Chương 48

Chương 48

Thương Phi Phàm kiên quyết không muốn thừa nhận mình miệng quạ đen, chỉ cho rằng đây là trùng hợp.

Thế giới game, 9 giờ sáng hôm sau.

Thương Phi Phàm đã sớm dìu già dắt trẻ đợi ở điểm hẹn.

Hổ Bất Soái đến thấy Thương Phi Phàm đã đợi sẵn, liền xin lỗi: “Xin lỗi, ta đến muộn.”

“Không, cậu tới sớm 15 phút, do tôi đến quá sớm.” Thương Phi Phàm lại chào hỏi Lang Tứ đang cưỡi chung tọa kỵ với Hổ Bất Soái: “Lang Tứ thúc, đã lâu không gặp.”

Lang Tứ tuy nghe Hổ Bất Soái nói hổ thú nhân này không những còn sống mà còn tung tăng nhảy nhót, nhưng lúc gặp thật, vẫn đờ người một lúc.

“Đã lâu không gặp.” Lang Tứ nắm tay lại đấm vào ngực với Thương Phi Phàm.

Hổ Bất Soái nhỏ giọng nói với Lang Tứ gì đó, rồi nhảy từ tọa kỵ của Lang Tứ sang Tranh Gia.

Lang Tứ gật đầu với hai người, điều khiển cự trùng tọa kỵ quay đầu rời đi.

Hổ Bất Soái giải thích: “Lang Tứ thúc có nhiệm vụ.”

“Chiều hôm qua ta gặp được hung thủ rồi.” Thương Phi Phàm bất chợt nói.

Hổ Bất Soái chớp mắt: “Ồ? Chiều hôm qua lúc nào?”

“Gần chạng vạng.”

“Ngươi đợi đối phương ra khỏi phủ nam tước hay là tìm cách vào trong?”

“Cậu đoán xem.”

Hổ Bất Soái: “…Ta đoán vế sau.”

“Cậu thông minh quá!” Thương Phi Phàm khen chân thành.

Hổ Bất Soái: “Ngươi định đưa đối thoại vào ngõ cụt à? Chúc mừng, ngươi làm được rồi.”

Thương Phi Phàm không ngờ Hổ Bất Soái sẽ phun ra câu này, sửng sốt, cười ha ha.

A Ngốc nằm trong túi lưới, khắc sâu nhận thức, baba bình tĩnh thông minh vững vàng một khi gặp thú nhân Hổ Bất Soái này sẽ trở nên không bình thường.

“Để tránh chúng ta không còn chuyện để tám, vậy ta sẽ miễn cưỡng nói một vài chuyện ta hỏi được từ trong miệng Chú Thuật Sư kia ngày hôm qua đi.” Thương Phi Phàm điều chỉnh biểu tình, nghiêm trang nói.

“Chú Thuật Sư? Người ép Frank tự sát là Chú Thuật Sư?” Hổ Bất Soái nhíu mày. Không có thú nhân nào mà không sợ chức nghiệp này.

May mà chú thuật không dễ học được, hại người càng dễ hại mình, hơn nữa truyền thừa của Chú Thuật Sư cũng bị hủy gần hết, số lượng Chú Thuật Sư còn tồn tại cũng không nhiều, rất ít. Cho dù thức tỉnh Thần huyết thiên phú là Chú Thuật hệ, nếu không có người hướng dẫn dạy dỗ, cũng không phát triển mạnh được.

Nhưng chỉ cần có thể thăng từ học đồ lên Chú Thuật Sư chính thức, vậy thì chắc chắn sẽ thành một sự tồn tại làm bất kỳ ai cũng đau đầu.

Hổ Bất Soái không nhịn được đánh giá Thương Phi Phàm từ trên xuống dưới, muốn xem thử hắn có trúng chú thuật hay không.

Thú nhân đối diện thoạt nhìn cực kỳ ổn, hình như còn ổn hơn cả hôm qua?

Hổ Bất Soái nhớ đến việc đối phương bị nguyền rủa chết rồi còn có thể sống lại, lại nghĩ đối phương gặp được một vài kỳ ngộ, liền tĩnh tâm nghe hắn kể hắn và Chú thuật sư kia giao đấu.

Đáng tiếc, Thương Phi Phàm không miêu tả kỹ hắn tiến vào nam tước phủ thế nào, rồi làm sao tìm được Chú thuật sư kia, lại càng không mô tả cảnh chiến đấu, hắn trực tiếp nói kết quả cho Hổ Bất Soái.

“Ta hỏi hắn vài chuyện, hắn nói đáp án cho ta. Vấn đề đầu tiên, ta hỏi hắn sao lại bức Frank tự sát. Hắn nói để diệt khẩu, cũng để lợi dụng sinh mệnh của Frank để nguyền rủa ta.”

Hổ Bất Soái kinh ngạc: “Nguyền rủa ngươi? Sao hắn lại muốn nguyền rủa ngươi? Hắn quen biết ngươi? Biết ngươi là điều tra viên đặc biệt, cảm thấy ngươi là uy hϊếp?”

Thương Phi Phàm gật đầu: “Hắn đúng là nhận ra ta. Vì hắn chính là người nguyền rủa ta ở Mạc Ước sơn cốc, cũng là hung thủ gϊếŧ tên thú nhân hỗn huyết Trùng tộc kia.”

Hổ Bất Soái lập tức phản ứng lại: “Hắn theo ta tới đây?”

“Không phải. Một tháng trước, hắn mang theo nhiệm vụ mới tới Ma La Thành.” Thương Phi Phàm nhìn chằm chằm đôi mắt thú nhân trẻ tuổi nói: “Hắn nói với ta, lúc đó hắn nhận nhiệm vụ đến Mạc Ước sơn cốc, xác định tên thú nhân hỗn huyết Trùng tộc kia rốt cuộc muốn gặp ai, có phải Raphael Lang Mộc hay không, cùng điều tra quan hệ hợp tác của họ hoặc là giao dịch. Nếu không thể điều tra, thì nghĩ cách gϊếŧ chết tên thú nhân hỗn huyết kia.”

Thương Phi Phàm cũng vừa biết Hổ Bất Soái là nhiệm vụ đối tượng Raphael Lang Mộc. Nhớ lại những lời hắn từng nói với Hổ Bất Soái, Thương Phi Phàm trong lòng không hề dao động. Chỉ cần hắn không xấu hổ, người xấu hổ sẽ là người khác.

Hổ Bất Soái cũng xâu chuỗi vấn đề: Thì ra người muốn gặp cậu là thú nhân hỗn huyết đã chết kia? Vậy đó mới là Tam cấp điều tra quan Norman Hosier của cục 9 Hắc Sâm Lâm Thành? Như vậy, người trước mặt cậu là ai?

Hai người nhìn nhau khoảng chừng 5 giây.

Thương Phi Phàm: Nghe nói nếu hai người nhìn nhau hơn 8 giây, sẽ có khả năng tạo ra phản ứng hóa học. Sẽ sinh ra cảm tình, thậm chí rơi vào bể tình, vậy hắn có nên kiên trì thêm ba giây không?

Đáng tiếc, Hổ Bất Soái đã rũ mắt xuống ở giây thứ sáu, không nhìn vào mắt hắn nữa.

“Ngươi là ai?” Hổ Bất Soái hỏi.

“Ngươi là Raphael Lang Mộc?” Thương Phi Phàm cũng hỏi.

Hổ Bất Soái thành thật thẳng thắn gật đầu: “Đúng vậy, ta chính là Raphael Lang Mộc. Nhưng Hổ Bất Soái cũng là tên của ta. Cái đầu là cách phát âm, cái sau là ý nghĩa.”

Thương Phi Phàm nói thầm: “Sao còn có hai cách gọi nữa vậy?”

Hổ Bất Soái bất đắc dĩ: “Xem ra trí nhớ của ngươi đúng là có vấn đề. Đây là thường thức.”

“Nói nghe chút đi.” Thương Phi Phàm chỉ vào đầu mình: “Ta cũng không rõ ta mất những ký ức gì, cậu nhắc nhở ta một chút, nói không chừng ta có thể nhớ nhiều hơn.”

Hổ Bất Soái xem như đối phương thật sự mất một phần ký ức; “Việc này có liên quan đến lịch sử thế giới thú nhân chúng ta. Ở thời đại cổ thú nhân, lục địa thú nhân vừa sáng tạo ra văn tự, là từ tranh vẽ biến thành chữ tượng hình, sau đó vì văn tự không đủ dùng, lại suy diễn thành biểu ý. Nhưng biểu ý cũng là từ chữ tượng hình suy ra, đặc điểm là một chữ một phát âm, một ý nghĩa.

Ban đầu chữ tượng hình là hình động vật của thú nhân, như Hổ tộc, thì vẽ một con hổ đơn giản.

Nhưng thế giới này không chỉ có thú nhân lục địa, còn có điểu thú nhân, trùng thú nhân, thủy sinh thú nhân vân vân. Trong quá trình họ phát triển văn minh cũng đồng thời phát triển văn tự.

Mà cho dù loại thú nhân nào đi nữa, khi dùng văn tự ghi chép sự vật, thứ nghĩ đến đầu tiên sẽ là hình tượng của bản thân. Thú nhân lục địa dùng hình vẽ mô tả bản thân còn khá dễ phân biệt, chỉ cần chú ý các đặc điểm cụ thể. Nhưng điểu thú nhân thì khác.

Với thú nhân lục địa, điểu thú nhân có điểm đặc biệt là có thêm cánh và hai móng vuốt thon dài. Có nhiều loại điểu thú nhân như vậy, đương nhiên không cam lòng bị gom chung thành một loại, họ quyết định phân biệt chủng tộc của từng loại bằng phương diện khác.

Mà chúng ta đều biết, điểu thú nhân giỏi kêu hót, cũng thích như thế. Vì thế họ phát minh ra biểu âm văn tự, dùng nguyên âm phụ âm ghép thành tiếng kêu đặc thù của chủng tộc, dùng nó để phân biệt các loại điểu thú nhân khác nhau.”

Hổ Bất Soái tổng kết: “Theo thời gian phát triển, các thú nhân hợp rồi tan, có thời kỳ thú nhân lục địa xưng bá, đến cả thủy sinh thú nhân cũng phải nghe lời, cũng có thời kỳ điểu thú nhân là bá chủ. Vì thế, hai loại văn tự lẫn lộn vào nhau.

Ở Đại phồn hoa kỷ trước đại chiến kỷ, xã hội thượng lưu thường dùng biểu âm văn tự. Truyền tới nay là vương tộc và quý tộc, với những người tự nhận cao quý, để phân chia với người thường, cơ bản đều dùng văn tự biểu âm xưng tên. Bao gồm các công văn chính thức của quốc gia, cũng đa số dùng văn tự biểu âm để viết.

Nhưng cũng có thú nhân duy trì văn hóa cổ xưa của thú nhân lục địa, cho rằng chữ tượng hình mới là tượng trưng cho sự cao quý nhất, cũng kiên trì dùng nó để viết tên mình. Rất nhiều thôn xóm và thành trấn của thú nhân cổ xưa sẽ kiên trì dùng chữ tượng hình làm văn tự chủ lưu.”

Thương Phi Phàm bội phục nhà phát hành, vì sáng tạo ra một thế giới thú nhân hoàn chỉnh, mà đến quá trình phát triển chữ viết cũng làm ra dáng ra hình.

Thời gian nói chuyện phiếm kết thúc, quay về vấn đề ban đầu.

“Cho nên ngươi rốt cuộc là ai? Điều tra quan Norman Hosier của cục 9 Hắc Sâm Lâm Thành là ngươi, hay là tên thú nhân hỗn huyết trùng tộc đã chết kia?” Hổ Bất Soái lại nhìn thẳng mắt Thương Phi Phàm lần nữa.

Thương Phi Phàm cũng không định tiếp tục giấu Hổ Bất Soái nữa, dù sao thì chân thành là điều kiện cơ sở nhất để kết bạn.

“Ta nói bản thân không có thường thức của thế giới thú nhân là thật.” Thương Phi Phàm khéo léo lợi dụng ngôn ngữ, tạo ra một định nghĩa thành thật khác.

Tiếc là hắn vẫn không thể nói hắn là người chơi, đây là quy tắc trò chơi thiết lập, không những không thể nói mà còn nói không nên lời.

“Lúc ta ở ngoài hoang dã ngoài Mạc Ước sơn cốc trấn thì vô tình gặp Norman Hosier đã bị gϊếŧ. Ta cần quần áo, nên chấp nhận chôn hắn, giúp hắn báo án, để trao đổi. Sau đó ta phát hiện một bức thư trên người hắn, trong thư nói hắn và Raphael đã hẹn gặp mặt ở Mạc Ước sơn cốc.

Đồng thời ta còn thấy thẻ bài thân phận bị giấu trong thư. Mà lúc đó ta chỉ có hai bàn tay trắng, để không bị coi là thú nhân lưu lạc, cũng vì giúp hắn tìm ra hung thủ sát hại hắn, nên mượn tạm thân phận của hắn.”

Hổ Bất Soái nhìn không ra Thương Phi Phàm có nói dối hay không, cậu không am hiểu nhìn người.

“Tên thật của ngươi là gì? Ta xưng hô với ngươi thế nào? Đương nhiên, nếu không muốn ngươi có thể không nói.”

“Thương Phi Phàm.” Thương Phi Phàm nói tên thật xong, không nhịn được nghịch ngợm: “Cậu xem, ta là Thương Phi Phàm, cậu là Hổ Bất Soái, cậu không cảm thấy tên chúng ta rất xứng à?”

Hổ Bất Soái: Không thấy.

Thương Phi Phàm vốn còn lo họ của hắn không bắt đầu bằng chủng tộc sẽ khiến Hổ Bất Soái nghi ngờ, nhưng hình như Hổ Bất Soái cũng không thấy có gì không đúng.

Sau đó Thương Phi Phàm tiếp xúc với nhiều thú nhân hơn, cũng biết vì thú nhân cùng chủng tộc quá nhiều, để dễ phân biệt, rất nhiều thú nhân không lấy chủng tộc làm họ, mà dùng chức nghiệp, nơi ở, người sùng bái, hoặc từ có ý nghĩa đặc biệt làm họ.

Họ Thương có liên quan tới thương nhân, cũng không hiếm gặp.

“Cậu thích ta gọi Raphael Lang Mộc hay là Bất Soái?”

“….Xin hãy gọi ta là Hổ Bất Soái.”

“Sao người nhà cậu lại đặt tên này cho cậu, rõ ràng cậu rất đẹp trai mà.” Thương Phi Phàm bất bình.

Hổ Bất Soái vậy mà lại trả lời: “Thật ra ta vốn tên là Hổ Sửu, do phụ thận đặt tên. Sau đó mẫu thân sửa thành Hổ Bất Soái, bà nói bà không nghĩ ta xấu, nhưng cũng không mong ta lớn lên đẹp trai, nên gọi Bất Soái vừa hợp.”

Thương Phi Phàm: “….Mắt họ có vấn đề à?’

Hổ Bất Soái bị chọc cười: “Gương mặt này của ta, có lẽ không xấu, nhưng đúng là còn cách đẹp trai mấy con phố.”

Không, ta cảm thấy mặt cậu đầy nét đông phương, có lẽ không giống thú nhân truyền thống sắc sảo lập thể, nhưng cũng chỉ tương đối, giống con lai đông tây, tóm lại rất vừa mắt của ta.

Thương Phi Phàm nhịn du͙© vọиɠ muốn nói hết ra, quan hệ của hắn và Hổ Bất Soái còn chưa thân quen đến thế, bây giờ nói thẳng diện mạo người ta hợp mắt mình, cứ có cảm giác không giống khen, mà giống tán tỉnh.

Cuối cùng hắn chỉ cường điệu: “Cậu rất đẹp, cũng rất tuấn tú. Sự đẹp trai của cậu nằm ở xương cốt chứ không phải da thịt.”

Hổ Bất Soái bị khen đỏ tai, từ lúc xuyên hồn đến đây lần đầu tiên có người khen dung mạo cậu, thoạt nhìn còn rất thật tình.

Cậu đỏ tai, không chỉ vì Thương Phi Phàm trắng trợn khen, mà còn vì gương mặt này có vài phần tương tự với gương mặt trước khi cậu xuyên qua. Kiếp trước trước, cậu cũng không được người khen diện mạo.

Hổ Bất Soái nhìn mặt Thương Phi Phàm, rất muốn nói mặt như ngươi mới gọi là đẹp trai, nhưng lời khen đến bên miệng rồi lại nuốt ngược vào, cũng vì cảm thấy không thích hợp.

Ánh mắt hai người đối diện, Hổ Bất Soái nhìn thấy trong ánh mắt cười nhẹ của đối phương tràn ngập tình ý, khiến cậu nhớ đến đàn ông nước Y nổi tiếng đa tình ngọt ngào của kiếp trước trước.

Đối với loại giống đực trong mắt có sẵn kỹ năng phóng điện còn biết nói ngọt, Hổ Bất Soái chỉ khâm phục trong lòng, nhưng không hề muốn lại gần.

Thương Phi Phàm nhìn thấy lỗ tai đỏ lên của Hổ Bất Soái, cực kỳ muốn sờ sờ vê vê.

Nhịn vất vả vô cùng!

A Ngốc ngẩng đầu nhìn lão Thương, lại nhìn Hổ Bất Soái, đỉnh đầu từ từ xuất hiển một dấu chấm hỏi to đùng.

Hai người này đang làm gì vậy?

Xem mắt à?

Tranh Gia phát ra tiếng lộc cộc, thúc giục Thương Phi Phàm: Có đi nữa hay không?

Thương Phi Phàm cảm thấy họ dừng ở đây đã quá lâu, sắp khiến người qua đường chú ý.

“Chúng ta vừa đi vừa nói chuyện.” Thương Phi Phàm bảo Tranh Gia dọc theo con phố đi tới, đi chậm một chút, không nên nhảy lên nóc nhà.

Hổ Bất Soái nỗ lực không để bản thân nghĩ đến những điều Thương Phi Phàm từng nói như là “Hắn và Raphael Lang Mộc có quan hệ đặc biệt giữa người trưởng thành”, càng không muốn nghĩ đối phương có phải đã sớm nhận ra cậu là Raphael Lang Mộc nên mới nói những lời như thế hay không.

Cậu bây giờ chỉ muốn biết hổ thú nhân này đã có tình báo gì từ miệng Chú Thuật Sư kia.

Tối qua, cậu cũng lẻn vào phủ nam tước, nhưng không có phát hiện gì mới.

Thương Phi Phàm quay lại chuyện chính: “Chú thuật sư kia tên là Lư HI Ân, làm việc cho tể tướng hổ quốc Ngải Tát Khắc Hải Tư, là nhân tài tể tướng bí mật bồi dưỡng. Lư Hi Ân cùng tể tướng ước định, phục vụ cho hắn ba mươi năm. Hắn đã làm không ít việc cho tể tướng, ta không hỏi tỉ mỉ, chỉ hỏi kỹ những thứ liên quan tới chúng ta, và liên quan tới vụ án.

Hổ Bất Soái sau khi nghe tên của tể tướng Ngải Tát Khắc Hải Tư cũng không hề biến sắc, nhưng trong lòng lại có một chút gợn sóng.

Thì ra vị này vẫn không tin cậu, bên ngoài tỏ ra yêu quý cậu, lại phái người giám thị sau khi cậu rời khỏi vương thành, còn muốn chặt đứt “ý đồ vươn tay của cậu”.

Cậu có thể hiểu hành vi của vị tể tướng này, bởi vì vị này đúng là thuộc đảng bảo vương, hoàn toàn coi lợi ích của Hổ Vương là ưu tiên.

Ngải Tát Khắc Hải Tư sẽ vì tin cậu là huyết mạch của Hổ vương mà thân thiện ở một mức độ nào đó với cậu. Nhưng đồng dạng cũng sẽ vì cậu là huyết mạch của Hổ vương, mà lo lắng đứa con riêng này sẽ có ý nghĩ bất lợi cho người thừa kế chính thống.

Thương Phi Phàm không biết trong lòng Hổ Bất Soái đang nghĩ gì, chỉ chia sẻ thông tin hắn tra hỏi Lư Hi Ân cho Hổ Bất Soái.

“Sau khi cậu rời khỏi vương thành không lâu, tể tướng Ngải Tát Khắc thu được một tình báo mật, biết vương thành còn có người bí mật liên hệ với cậu, cũng ra tới cục điều tra đặc biệt, Ngải Tát Khắc cho người chú ý kỹ điều động nhân lực của điều tra cục, sau đó phát hiện điều tra quan cấp ba Norman Hosier của cục 9 bị phái ra ngoài.

Tuy hắn có che giấu, nhưng ở trong mắt người có tâm, hành tung của hắn đã bại lộ. Khi Ngải Tát Khắc xác nhận mục đích của Norman Hosier là Mạc Ước sơn cốc trấn, liền phái ra chú thuật sư Lư Hi Ân, cho hắn hai mệnh lệnh. Nội dung thì cậu đã biết rồi.”

Thương Phi Phàm nhìn Hổ Bất Soái đang rũ mắt, tự nói: “Lúc đó ta không hiểu vì sao tể tướng Ngải Tát Khắc không để chú thuật sư trực tiếp chú sát cậu, nên hỏi hắn. Lư Hi Ân nói, hắn cũng từng hỏi qua, tể tướng cảnh cáo hắn, hắn chỉ cần làm theo lệnh, không cho phép tự tiện động thủ với cậu, càng không được chú sát cậu. Cậu biết nguyên nhân không?”

Hổ Bất Soái trầm mặc một lúc, trả lời; “Hẳn là có liên quan tới thân thế của ta, người nào đó ở vương thành rất tin ta là huyết mạch của Hổ vương. Tể tướng Ngải Tát Khắc là trung thần của Hổ vương, không có mệnh lệnh của vương, hắn tuyệt đối sẽ không hạ sát thủ với huyết mạch của Hổ Vương.”

“Nhưng đồng thời hắn cũng sẽ bảo vệ ích lợi của Hổ Vương và vương tộc?”

“Đúng vậy.”

Thương Phi Phàm muốn hỏi “Cậu là con của Hổ Vương thật à?”, lại sợ chọc đến chuyện buồn của Hổ Bất Soái, cuối cùng không hỏi.

“Vì sao Lư Hi Ân lại nguyền rủa ngươi?” Hổ Bất Soái hỏi lại.

Thương Phi Phàm thở dài: “Vì hắn phát hiện, ta phát hiện thi thể của Norman Hosier, cũng biết ta đi báo án và muốn tìm ra hung thủ. Ngoài ra, hắn còn phát hiện ta chôn thi thể của Norman Hosier, hơn nữa ta lại tự xưng Norman Hosier, còn gặp ngươi, hắn không rõ mục đích của ta, chỉ nghĩ dọn dẹp mọi rắc rối, cũng để trả thù ta phá hỏng nhiệm vụ của hắn, mới muốn chú sát ta.”

Hổ Bất Soái lại hỏi vấn đề thứ hai: “Vậy sao hắn lại gϊếŧ Norman Hosier chân chính?”

“Vì tể tướng hạ lệnh cho hắn, nếu không thể ngăn cản điều tra quan gặp ngươi, thì hãy gϊếŧ điều tra quan.”

“Lư Hi Ân vì sao không đi tìm xác?”

“Vì thứ hắn am hiểu là chú sát từ xa, hắn lợi dụng trùng chú, điều khiển trùng thú ở hoang dã gϊếŧ chết Norman Hosier, như vậy người khác chỉ cho rằng Norman Hosier bị vũ khí sắc bén đâm thủng tim mà chết. Lư Hi Ân đi theo sau Norman Hosier, vốn muốn đợi đối phương tử vong rồi soát người, không ngờ bị ta giành trước một bước, trước khi hắn tìm được thi thể, ta đã chôn nó đi.”

“Tại sao Lư Hi Ân không về vương thành phục mệnh, mà lại chạy tới Ma La Thành?”

“Sau khi chú sát ta, hắn lại theo dõi cậu một thời gian, vì hắn muốn biết nguyên nhân cậu và đặc biệt điều tra quan gặp nhau. Nhưng không bao lâu, hắn phát hiện có người từ vương thành đến tìm cậu, còn phát hiện có người rat ay với Mạc Ước sơn cốc trấn, hắn không muốn bị cuốn vào vũng nước đυ.c này, nên muốn về vương thành, lại nhận được mật lệnh tể tướng trước, bảo hắn đến Ma La Thành tiếp xúc với Trệ Bàng nam tước.”

Thương Phi Phàm đồng tình nhìn Hổ Bất Soái: “Xem ra dịch bệnh ở gần thị trấn các ngươi đúng là do người làm.”

Hổ Bất Soái không biến sắc, cậu và trấn trưởng đã sớm đoán ra chuyện này.

Nếu ở trước lần hồn xuyên thứ hai, cậu sẽ cảm thấy đau khổ vì bản thân mà vạ lây tới những người vô tội, sau đó sẽ làm những việc ngu xuẩn gϊếŧ địch không bao nhiêu mà tự hại mình thì nhiều. Nhưng kiếp này cậu đã nghĩ cẩn thận, sai không phải cậu, mà là kẻ hại người.

Tựa như có những người sẽ vì tham lam tài nguyên của mảnh đất nào đó, mà không ngại gϊếŧ sạch nguyên trụ dân sinh sống ở đó, để chiếm đoạt mảnh đất kia, chẳng lẽ lại nói mảnh đất đó có tội sao?

Hổ Bất Soái bắt buộc phải học được vững tâm, cần phải học được không nghĩ nhiều, vì kiếp này thân thế hắn quá phức tạp, nếu là hắn trước kia, còn hành động theo cách cũ, không những sẽ tự hại chết mình, còn sẽ hại chết một đống người vô tội, mà kẻ địch lại có thể cười đến cuối cùng.

Thương Phi Phàm bỗng nói: “Có cái gì thì nói ra, xả ra ngoài, đừng tự dằn vặt mình.”

Hổ Bất Soái mạnh mẽ nói sang chuyện khác: “Ngải Tát Khắc tại sao lại phái Lư Hi Ân đến Ma La Thành? Vụ án chợ dược tề có liên quan đến ta không?”

“Đừng vội, ta sẽ nói cho cậu ngay.” Thương Phi Phàm trấn an thú nhân trẻ tuổi đang sầm mặt, từ từ nói ra chân tướng.

“Vụ án chợ dược tề không liên quan tới cậu, nhưng cũng có chút liên quan, tóm lại lần này đúng là cậu xui xẻo bị liên lụy. Bọn họ muốn gϊếŧ không phải mấy con côn trùng tọa kỵ kia, mà là để gϊếŧ người phụ trách khu nghỉ ngơi Cát Kiệt.”

Hổ Bất Soái đột ngột ngẩng đầu: “Bọn họ dùng một vụ án để che giấu một vụ án khác?”

“Đúng vậy. Bọn họ muốn mọi người cho rằng Cát Kiệt sợ tội tự sát. Cho dù có người điều tra, cũng sẽ chỉ tra ra hung thủ muốn quậy phá cậu, cố ý gϊếŧ chết tọa kỵ của cậu, sau đó tìm người chết thay giá họa.”

“Bọn họ nhìn thấy ta xuất hiện ở Ma La Thành, mới lâm thời bày ra một vụ án chồng án?”

Thương Phi Phàm tiếp tục đồng tình gật đầu.

Hổ Bất Soái cạn lời. Đối phương thành công, thiếu chút nữa cậu đã sụp hố rồi.

“Cho nên bọn họ cất công gϊếŧ chết người phụ trách khu nghỉ ngơi là để làm gì?”

“Bởi vì hắn đã nhìn thấy cảnh không nên nhìn. Đây cũng là nguyên nhân tể tướng phái tâm phúc Lư Hi Ân chạy đến Ma La Thành liên hệ Trệ Bàng nam tước.”

Hổ Bất Soái kiên nhẫn đợi Thương Phi Phàm nói ra nội dung mấu chốt.

Thương Phi Phàm không kéo dài: “Tiểu nhi tử của Trệ Bàng nam tước Trệ Hiến, tham gia vào phe của Tam vương tử, hắn đồng ý bí mật chuẩn bị cho Tam vương tử rất nhiều dược liệu, nhưng chuyện này không thể để cho ai biết. Dù sao không phải chiến tranh, cũng không có tai họa gì lớn, sao Tam vương tử lại phải chuẩn bị trước nhiều dược liệu như vậy?

Nhưng trong quá trình giao dịch dược liệu, lại xuất hiện người không nên xuất hiện, chính là người phụ trách khu nghỉ ngơi Cát Kiệt. Hắn ngày đó cũng xui, vì ban ngày bận quá, hắn quá mệt nên ngủ trong phòng nghỉ tới tối. Ai ngờ, người phụ trách giao nhận dược liệu lại không tra xét, không chú ý gần đó có người, cũng không kiểm tra căn nhà nhỏ kia.

Cát Kiệt nghe thấy động tĩnh, dậy, thì thấy khu nghỉ ngơi có rất nhiều xe và cự trùng tọa kỵ, bên trên chứa đầy dược liệu và dược tề.

Cát Kiệt có lẽ cũng không thấy gì nhiều, đã bị người đuổi đi, hắn cũng sợ hãi chạy mất. Nhưng người có tật giật mình, nghĩ đi nghĩ lại vẫn không yên tâm, nên quyết định động thủ gϊếŧ Cát Kiệt.”