Chương 45
Có nhân viên nắm thiên phú về lửa hỗ trợ, tốc độ thiêu cự trùng tọa kỵ rất nhanh, Hổ Bất Soái còn xếp đầu tiên.
Tro cốt và tiền bồi thường đã được đưa đến tay cậu.
Hổ Bất Soái không muốn khác biệt với mọi người, nhận phần bồi thường này. Nhưng qua tay liền đưa cho hai đứa bé ăn xin ở chợ dược tề.
Cậu quan sát một lúc rồi mới chọn hai đứa bé này.
Thú nhân nho nhỏ cầm một phần tài sản quá lớn đối với mình, lắc lắc đuôi, kinh ngạc mở to mắt.
“Sau lưng hai đứa có người khống chế không?” Hổ Bất Soái nhỏ giọng hỏi.
“Ngươi muốn làm gì?” Tiểu thú nhân lớn hơn một chút cảnh giác nhìn Hổ Bất Soái, kéo muội muội ra sau lưng.
“Không có.” Thú nhân nhỏ hơn trả lời.
Hổ Bất Soái nhìn qua thú nhân nhỏ hơn, ôn hòa cười cười, đây là một cô bé cải trang thành bé trai.
“Vậy là tốt rồi. Vậy hai đứa có cha mẹ hoặc người nhà đối xử tốt với mình không?”
“Ngươi định làm gì?” Thú nhân ca ca hung dữ hỏi lại.
Hổ Bất Soái ôn hòa nói: “Ta biết Ma La Thành có một trường học chuyên bồi dưỡng tiểu thú nhân, có thể bồi dưỡng đến lúc thành niên. Chế độ ký túc xá, ngoài dạy tri thức bình thường, còn dựa vào sở trường cá nhân và sở thích huấn luyện chức nghiệp, bảo đảm tương lai sau khi rời trường có thể tìm được công việc nuôi bản thân. Hiệu trưởng và chủ nhiệm giáo dục đều là người rất tốt, họ tuy đối xử nghiêm khắc với các tiểu thú nhân, nhưng cũng cực kỳ quan tâm. Các tiểu thú nhân ở trong trường, ít nhất có thể không lo ăn lo mặc mà an toàn trưởng thành.”
“Ngươi đang nói trường chức nghiệp tổng hợp dục thành thiếu niên à?” Thú nhân ca ca hỏi.
Hổ Bất Soái: “Ngươi biết trường này à?”
Tiểu thú nhân ca ca không cảnh giác như lúc nãy nữa: “Biết. Trường này rất nổi tiếng, thu phí cũng không cao, hơn nữa đồng ý nhận trẻ em nghèo khó. Ta đang định tích góp một ít tiền rồi đi tham gia cuộc thi với đệ đệ, nghe nói nếu thiên phú tốt, còn có thể miễn học phí.”
Hổ Bất Soái rất muốn xoa đầu tiểu thú nhân, nhưng cậu không đưa tay: “Ta biết hiệu trưởng ở đó, hai đứa có thể sang đó trong hôm nay, cứ nói là ta giới thiệu. Số tiền này là học phí và phí lưu trú của hai đứa, có lẽ là đủ cho 5 năm. 5 năm sau cũng đừng lo, trường có giảm miễn cho học sinh nghèo, khen thưởng cho học sinh ưu tú, còn có thể vừa học vừa làm. Nhớ kỹ, số tiền này đừng đưa cho người lớn, kể cả cha mẹ các ngươi.”
Tiểu thú nhân ca ca mở túi trong ngực muội muội ra xem, giật mình nhìn Hổ Bất Soái.
Tiểu thú nhân muội muội còn nhỏ, không biết che giấu, rất thành thật nói: “Bọn ta không đi học, bọn ta phải chữa bệnh cho mẹ, mẹ sinh bệnh, cha không có tiến cho mẹ chữa bệnh. Cha luôn lén khóc.”
Hổ Bất Soái ngồi xổm xuống, để tầm mắt ngang bằng với tiểu thú nhân: “Các ngươi là những đứa trẻ tốt, nhưng chữa bệnh cho mẹ là chuyện của ba, không phải trách nhiệm của các ngươi hiện tại. Hơn nữa nếu thật sự muốn giúp mẹ, thì phải thay đổi tình hình hiện tại của các ngươi.
Nếu các ngươi cầm tiền đi chữa bệnh cho mẹ, có lẽ có thể giúp bà ấy khôi phục khỏe mạnh, nhưng cũng có khả năng gặp chuyện ngoài ý muốn, khiến các ngươi mất cả người lẫn của.
Mà các ngươi bỏ lỡ cơ hội thay đổi nhân sinh này, sau này nhà các ngươi lại có người sinh bệnh, các ngươi vẫn không thể gom đủ tiền để chữa bệnh, chỉ có thể thành vòng tròn ác tính.”
“Nhưng mà…” Tiểu thú nhân ca ca nắm tay muội muội, chần chừ. Trong lòng chúng, ba mẹ mới là quan trọng nhất, sau đó mới là bản thân.
Hổ Bất Soái kiên nhẫn nói: “Đến trường học, đưa tiền cho trường học. Các ngươi thành học sinh của trường, sau này ăn ở không cần phiền cha mẹ, vậy cha các ngươi cũng có thể tiết kiệm số tiền lớn để chữa bệnh cho mẹ các ngươi. Mà cha mẹ các ngươi biết tương lai các ngươi được bảo đảm, trong lòng họ sẽ nhẹ nhàng và vui vẻ, không chừng sẽ trợ giúp rất lớn cho việc mẹ các ngươi khôi phục thân thể.”
Tiểu thú nhân ca ca lanh lẹ hỏi: “Bọn ta có thể giao trước hai năm học phí, phần còn lại để chữa bệnh cho mẹ được không?”
Hổ Bất Soái cười, thật là hai đứa trẻ tốt: “Lúc giao học phí, có thể trình bày tình hình gia cảnh với thầy cô. Ta nghĩ, các giáo viên sẽ rất sẵn lòng giúp đỡ, nói cho các ngươi làm thế nào là tốt nhất.”
Tiểu thú nhân ca ca mắt sáng rỡ. Đại ca ca hảo tâm này không có phủ định ý tưởng của nó, nói cách khác, nó có thể làm như vậy?
Việc này khiến cho tiểu thú nhân sinh ra tín nhiệm với Hổ Bất Soái, khiến cho nó nói ra lo lắng của mình: “Ngài cho chúng ta nhiều tiền như vậy, rất nhiều người nhìn thấy. Ta sợ…Ngài có thể đi cùng bọn ta tới trường học sao?”
Hổ Bất Soái lập tức gật đầu, từ đầu cậu đã muốn đưa tiểu thú nhân đến trường học rồi, chỉ là sợ bọn nhóc hiểu lầm, mới không chủ động đề cập.
Hai nhóc con nhìn lẫn nhau, trong mắt đều là hưng phấn và vui vẻ.
Tiểu thú nhân ca ca ngẩng đầu, không nhịn được hỏi: “Vì sao? Sao ngài lại muốn giúp bọn ta?”
Hổ Bất Soái chỉ cười cười, nói: “Xem như duyên phận đi.”
Bởi vì khoản bồi thường này là của chợ dược tề xui xẻo bị liên lụy, chứ không phải hung thủ chân chính. Cũng vì cậu hi vọng, thông qua phương thức này an ủi vong linh cự trùng tọa kỵ của cậu.
Tin rằng cự trùng tọa kỵ của cậu cũng hi vọng tiền bồi thường cái chết của mình có thể đổi được tương lai xán lạn cho hai tiểu thú nhân đáng yêu, chứ không phải bị tiêu hết một cách tùy tiện.
Ngoài ra, Hổ Bất Soái chú ý, chợ dược tề có rất nhiều ăn xin, trong đó có không ít thú nhân nhỏ tuổi.
Trong các thú nhân nhỏ tuổi, chỉ có hai nhóc này quần áo tuy cũ, lại sạch sẽ, trên người, trên mặt cũng khá sạch sẽ, cũng không có vết thương, gầy, nhưng vẫn khỏe mạnh.
Điều này cho thấy, người nhà chăm sóc bọn chúng không tồi, cũng cho thấy có lẽ họ chỉ gặp vấn đề nhất thời thôi.
Nếu lúc này có người duỗi tay trợ giúp họ, hai đứa nhóc có lẽ sẽ không phải lâm vào nhân sinh hắc ám.
Quan trọng nhất là, khi các tiểu thú nhân khác cố chấp dây dưa với các thú nhân dễ tính để ăn xin, hai nhóc này lại dò hỏi rất lễ phép, bị từ chối cũng không lằng nhằng, được bố thí thì cảm ơn chân thành.
Bọn chúng cũng không liên hợp với các tiểu thú nhân khác, thu hút chú ý của thú nhân rồi ăn trộm.
Các tiểu thú nhân khác cũng rất đáng thương, nhưng Hổ Bất Soái không muốn đợi hai đứa nhỏ chìm xuống vũng lầy rồi mới duỗi tay. Cậu hi vọng, trước khi hai đứa biết cái gì là hắc ám chân chính, học được làm việc xấu và thương tâm tuyệt vọng, cậu có thể kéo bọn nó lên bờ.
Cậu không thể cứu vớt người đáng thương trên toàn thế giới cũng không muốn làm thánh nhân, chỉ là tiện tay thì giúp, chỉ xem duyên phận.
Hơn nữa cậu chỉ biết cho tiền, không hề muốn có quá nhiều liên lụy với người được giúp đỡ.
Thương Phi Phàm ở ngay sau lưng họ, khi Hổ Bất Soái đưa tiền cho thú nhân nhỏ kia, hắn đang xách theo thức ăn đến đây.
A Ngốc ôm một cái bánh kẹp thịt lớn, dùng sức gặm.
“Chúng ta đưa hai đứa nhỏ đến trường học trước đã.” Hổ Bất Soái quay đầu nói với Thương Phi Phàm.
Thương Phi Phàm không hề hỏi nguyên nhân, cứ thế gật đầu: “Được.”
Hai tiểu thú nhân nhìn thấy lại thêm một thú nhân thành niên đến, có hơi sợ hãi.
Nhưng bọn chúng thấy trong ngực Thương Phi Phàm còn ôm một thú nhân nhỏ hơn cả bọn chúng, lại chỉ đi theo phía sau, nên thả lỏng hơn một chút.
Tiểu thú nhân ca ca còn nói thầm với muội muội, bảo nhóc chú ý ám hiệu, chuẩn bị chạy trốn bất cứ lúc nào.
Hổ Bất Soái đằng sau nghe thấy, liền cười.
Thương Phi Phàm đυ.ng đυ.ng vai cậu, lấy ra một cái bánh kẹp thịt thơm ngào ngạt đưa cậu: “Mỗi ngày làm một việc tốt?”
Hổ Bất Soái nhận rồi nói cảm ơn, lại lắc đầu: “Chỉ là tìm nơi thích hợp hơn cho phần tiền bồi thường này mà thôi.”
Thương Phi Phàm cũng phát hiện Hổ Bất Soái không hề có tự giác làm việc tốt, thần sắc cực kỳ đạm nhạt, giống như việc này với cậu cực kỳ bình thường.
Một người…có chút thích làm gì thì làm đó?
Thương Phi Phàm cảm thấy mình đã phát hiện một mặt khác của Hổ Bất Soái.
“Cậu rất rõ trường học kia à?”
“Không rành lắm, chỉ là quen vài người.” Hổ Bất Soái nói chung chung.
“Cậu có từng nghĩ muốn làm quốc vương không?” Thương Phi Phàm cũng lấy ra một cái bánh kẹp thịt, dùng răng ra sức cắn một miếng, nhai nhai.
“Cái gì?” Hổ Bất Soái quay đầu kinh ngạc.
Thương Phi Phàm nhai nuốt bánh, nhìn mắt cậu nói: “Nếu cậu làm quốc vương thì có thể thay đổi thế giới này theo ý muốn của cậu.”
Hổ Bất Soái bật cười: “Không, ta không có hứng thú gì với việc làm quốc vương cả. Ta cũng không có năng lực này. Ta thừa nhận, ta đúng là có khá nhiều bất mãn với hổ quốc hiện tại, hy vọng nó có thể trở nên càng thích hợp sinh sống. quốc dân càng hạnh phúc. Nhưng quản lý một quốc gia, không chỉ cần một trái tim là có thể làm tốt, nếu không đủ năng lực, chỉ khiến nó càng lún vào vực sâu. Quốc vương chỉ biết mở quốc khố, kho lương, phân chia cho người nghèo cũng không phải là một quốc vương tốt.”
“Cho nên phần bồi thường này cậu chỉ giúp đỡ hai đứa nhỏ cậu cho là đáng giúp đỡ nhất, chứ không phải chia đều cho mọi người.” Ánh mắt nhìn Hổ Bất Soái của Thương Phi Phàm thay đổi: “Cậu rất lý trí.”
Lý trí đến nỗi hoàn toàn không giống một thú nhân mới hai mươi tuổi.
Điều này không liên quan gì đến tính cách và tri thức, Hổ Bất Soái càng giống kiểu đúc kết được từ kinh nghiệm.
Tướng quân chỉ có lý luận suông và người có kinh nghiệm dẫn binh thực tế, cho người ta cảm giác hoàn toàn khác biệt. Thương Phi Phàm bây giờ nhìn Hổ Bất Soái càng giống người sau.
Thương Phi Phàm còn muốn nói với Hổ Bất Soái: Đừng đánh giá bản thân quá thấp, cậu đã có tư chất cơ bản để thành một quốc vương tốt.
Hổ Bất Soái cũng nhìn Thương Phi Phàm, rất muốn ngả bài với hắn: “Ngươi muốn đạt được thứ gì ở ta?”
Thương Phi Phàm mặt kiểu không hiểu cậu đang nói gì: “Ta cho rằng…. Chúng ta đã là bạn bè?”
“Bạn bè?” Hổ Bất Soái hình như không quá có cảm tình với từ này, tiếp tục cắn bánh.
Thương Phi Phàm thấy Hổ Bất Soái dùng sức đến phình cả má, liền cảm thấy thật đáng yêu.
Đáng tiếc, đây là người trong sách, là một đoạn số liệu được biên soạn, nếu thế giới thực có người như vậy, có thể hắn sẽ trực tiếp ấn người ta lên tường abc.
Hai người lớn cộng thêm A Ngốc vừa gặm bánh vừa đưa hai tiểu thú nhân đến nơi giao của khu phố 7 và 8, trường chức nghiệp tổng hợp dục thành thiếu niên tọa lạc ở đó.
Hai tiểu thú nhân thấy họ ăn ngon như thế, cả đường nuốt nước bọt, nhưng hai đứa đều rất ngoan không mở miệng đòi.
Cố tình, hai đại ca ca mà họ thấy khá tốt bụng lại như là không hề chú ý tới hai cái bụng đang réo của chúng, một chút bánh kẹp thịt cũng không chia cho.
A Ngốc ăn cả một cái bánh có chút đắc ý, baba vẫn là thích nó nhất!
Nó lại lén nhìn Hổ Bất Soái, nó cũng có hơi thích ca ca này.
Hổ Bất Soái không đi vào cửa lớn, chỉ đứng ở cửa nhìn hai đứa nhóc đi vào trong.
Hai tiểu thú nhân quay đầu lại nhìn, phát hiện hai lớn một nhỏ kia đã đi xa.
Hai tiểu thú nhân mơ hồ, nếu không phải túi tiền vẫn còn trong ngực, bọn chúng còn tưởng mình vừa mơ một giấc mộng đẹp.
Không lâu sau, phụ thân của hai tiểu thú nhân nhận được tin chạy nhanh đến trường.
Thú nhân đang ở bên ngoài làm cu li nghe con lớn tường thuật, đầy mặt là vẻ khó tin, bị may mắn rớt trúng đầu. Đồng thời cũng rất tức giận, hắn căn bản không biết hai đứa trốn hắn đi ăn xin, còn đã làm vài hôm, hắn cho rằng hai đứa chỉ là ra ngoài chơi hoặc làm một ít việc vặt.
Chẳng qua bây giờ không phải lúc trách móc hai đứa nhỏ, vị phụ thân này ôm chúng cảm động đến nước mắt lưng tròng.
Khi hai đứa nói muốn dùng hơn nửa tiền tài đưa cho mẹ chữa bệnh, vị phụ thân này kiên quyết lắc đầu: “Không cần, đây là ân nhân cho các ngươi đi học kỹ năng. Bệnh của mẹ các ngươi, là trách nhiệm của ta, ta nhất định sẽ tìm người chăm sóc nàng.”
Giống như lời Hổ Bất Soái, không có gánh nặng nuôi lớn hai đứa nhỏ, người phụ thân như hắn cũng giảm bớt áp lực, lại tràn đầy hi vọng và mong đợi vào tương lai. Hắn tin rằng, chỉ dựa vào việc có người hảo tâm giúp đưa hai đứa nhỏ vào trường học, thì hắn có thể mượn được tiền từ bạn bè thân thích thậm chí là ông chủ để cho mẹ bọn nhóc khám bệnh.
Ngược lại nhân viên trường học nói với hắn: “Ta cảm thấy ý tưởng của bọn nhóc cũng rất tốt. Bọn chúng nguyện ý vừa học vừa làm trong trường, nửa số tiền này có thể lấy ra cho mẹ chúng chữa bệnh, đây là tâm ý của chúng với các ngươi. Đợi hai vợ chồng các ngươi đều khỏe mạnh làm việc, cũng có thể chăm sóc chúng tốt hơn, không chừng tương lai có thể gom đủ học phí.”
Sau cùng, cả nhà thương lượng xong, một nửa dùng để cho hai đứa nhóc đi học, một nửa đem đi chữa bệnh cho mẹ.
Cha bọn nhỏ và hai đứa nhỏ cũng rất muốn biết tên của ân nhân.
Nhân viên trường học tiếp đãi họ từ nãy giờ cười cười nói: “Cậu ấy là Raphael Lang Mộc.”
Hổ Bất Soái rời khỏi rất dứt khoát. Chuyện này đối với cậu đến cả khúc nhạc đệm của cuộc đời còn không được tính, thậm chí cậu còn không nhớ diện mạo của hai đứa nhóc kia, càng không hỏi tên chúng.
Thương Phi Phàm lại đυ.ng nhẹ vào vai Hổ Bất Soái, “Cứ thế là được? Cậu không vào trong dặn dò hai câu à?”
Hổ Bất Soái: “Sao phải dặn dò?”
“Cậu không sợ bọn chúng bị người lừa đảo, hoặc đưa ra lựa chọn khác sao?”
“Đó là lựa chọn của chúng. Ta chỉ đưa một số tiền ta không muốn cho người mà ta có thể cho, còn việc họ làm gì là việc của họ. Ta không chịu trách nhiệm cho tương lai của họ. Còn việc bị lừa,”
Hổ Bất Soái liếc Thương Phi Phàm: “Ngươi rõ ràng thấy người hướng dẫn của trường nhìn thấy ta đã cười chào hỏi. Trên cơ sở đối phương quen biết ta, ngươi cảm thấy họ sẽ lừa tiền hai đứa nhỏ sao?”
Thương Phi Phàm: “Cậu không ngại việc ta biết cậu đến Ma La Thành, còn quen biết người của trường bồi dưỡng nhân tài sao?”
“Sao phải để ý? Không lẽ ngươi muốn bán đứng ta cho ai?” Hổ Bất Soái tựa như đùa giỡn.
Thương Phi Phàm nghiêm túc: “Ta cảm thấy cậu đang thử ta.”
Hổ Bất Soái không hề gợn sóng, cậu thậm chí không lộ ra chút ý cười nào: “Vậy còn ngươi? Ngài điều tra quan, mục đích chân thật của ngươi là gì. Cho dù ngươi mất trí nhớ, thời gian dài như thế không về Hắc Sâm Lâm Thành, ngươi không sợ bị cách chức à?”
“Cách chức thì cách chức. Ta mất đi phần lớn ký ức, đặc biệt là công việc của điều tra cục. Ta thậm chí quên mất thân phận thật sự của bản thân, nếu không có tấm thẻ bài kia, ta thậm chí không biết mình đến từ Hắc Sâm Lâm Thành. Nếu ta trở về trong tình trạng này, cho dù không bị cách chức, cũng sẽ bị đình chỉ tạm thời. Một khi đã thế, còn không bằng không về.” Thương Phi Phàm chín giả một thực nói.
Hổ Bất Soái vừa nghi ngờ Thương Phi Phàm có mất trí nhớ thật không, vừa suy đoán hắn không nhận ra cậu là Raphael Lang Mộc có liên quan đến việc hắn mất trí nhớ hay không.
Không chừng tên này không những mất trí nhớ, còn hỗn loạn ký ức, nếu không sao hắn lại nói hắn và Raphael Lang Mộc có quan hệ đặc biệt?
Hổ Bất Soái hoàn toàn không nghĩ đến việc cậu bị đùa giỡn, kinh nghiệm hai đời trước và gương mặt của đời này, đều khiến cậu kiên định cho rằng mình không có quá nhiều mị lực.
Cho dù người khác ba hoa với cậu, cậu cũng chỉ cho rằng họ đang nói giỡn.
“Không phải ngươi đang điều tra vụ đầu độc và tự sát sao? Đây cũng coi như là làm việc, đợi về Hắc Sâm Lâm Thành, ngươi có thể viết báo cáo điều tra, chứng minh không phải ngươi ra ngoài chơi.”
“Đây là ý kiến hay.” Chỉ là hắn căn bản không phải Norman Hosier, không có khả năng quay về báo cáo công tác, không về Hắc Sâm Lâm Thành thì có thể tiếp tục giả mạo thân phận này.
“Cho nên, ngươi đang nắm manh mối gì?” Hổ Bất Soái dừng chân.
Thương Phi Phàm cũng dừng lại: “Manh mối là ta biết hung thủ ép Frank tự sát ở đâu, bây giờ chúng ta đi hướng kia. Cùng nhau?”
Hổ Bất Soái liếʍ đôi môi khô ráo: “Được.”
Thương Phi Phàm bỗng nhiên cũng cảm thấy hơi khát, nhanh nhẹn lấy bình nước trên thắt lưng đưa qua.
Hổ Bất Soái tỏ vẻ bản thân cũng có.
Thương Phi Phàm biết cậu có, hắn chỉ muốn dùng chung một bình nước với Hổ Bất Soái thôi, đáng tiếc bị từ chối.
Không biết đi dạo ở đâu về, Tranh Gia chạy tới. Vị trùng tự do này, muốn tới thì tới, muốn đi thì đi, có nghe triệu hoán của lão Thương hay không, lúc nào hưởng ứng triệu hoán toàn xem tâm trạng của nó.
Thương Phi Phàm mời Hổ Bất Soái cùng cưỡi, lần này Hổ Bất Soái không cự tuyệt.
Hình thể của Tranh Gia lớn hơn một size so với đa số cự trùng, tải cũng lợi hại hơn. Thêm một Hổ Bất Soái, cũng không ảnh hưởng gì nhiều đến độ linh hoạt của nó.
Thương Phi Phàm đuổi theo sợi dây nguyền rủa, chỉ huy Tranh Gia chạy hơn nửa tòa thành, đến khu phố 2.
Hổ Bất Soái hơi nhíu mày: “Đây là khu phố quý tộc của Ma La Thành, ngươi xác định người ngươi muốn tìm ở đây?”
Thương Phi Phàm đã nhìn thấy sợi dây nguyền rủa đi vào trong một tòa nhà lớn.
“Cậu biết ai ở trong tòa nhà kia không?” Thương Phi Phàm duỗi tay chỉ.
Ánh mắt Hổ Bất Soái hơi trầm xuống: “Đó là phủ Nam tước của Trệ Bàng nam tước.”
Haizz, mới đó đã phải gặp Boss rồi? Thương Phi Phàm cũng nghĩ tới, Hổ Bất Soái quả nhiên rất quen thuộc nơi này.
“Quyền lực của nam tước rất lớn à?” Thương Phi Phàm cho rằng nam tước chỉ là một tước vị cấp thấp.
Hổ Bất Soái giải thích: “Tước vị Nam tước không cao, thậm chí Trệ Bàng nam tước chỉ là một nam tước nhị đẳng, còn chưa đạt tới nhất đẳng. Nhưng địa vị của hắn ở Ma La Thành rất đặc biệt, đất của Ma La Thành thuộc về nhà họ, tổ phụ của hắn từng là lĩnh chủ địa phương được Hổ Vương thân phong, tước vị bá tước.
Nhưng tước vị của tổ phụ Trệ Bàng nam tước không thể thừa kế, đến tước vị giáng cấp kế thừa cũng không phải, tổ phụ hắn chết, nhà họ sẽ không còn tước vị. Theo lý thuyết đất phong cũng sẽ bị thu hồi. Nhưng phụ thân của Trệ Bàng nam tước là một vị luyện dược sư rất lợi hại, hắn còn tìm được một quyển công thức luyện dược từ di tích nào đó, Hổ Vương lúc đó vì để giữ vị có thể trở thành đại sư luyện dược này, nên không thu hồi đất phong.
Sau này phụ thân Trệ Bàng nam tước trở thành cao cấp luyện dược sư, Hổ Vương đã phong tử tước cho hắn, vẫn là không thể kế thừa. Nhưng phụ thân Trệ Bàng nam tước từ chối phong thưởng này, khẩn cầu Hổ Vương phong tước cho con trưởng hắn. Hổ Vương đồng ý.
Nhưng không ngờ, trong ngày tước vị được phong xuống, vị con trưởng kia lại đột ngột phát bệnh qua đời. Cuối cùng đứa con nhỏ của luyện dược sư kia, cũng chính là Trệ Bàng nam tước, kế thừa tước vị, chẳng qua tử tước biến thành nam tước.
Thương Phi Phàm nhướn mày: “Nghe có vẻ vị con trưởng kia chết cũng không minh bạch?”
“Ai mà biết. Phụ thân cao cấp luyện dược sư cũng không cố ý điều tra, gia tộc cũng không ra mặt. Có lẽ có liên quan tới việc đôi anh em này cưới một đôi chị em.” Hổ Bất Soái đạm nhiên.
Thương Phi Phàm trêu chọc: “Hiểu. Anh mất thì còn em, dù sao cũng vớt được một đầu. Chị dâu Trệ Bàng nam tước còn sống không?”
Hổ Bất Soái: “Đã chết, nghe nói sau khi chồng chết nửa năm, nàng vì nhớ chồng thành bệnh mà chết. Khi chết, đứa con trong bụng đã bảy tháng rưỡi.”
Thương Phi Phàm cảm thán: “Trước mặt vương vị không có huynh đệ, Trệ Bàng nam tước này cũng là kẻ tàn nhẫn.”
Hổ Bất Soái không đáp lại, chỉ nói: “Vì phụ thân của Trệ Bàng nam tước che chở cho luyện dược sư, và một tay của Trệ Bàng nam tước, khiến Ma La Thành trở thành dược thành nổi tiếng nhất gần trăm năm nay. Mà tuy Ma La Thành nổi danh, diện tích cũng lớn, nhưng ở đây, nam tước chính là quý tộc tối cao. Các quý tộc cao hơn ở nơi khác đến cũng không dám làm bậy trước mặt Trệ Bàng nam tước. Đồng dạng, một số nhân viên quản lý cấp cao do vương thành phái xuống cũng phải xem sắc mặt của Trệ Bàng nam tước.”
“Tước vị của Trệ Bàng nam tước cũng là không thừa kế?” Thương Phi Phàm hỏi.
“Đúng vậy, cho nên con trưởng của hắn luôn hoạt động ở vương thành, muốn Hổ Vương phong tước cho hắn. Quan trọng hơn là, hy vọng có thể tiếp tục kế thừa lãnh địa, cũng chính là Ma La Thành.
Năm trước, con trưởng Trệ Khuê của Trệ Bàng nam tước hình như nhận được lời hứa nào đó, nên đã quay lại Ma La Thành.
Trệ Hiến, con nhỏ của Trệ Bàng cũng không cam lòng tương lai chỉ làm người giàu có bình thường, nên cũng chạy tới Vương thành. Trước mắt, Trệ Hiến hình như đã gia nhập đảng Tam vương tử. Trệ Khuê thì khá thân thiết với Đại vương tử….”
Hổ Bất Soái nói những gì mình biết về gia đình Trệ Bàng nam tước cho Thương Phi Phàm.
Thương Phi Phàm thầm nghĩ trong lòng: Thân phận của Hổ Bất Soái tuyệt đối không đơn giản, một đứa con riêng của quý tộc bình thường không thể biết nhiều như vậy.
“Thủ vệ của phủ nam tước thoạt nhìn rất nghiêm mật.” Thương Phi Phàm tựa như đi ngang qua, không nhanh không chậm vòng quanh phủ nam tước đi hơn nửa vòng.
Hộ vệ phủ nam tước nhìn chằm chằm bọn họ.
“Ngươi không định cứ thế xông vào chứ? Đó là tìm chết.” Hổ Bất Soái nói thẳng.
Thương Phi Phàm xoa A Ngốc: “Đúng là phải chuẩn bị một chút.”
“Manh mối ngươi phát hiện ở đây?” Hổ Bất Soái nhẹ giọng hỏi.
Thương Phi Phàm: “Đúng vậy, hơn nữa ở hậu trạch.”
Hổ Bất Soái cũng không biết tình báo của Thương Phi Phàm ở đâu ra, thế mà có thể xác định ở hậu trạch phủ nam tước.
Người này kỳ kỳ quái quái, cũng không biết thiên phú năng lực là gì.
“Nếu mấy vụ án kia đều có liên quan tới phủ nam tước, việc này phải bàn bạc kỹ hơn.” Hổ Bất Soái đầu tiên phải làm rõ, Trệ Bàng nam tước có liên quan tới những vụ án này không.
Thương Phi Phàm lúc này cũng đang suy nghĩ, hắn bị nguyền rủa, người nguyền rủa lại ở trong phủ nam tước, có thể nào do Trệ Bàng nam tước đã nhận được tin tức, biết hắn lấy đi vật thần bí mà mẹ của Nội Lị để lại, mới cố tình tìm người cho hắn một bài học?