Chương 49

Chương 49

Cát Kiệt không phải do Lư Hi Ân gϊếŧ, hung thủ là Frank, người đầu độc khu tọa kỵ cũng là hắn.

Vì Frank và cộng sự phụ trách tuần tra chợ dược tề, hắn xuất hiện ở khu tọa kỵ, giả vờ kiểm tra sau đó đầu độc, không có ai nghi ngờ.

Lư Hi Ân nhìn thấy Thương Phi Phàm, hoảng sợ vì đối phương lại không bị chú thuật của hắn gϊếŧ chết, còn đi cùng Hổ Bất Soái. Hắn vừa lo hai người nhận nhau, vừa lo hai người liên kết, lại không tin mình lại không chú chết được Thương Phi Phàm, nên muốn một mũi tên trúng hai đích, lợi dụng chú thuật ép Frank tự sát, đồng thời hiến tế sinh mệnh của Frank nguyền rủa Thương Phi Phàm.

Mà Lư Hi Ân và Trệ Bàng nam tước gặp nhau, là để chuyển lời cho tể tướng Ngải Tát Khắc, cũng có thể gọi là cảnh cáo.

Tể tướng bảo Trệ Bang nam tước đừng làm việc “thông minh” như thế. Hổ Vương còn sống, đừng vội để con mình tìm phe phái, lại còn một đứa phe Đại vương tử, một đứa phe Tam vương tử, còn cung cấp của cải, bồi dưỡng dã tâm của họ nữa.

Tể tướng yêu cầu Trệ Bàng nam tước giúp tiểu nhi tử cũng chính là Tam vương tử dọn dẹp cho sạch sẽ, đừng làm lộ chuyện dược liệu ra ngoài. Hắn không muốn Hổ vương vương thất gà cùng một mẹ đá nhau bây giờ.

Lư Hi Ân ở lại Ma La Thành là để đợi việc này kết thúc.

Thương Phi Phàm nghe khẩu cung xong, liền cảm thấy Tể tướng đúng là vì gia đình Hổ Vương mà nhọc lòng.

“Cho nên Lư Hi Ân gϊếŧ Frank là hành vi cá nhân?” Hổ Bất Soái hỏi.

Thương Phi Phàm gật đầu. Đồng thời nhớ lại những lời hắn nói với Lư Hi Ân, nếu hắn không ép Frank chết, bọn họ cũng không phát hiện được hắn tồn tại. Nếu hắn không nguyền rủa, thì cũng không bị tìm tới. Sắc mặt Lư Hi Ân lúc đó … chậc!

“Ngươi tra khảo Lư Hi Ân ở phủ nam tước?”

“Đúng vậy.”

Hổ Bất Soái không thể tin nổi: Tên này làm sao có thể tra khảo khách quý của phủ nam tước ngay trong phủ, còn không bị phát hiện. Quan trọng hơn là….

“Tại sao Lư Hi Ân lại nói nhiều như vậy? Hơn nữa sao ngươi biết hắn nói thật?”

“Ta tự nhiên có biện pháp của ta. Không phải có câu nói ở ác gặp ác sao?” Thương Phi Phàm rất khiêm tốn đáp: “Ta có lẽ ác hơn ác nhân một chút.”

Hổ Bất Soái: “…”

Thương Phi Phàm nhìn thấy biểu cảm của Hổ Bất Soái, thật sự nhịn không nổi, duỗi tay khẽ chạm tóc cậu.

Mềm mại, như hắn tưởng tượng.

Hổ Bất Soái cực kỳ không quen với tiếp xúc thân mật như thế, quay đầu trốn đi.

Thương Phi Phàm tự nhiên thu tay lại, giống như hắn vừa làm chuyện rất bình thường, cũng không thấy sự mất tự nhiên của Hổ Bất Soái.

“Còn việc hắn có nói thật hay không, nếu hắn còn có thể tư duy ổn định bịa đặt nói dối dưới cực hạn thống khổ, vậy thì ta cũng hết cách đảm bảo hắn nói thật hay giả. Chẳng qua ta hỏi đi hỏi lại mấy lần, còn lộn xộn không theo thứ tự, trừ khi hắn có thể nhớ những gì mình nói dối trong tình trạng này, nếu không thì có 9 phần là thật. Đương nhiên, cũng không loại trừ khả năng hắn đã trải qua huấn luyện chuyên môn, nội dung nói ra đều đã chuẩn bị tốt và trở thành tiềm thức.”

Hắn có thể làm được trình độ này, nên hắn cũng sẽ không coi khinh người khác.

“Nhưng cho dù hắn nói dối cũng chả sao, chúng ta có thể từ từ nghiệm chứng khẩu cung của hắn có phải thật hay không.”

“Chúng ta?”

“Ta không có thẻ thân phận chính thức, còn khiếm khuyết rất nhiều ký ức thường thức, bây giờ còn mang theo một đứa nhóc còn uống sữa, khó khăn lắm mới gặp được người quen là cậu, còn bị liên lụy đến phiền phức do thân phận của cậu, không lẽ cậu lại nhẫn tâm bỏ rơi ta và đứa nhỏ không quan tâm?” Thương Phi Phàm đau lòng nói.

Hổ Bất Soái; “…” Đừng có làm như A Ngốc là con của ta.

A Ngốc: Ta ăn thịt không uống sữa!

Thương Phi Phàm phiền muộn nói: “Nếu không phải trên đường ta thuận tay cứu một người, đồng ý mang hắn về Ma La Thành, ta đã sớm mang nhóc con đến Mạc Ước sơn cốc nhờ cậy cậu. Không tin cậu hỏi A Ngốc, ta có phải từ đầu đã nói muốn đưa nó về Mạc Ước trấn không.”

A Ngốc vội dùng sức gật đầu.

Hổ Bất Soái: Đôi cha con này bị sao thế?

Thương Phi Phàm than nhẹ: “Cậu đã quên ta từng nói muốn mở cửa hàng sửa chữa ở Mạc Ước trấn sao? Lúc đó ta đã muốn định cư ở Mạc Ước trấn rồi. A Ngốc còn nhỏ, nó cần một môi trường ổn định để trưởng thành, nó cũng rất thích cậu.”

A Ngốc nhìn thấy ánh mắt của lão Thương, đột nhiên nhanh trí, nhảy ra khỏi túi lưới, ôm chặt cẳng chân Hổ Bất Soái.

Hổ Bất Soái: “…”

“Không chừng sau này Mạc Ước trấn sẽ không yên bình nữa, thực tế, bây giờ nó cũng đã gặp phiền phức lớn, vì ta. Nếu ngươi thật sự muốn nuôi đứa nhỏ cho tốt, thì không nên chọn Mạc Ước trấn, càng không nên có liên quan tới ta.” Hổ Bất Soái vừa lạnh nhạt lại lý trí.

Thương Phi Phàm: “Ồ, ta tự nhận còn có năng lực tự bảo vệ mình, huống chi tình hình hiện tại, ở đâu mới là an toàn thật sự? Mà con nít sống trong nhà kính cũng không tốt, hoàn cảnh hỗn loạn có thể giúp nó phát triển trí tuệ, tăng khả năng ứng biến, nguy hiểm sẽ giúp nó trở thành thú nhân mạnh mẽ hơn trong tương lai.”

A Ngốc ưỡn ngực: Chỉ cần baba mang ta theo, đi đâu cũng được.

Nhà kính? Hổ Bất Soái nghe thấy từ ngữ quen thuộc, có chút để ý.

Thế giới này cũng có nhà kính, nhưng vì điều kiện hạn chế, chỉ có phú hào và đại quý tộc mới có thể duy trì nổi. Người thường rất ít nói đến từ này, cũng tuyệt đối sẽ không dùng nó để hình dung hoàn cảnh an toàn. Nhưng hai thế giới trước cậu trải qua, từ này lại được dùng thường xuyên.

Thương Phi Phàm có khí chất không tầm thường, năng lực hơn người, cố tình thân phận không rõ, lại khiếm khuyết nhiều ký ức thường thức, có khi nào hắn là?

Có lẽ là cậu nghĩ nhiều, trên đời làm gì có nhiều người xuyên việt như vậy.

Thương Phi Phàm nhìn vào mắt Hổ Bất Soái, trong mắt có ý cười dịu dàng: “Còn thân thế của cậu, đó gọi là phiền phức à? Không phải chỉ là con riêng của vương tộc bị người kiêng kỵ sao, nếu thật sự chọc vào chúng ta, chúng ta tạo phản luôn. Đến lúc đó, chúng ta chiếm một địa bàn, tự mình làm lão đại.”

“Đừng nói bậy.” Hổ Bất Soái né tránh ánh mắt đối phương, tạm thời đè nén nghi ngờ xuống, khom lưng bế A Ngốc lên, “Không phải ngươi nói hôm nay đã hẹn người ta mua thuốc sao? Ngươi hẹn lúc nào?”

Ông Đông Đình đã chuẩn bị sẵn từ sớm, đón hai lớn một nhỏ vào cửa xong thì lấy ra một danh sách.

“Đây là những dược tề mà dược sư ta quen biết có thể cung cấp, ngươi xem các ngươi cần gì. Bên trên có viết số lượng và giá cả. Các ngươi đánh dấu lên là được.”

Thương Phi Phàm đưa danh sách cho Hổ Bất Soái.

Hổ Bất Soái cũng nghiêm túc chọn lựa dược vật mà cậu cần.

Cậu đúng là có một ít mối quan hệ, nhưng không phải cái nào cũng có thể tùy tiện vận dụng, nếu có thể mở rộng quan hệ, đối với cậu và người đứng sau đều có lợi.

Thương Phi Phàm cố ý dẫn cậu đến, chính là để móc nối cậu và Ông Đông Đình, cậu hiểu, cũng nhận phần ân tình này.

Cậu cũng không sợ sẽ mang đến phiền phức cho Ông Đông Đình. Đối với Ong gia, cậu chỉ là một khách hàng đến mua thuốc, chẳng qua vì có quan hệ với Thương Phi Phàm, mới có thể mua được dược tề thích hợp với giá rẻ hơn.

Cậu càng công khai đến, thì người khác sẽ càng ít nghi ngờ Ông Đông Đình hơn.

Còn sau này cậu có duy trì mối quan hệ này không…Cậu hoàn toàn có thể chuyển nó cho người khác duy trì.

Ông Đông Đình cũng không dò hỏi thân phận của Hổ Bất Soái, như tiếp một vị khách hàng bình thường. Sau khi con trai giúp mang trà và bánh lên, hắn liền mời Thương Phi Phàm sang một bên nói chuyện.

“Trệ Bàng nam tước cho người đến tìm các ngươi?” Thương Phi Phàm chưa đợi Ông Đông Đình mở miệng đã nói trước.

Ông Đông Đình nghiêm trọng gật đầu: “Trệ Bàng nam tước cũng coi như là nể mặt thầy của ta, hắn tìm một luyện dược sư, đối phương cũng có thể coi như là người quen của ta, lấy cớ quan tâm đến đây thăm ta. Hắn hỏi rất tỉ mỉ…”

“Ngươi không cần dấu diếm chuyện về ta.” Thương Phi Phàm cho Ông Đông Đình một liều thuốc an thần.

Ông Đông Đình cười cảm kích: “Chuyện gì chúng ta biết ta đều nói, nhưng chưa nói A Thành đưa ngươi vật thần bí kia. Trệ Bàng nam tước cho dù nghi ngờ, nhưng trong tình hình đến giờ mà con trai ta vẫn không thức tỉnh Thần huyết thiên phú, có lẽ hắn sẽ cho rằng lúc trước Nội Lị cũng không giao vật kia cho A Thành.”

Thương Phi Phàm vỗ vai Ông Đông Đình, thật ra hắn cũng không ngại Ong gia nói chuyện này ra.

“Nếu sau này có người ép các ngươi, nhận định vật kia ở trên tay các ngươi, các ngươi có thể đẩy lên người ta.”

Ông Đông Đình chỉ cười không nói.

Thương Phi Phàm nhìn Hổ Bất Soái còn đang chọn dược phẩm, liền gọi A Thành, hỏi hắn chuyện mở cửa hàng.

A Thành vừa nghe đến đề tài này, ngay lập tức hứng thú tỏ vẻ, hôm qua hắn đã thương lượng với cha mẹ, dự định chia hậu viện ra làm cửa hàng, chuyên bán bánh mạch kẹp thịt và bánh bao thịt, những loại dễ làm lại ăn ngon này.

Thương Phi Phàm từng nói với A Thành về phương pháp lên men bột lúa mạch mới, còn dạy hắn làm bánh bao và bánh mì như thế nào.

A Thành không có hứng thú với bánh mì, hắn chỉ muốn làm bánh bao và bánh lúa mạch mềm.

Thương Phi Phàm biết A Thành vì sao không hứng thú với bánh mì, vì họ rất khó tìm được những nguyên liệu như bơ và đường, cũng không có lò nướng, chỉ dựa vào những lời nói của hắn, A Thành đương nhiên không thể cảm nhận được mỹ vị của bánh mì.

“Ngoài bánh bao, ngươi còn có thể làm sủi cảo, hoành thánh, sủi cảo chiên, bánh bao chiên, thậm chí mì sợi, đều cùng cách làm. Lát nữa ta sẽ viết công thức cho ngươi.”

A Thành vui cực kỳ, phi thường biết ơn.

Ông Đông Đình chỉ cảm thấy họ chiếm hời lớn, muốn cự tuyệt, nhưng nhìn thấy ánh mắt hưng phấn kia của con trai, chỉ có thể thở dài trong lòng.

“Ta muốn bán một vài công thức thực phẩm, không phải những thứ đưa cho A Thành, giá cả càng cao càng tốt. Xin hỏi, các ngươi có đề nghị gì không?” Thương Phi Phàm khiêm tốn thỉnh giáo Ông Đông Đình.

Ông Đông Đình cũng xem như là dược sư nổi tiếng, trong tình trạng con trai đắc tội Trệ Bàng nam tước, mà vẫn còn có thể sống ở Ma La Thành, ngoài quan hệ của thầy hắn thì bản thân hắn vẫn có mối quan hệ và năng lực không yếu.

Ông Đông Đình đang lo không có gì báo đáp Thương Phi Phàm, vừa nghe hắn muốn bán công thức thức ăn, lập tức ra kế hoạch: “Bán đấu giá. Hoặc ta giúp ngươi liên hệ người trong ngành và người có hứng thú. Chẳng qua dù là loại nào, đều phải cần một ít thời gian. Tốt nhất là ngài có thể tạo ra thành phẩm, như vậy mới có thể bán giá cao hơn.”

“Mất bao lâu mới quảng cáo xong?”

“Phải xem khi nào ngài có thành phẩm. Bên này ta sẽ giúp ngài tuyên truyền, có thể nói là Mỹ thực đại sư du lịch đến Ma La Thành, hoặc là đỉnh cấp đầu bếp trùng hợp đến Ma La Thành. Nếu đủ thời gian, chúng ta có thể lôi kéo các thương nhân trong ngành khác, cùng tổ chức một lễ hội ẩm thực. Với những hoạt động có thể quảng cáo Ma La Thành, còn có thể kiếm được tiền thuế, Trệ Bàng nam tước sẽ không ngăn cản.”

Thương Phi Phàm cân nhắc một lúc, lắc đầu: “Lễ hội ẩm thực thì thôi, có thể tổ chức một buổi đánh giá ẩm thực, chỉ mời những người có thể trả giá nổi tới tham gia.”

Ông Đông Đình gật đầu, “Vậy ngài phải cho những món ăn đó một lai lịch thì tốt hơn?”

“Có chiêu thức gì không?”

“Bình thường thì đựa vào cấp bậc của đầu bếp, cấp bậc càng cao thì càng có thể thu hút nhiều người. Còn có thực đơn gia truyền, hoặc có người chứng minh nhà ngươi từng có đầu bếp cung đình. Ngoài ra, còn có thực đơn truyền từ đại phồn hoa kỷ, chẳng qua phần lớn là lừa đảo.”

A Thành chen vào nói: “Cũng có thể nói là khai quật ra từ phế tích. Loại này không nhiều lắm, nhưng thỉnh thoảng vẫn có. Kiểu này cũng sẽ làm những người thích hóng hớt, người đố kỵ, hâm mộ cũng sẽ vô thức truyền bá.”

Ông Đông Đình cũng tán thành ý kiến của con mình. Còn khen ngợi vỗ vỗ ót hắn, cảm thấy đứa con lụy tình ngu xuẩn này sau khi bị tra tấn hai năm, không nói cái khác, tâm tính đúng thật là trưởng thành không ít.

Thương Phi Phàm tự hỏi một lúc: “Vậy cứ nói là khai quật từ phế tích, bên ngoài có thể nói thân phận của ta là một nhà thám hiểm. Nếu khai quật bảo bối từ phế tích, chỉ có thực đơn thì quá ít, ví dụ như bản vẽ và cách chế tạo xe hai bánh, xe ba bánh cũng có thể lấy ra bán.”

Bản vẽ vũ khí nóng và cách chế tạo chắc chắc không phù hợp đưa ra ngoài, nhưng vài đồ dùng sinh hoạt tiện lợi hoàn toàn có thể lấy ra.

Thương Phi Phàm định hôm nay sẽ đi dạo Ma La Thành, xem thế giới này đã có gì rồi, còn cái gì chưa có.

“Quá phân tán ngược lại không tốt, nếu ngươi có nhiều công thức thức ăn, không bằng làm một buổi đấu giá chủ đề ẩm thực. Như vậy sẽ khiến người khác tò mò ngươi tìm được gì ở phế tích. Mọi người chỉ nghĩ ngươi may mắn đào đến một thành phố ẩm thực, có công thức, hoặc đào được mấy quyển công thức gì đó.”

Hổ Bất Soái chọn dược liệu xong, đi tới.

Thương Phi Phàm cảm thấy đề nghị của Hổ Bất Soái không tệ, quyết định tiếp thu.

Hổ Bất Soái nhìn Thương Phi Phàm và cha con Ông Đông Đình thương lượng buổi bán đấu giá, nghi ngờ trong lòng càng lúc càng lớn.

Cậu cũng biết cách dùng bột lúa mạch, biết nguyên lý xe đạp, biết rất nhiều. Nhưng vì để không bị nghi ngờ, cậu có quá nhiều người theo dõi, nên vẫn nhịn không mang tri thức hai đời lấy ra.

Thân phận con riêng Hổ Vương của cậu khiến cậu không thể quá khoa trương, đó là tìm chết!

Cậu vốn định sau khi thoát khỏi vương thành và thân phận con riêng, rồi dần dần mang từng chút tri thức ra ngoài.

Nhưng thức ăn khá an toàn, vì thế cậu còn định làm cho bản thân một thiết lập, là thích nấu ăn, sau đó phát triển trên con đường mỹ thực gia. Tuy cậu không quá am hiểu làm thức ăn, chỉ biết làm cơm nhà, hương vị cũng bình thường. Nhưng con đường phát triển này an toàn, khẳng định sẽ có rất nhiều người an tâm.

Sau đó cậu lại giả vờ ngẫu nhiên trùng hợp phá hiện phương pháp lên men bột mì, và các phương pháp nấu nướng khác.

Đáng tiếc! Mẹ nguyên chủ lúc còn sống cực kỳ không thích để cậu xuống bếp, cho rằng đây là việc của những người có thân phận thấp mới làm. Đến đi xuống bếp cũng cản cậu.

Hổ Bất Soái nghĩ mình đang dùng thân thể con người khác, hẳn là tôn trọng suy nghĩ của người mẹ này, nên không chủ động làm những việc và mẹ nguyên chủ nghĩ là kỳ lạ.

Cho đến khi mẹ nguyên chủ qua đời, cậu bị ám sát, theo dượng rời khỏi vương thành, đến ở nhờ nhà dì dượng, cũng chỉ chưa được một năm.

Một năm nay cũng xảy ra không ít chuyện, khiến cậu tạm thời chưa kịp khai phá mỹ thực.

Có lẽ Thương Phi Phàm thật sự khai quật được một di tích, phá hiện công thức bên trong. Có thể gia đình Thương Phi Phàm gia truyền công thức, có lẽ…

Hổ Bất Soái không thể khẳng định người biết làm bánh bao sủi cảo mì sợi là người xuyên việt được.

Cậu phải xem sao đã.

Cũng may Thương Phi Phàm không biết cậu là hồn xuyên, nếu Thương Phi Phàm thật sự là người xuyên việt, trong tình huống không đề phòng, khẳng định sẽ lộ ra từ những lời nói việc làm thường ngày.

Nghĩ như vậy, Hổ Bất Soái lại không bài xích việc cùng hành động với Thương Phi Phàm, cả việc cùng về Mạc Ước trấn.

Nếu Thương Phi Phàm là người xuyên việt thật, cũng là chuyện tốt.

Cậu không thể bại lộ, nhưng Thương Phi Phàm không có cố kỵ này, hoàn toàn có thể dùng tri thức của thế giới cũ để làm phong phú thế giới này.

Sau này cậu cũng không cần phải ăn những bánh mì cứng như đá có thể nhổ cả răng đó nữa!

Thương Phi Phàm vừa quay đầu lại, liền thấy vui sướиɠ chưa kịp rút trên mặt Hổ Bất Soái.

A, có chút đáng yêu ~

Hổ Bất Soái một giây sau lại biến về bộ dạng đứng đắn không dao động như giếng cổ.