Chương 47
Những điểm đen này điên cuồng bò đến chỗ thú nhân cao lớn muốn chui vào thân thể hắn.
Nhưng hình như chúng nó bị vướng phải vật cản gì đó mà không thể chui vào được.
Chú Thuật Sư gặp nguyền rủa tư tế, bây giờ chỉ xem ai mạnh hơn ai.
Thú nhân cao lớn vẻ mặt ghét bỏ: “Đậu, thứ quỷ gì đây? Sâu?”
Đột nhiên mắt phải có thông báo: [Gặp phải trùng chú, tiêu diệt hay cắn nuốt? Cắn nuốt có khả năng bị phản phệ, nhưng nếu có thể hấp thu hoàn toàn, chú thuật của ngươi sẽ có thể tăng lên.]
“Muốn tiêu diệt thì phải làm sao?”
[Xin tín đồ hãy tự giải quyết.] Mắt phải tỏ vẻ nó chỉ phụ trách nhắc nhở.
Thú nhân cao lớn nhanh chóng lướt qua tri thức nguyền rủa vừa học không bao lâu, căn cứ vào từ khóa tìm thấy trùng chú.
Trùng chú, đơn giản là bắt một đống sâu, tra tấn chúng một cách tàn khốc, đồng thời cung cấp năng lượng, để chúng nó muốn chết cũng không được, làm chúng nó tăng oán niệm và điên cuồng, mài mòn thần trí chúng, cuối cùng dùng bí thuật thao túng chúng công kích người bị nguyền rủa.
Trùng chú cực kỳ khó giải, vì chúng nó là một đám, không phải một con.
Đồng dạng, khi chúng nó xuất hiện dưới dạng thật thể cũng khó tiêu diệt, vì trạng thái của chúng nó không phải sống cũng không phải chết.
Thú nhân cao lớn nhanh chóng động não.
Đã bị tra tấn đến sống không ra sống chết không ra chết đúng không?
Muốn trả thù cũng không thể trả thù chỉ có thể giải tỏa trên người kẻ khác phải không?
Như vậy nếu ta có thể hấp thu tất cả oán khí của các ngươi, trả tự do cho các ngươi, cho phép các ngươi phản phệ lại người thao túng, thì sao?
Thú nhân cao lớn vừa bóp cổ Lư Hi Ân, khiến hắn hai mắt sung huyết, không thể hô hấp, giãy giụa càng lúc càng yếu, vừa chủ động hấp thu oán khí của lũ sâu và Lư Hi Ân.
Có thể chuyển oán khí đi, đối với thú nhân bình thường là chuyện tốt.
Nhưng Chú Thuật Sư thì ngược lại, họ cần oán khí để thi triển chú thuật, càng cần oán khí để bảo vệ bản thân.
Thú nhân cao lớn nhìn thấy phản ứng của Lư Hi Ân sau khi bị chuyển dời oán khí thì bắt đầu suy tư. Hình như hắn đã biết vì sao thân thể hắn sẽ tự động hấp thụ oán khí rồi.
Nhưng thú nhân cao lớn bây giờ còn chưa biết, không phải mỗi người thi triển hắc ám đều có thể hấp thụ oán khí chủ động, hắn là trường hợp đặc biệt.
Không có oán khí, Lư Hi Ân tựa như bị mất đi một tầng bảo vệ vững chắc, vốn hắn còn có thể giãy giụa dưới tay thú nhân, nhưng bây giờ thú nhân lại sợ không cẩn thận bẻ gãy cổ hắn.
Thú nhân cao lớn đột nhiên ném Lư Hi Ân lên mặt đất.
Lư Hi Ân xoay người muốn chạy.
Thú nhân đá vào gáy hắn.
Lư Hi Ân trợ mắt, ngất đi.
Thú nhân cao lớn bật móng vuốt, cắt tay Lư Hi Ân, lấy máu tươi của hắn vẽ chú thuật trận.
Vẽ trận xong, ném luôn Lư Hi Ân vào vị trí hiến tế.
“Tồn tại tối cao vĩ đại, nguyền rủa chi thần Cornelius, tín đồ của ngài đang dâng lên tế phẩm, chú thuật của hắn từ ngài ban cho, hiện tại trả lại cho ngài….”
Lư Hi Ân đang hôn mê đột nhiên phát ra tiếng thét thê lương, bị đau mà tỉnh lại.
Những người xung quanh nghe thấy tiếng thét đều run rẩy theo bản năng, có người muốn đến xem xét, nhưng lại nghĩ đến mệnh lệnh mà quản gia vừa ban.
Nghe nói vị khách quý nào đó đang làm việc, cho dù nghe thấy gì, đều không được đến gần sân của vị khách quý kia.
Đây cũng là điều khách quý đã dặn dò.
Lư Hi Ân đâu có nghĩ mệnh lệnh của mình lại biến thành chướng ngại lớn nhất để cứu mình.
Hắn cũng không ngờ người giao hàng lại to gan như vậy, dám trực tiếp động thủ với hắn ở phủ nam tước.
Chủ yếu là hắn không ngờ có người dám đối mặt đối phó một Chú Thuật Sư, cho dù người đó cũng là đồng môn.
Điểm đen chui ra từ người Lư Hi Ân không tiếp tục leo lên người thú nhân cao lớn, mà bò ngược lại thân thể hắn, chui vào trong thân thể hắn.
Thú nhân cao lớn tùy tiện xé một miếng vải từ trên người Lư Hi Ân nhét vào miệng hắn.
Lư Hi Ân điên cuồng giãy giụa trên sàn, vô số sâu mà hắn khống chế lại quay ngược lại cắn hắn!
Chú thuật của hắn không hiệu quả, những con sâu này không còn bị hắn khống chế.
Loại phản phệ này đáng sợ hơn việc phản phệ do chú thuật thất bại nhiều, hắn sẽ chết….
Thú nhân cao lớn dùng một chân dẫm chặt cổ Lư Hi Ân, khom lưng: “Ta biết ngươi có thể nghe thấy. Trả lời câu hỏi của ta, ta có thể để ngươi chết thống khoái một chút.”
Lư Hi Ân cự tuyệt trả lời bất kỳ thứ gì, hắn hận chết tên thú nhân này.
Nhưng thống khổ bị ngàn vạn con sâu ăn thịt làm hắn dần mất đi lý trí.
Thật sự quá thống khổ!
Con người không thể chịu đựng được!
“Câu hỏi đầu tiên, vì sao phải ép Frank uống thuốc độc tự sát?” Thú nhân lấy khăn vải trong miệng Lư Hi Ân ra.
“Gϊếŧ….Ta…..A…a!” Miệng lại bị lấp kín.
“Ta rất kiến nhẫn. Mà ngươi thoạt nhìn trong thời gian ngắn cũng sẽ không chết ngay, ở đây chỉ sợ cũng sẽ không có người đến, đúng không? Vậy chúng ta nhìn xem ngươi có thể kiên trì bao lâu.” Thú nhân cao lớn sớm đã tính đến chuyện sẽ có người đến.
Nếu có người tới, có thể lừa thì lừa, không được, hắn giải quyết tên Chú Thuật Sư này luôn, rồi phóng hỏa phủ nam tước, chế tạo hỗn loạn rồi rời đi.
Tuy như thế sẽ không có khẩu cung, nhưng ít ra có thể xả giận.
Hai giờ sau, sắc trời đã tối đen, các nơi trong phủ nam tước đều thắp sáng đèn dầu bụng trùng.
Chỉ có tiểu viện của Lư Hi Ân vẫn tối đen như cũ.
Một lát sau, có người mở cửa đi ra, cửa vừa mở đã thấy quản lý lúc trước bị kinh động lùi về sau.
Quản lý này vừa dán lên cửa thám thính tình hình trong viện, không ngờ lại có người đột nhiên mở cửa.
Nhìn thấy thú nhân cao lớn toàn vẹn ra ngoài, quản lý cầm đèn, trợn to mắt: “Ngươi…ngươi…” Còn sống?
Hắn nghĩ hắn đến đây để xử lý thi thể.
Thú nhân cao lớn ngơ ngác, mặt hồng hồng, hình như thật sự ngại ngùng, tránh ánh mắt quản sự nói: “Là ta. Quý ngài bên trong mệt mỏi, bảo người đừng quấy rầy hắn.”
Quản lý: Mệt mỏi? Là sao?
Quản lý không nhịn được hỏi: “Lâu như vậy, ngươi ở bên trong làm gì?”
Thú nhân cao lớn càng ngượng ngùng, tiếng cũng nhỏ dần, có hơi xoắn quẩy: “Ngươi, ngươi đừng hỏi, chuyện này khó nói lắm. Chẳng qua nếu sau này vị kia có cần, có thể lại gọi ta. Ta, ta không cần thù lao cũng được.”
Mắt quản lý trừng to: Đậu! Không phải như ta tưởng đúng không?
Bàn tay thú nhân cao lớn ngại ngùng kéo kéo lưng quần, còn cố ý khép quần áo trên người lại, như là sợ người khác nhìn ra hắn vừa làm gì.
Quản lý lại đánh giá thú nhân trước mặt thêm lần nữa, không thể không thừa nhận, dáng người tên này không tồi, ra gì đấy! Tuy hơi đen, ngũ quan lại tạm được.
“….Đi thôi, ta đưa ngươi ra ngoài.”
Thú nhân cao lớn được đưa ra cửa sau phủ nam tước, phát hiện xe ba bánh và hàng của mình vẫn còn, hắn vui vẻ phất tay cảm ơn thủ vệ, rồi vui vẻ kéo xe đi.
Quản lý quay về báo cáo cho quản gia.
Đại quản gia nghe suy đoán của quản lý xong, bình tĩnh không hề kinh ngạc.
Quý tộc hoang da^ʍ thối nát cỡ nào, hắn hiểu rõ. Vị Chú Thuật Sư kia có lẽ chỉ cần bổ sung chút năng lượng, ừm, loại năng lượng này, cũng là có khả năng.
Cũng chỉ có tên giao hàng kia tưởng bản thân nhặt được của hời, nói không chừng qua vài ngày lại biến thành da bọc xương, thậm chí cứ thế chết oan chết uổng cũng nên.
Đại quản gia bây giờ lại cảm ơn ngược vị Chú Thuật Sư kia vì không tìm người ở trong phủ nam tước, mà tìm một thú nhân bên ngoài.
Cho đến hôm sau, người hầu phụ trách mang cơm cho Lư Hi Ân mở cánh cửa khép hờ ra, phát hiện không có chủ nhân, hắn thử la lớn một tiếng cũng không nghe thấy hồi đáp.
Người hầu không dám vào trong xem xét, liền báo cho quản lý.
Quản lý đoán có thể vị khách quý kia đã lặng lẽ ra ngoài làm việc, nên không đi xem xét ngay.
Cho đến tối, người hầu lại tới đưa cơm, phát hiện bữa sáng và bữa trưa vẫn còn nguyên vẹn trên bàn.
Quản lý biết tin, nghĩ đến thú nhân chuyển phát nhanh hôm qua, trong lòng cảm thấy có gì đó không đúng, nên cuối cùng vẫn dẫn người sang xem tình hình.
Khách quý Lư Hi Ân không ở trong tiểu viện, tìm khắp nơi cũng không thấy bóng dáng.
Cho đến hôm sau, vị này cũng không xuất hiện.
Quản lý đánh phải báo cáo việc này cho đại quản gia.
Đại quản gia lại dẫn người đến xem xét lần nữa, phát hiện quần áo của khách quý vẫn còn, nhưng một số vật dụng quý giá lại biến mất, kể cả túi tiền.
Khách quý rốt cuộc là tự rời đi, hay đã gặp chuyện gì?
Đại quản gia không phát hiện dấu vết gì trong tiểu viện, đành phải bẩm báo cho chủ nhân phủ nam tước.
Trệ Bàng nam tước nhướn mày. Lư Hi Ân rời đi, không thể không nói với hắn.
“Hắn biến mất bao lâu rồi?”
“Hai ngày hai đêm.” Đại quản gia cúi đầu trả lời.
“Trước khi biến mất, hắn gặp ai?”
“Một thú nhân đưa chuyển phát nhanh.”
“Chuyển phát nhanh?”
“Mọi việc là thế này, chiều hai ngày trước, một nhân viên chuyển phát đưa một kiện hàng đến, trên đó viết ‘Gửi cho Chú Thuật Sư’…”
Trệ Bàng nam tước nghe xong, hơi suy tư: “Đi tra nhân viên chuyển phát kia, tìm hắn, mang về đây.”
“Vâng.”
Thời gian quay lại hai ngày trước.
Thú nhân cao lớn quay lại bưu cục, tìm thấy nhân viên trực ban, đưa xe và quần áo trả lại cho bưu cục.
“Ngươi chỉ làm nửa ngày thôi à?” Nhân viên trực ban kinh ngạc, cũng có chút bất đắc dĩ và tức giận.
Thú nhân cao lớn hưng phấn nói: “Hôm nay ta may mắn, lúc đưa hàng gặp một vị quý nhân, hắn bảo ta sau này đi theo hắn, một tháng cho một trăm bạc!”
“Quào! Ngươi thật may mắn.” Thú nhân trực ban đố kỵ. Một trăm bạc, cục trưởng của họ một tháng còn chưa được nhiều như vậy.
Thú nhân cao lớn rất vui vẻ, thú nhân trực ban bảo hắn năm ngày sau quay lại tìm quản lý nhận tiền đảm bảo, chỉ cần trong năm ngày không có người khiếu nại, hắn cũng chỉ vẫy tay rồi chạy mất.
Thú nhân cao lớn rời khỏi bưu cục, quẹo bảy quẹo tám, đợi hắn đi ra từ một ngõ nhỏ, quần áo giày vớ đều đã thay đổi, hình dáng cũng thay đổi.
Thương Phi Phàm quay lại quán trọ, A Ngốc chờ đến mức ngủ rồi, nghe thấy động tĩnh mới lăn lóc bò dậy.
“Ăn chưa?” Thương Phi Phàm xoa xoa đầu nó.
A Ngốc chỉ lương khô và nước trên bàn.
Thương Phi Phàm: “Hôm nay để ngươi thiệt thòi, ngày mai mang ngươi đi ăn ngon.”
“Baba, ngươi đi làm gì thế? Thoạt nhìn ngươi có chút vui vẻ, cũng có chút không vui.” A Ngốc ngửa đầu hỏi.
Thương Phi Phàm đi vào phòng tắm: “Đi làm rõ một ít nghi ngờ, làm rõ một chút việc. Ngoài ra còn gặp một chút ngoài ý muốn.”
A Ngốc nói toạc ra: “Baba, ngươi đen ăn đen à?”
Trong hành trình hai tháng của họ đã gặp rất nhiều lần bị cướp, đánh không lại, bọn họ chạy. Đánh thắng được, lão Thương sẽ cướp ngược bọn cướp, thủ đoạn còn lưu loát kính nghiệp hơn cả bọn cướp.
“Đầu tư khá lớn, chỉ có thể kiếm lời hơn một chút. Lại nói đứng im chịu trận cũng không phải là mỹ đức của ta.” Thương Phi Phàm thong thả ung dung đóng cửa phòng tắm.
A Ngốc nghiêng đầu.
Tranh Gia nó không nói thú ngữ, nếu không nhất định sẽ nói: Xong phim, đứa nhỏ này bị dạy hư rồi.
Buổi tối, Thương Phi Phàm nằm trên giường bình yên đi vào giấc ngủ.
A Ngốc làm tổ bên cạnh hắn.
Hai giây sau, Thương Phi Phàm tỉnh lại ở thế giới thực.
Hoạt động thân thể theo thói quen, Thương Phi Phàm cảm thấy cơ thể mình càng ngày càng linh hoạt.
Hai tháng nay, hắn cảm thấy sức lực của mình cũng lớn hơn trước kia một chút.
Viện nghiên cứu phái người đến nghiên cứu cẩn thận mũ giáp của hắn và Phục Hướng Quân, nhưng không tra ra gì cả.
Vật liệu chế tạo mũ giáp cũng không quá đặc biệt, đặc biệt nhất là mạng lưới chip dày đặc.
Nhưng những con chip cảm xúc đó bị hàn trong vách mũ giáp, còn bị làm thành một chỉnh thể, đối với kỹ thuật hiện tại, nhân viên cũng bó tay hết cách, dự đoán chỉ cần hóa giải một chip thì sẽ hủy toàn bộ mạng chip.
Vì tài khoản trò chơi quá khó xin, đến nay mới phê duyệt năm đợt, tổng tài khoản chỉ có 15000.
Đây không phải tính trên khu vực, mà là toàn cầu.
15000 so với 7 tỷ, xác suất thấp cỡ nào?
Hơn nữa nhà phát hành đã thông báo trên diễn đàn, một khi mũ giáp bị người làm hư, sẽ không bổ sung. Nói cách khác, tài khoản liên kết giữa mũ giáp và trò chơi sẽ bị hủy theo.
Thương Phi Phàm và Phục Hướng Quân đều không muốn hi sinh tài khoản, bên trên cân nhắc xong cũng cảm thấy giữ tài khoản lại có lợi hơn. Muốn giải mã mũ giáp, chỉ có thể đợi đến khi họ xin được nhiều tài khoản hơn.
Thương Phi Phàm bận rộn nửa buổi sáng ở nông trường, mang theo mùi hôi của vật nuôi trở về nhà. Bây giờ hắn thoạt nhìn là một anh chủ nông trường đẹp trai.
Phục Hướng Quân cầm điện thoại ló đầu ra: “Có hai tin tức.”
“Nói.” Thương Phi Phàm thay ủng cao su, cởϊ áσ ngoài treo trên cửa hành lang.
“Tin tức thứ nhất, bên trên bảo ta hỏi ngươi, có hứng thú nhận một xưởng công binh không, không phải trong nước, ở….” Phục Hướng Quân nói tên một địa điểm, “Thủ tục đã đầy đủ hết, vì ông chủ làm ăn không tốt nên muốn sang nhượng.”
“Làm ăn không tốt?” Thương Phi Phàm cười trào phúng.
Phục Hướng Quân nhún vai: “Bị người nhắm vào, kẻ thù của tên kia nhiều quá, bản thân lại không có năng lực, chỗ dựa ở địa phương bị người ta ám sát, hắn không chạy thì chỉ có thể chờ chết.”
“Sao bên trên lại muốn tìm ta? Bọn họ không có người tiếp nhận à?” Thương Phi Phàm lại nhắc lại: “Ta đã giải nghệ rồi.”
Phục Hướng Quân: “Biết ngươi giải nghệ rồi, ngươi chưa xuất ngũ, bên trên sẽ không tìm ngươi. Bên trên yêu cầu là, thoạt nhìn không có liên quan gì đến quốc nội, đã có mạng lưới quan hệ và thế lực nhất định ở nước ngoài, nhưng thân thế trong sạch, là người kinh doanh thành công mà không khiến cảnh sát quốc tế chú ý, ngươi phù hợp điều kiện. Hơn nữa quan hệ của ngươi với bọn họ lại tốt, còn có hộ chiếu hợp pháp.”
Phục Hướng Quân thấy Thương Phi Phàm không quá hứng thú, bổ sung: “Điều kiện là quốc nội bỏ tiền, kỹ thuật và vật liệu, chỉ cần ngươi giúp xuất hàng và duy trì quan hệ với địa phương. Chẳng qua từ đây trở đi ngươi không được về nước nữa, một khi có chuyện, ngươi cũng phải tự giải quyết. Chỗ tốt là, đây là cuộc mua bán không tiền vốn.”
“Cho nên xưởng công binh này là nơi gia công và tiêu thụ giúp, chúng ta là bên tiêu thụ?” Thương Phi Phàm lười nhác nói.
“Đúng vậy.” Phục Hướng Quân búng tay.
Thương Phi Phàm liếc ông bạn già: “Hình như ngươi rất có hứng thú.”
Phục Hướng Quân thừa nhận: “Việc này có thể kiếm tiền, có thể kiếm rất nhiều tiền. Ta không biết cụ thể ngươi có bao nhiêu tài chính, nhưng nếu có thể kiếm thêm một chút, thì sao lại không? Chúng ta còn trẻ, cho dù làm thêm mười năm rồi về hưu vẫn còn trẻ tuổi.”
“Ngươi chỉ thấy tiền, không thấy nguy hiểm à?”
“Làm chuyện gì chả có nguy hiểm? Nông trường của chúng ta cũng có nguy cơ rất lớn, làm vất vả lại kiếm không được tiền.”
Thương Phi Phàm không nói, hắn làm nông trường là dùng để an nhàn dưỡng lão, không muốn kiếm tiền. Mười năm qua hắn đã kiếm đủ tiền để thoải mái dưỡng lão hai đời dù nông trường này có lỗ đi nữa.
Phục Hướng Quân ngồi xổm trên hành lang, cũng không biết đang nhắn tin cho ai, ngón tay hoạt động như bay.
“Bên trên tìm ta để giao lưu với ngươi, cũng là nhìn trúng năng lực của ngươi. Dù sao đến giờ, người bên trên phái ra có thể trong vòng mười mấy năm kiếm đủ cho bản thân một nông trường, còn có nhà ở các quốc gia, tiền trong ngân hàng chưa rõ, lại có thể hoàn thành tất cả nhiệm vụ, cũng chỉ có ngươi. À, ngươi còn sống đến giờ, cũng không bại lộ thân phận.”
“Ngươi biết, bên trên thật ra hy vọng ngươi về nước, hơn nữa chỉ cần ngươi trở về, sẽ tăng hàm cho ngươi, ít nhất có thể lên tới thượng giáo, không chừng còn có thể là đại tá. Chỉ dựa vào năng lực và tính cách của ngươi, biết đâu trước 45 tuổi là có thể thăng chức.”
Thương Phi Phàm cười mắng: “Cút đi, nịnh hót cả ta à.”
Lão Thương ngồi xuống cạnh người anh em của mình: “Ngươi biết ta không thích xử lý các mối quan hệ, đặc biệt là cuốn vào cạnh tranh phe phái.”
“Ai chẳng phiền? Có một số việc chỉ cần ngươi còn sống thì tránh không khỏi.” Phục Hướng Quân cất điện thoại, thở dài.
Thương Phi Phàm lắc đầu: “Ta không có hứng thú bò lên trên, so với làm việc theo thể chế, ta càng thích hoàn cảnh tự do hơn.”
Có đôi khi năng lực quá mạnh, cá tính quá mạnh, thì lại không có hợp với tập thể.
“Vậy cũng không cần cự tuyệt cành oliu của quốc nội hoàn toàn. Chúng ta có thể chuyển thành lính đánh thuê, hoặc người hợp tác.” Phục Hướng Quân thử đề nghị: “Nếu ngươi không muốn đi, có thể gánh cái danh, ta phụ trách nhà xưởng bên kia.”
Thương Phi Phàm: “Ta thấy ngươi chỉ là cảm thấy làm nông trường nhàm chán.”
Phục Hướng Quân không phủ nhận, hắn còn kỳ lạ sao lão đại mới 30 tuổi đã muốn về hưu dưỡng lão.
Thương Phi Phàm cũng không cố tình giải thích là hắn cảm thấy trạng thái tâm lý của bản thân càng lúc càng nguy hiểm, nếu tiếp tục làm cái ngành liếʍ máu trên lưỡi dao này, hắn sợ bản thân sẽ không nhốt được con quái vật đang giấu sâu trong linh hồn.
“Ngươi muốn đi thì đi. Ta sẽ chuyển mối quan hệ bên kia cho ngươi.” Thương Phi Phàm đứng lên.
Phục Hướng Quân cũng đứng lên theo, nhưng hắn cũng không vui vẻ, hắn tự biết mình tới đâu, biết mình không phải kiểu nhân vật chính: “Ngươi không mặc kệ ta chứ?”
Thương Phi Phàm nhìn hắn: “Ngươi không cần giải nghệ theo ta.”
Phục Hướng Quân hiểu, “Được, ta sẽ không.”
Thương Phi Phàm vỗ vai hắn: “Như vậy, ngươi làm phó, phụ trách liên hệ với quốc nội, ta cũng chỉ thông qua ngươi.”
Phục Hướng Quân cười toe toét, hắn biết ngay lão Trương sẽ không mặc kệ hắn, mà lý trí của lão Trương cũng sẽ khiến hắn tiếp tục giữ quan hệ tốt với quốc nội.
“Như cũ, chia năm năm. Năm phần thuộc về nhân viên quản lý chủ chuốt, gồm cả ta. Năm phần thuộc về ngươi.”
“Được.”
“Đây là hai bên cùng có lợi.”
“Bên kia vẫn là ngươi phụ trách chủ yếu, lúc cần thì đến tìm ta.” Thương Phi Phàm đang thích làm chủ nông trường, không muốn về nghề cũ chút nào.
“Không vấn đề, không có việc gì ta chắc chắn không tìm ngươi. Chẳng qua, lúc đầu ngươi phải ra mặt.”
Thương Phi Phàm làm dấu OK.
Phục Hướng Quân cực kỳ vui vẻ mở di động, định báo tin tức tốt này cho người liên hệ.
“Đúng rồi, không phải nói có hai việc sao? Việc còn lại là gì?” Thương Phi Phàm trước khi vào nhà quay lại hỏi.
Phục Hướng Quân cũng không ngẩng đầu lên, thuận miệng nói: “À, ngươi nhớ viện nghiên cứu không, người liên hệ mới bị bên trên phái tới ấy? Hắn ngã gãy chân, nghe nói đen đủi dập nát xương, trong thời gian ngắn không thể công tác, bên trên liền đổi hắn.”
“Chỉ gãy chân thôi mà đổi người?” Thương Phi Phàm hiểu rõ: “Hắn làm gì sai, hay là đắc tội ai?”
“Chắc cả hai. Nhân viên viện nghiên cứu hình như không thích hắn lắm, bên trên thì nghi ngờ hắn có khả năng tiết lộ số liệu giám sát của chúng ta ra ngoài, bây giờ đang điều tra tài khoản ngân hàng của hắn và người nhà. Vì không có chứng cứ cụ thể, cũng không thể cách chức hắn, lần này gãy chân bên trên lấy cớ đổi người luôn.”
“Sao hắn lại gãy chân?”
“Nghe nói là tự ngã. Nhất định giành khiêng đồ với nhân viên, kết quả không để ý bậc thang, hụt chân…” Phục Hướng Quân chậc chậc.
Thương Phi Phàm lắc đầu, hắn chỉ tiếp xúc với người liên hệ kia hai lần, đều là Phục Hướng Quân liên hệ, hiển nhiên lão Phục và vị kia không quá hợp nhau.
Phục Hướng Quân đột nhiên vỗ vai Thương Phi Phàm: “Miệng ngươi có chút đáng sợ nha.”
Thương Phi Phàm mặt toàn chấm hỏi.
Phục Hướng Quân: “Ngươi không nhớ à? Ngươi đã nói nếu người liên lạc thật là quỷ phiền phức, thì để cho hắn té gãy chân đi.”