Chương 29

Lúc cơm tối, Khương Thủ Lương và Mậu Lâm từ ruộng trở về, thấy Khương Mậu Tùng đi ra từ trong nhà, vừa vui mừng vừa có chút bất ngờ.

Mậu Lâm vội hỏi: “Anh cả, anh về lúc nào vậy? Bà nội cũng về rồi à?”

“Sáng nay về, tôi về cùng bà nội." Khương Mậu Tùng nói.

“Sao bà nội lại đột nhiên về vậy? Không biết bà nội nghĩ gì, sáng sớm hôm trước, bà bảo tôi đưa bà vào thành tìm anh, bà còn không chịu đợi lâu, nói muốn vào thành xem xét một chút, hưởng phúc của anh. Tôi đã bảo anh bận rộn, có nhiệm vụ, nhưng khuyên không được bà." Mậu Lâm cười hì hì thì thầm với Khương Mậu Tùng.

Lúc này, Khương Mậu Tùng tràn đầy cảm kích với bà nội. Chuyện anh muốn ly hôn, bà nội giấu rất kín, không nói với ai, khiến anh có cảm giác thở phào nhẹ nhõm, không tự giác nhìn Tiểu Thạch Đầu.

Anh nhớ lại lời bà nội đã nói, để lại cho anh chút mặt mũi trước mặt con cái, có những chuyện nếu không xảy ra, anh chắc chắn không muốn cho con trai biết.

Tiểu Thạch Đầu nhìn thấy Khương Mậu Tùng ngồi bên cạnh bàn, có chút xa lạ, nhưng vẫn rất vui vẻ. Tính chất cha con luôn dễ dàng hòa hợp, Khương Mậu Tùng vừa giúp Điền Đại Hoa bày bát đũa, vừa thấy Tiểu Thạch Đầu đang vụиɠ ŧяộʍ nhìn mình, còn lén lút nhìn Phúc Nữu bên cạnh.

Hai đứa trẻ thì thầm to nhỏ, Khương Mậu Tùng bất động thanh sắc nhìn Tiểu Thạch Đầu, Tiểu Thạch Đầu chợt làm mặt quỷ về phía Mậu Lâm, khiến Phúc Nữu cắn đũa cười rộ lên.

Khương Mậu Tùng đang thấy thú vị thì Điền Đại Hoa đã lên tiếng hỏi:

“Thạch Đầu, Phúc Nữu, sao hai đứa không ăn cơm cho tốt?”

“Em không làm gì cả." Phúc Nữu lắc đầu, trong khi Tiểu Thạch Đầu thành thật hỏi: “Cha, cha đêm nay về rồi, con có phải lại phải đi ngủ với chú út không? Thật ra con vẫn ở trong phòng mình được, cha ngủ giường nhỏ của con, con và mẹ ngủ giường lớn.”

Mậu Lâm bật cười thành tiếng.

Khương Mậu Tùng lập tức có chút...

Nếu không có chuyện Điền Đại Hoa trước đó, trong lòng Khương Mậu Tùng có lẽ cũng sẽ không xấu hổ như vậy. Có thể đoán được, tối nay anh chỉ có thể ngủ trên giường nhỏ của Tiểu Thạch Đầu.

Tâm trạng của người đàn ông có chút rối, thái độ không quan tâm của Điền Đại Hoa khiến Khương Mậu Tùng không hiểu sao lại nén giận mà không có chỗ phát tiết, hơn nữa Tiểu Thạch Đầu là con trai, cũng nên chia phòng.

Anh suy nghĩ một chút rồi nói: "Tiểu Thạch Đầu, con đã bảy tuổi rồi, không thể ngủ với ba mẹ nữa. Nếu không, ba sẽ mang giường nhỏ của con chuyển đến phòng chú con, con và chú mỗi người ngủ một giường, được không?"

"Không được." Tiểu Thạch Đầu húp cháo, nghiêng đầu nhỏ suy nghĩ một chút. “Con không muốn chuyển! Dù sao cha cũng không thường xuyên ở nhà, chờ cha trở về thành rồi, con còn về phòng mẹ ngủ."

"Thạch Đầu à, bây giờ đánh xong trận rồi, sau này cha con sẽ thường xuyên về nhà. Bà thấy con vẫn nên dọn đến cùng phòng với chú út đi." Bà Khương cười dỗ Tiểu Thạch Đầu.

Hai cha con một hỏi một trả lời, Điền Đại Hoa ngay cả mí mắt cũng không nâng lên, nghe thấy bà nội nói thì nói: "Bà nội, gian phòng phía đông của Mậu Lâm quá nhỏ, đặt thêm một cái giường nữa thì chỗ xoay người cũng không có. Con thấy trước mắt cứ ở như vậy đi, quân đội Mậu Tùng bận rộn, chắc chắn sẽ không thường xuyên trở về. Chờ hai năm nữa khi Tiểu Thạch Đầu lớn hơn một chút, không sợ ngủ một mình nữa, có thể dọn ra gian sương phòng cách vách của Mậu Lâm cho Tiểu Thạch Đầu ở."

Cô nói xong nhìn Khương Mậu Tùng, vẻ mặt tự nhiên hỏi anh: "Anh nói có đúng không, chủ nhà?"