Chương 12: Cuộc chạm mặt đầu tiên

Trí nhớ Thích An vốn không tốt, nhưng cảnh tượng đó khắc sâu trong tâm trí cô, cô còn nhớ sau này mẹ cô luôn khóc rất nhiều, nhưng vẫn gắng cười trấn an cô.

Nhìn lại bây giờ, hành động của bố cô khi đó thật kỳ lạ.

“Tiểu An, hay là bị kẹt trong nhà vệ sinh hả, lâu vậy còn chưa ra?” Lý Duyệt ở bên ngoài gọi vào, kéo Thích An về thực tại.

Cô vội rửa mặt rồi bước ra ngoài.

Mọi người ồn ào một lúc, tới trước mười hai giờ mới đi ngủ, tắt đèn nhưng lại tiếp tục bàn tán về chuyện livestream tối nay.

Thích An không nói gì, nhắm mắt tiếp tục nghĩ về chuyện của bản thân.

Cô tự nhủ, có lẽ bố biết bí mật của chiếc dây chuyền.

Bao năm qua, dù cô luôn oán trách bố năm xưa đã bỏ đi, nhưng cô vẫn luôn nghĩ, bố ra đi hẳn phải có lý do, có thể là liên quan tới chiếc dây chuyền?

Đúng rồi, chẳng phải người thần bí kia đã nói tối nay cô sẽ biết rốt cuộc chấp niệm từ phần thưởng nhiệm vụ có tác dụng gì hay sao?

Thích An đưa tay sờ vào ngọc bội trên cổ, lạnh buốt một mảnh.

Mong là thứ này thật sự có ích, ví dụ như có thể hộ thân, trừ ma diệt quỷ gì đó, lỡ đâu gặp ác quỷ thì còn có cơ hội sống sót.

Trong lúc suy nghĩ miên man, Thích An không biết đã thϊếp đi từ khi nào.

Khi tỉnh dậy, trời đã sáng choang.

Thích An ngái ngủ, nửa khép nửa mở đôi mắt trở mình muốn với lấy chiếc điện thoại đặt cạnh gối. Thế nhưng ngay khoảnh khắc cô vừa xoay người, liền trông thấy...

Bên cạnh cô lại có một người đàn ông đang nằm!

Có lẽ vì động tác trở mình của cô mà người đàn ông kia cũng chậm rãi mở mắt.

Khoảng cách giữa hai gương mặt chưa tới hai mươi phân, cứ thế trừng mắt nhìn nhau.

Một giây, hai giây, ba giây...

“A!”

“A a a a a a!”

Hai tiếng hét kinh hoàng đồng loạt bật ra từ miệng cả hai. Thích An bật dậy, động tác quá mạnh khiến cả người ngửa ra sau, suýt nữa thì ngã lộn từ giường tầng trên xuống!

“Chuyện gì thế? Động đất à?” Các bạn cùng phòng đều hoảng hồn bật dậy, tóc tai rối tung như ổ gà, mặt mày tái nhợt.

Nhưng Thích An tạm thời chẳng rảnh quan tâm họ, đôi mắt cô dán chặt vào người đàn ông trước mặt, vừa kinh ngạc vừa ngờ vực.

Anh ta buộc cao mái tóc đen dài, mặc võ phục đen thêu chỉ vàng theo kiểu cổ xưa, gương mặt cương nghị, lông mày rậm khẽ nhíu, trong mắt vẫn còn vương rõ sự kinh hoảng.

Nhưng chỉ trong chốc lát, vẻ kinh hãi kia tan biến, thay vào đó là cơn giận âm ỉ: “Ngươi cả gan để bản tướng quân ngủ chung giường với ngươi?”

Tích An: “...”

Con quỷ này đúng là biết làm trò.

Khóe môi cô giật giật, ngắm khuôn mặt mờ mờ ảo ảo kia, thấp giọng hỏi: “Sao, cần tôi chịu trách nhiệm không?”

“Ngươi!” Trong đôi mắt sắc lạnh của anh bùng lên lửa giận: “Nếu không phải ngươi là hậu nhân của Thích gia thì giờ ta đã muốn lấy mạng ngươi...”

“Lấy tôi? Thế thì không được đâu.” Thích An cảm thấy con ma này hâm hâm, cố ý chọc ghẹo: “Anh có nhà chưa, có xe chưa? Học vấn thế nào, lương lậu ra sao?”

“...” Anh trừng mắt nhìn Thích An, mặt đỏ bừng, tức tối hừ lạnh một tiếng: “Bản tướng quân không thèm đôi co chuyện vặt với ngươi!”

Thích An suýt bật cười, nhưng cô vẫn nhớ mình đang ở đâu, nhanh trí ngả người nằm xuống, giả bộ mộng du.

Ba cô bạn cùng phòng bị dọa ngơ ngác nhìn nhau, một lúc lâu sau, Quách Tiểu Mẫn dè dặt gọi tên Thích An.

Lúc này cô mới giả vờ như vừa tỉnh, dụi mắt ngáp dài, nhăn mày nói: “May mà các cậu gọi mình, mình vừa mơ thấy ác mộng, trong mơ có một con quỷ nam mặc đồ cổ trang xấu xí cứ đuổi theo đòi ăn thịt mình!”

Một con quỷ nam mặc cổ phục, mặt mũi đầy giận dữ: “...”

Thích An nhướng mày nhìn anh một cái rồi bước xuống giường.

Vốn định rửa mặt xong sẽ ra ngoài hỏi xem anh là ai, ai ngờ cô vừa bước vào nhà vệ sinh, anh đã lơ lửng trôi theo sau, mặt còn thối hoắc.

Thích An đóng cửa lại, nhìn chằm chằm người đàn ông đối diện mấy giây mới mở miệng hỏi: “Anh có biết đây là nơi nào không?”

Anh sa sầm mặt, môi mím chặt, một lúc sau mới phun ra hai chữ: “Nhà vệ sinh.”

Thích An “í” một tiếng: “Biết mà còn mò theo vào? Chẳng lẽ anh bị đánh chết vì lén nhìn người ta đi vệ sinh?”

Hai tay anh siết chặt thành nắm đấm, cả gương mặt như viết rõ bốn chữ “lão tử muốn gϊếŧ người”, nhưng cuối cùng chỉ nghiến răng, từ kẽ răng bật ra một câu: “Bản tướng quân có chuyện muốn hỏi ngươi, ngươi nhịn một lát.”

Thích An: “...”

Chưa đợi cô mở miệng, anh đã hỏi ngay: “Cha ngươi đâu?”

Thích An sững lại, nhíu mày: “Không biết, mất tích rồi. Anh quen ông ấy à?”

“Mất tích?” Anh liếc cô một cái, giọng khinh khỉnh: “Chẳng trách bản tướng quân lại rơi vào tay một con nha đầu non nớt thế này.”

Thích An vốn còn chưa chắc con ma trung nhị này từ đâu chui ra, nghe anh nói vậy thì gần như có thể khẳng định anh liên quan đến sợi dây chuyền.

Có điều nói chuyện khó nghe thật đấy.

Cô cố nén lại ý định cãi nhau, hỏi: “Anh là ai? Sao lại quen bố tôi?”

Anh hơi ngẩng đầu, kiêu ngạo hừ khẽ: “Bản tướng quân chính là đại tướng quân Tùy Uyên của nước Hề, chẳng lẽ cha ngươi chưa từng nhắc đến?”

Thấy anh vênh váo như con công xanh xòe đuôi, trong lòng Thích An càng khó chịu, nhưng trên mặt lại nở nụ cười tươi rói: “Có nhắc, đương nhiên có rồi. Thì ra anh chính là đại danh đỉnh đỉnh Tùy Uyên tướng quân!”

Nhìn vẻ mặt anh thoáng hiện ra sự đắc ý, Thích An liền tiếp lời: “Bố tôi từng nói với tôi có một vị đại tướng quân len lén đi theo con gái nhà người ta vào nhà vệ sinh, kết quả bị đánh chết tại chỗ!”

Sắc mặt Tuỳ Uyên lập tức cứng đờ, kế đó bùng nổ thành giận dữ: “Thích gia sao lại sinh ra loại mặt dày vô sỉ như ngươi! Bản tướng quân...”

Thích An cười mỉm: “Nếu anh còn mở miệng “bản tướng quân” thêm lần nữa, tôi sẽ ném Đá Khoá Hồn vào bồn cầu ngâm hai ngày đấy.”

“...” Tuỳ Uyên tức đến đỏ bừng cả mặt, há miệng mấy lần cũng không nói nổi một chữ, cuối cùng nghẹn ra được một câu: “Bản... hừ, ta không thèm chấp nhặt với hạng thô tục như ngươi!”

Thích An nhịn một lúc, rốt cuộc vẫn bật cười thành tiếng.

Sợ ở trong nhà vệ sinh quá lâu khiến bạn cùng phòng sinh nghi, cô nén cười, nói: “Ra ngoài chờ đi, tôi rửa mặt xong sẽ đưa anh ra chỗ vắng rồi từ từ nói chuyện.”

Tuỳ Uyên quay người trôi ra cửa, thân hình khựng lại, nghiến răng quay đầu: “Ngươi dám ra lệnh cho bản tướng quân?”

Thích An chỉ tay ra bồn cầu phía sau.

Anh trừng mắt dữ dội, tức đến nỗi lỗ mũi phồng to, nhưng cuối cùng vẫn đành cam chịu quay đi, lướt qua tấm cửa mà ra.

Sau khi rửa mặt xong, Thích An rời ký túc xá, còn Tuỳ Uyên thì đen mặt theo sát phía sau. Và anh... cực kỳ phiền phức.

“Cái kia là gì?”

“Đèn đường.”

“Thứ trong tay người kia là gì nữa?”

“Bánh mì.”

“Ồ? Thế nữ tử kia đang liếʍ cái gì vậy? Chẳng lẽ món đó ngon tuyệt đỉnh nên nàng ta mới không nỡ cắn sao?”

“Cái đó gọi là kem.”

“Còn những căn nhà ở đây vì sao lại...”

Thích An: “Đừng hỏi nữa, hỏi thêm tôi tự tử đấy.”

Tuỳ Uyên khựng lại, nhìn cô chăm chú: “Ngươi có huynh đệ tỷ muội ruột thịt nào không?”

Thích An hít một hơi, cau mày đáp cộc lốc: “Không có. Hỏi làm gì?”

Tuỳ Uyên nghiêm túc nói: “Vậy thì ngươi ngàn vạn lần không được tự tận. Nếu không huyết mạch Thích gia sẽ đứt đoạn, mà bản... ta cũng vĩnh viễn không thể thoát ra.”

Thích An: “...”

Đây rốt cuộc là loại ngốc nghếch nào vậy? Xem ra giữa anh ta và Thích gia thật sự còn có mối liên hệ sâu xa.