Chương 20: Tiếng hét giữa ban ngày

Lúc này Tùy Uyên mới nhấc chân khỏi ngực anh ta, quay lại nhìn Thích An:

“Bản tướng quân sớm đã đoán được. Nữ tử sắc bén như ngươi nhất định phải có kẻ thù.”

Thích An nghiến răng: “Anh ngốc à, tôi chỉ là một...”

Cô kìm lại hai chữ “học sinh”, rồi đổi giọng: “Nếu thực sự là kẻ thù của tôi thì hẳn anh ta đã sớm biết tôi là ai, cần gì phải tốn tiền thuê người quay lén gương mặt? Rõ ràng mục tiêu của anh ta không phải là tôi với tư cách cá nhân.”

Tùy Uyên hừ khẽ: “Trêu ngươi thôi, bản tướng quân nếu đến chuyện này cũng nghĩ không ra thì làm sao đủ bản lĩnh ra trận gϊếŧ địch?”

Nói xong, anh liếc La Ba một cái: “Nơi này không thể ở lại lâu.”

Thích An cũng hiểu, bởi nếu đối phương tìm được tới La Ba thì chứng tỏ đã nắm được tin tức cô đang ở đây. Một kẻ sẵn sàng bỏ ra số tiền lớn chỉ để mua một bức ảnh mặt cô, chắc chắn không có ý tốt.

Cô nhìn chằm chằm La Ba, trầm giọng hỏi: “Nói, kẻ đó làm sao biết anh mời tôi đến đây? Có phải anh từng kể với ai không?”

La Ba cuống quýt đáp: “Có... có kể trên một diễn đàn... Tối qua tôi từng đăng một bài, mục đích là để quảng bá livestream của mình, vì khi đó tôi còn định nhờ quay lén mặt cô để kiếm tiền, nên muốn sẵn tiện kéo chút người xem tới trước...”

Anh ta chột dạ đến mức giọng nói nhỏ hẳn đi: “Nhưng mà sáng nay tôi nhận được cú điện thoại kia, nên không mở livestream, định quay video rồi bán cho người đó.”

Thích An nhớ lại dáng vẻ của La Ba trước lúc cô phát trực tiếp. Khi ấy cô chẳng để tâm, giờ nghĩ lại, từ biểu cảm đến cách nói chuyện của anh ta, quả thật có chút giống một người từng làm streamer.

Giờ thì anh ta chắc không nói dối, bởi cũng chẳng có lý do gì để phải bịa.

Thích An lại hỏi: “Số điện thoại của người đó đâu? Đã muốn mua ảnh thì nhất định phải để lại cách liên lạc chứ?”

La Ba vội vàng lắc đầu lia lịa: “Không, không, không có! Lúc đó hiện lên là số lạ, lại còn dùng biến giọng. Anh ta nói ba ngày sau sẽ tự liên lạc với tôi, không cần tôi đi tìm. Tôi nói thật cả đấy. Nếu các người không tin, tôi chuyển ngay một trăm nghìn vào thẻ của cô cũng được!”

Thích An còn chưa kịp mở lời thì Tùy Uyên đã quay sang hỏi cô: “Một trăm nghìn là bao nhiêu? Mua được bao nhiêu món ngon?”

“...” Thích An đáp: “Anh thấy cái xe tôi đi tới đây không? Ít ra mua được ba, năm chiếc như thế.”

Ánh mắt Tùy Uyên sáng rực, lập tức xoay đầu nhìn về phía La Ba: “Lập tức chuyển cho bản tướng quân ngay!”

La Ba sợ đến run cầm cập, khẽ chìa tay về phía Thích An: “Điện, điện thoại?”

Thích An lấy điện thoại của anh ta ra, bật sáng màn hình, không đưa lại mà chỉ hỏi: “Mật mã?”

La Ba đọc một dãy số, cô mở khóa, quả nhiên màn hình đang dừng ở giao diện quay video.

Trong lòng cô thầm may mắn, còn tốt là cú điện thoại ấy chỉ mới gọi tới sáng nay. Nếu La Ba có thời gian chuẩn bị trước, hẳn đã cài sẵn camera siêu nhỏ, đến cả Tùy Uyên mắt tinh đến đâu cũng khó mà phát hiện.

Mặc dù trong video không quay trúng mặt cô, Thích An vẫn lập tức xóa đi, sau đó mở nền tảng livestream, dùng chính tài khoản của La Ba vào phòng phát của mình, rồi bấm vào mục nạp tiền bên cạnh chỗ tặng quà.

La Ba lúc này đã ngồi bệt xuống sàn, lưng tựa tường, muốn nhìn xem cô đang làm gì nhưng lại chẳng dám bước tới. Đến khi nghe thấy Thích An hỏi mật khẩu thanh toán, anh ta mới tưởng cô định chuyển khoản, liền khai ra luôn. Ai ngờ chẳng thấy cô cầm điện thoại mình, anh ta lập tức đờ người: “Cô, cô không phải định đổi hết tiền thành quà tặng rồi tự ném vào livestream đấy chứ? Làm thế thiệt to lắm đó, nền tảng còn ăn mất một nửa cơ!”

Thích An ngẩng mắt lườm anh ta một cái: “Thích thì tôi làm.”

Đừng tưởng cô không hiểu ý đồ của anh ta. Anh ta rõ ràng muốn cô chuyển khoản trực tiếp để có được thông tin cá nhân của cô. Cái này tuy không thể bán được giá triệu như bức ảnh, nhưng chắc chắn vẫn đủ để người kia bỏ tiền ra mua.

Cô nhanh chóng đổi tiền thành quà rồi ném vào phòng livestream của chính mình. Sau đó còn lật lại nhật ký cuộc gọi và các ứng dụng chat khác, nhưng kết quả chẳng tìm thấy gì.

Có vẻ anh ta thật sự không nói dối, mà cho dù có nói dối, Thích An cũng chẳng thể làm gì hơn. Cô đâu thể gϊếŧ người thật.

Cô ném trả điện thoại cho La Ba: “Đừng tiếc của quá, tôi còn để lại cho anh cả trăm xu, đủ mà mua kẹo ăn.”

Nói xong, cô ngoảnh đầu nhìn Tùy Uyên, anh hiểu ý, vui vẻ theo cô ra cửa, còn vừa đi vừa lẩm bẩm: “Về rồi ta muốn ăn sườn kho tàu, với cả những món hôm nay thấy trên đường: hamburger, coca, cánh gà, lẩu Haidilao... Còn đậu phụ Tứ Xuyên thì để dành lúc nào hết tiền hẵng ăn.”

Thích An: “Anh cũng biết cái nào mắc hơn nhỉ.”

Chuyện ma quái ở nơi này cô không định dính dáng thêm nữa. Ở lại thêm, chưa biết chừng kẻ kia lại mò đến.

Mà nếu đó là một kẻ khó đối phó thật, e còn nguy hiểm hơn cả gặp quỷ.

Khi Thích An mở cửa bước ra ngoài, Tùy Uyên lập tức trở về trong mặt dây chuyền.

Cô men theo con đường cũ, sải bước đi thẳng ra ngoài làng, đồng thời cũng bật luôn phòng livestream.

Lần này cô không định livestream để quay ma quỷ, mà muốn cho khán giả nhìn thấy tình hình ở đây. Nhỡ có chuyện gì nguy hiểm xảy ra, ít ra cũng có người kịp thời báo cảnh sát giúp cô.

May mắn là suốt dọc đường đi tới gần cổng làng, vẫn chưa có gì xảy ra. Thích An vừa thở phào một hơi, bước chậm lại để lau mồ hôi, thì đột nhiên phía sau vang lên một tiếng hét gần như chói tai xé trời!

[Vãi, sao tiếng hét nghe rợn người thế này?]

[Nhìn đường đi của streamer, chẳng lẽ định chuồn luôn à? Còn cái tên Bánh Dứa đâu rồi cũng chả thấy.]

[Thôi tan cuộc đi, streamer nhát gan rồi!]

Thích An quay đầu nhìn về phía phát ra tiếng hét.

Bên đó là một ngôi nhà tự xây hai tầng, trước cửa có một khoảng sân xi măng rộng, không có tường bao, tiếng hét phát ra từ trong nhà.

Lúc này, ngoài ruộng gần đó đã có người nghe thấy động tĩnh, bỏ dở công việc chạy vội đến.

“Xảy ra chuyện gì vậy?”

Tùy Uyên cũng hiện thân, hơi cau mày nhìn về phía ấy, trầm giọng nói: “Bản tướng quân ở trong Đá Khoá Hồn cũng nghe thấy.”

Thích An liếc về con đường lớn dẫn ra quốc lộ bên ngoài làng, thấy nơi đó trống không, liền hạ giọng: “Quay lại xem thử.”

Khi họ chạy tới, những người dân làng đã đến trước và phát hiện ra một cái xác.

Thi thể nằm ngay trong gian chính là một người đàn ông. Tiếng hét ban nãy lại phát ra từ một người phụ nữ, giờ đang ngồi bệt dưới đất, run lẩy bẩy.

Ngoài ra còn ba người đàn ông khác cũng ngồi bệt xuống, đều là dân làng nghe thấy tiếng động chạy đến. Họ ngồi sụp xuống không phải vì mệt, mà là vì sợ hãi.

Đừng nói là bọn họ, ngay cả Thích An khi nhìn thấy cảnh tượng trong nhà cũng cảm thấy hai chân nhũn ra.

Khắp nền nhà loang lổ máu đỏ tươi chói mắt. Trong vũng máu là một cái xác không còn tay chân, bốn chi đã bị chặt thành nhiều khúc nhỏ, rải rác khắp nơi.

Mùi máu tanh nồng nặc xuyên qua cả lớp khẩu trang vẫn rõ mồn một, Thích An chỉ cầm cự được chừng ba giây đã buồn nôn dữ dội.

Cô vội vã chạy ra ngoài, ngồi thụp xuống thềm hít thở thật sâu từng ngụm lớn, mất một lúc lâu mới bình ổn trở lại.