Chương 46

Chương 46

Làm sao để vào phủ nam tước là một vấn đề.

“Nếu Trệ Bàng nam tước chủ động đuổi hung thủ ra ngoài thì tốt rồi.” Thương Phi Phàm nhìn phủ nam tước canh phòng nghiêm ngặt lẩm bẩm.

“Đừng nghĩ những chuyện bất khả thi nữa. Cho dù nam tước đuổi hung thủ ra ngoài, cũng nhất định là thi thể, chứ không phải người sống.” Hổ Bất Soái rất thực tế.

Thương Phi Phàm cũng biết đạo lý này, hắn chỉ là thuận miệng nói một chút… Cũng không hoàn toàn thuận miệng, vì hắn dự đoán, hung thủ có khả năng bị phản phệ, tuy hắn không biết khi bị phản phệ sẽ như thế nào, nhưng nói không chừng, phủ nam tước sợ tên kia bị nhiễm bệnh gì kỳ quặc hoặc lo sợ chuyện khác, đuổi hắn ra khỏi phủ cũng không phải không có khả năng.

Mà nếu không nắm chắc mười phần, chỉ sợ cũng không có người dám tùy ý gϊếŧ chết một Chú thuật sư.

Thương Phi Phàm đột nhiên có chủ ý mới.

“Đi thôi, chúng ta còn lẩn quẩn ở đây nữa thì sẽ bị chú ý.”

Hổ Bất Soái tỏ vẻ cậu cần phải bàn giao những việc đã phát sinh cho đồng đội, đồng thời còn cần phải tiếp tục mua dược tề, tóm lại là muốn cùng Thương Phi Phàm chia ra hành động.

Thương Phi Phàm: “Cậu nhắc ta mới nhớ, ta quen một dược sư, hắn nói có thể giúp đỡ mua thuốc trực tiếp từ dược sư. Ta đã hẹn với hắn mai gặp mặt, nếu cậu cần…”

Hổ Bất Soái chần chờ: “Có phiền quá hay không?”

“Không đâu.” Thương Phi Phàm hào phóng phất tay: “Hắn thiếu nhân tình của ta, ước gì có thể giúp đỡ ta làm gì đó. Ta nghĩ hắn sẽ rất vui nếu chúng ta có thể giúp hắn nhanh chóng trả món nợ này.”

“Nhưng mà…”

“Hay cậu có thể tìm được luyện dược sư khác, mua được dược tề rẻ hơn?” Thương Phi Phàm đột nhiên đến gần Hổ Bất Soái.

Hổ Bất Soái lui về sau theo bản năng, Thương Phi Phàm chụp tay cậu lại.

“Cẩn thận!”

Lưng của Tranh Gia cũng chỉ lớn có nhiêu đó, Hổ Bất Soái suýt chút thì hụt chân.

Hổ Bất Soái đứng vững lại, “….Cảm ơn.”

Thương Phi Phàm buông tay, trên mặt tươi cười, giọng điệu lại không cho phép cự tuyệt: “Vậy quyết định thế đi, 9 giờ sáng mai, chúng ta gặp nhau ở cửa phố 5.”

Hổ Bất Soái lại lần nữa cảm nhận được mặt cường thế của Thương Phi Phàm, người này hình như luôn có biện pháp đạt được mục đích, mặc kệ người khác có nguyện ý hay không.

Nhưng loại cường thế này, sẽ không khiến người khác phản cảm, mà chỉ khiến người ta đau đầu vì không biết làm sao.

Hổ Bất Soái điểm qua các công việc và thời gian của bản thân một chút, hơn nữa cậu cũng tò mò Thương Phi Phàm rốt cuộc mất trí nhớ thật hay giả, muốn xem thử hắn tiếp cận cậu vì mục đích gì, cuối cùng vẫn đồng ý ngày mai gặp mặt.

Thương Phi Phàm vốn định đưa Hổ Bất Soái đến nơi ở phố thứ 9, nhưng Hổ Bất Soái tỏ vẻ cậu có một chuyết việc riêng muốn làm, sau khi ra khỏi phố 2 thì tạm biệt Thương Phi Phàm.

Thương Phi Phàm nhìn bóng cậu biến mất nơi góc phố, đột nhiên nói: “Vì sao không có nhiệm vụ liên quan tới cậu ấy?”

Hệ thống quang não im lặng.

A Ngốc nằm trong túi lưới ngẩng đầu, dùng ánh mắt hỏi: Baba ngươi đang nói gì?

Trực giác của Thương Phi Phàm nói cho hắn, Hổ Bất Soái có thể là một NPC rất quan trọng trong trò chơi. Nhưng kỳ quặc là, hệ thống hình như vẫn luôn không tuyên nhiệm vụ có liên quan trực tiếp tới cậu ấy.

Thương Phi Phàm ép nghi hoặc trong lòng xuống, tìm một nhà trọ ở khu phố 7 náo nhiệt nhất trong thành, thuê một gian phòng, để A Ngốc và Tranh Gia ở trong phòng nghỉ ngơi trước.

Phòng khách sạn rất lớn, trần cũng cao, Tranh Gia vào trong khiến phòng hẹp đi không ít, nhưng nó treo trên nóc nhà xong thì không gian bên dưới liền rộng rãi.

Thương Phi Phàm duỗi tay lấy đồ từ trong quảng trường pho tượng ra, ngồi trước bàn bắt đầu tự nặn mặt.

A Ngốc tò mò ngồi xổm trên bàn quan sát.

Tranh Gia treo trên nóc nhà ngủ gà ngủ gật.

Không lâu sau, một người thân hình cao lớn, mang mũ rơm che nắng đi ra từ khách sạn.

Sau khi quẹo qua khúc cua, thú nhân cao lớn tháo mũ đổi áo ngoài lẫn vào đám người, tức khắc biến thành một trong những thú nhân lao động chân tay kiếm ăn trên phố.

Thú nhân cao lớn ngồi giữa các thú nhân làm chân tay, vừa nói chuyện tào lao vừa chia sẻ bánh lúa mạch cố ý mua cho mọi người. Chẳng bao lâu đã thân thiết với những người xung quanh như anh em.

Lại sau nửa tiếng, thú nhân cao lớn được người giới thiệu với địa đầu xà chuyên làm nghề khó nói ở đó, sau đó tiêu mười bạc nhận về một thẻ thân phận mới toanh.

Thẻ thân phận này có lẽ đến từ một người lưu lạc chưa được chứng thực tử vong, nhưng chẳng ai để ý, chỉ cần thẻ thân phận có thể dùng là được.

“Xin hỏi, ở đây có tuyển nhân viên chuyển phát nhanh không? Ta thấy ở cửa có thông báo tuyển dụng.”

“Tuyển tuyển!” Người đang bận rộn phát thư thấy có người đến ứng tuyển, dáng người còn to cao, nhìn khỏe mạnh có sức lực, lập tức sáng mắt.

Như là sợ hắn chạy mất, người phát thư lôi kéo tay hắn vào trong văn phòng bên trong: “Ở đây thường thiếu người, nhưng việc đơn giản, chỉ cần đủ chân đủ tay nhớ được đường, là có thể nhận việc ngay. Ngươi muốn làm người ở hay làm công ngắn hạn?”

“Làm công ngắn hạn trước đi, nếu ta thích ứng được, tiền lương tạm ổn ta sẽ đi làm người ở.” Thú nhân cao lớn lại thành thật thẹn thùng ngoài dự đoán.

“Làm công nhật cũng không sao. Đúng rồi, ngươi có người đảm bảo không?”

Thú nhân cao lớn lắc đầu.

Người phát thư nhanh nhẹn nói: “Không có cũng không sao, đăng ký thông tin cá nhân, nộp tiền bảo đảm cũng được. Thông cảm, vì bọn ta không rõ lắm tình hình của ngươi, mà ngươi phải lấy đi nhiều hàng như vậy. Cho nên phải nộp tiền bảo đảm trước. Nhưng ngươi yên tâm, chỉ cần hàng chuyển phát không có vấn đề gì, khi ngươi từ chức, tiền đảm bảo sẽ được hoàn về hết. Khi nào ngươi có thể bắt đầu làm việc?”

“Ừm, bây giờ?”

“Thật quá tốt!”

Có lẽ thư cục thật sự thiếu người, thú nhân cao lớn nộp tiền đảm bảo xong, bắt đầu mặt vào đồng phục nhân viên chuyển phát, bắt đầu nhận chức làm việc.

Thư cục còn hỏi hình thú của hắn là gì, có giỏi chạy nhanh và vác nặng hay không. Nếu không, họ sẽ cung cấp xe kéo thú.

Chỉ là nếu thư cục cung cấp thú kéo xe, thì nhân viên chuyển phát phải nộp thêm tiền. Xe thì miễn phí.

“Không cần thú kéo xe, sức của ta rất lớn, chỉ cần có xe, ta có thể kéo chạy.” Thú nhân cao lớn thể hiện sức lực của mình.

Vì thế, thư cục rất sảng khoái cấp cho hắn một chiếc xe ba bánh thú nhân kéo.

Thú nhân cao lớn đầu tiên rà quét bản đồ toàn thành trên tường một lần.

Leng keng.

[Bản đồ Ma La Thành update thành công, khen thưởng 1 điểm cống hiến.]

Có chức năng bản đồ của trò chơi hỗ trợ, đưa chuyển phát nhanh đến nơi chỉ định không có gì khó, chỉ là phải tốn thời gian chạy chân.

Thú nhân cao lớn còn khá chuyên nghiệp mà giao hết hàng trên xe trước, lúc này mới lấy mấy gói mới đặt trên xe ba bánh, chạy về phía phủ nam tước.

Lúc chạy vội trên đường gạch đá, thú nhân cao lớn thầm nghĩ, nếu muốn kiếm tiền, hắn có thể cho ra mắt xe đạp và xe ba bánh có bàn đạp ở Ma La Thành.

Đến cửa chính phủ nam tước, bị quát lớn.

Thú nhân cao lớn thế mới biết, cửa chính phủ nam tước không nhận chuyển phát nhanh, càng không cho phép bọn cu li như họ vào trong, họ phải đi cửa sau.

Cửa sau cũng có người gác.

Nhưng thú nhân cao lớn không định vào trong, hắn chỉ đưa gói hàng trên xe đặt xuống cửa, báo cho thủ vệ: “Đây là hàng của quý phủ, người nhận viết trên hộp. Đồ đưa đến rồi, phiền các ngươi ký tên.”

“Đợi chút! Trên cái túi này viết cái gì? Chú Thuật Sư? Chú Thuật Sư nào?” Thủ vệ nhìn thấy tên trên túi hàng, lập tức gọi nhân viên chuyển phát lại.

Thú nhân cao lớn vẻ mặt mơ hồ: “Ta không biết, ta chỉ phụ trách vận chuyển hàng thôi.”

Hai thủ vệ nhìn nhau.

Phủ nam tước có quy định, không thể nhận bưu kiện không rõ, bọn họ phải kiểm tra trước.

Nhưng trên gói hàng này lại cố tình gửi cho Chú Thuật Sư, khiến họ có chút…sợ.

Các thủ vệ cũng không biết trong phủ có Chú Thuật Sư hay không, chỉ có thể bẩm báo lên trên trước.

Các thủ vệ còn gọi nhân viên chuyển phát lại, không cho hắn đi.

Thú nhân cao lớn nhỏ giọng lèm bèm, nhưng cuối cùng vẫn sợ quyền thế, ngồi xổm đợi ở cửa sau phủ nam tước.

Một người nhìn như thú nhân quản lý đi ra.

Hắn không mở hàng, mà là chất vấn nhân viên chuyển phát trước: “Kiện hàng này ai bảo ngươi giao?”

Thú nhân cao lớn ngớ ngẩn: “Bưu cục bảo ta giao.”

“Ta đang hỏi sao trên kiện hàng không có tên và địa chỉ người giao hàng?” Quản lý kiên nhẫn hỏi.

Thú nhân cao lớn gãi đầu; “Sao ta biết được. Ngươi phải hỏi nhân viên bưu cục.”

Quản lý nghẹn lời, trừng thú nhân cao lớn.

Thú nhân cao lớn còn lèm bèm: “Ta đi được chưa? Ta còn vài món chưa đưa nữa. Nếu hôm nay không đưa xong ta sẽ không có tiền lương.”

Quản lý: “….Ngươi thành thật chờ đó cho ta! Không cho ngươi đi thì ngươi không được đi.”

Quản lý cầm kiện hàng, vội vàng đi vào trong phủ.

Sau khi qua tay vài người, cuối cùng kiện hàng được đặt trước mặt quản gia.

Đại quản gia cau mày, hắn là tâm phúc của nam tước, đương nhiên biết trong phủ có những người nào.

Chẳng qua Chú Thuật Sư chắc chắn không đường hoàng nói cho người khác hắn là Chú Thuật Sư, người thuê Chú Thuật Sư cũng sẽ không nói chuyện này cho người khác.

Cho nên đại quản gia chỉ có thể đoán.

Trong lòng hắn nhanh chóng nghĩ đến người có khả năng nhất, định đưa kiện hàng này cho người kia.

Hắn dù sao cũng không thể vì một kiện hàng mà chạy tới hỏi nam tước, phủ chúng ta có một Chú Thuật Sư sao? Hắn là ai?

Thú nhân sắc mặt tái nhợt nhìn kiện hàng bị đặt trước mặt, ánh mắt âm trầm không nói gì.

Đại quản gia âm thầm nuốt nước bọt, hôm qua hắn vừa gặp người này, khi đó tuy vị này cũng rất âm lãnh, nhưng không đến mức như bây giờ… Chỉ mới một ngày không gặp, người này thoạt nhìn đã gầy chỉ còn da bọc xương, cả tóc cũng thưa thớt.

Người này chắc chắn là Chú Thuật Sư, chỉ có Chú Thuật Sư mới có thể quỷ dị và đáng sợ như vậy, còn xấu xí!

“Chúc một ngày tốt lành, thưa ngài. Ngài cảm thấy kiện hàng này là của ngài sao?” Đại quản gia cẩn thận hỏi.

Lư Hi Ân ngẩng đầu, âm u nói: “Người đưa hàng ở đâu?”

Thân phận của hắn trong phủ này nên là không ai biết mới đúng.

Người duy nhất biết thân phận thật sự của hắn chính là Trệ Bàng nam tước, nhưng hắn tuyệt đối sẽ không gửi cho mình một kiện hàng như vậy.

Quản gia… Cũng chỉ đoán mò, cũng sẽ không làm chuyện ngu xuẩn như vậy.

Như vậy, gửi hàng hco hắn, còn dám trắng ra viết gửi cho Chú Thuật Sư trên kiện hàng…

Nghĩ đến hắn phải chịu phản phệ, Lư Hi Ân lại nhìn kiện hàng này, đôi mắt đỏ muốn chảy máu.

Đại quản gia: “Hắn chỉ là một nhân viên chuyển phát bình thường, đang đợi ở cửa sau.”

Lư Hi Ân thét ra lệnh: “Dẫn hắn tới gặp ta.”

Đại quản gia khó chịu trong lòng, tuy người này là khách quý nam tước đại nhân đã dặn dò phải kính trọng, nhưng dùng giọng điệu mệnh lệnh như thế với hắn, có phải là hơi quá tự cao hay không?

Nhưng nghĩ đến “Chú Thuật Sư” viết trên kiện hàng, đại quản gia quyết định vẫn là không nên chọc vị khách quý này bất mãn.

Thú nhân cao lớn ngồi đợi ở cửa nghe nói quản lý bảo hắn vào trong nói chuyện, cực kỳ không tình nguyện.

Quản lý trừng, dùng sức trừng hắn: “Nhanh lại đây! Đừng lề mề.”

Thú nhân cao lớn đành phải đi theo vào trong phủ, trước khi vào cứ nhắc thủ vệ ở cửa nhớ trông dùm xe và hàng hóa của hắn.

Các thủ vệ: “….” Giao hàng ở đâu ra không biết!

Sau khi vào phủ, thú nhân cao lớn tò mò nhìn đông nhìn tây.

Quản lý không vui: “Đừng dòm ngó linh tinh! Thành thật cho ta!”

Thú nhân cao lớn đáp một tiếng dài, nhưng vẫn nhìn trước ngó sau.

Quản lý tức chết, đi càng nhanh hơn.

Vòng qua một cái sân rồi một cái sân, quản lý dừng lại trước một tiểu viện thoạt nhìn rất tinh xảo.

“Ngươi tự vào trong. Sau khi vào không được nhìn ngó lung tung, cũng không được nói bậy.” Quản lý lười nói với tên giao hàng thiếu kiến thức lại to gan này, trực tiếp duỗi tay đẩy mạnh hắn vào trong.

Đại quản gia không ở đây, bên trong chỉ có một thú nhân mặt mày tái mét, dáng dấp nhìn giống bộ xương khô.

Thú nhân cao lớn ngơ ngác nhìn thú nhân đang ngồi trong sân, còn giơ tay chào hỏi: “Chúc một ngày tốt lành, thưa ngài. Ngài tìm ta sao?”

Lư Hi Ân đánh giá thú nhân cao lớn này, nhìn sao cũng thấy một tên cu li tầng chót, mặt còn ngu đần.

“Kiện hàng này là ai bảo ngươi đưa tới?” Âm u nói.

Thú nhân cao lớn trợn trắng mắt: “Sao các ngươi cứ hỏi một việc hoài vậy. Ta đã nói rồi, đây là bưu cục bảo ta giao.”

“Cho nên ngươi cũng không biết người gửi hàng là ai.”

“Không biết.” Thú nhân cao lớn cứng rắn nói, lại hỏi lại: “Ta có thể đi chưa? Ta còn công việc chưa làm xong…”

“Ngươi lại đây.” Lư Hi Ân hét ra lệnh: “Lại đây mở kiện hàng này ra.”

Thú nhân cao lớn không vui: “Đây không phải hàng của ta, bưu cục không cho phép ta mở hàng của khách, nếu không sẽ trừ lương và tiền đảm bảo.”

“Sức khỏe của ta không tốt, không tiện động thủ. Ngươi lại đây mở nó ra, ta sẽ trả thù lao cho ngươi.” Lư Hi Ân cũng không định tự mở một kiện hàng có khả năng do người làm hắn phản phệ gửi tới.

Thú nhân cao lớn sáng mắt: “Ngươi trả thù lao cho ta? Nhiều ít?”

Lư Hi Ân giơ tay lên, vừa nói không tiện động thủ, lại tung ra một bạc đạt lỗ.

Thú nhân cao lớn không hề ghét bỏ khom lưng nhặt đồng bạc kia lên thổi thổi, sau khi nhìn rõ: “Mới một bạc?”

Sắc mặt Lư Hi Ân âm trầm: “Ngươi muốn nhiều ít.”

Thú nhân cao lớn bắt đầu tham lam: “Ít nhất mười bạc, không, một trăm bạc, ta sẽ bóc hàng giúp ngươi.”

Lư Hi Ân nghi ngờ lỗ tai của mình, một trăm bạc đối với hắn đúng là không nhiều lắm, nhưng chỉ mở một kiện hàng mà đòi một trăm bạc? Tên cu li này làm một tháng có kiếm được mười bạc hay không còn là một vấn đề.

Thú nhân cao lớn vẻ mặt tha thiết nhìn Lư Hi Ân.

Để gặp tên này, hắn đã tốn bao nhiêu là tiền? Không kiếm lại sao được!

Lư Hi Ân bây giờ nhìn tên thú nhân cao lớn này tựa như nhìn người chết, hắn đã quyết định, đợi tên ngu ngốc này mở hàng xong, cho dù có gì thay đổi, hắn cũng không để cho tên này sống sót ra khỏi sân.

Vừa lúc hắn bây giờ đang cực kỳ cần bổ sung năng lượng sinh mệnh.

Mà tên ngu ngốc này thoạt nhìn chính là một tế phẩm chất lượng cao.

Lư Hi Ân đợi một lúc, thấy thú nhân cao lớn không động đậy, nhịn không được hối thúc: “Còn chưa mở hàng ra?”

Thú nhân cao lớn vươn tay, so so.

Lư Hi Ân phủi tay ném ra một túi tiền, kém tí thì đập lên mặt thú nhân cao lớn.

Thú nhân chụp được, vui vẻ mở ra, còn đếm một lần, phát hiện chỉ nhiều hơn chứ không ít, lập tức cười nở hoa.

“Thưa quý ngài, ta sẽ mở kiện hàng này ra cho ngài ngay.”

Thú nhân cao lớn vui vẻ xoa tay tiến lên, chộp cổ Lư Hi Ân, dùng sức bóp.

Lư Hi Ân trợn mắt, không thể tin, muốn thi triển chú thuật phản kích.

Đừng tưởng hắn không nói nên lời thì không thể phản kích, thân là Chú Thuật Sư sao có thể bị người chế trụ là mất năng lực phản kháng được?

Kỳ lạ! Sao thú nhân này còn chưa ngã xuống? Tai sao chú thuật của hắn lại vô dụng!

Thú nhân cao lớn dùng một tay nâng hắn lên.

Lư Hi Ân muốn gọi người, nhưng hắn không thể thốt nên lời.

Vì chức nghiệp đặc thù, bên người hắn cũng không có người hầu hạ, trước cửa cũng không có người dám tùy tiện lai vãng.

Lư Hi Ân giãy giụa.

Đột nhiên, rất nhiều điểm đen thoát ra từ mũi, tai và các lỗ khác trên người hắn.