Văn án: Năm 1988, Ôn Cừ Hoa một mình bắt chuyến tàu lửa xanh từ Nam ra Bắc, đến một huyện nhỏ lạc hậu mang tên Lang Thành, thuê một mặt bằng nho nhỏ để mở tiệm đồ ngọt. Tiệm nướng bên cạnh cứ đến buổi …
Văn án:
Năm 1988, Ôn Cừ Hoa một mình bắt chuyến tàu lửa xanh từ Nam ra Bắc, đến một huyện nhỏ lạc hậu mang tên Lang Thành, thuê một mặt bằng nho nhỏ để mở tiệm đồ ngọt.
Tiệm nướng bên cạnh cứ đến buổi chiều là có không ít khách ngồi ở bên ngoài uống rượu, ăn đậu phộng, thỉnh thoảng lại liếc sang bà chủ tiệm đồ ngọt xinh đẹp kế bên.
“Nghe nói bà chủ Tiểu Ôn từ Cảng Thành tới, xinh đẹp như minh tinh vậy đó, anh không biết đâu, mấy nam thanh niên trên đường đều nhìn chằm chằm bà chủ Ôn, đáng tiếc... Em không dám mơ tới đâu, như vậy dù có cưới về nhà thì cũng không giữ nổi.”
Dương Khâm chỉ lạnh nhạt liếc nhìn một cái, uống một ngụm rượu trắng, không nói gì.
Mấy anh em bên cạnh liền cảm thán: “Đúng là chỉ có anh Dương nhà chúng ta, người đẹp đến mấy cũng không lọt vào mắt.”
Thế mà đến hai giờ sáng, trời mưa như trút nước, Dương Khâm trằn trọc mãi không ngủ được, cuối cùng cáu kỉnh xách đồ nghề ra ngoài.
Trong tiệm đồ ngọt, một bóng hình nhỏ nhắn đang hoảng loạn chạy tới chạy lui, lúc thì lấy chậu hứng nước mưa, lúc thì lấy chăn chặn mép bàn, sợ nước tràn ngập cửa tiệm.
Dương Khâm đứng nhìn một lúc rồi ném điếu thuốc đang hút dở sang một bên, bước qua giật lấy cái chậu trong tay cô, tay kia vòng ra sau eo nhấc cô ngồi lên bàn.
Anh vừa sửa vừa lạnh lùng nói: “Yên tâm, tôi làm xong liền đi, không bám lấy em đâu.”
Ôn Cừ Hoa nhìn cánh tay rắn chắc của anh, ướt sũng lại càng lộ rõ vẻ mạnh mẽ, khẽ “ồ” một tiếng, trong lòng thầm nghĩ người này đúng là nói dối không chớp mắt, vừa rồi ôm eo cô còn cố ý xoa vài cái cơ mà.
Dương Khâm bịt kín cửa xong, kéo cửa xuống, xoay người lại thuần thục ôm cô vào trong ngực, cúi xuống hôn cô, nụ hôn vừa sâu vừa mang theo chút oán giận: “Ôn Cừ Hoa, em chính là khắc tinh của tôi.”
...
Sau khi trọng sinh, Ôn Cừ Hoa có một nhiệm vụ: Trở về thập niên 90 để giúp một người đàn ông tên Dương Khâm, nghe nói người này vì một vụ án mạng mà phải ngồi tù mười lăm năm. Thực ra cô có chút sợ hãi người đàn ông sắp trở thành tội phạm gϊếŧ người này, chỉ muốn âm thầm hướng dẫn anh không đi vào con đường sai trái. Nhưng anh ngoài miệng thì nói không cần cô, lại cứ thích ôm hôn cô, khiến cô phiền lòng không thôi.
Sau này cô mới nhớ ra, người mà cô cố ý quên đi, người đã cứu cô năm cô hai mươi hai tuổi nhưng lỡ tay đánh chết hung thủ và bị kết án mười lăm năm tù, chính là Dương Khâm.
Truyện hay, trọng sinh cứu rỗi nam9