.

Vừa thấy cô rời đi, mấy công nhân liền tranh thủ chạy ra ngoài hút thuốc nghỉ ngơi, thuận tiện than phiền vài câu nhưng lại bị Tiểu Tín nghe được hết.

Tiểu Tín vội chạy đến công trường, mang chuyện vừa nghe được kể cho Dương Khâm.

“May mà không phải đội chúng ta làm, công việc đó tỉ mỉ kinh khủng, chắc bằng cả mấy công trình của chúng ta cộng lại.”

Dương Khâm mặc một chiếc áo ba lỗ đen, cơ bắp rắn chắc, mồ hôi thấm ướt làn da màu đồng khỏe khoắn, gương mặt góc cạnh cũng đẫm mồ hôi.

Anh chăm chú vào công việc trong tay, cũng không biết có nghe Tiểu Tín nói gì không.

Tiểu Tín thật sự rất khâm phục anh Dương của cậu ta, ngay cả khi giúp cấp dưới xin nghỉ, phải làm việc vặt thay, anh cũng làm rất nghiêm túc.

“Anh Dương, hôm nay phát lương rồi, buổi tối đi ăn đồ nướng không? Làm vài chai bia lạnh cho đã!”

“Được.” Dương Khâm lúc này mới lên tiếng, sau khi làm xong việc trong tay, anh lấy khăn lau mặt, động tác không cầu kỳ nhưng lại rất thu hút.

Tiểu Tín thỉnh thoảng lại âm thầm ghen tị với vóc dáng của Dương Khâm, cao lớn, thân hình đẹp, mặt mũi cũng đẹp trai.

Cậu ta thấp hơn Dương Khâm nửa cái đầu, nhìn mà phát thèm.

Tiểu Tín đột nhiên hỏi: “Anh Dương, anh muốn tìm kiểu người yêu như thế nào?”

Dương Khâm không dừng động tác trên tay, liếc xéo một cái: “Muốn cưới vợ rồi hả? Cậu mới bao nhiêu tuổi?”

Tiểu Tín gãi đầu cười ngượng: “Em thì chắc chắn không vội, chẳng qua lo cho anh thôi, qua mấy năm nữa anh ba mươi tuổi rồi đấy.”

“Cút!” Dương Khâm cười mắng.

Anh thật sự không nghĩ đến chuyện đó, ít nhất là hiện tại không nghĩ tới. Phụ nữ làm sao quan trọng bằng việc kiếm tiền?

Tới buổi chiều, Dương Khâm và Tiểu Tín cùng mấy anh em kéo nhau đến tiệm đồ nướng.

Làm việc chân tay cả ngày, ai cũng đói meo, gọi một đống xiên thịt, thêm một giỏ bánh nướng và hai thùng bia.