Khương Mậu Tùng dám thề, lời nói của cô ẩn chứa đầy sự chế giễu và ép buộc, thậm chí còn không mong anh thường xuyên trở về nhà.
“Đại Hoa, Tiểu Thạch Đầu đã lớn như vậy, thật sự nên chia phòng.” Khương Mậu Tùng nghiêm mặt nói. Theo anh, Điền Đại Hoa là một người mẹ quá mức cường thế và bướng bỉnh, nếu như Tiểu Thạch Đầu quá ỷ lại cô, dễ dàng nuôi dưỡng tính cách nhu nhược.
Điền Đại Hoa trả lời lại: “Cũng không vội như vậy. Chờ hai năm nữa khi Tiểu Thạch Đầu lớn hơn một chút, tự mình ngủ không sợ nữa rồi nói sau. Người trong nhà nhiều phòng chen chúc, không ở được.”
Bà nội là người khôn khéo sao có thể không phát hiện ra bầu không khí quái dị giữa hai người này. Tuy nhiên, bà cụ vẫn cười nói: “Nhà chúng ta thật đúng là chật chội. Các con nhìn Mậu Lâm cũng đã mười bảy, nên cưới vợ rồi. Hôm nay Mậu Tùng đã trở về, lại thêm cho Tiểu Thạch Đầu vài đứa em trai em gái, Mậu Lâm lại cưới vợ, trong nhà thật sự không ở được nữa rồi.”
Điền Đại Hoa căn bản không tiếp lời bà nội. Trong khi đó, Phúc Nữu và Tiểu Thạch Đầu lại cảm thấy rất hứng thú với "em trai, em gái" và bắt đầu tranh luận về việc "muốn em trai hay là em gái".
“Hai đứa, tưởng việc sinh em bé như là ra đường mua đồ sao? Ăn cơm cũng không chặn được miệng.” Điền Đại Hoa tức giận quát lớn một câu.
Hai đứa nhỏ cười khúc khích một lúc mới ngoan ngoãn cầm bát ăn cơm.
Ăn tối xong, trời đã tối đen.
Điền Đại Hoa dọn dẹp, rửa mặt rồi về phòng.
Khương Mậu Tùng chơi với Tiểu Thạch Đầu một lúc, sau đó lấy nước tắm cho cậu. Con trai mà, ban ngày thả lừa hái cỏ, lăn lộn khắp núi rừng, người đầy bùn đất hôi hám, chỉ cần trời không quá lạnh, Điền Đại Hoa đều bắt cậu bé tắm rửa.
“Thạch Đầu, tối nay ngủ với chú nhỏ trước, chờ ba bận rộn xong việc hiện tại sẽ xây thêm vài gian phòng cho chúng ta, cho con một gian riêng.” Núi rừng đầu thu vẫn hơi lạnh, Khương Mậu Tùng lau khô người cho Tiểu Thạch Đầu rồi bảo cậu lên giường ngủ.
Bảy năm rồi, lần đầu tiên Khương Mậu Tùng tắm rửa cho con trai.
Hai cha con vẫn còn có chút xa lạ.
Khương Mậu Tùng vốn chỉ muốn thân thiết với con trai hơn một chút, nhưng khi thực sự đi bầu bạn với con, anh càng cảm thấy mình nợ Tiểu Thạch Đầu rất nhiều, trong lòng không khỏi muốn bù đắp.
Vì vậy, Khương Mậu Tùng trở về phòng, bàn với Điền Đại Hoa về chuyện cần phải sắp xếp cho Phúc Nữu và Tiểu Thạch Đầu đi học, vì hai đứa nhỏ đều đã bảy tám tuổi rồi.
“Vừa mới giải phóng, làng quê nhỏ bé như chúng ta, chỉ sợ trong chốc lát không xây dựng được trường học. Xung quanh cũng không có trường tiểu học đàng hoàng.” Khương Mậu Tùng liệt kê từng lý do một, cẩn thận thuyết phục Điền Đại Hoa.
“Đại Hoa, nếu không, em cùng anh mang Phúc Nữu và Tiểu Thạch Đầu chuyển vào thành phố đi. Bây giờ anh đã được điều động đến đấy, hiện tại cả nước đều được giải phóng nên sau này cũng sẽ không được điều động đi nơi khác nữa. Em cùng anh dẫn bọn nhỏ vào thành phố đi học, trường học hiện giờ cũng vừa mới khai giảng không lâu, bây giờ bọn nhỏ nhập học còn kịp. Các em vào thành phố, anh cũng tiện chăm sóc.”
Vào thành phố? Điền Đại Hoa suy nghĩ một lúc, lắc đầu.
“Tôi ở trong núi quen rồi, không muốn vào thành phố. Chuyện Phúc Nữu và Tiểu Thạch Đầu đi học tôi đã suy nghĩ qua, tôi dự định đưa bọn họ đến làng Hậu Sơn, nơi có trường làng.”