Chương 44
Thương Phi Phàm đứng ở cửa phòng, tầm nhìn của mắt phải đột nhiên biến thành màu đỏ.
【 cảnh cáo! Ngươi đang bị người nguyền rủa! 】
Một hàng chữ vừa lớn vừa đậm xuất hiện, không phải hệ thống, mà là nhắc nhở của cầu thủy tinh, hiện tại thứ này có khả năng đã dung hợp với kỹ năng nguyền rủa của hắn.
Lại là nguyền rủa?
Hình như hắn đặc biệt có duyên với nguyền rủa thì phải.
[Cắn nuốt nguyền rủa, hay đuổi nguyền rủa đi.]
Thương Phi Phàm nghĩ trong đầu “Ta muốn tìm người nguyền rủa ta.”
[Cắn nuốt nguyền rủa, ngươi sẽ lần theo nguồn gốc nguyền rủa tìm thấy người nguyền rủa ngươi.]
Sau đó Thương Phi Phàm được xem một màn cực kỳ giống phim hoạt hình, hắn nhìn thấy một con hổ con lông đỏ đen lao ra từ thân thể mình, nhảy lên, cắn vào một đám sương mù đen, không nuốt vào luôn, mà cắn vào rồi nhả ra như đang chơi đùa, lặp lại vài lần mới nuốt vào bụng.
Hổ con thỏa mãn lăn lăn, quay về thân thể hắn.
Mà mắt phải hắn lại thấy được một đường cong màu đen rõ ràng kéo về phương xa.
Thương Phi Phàm nhấn like, cái kỹ năng của nguyền rủa tư tế này thật là hữu dụng!
Cách tòa nhà trị an không xa, ở chợ dược tề, một người đang đi đường đột ngột phun máu, khiến cho người xung quanh sợ hãi.
Người đi đường che miệng, mặt tái mét đi khỏi chợ dược tề.
Máu bị phun trên đất biến thành những điểm nhỏ, hình như còn xen lẫn một điểm đen nhỏ, nhưng không ai để ý, mới đầu còn có người tránh vết máu mà đi, nhưng chẳng bao lâu đã có người dẫm lên.
Vết máu và điểm đen nhanh chóng biến thành một phần bụi đất.
Cửa phòng trị an. Hổ Bất Soái và các trị an viên chạy đến sau khi nghe thấy tiếng kêu đều không phát hiện thay đổi của Thương Phi Phàm, chỉ có A Ngốc lại chui vào lòng Hổ Bất Soái thêm chút nữa.
“Frank bị sao vậy?”
Có trị an viên muốn vào phòng, nhưng bị Thương Phi Phàm cản lại.
Trị an viên đang muốn nổi giận.
Thương Phi Phàm lạnh giọng: “Vào phá hỏng hiện trường à? Đợi ở ngoài đi!”
Các trị an viên bị khí thế của Thương Phi Phàm làm đứng hình, trơ mắt nhìn Thương Phi Phàm và Hổ Bất Soái vào phòng.
“Đừng làm loạn. Cái chết của Frank không đơn giản, để hai người kia vào, chúng ta tốt nhất không nên dính vào chuyện này.” Trị an viên lớn tuổi nhiều kinh nghiệm nói nhỏ với các trị an viên khác.
Vừa dứt lời, các trị an viên vốn đang tức giận lập tức không ý kiến nữa.
Sự việc đã biến chất rồi.
Nếu nói bỏ độc cự trùng tọa kỵ chỉ là để làm người buồn nôn, sau đó vu oan cho người phụ trách là sự kiêu ngạo của quý tộc _ ta làm đó, nhưng ngươi làm gì được ta.
Mà sau khi người bị mua chuộc Frank cũng bị người đứng sau độc chết thì chuyện đã không còn đơn giản như vậy.
Không phải người đứng sau không làm được, mà là không đáng, nếu đây thực sự chỉ là một trò đùa dai nhằm vào Hổ Bất Soái.
Frank ngã trên đất, mắt trợn lên, chết không nhắm mắt, trừ miệng mũi chảy máu, trong tay hắn còn nắm hờ một cái chai, miệng chai mở ra, chất độc bên trong đã chảy hơn một nửa.
Thoạt nhìn đây lại là một hiện trường tự sát.
Nhưng nguồn gốc nguyền rủa lại không nằm trên người Frank, không những không phải, hắn còn chỉ là một tế phẩm, một sinh mệnh bị hiến tế để nguyền rủa thành công.
Thương Phi Phàm nhìn thấy sâu bên trong, có không cam lòng, oán khí điên cuồng xoay quanh Frank.
Nhưng lần này hắn không chủ động hấp thu, mà tùy những oán khí đó từ từ chui vào thân thể hắn.
Tầm nhìn của mắt phải lại xuất hiện thanh tiến độ, cũng từ từ tăng dần.
Thương Phi Phàm không biết thanh tiến độ này có ý nghĩa gì, hình như chỉ để nhắc nhở lượng oán khí hắn hấp thu.
Nếu thanh tiến độ đầy thì sẽ có gì thay đổi?
Leng keng.
Hệ thống thông báo hắn hoàn thành nhiệm vụ 51 được 5 điểm cống hiến.
Sau đó lại tuyên bố nhiệm vụ mới.
[Nhiệm vụ 52, khu phố 6 Ma La Thành phát sinh vụ án tự sát chưa rõ, hãy điều tra nạn nhân Frank có phải tự sát thực hay không. Trả lời đúng khen thưởng 1 điểm cống hiến.]
Nhiệm vụ này rất dễ, hắn có thể đưa ra đáp án luôn, nhưng trước đó, Thương Phi Phàm nhìn Hổ Bất Soái.
Hổ Bất Soái đang cụp mắt nghe.
“Bảo vệ hiện trường! Không ai được vào trong!” Văn đốc tra quát lớn, tự đuổi tới nơi.
Các trị an viên đang vây quanh cửa phòng tản ra.
Văn đốc tra dừng chân ở ngoài một chút, sau đó mới vào trong phòng.
Hắn đau đầu!
Thân phận của Frank cũng không đơn giản.
Hắn là một trong những tùy tùng của con trai trưởng Trệ bàng nam tước, Trệ Khuê, một năm trước vào làm việc trong cục trị an nhờ thư đề cử của nam tước. Vì hắn không giấu diếm, thậm chí khoe khoang quan hệ của hắn và con trai trưởng của nam tước, nên các trị an viên của khu phó này đều biết tỉ mỉ thân phận của hắn.
Trước khi Frank chết cũng thật sự đang làm việc giúp Trệ Khuê.
Lúc trước nghe nói điều tra quan bên trên phái đến bắt được Frank, còn nghi ngờ hắn độc chết người phụ trách để vu oan giá họa, hắn đã cảm thấy không ổn trong lòng rồi.
Không ngờ chuyện càng tệ đã xảy ra, Frank đã chết ở nơi làm việc của họ.
Bây giờ hắn chỉ hi vọng chuyện này không liên quan gì với Trệ Khuê, càng hi vọng không liên quan gì tới nam tước.
“Sợ tội tự sát?” Văn đốc tra cũng là người có kinh nghiệm, nhìn qua hiện trường tử vong của Frank, hắn đã đưa ra phán đoán bước đầu.
Thương Phi Phàm cười châm chọc: “Ngươi muốn kết án như vậy lắm à?”
Văn đốc tra mím môi, cố gắng giữ tôn nghiêm của bản thân: “Xin hãy chú ý cách nói chuyện của ngài, ngài Norman Hosier. Hai ta đồng cấp đấy.”
Hắn là đốc tra cấp ba, xét về cấp bậc hắn cùng cấp với điều tra quan cấp ba.
Nhưng đó chỉ là lý luận, thực tế điều tra quan của cục điều tra đặc biệt từ trước đến nay đều hơn một bậc, nếu họ cầm mật lệnh, vậy càng khỏi nói.
Đây cũng là nguyên nhân Văn đốc tra khách khí với Thương Phi Phàm.
Thương Phi Phàm buồn cười, hắn căn bản không cố tình áp chế Văn đốc tra, nhưng đối phương hiển nhiên đã xem hắn như địch nhân. Cho dù không phải kẻ địch, cũng là người tới kiếm chuyện.
Vào lúc này, Hổ Bất Soái ngẩng đầu, lắc đầu với Thương Phi Phàm: “Không phải tự sát, có người ép hắn, thuốc độc cũng là đối phương đưa cho hắn.”
Văn đốc tra nghe thấy, lập tức hỏi: “Sao cậu biết? Cậu phát hiện cái gì?”
Hổ Bất Soái chỉ nhàn nhạt trả lời: “Năng lực thiên phú của ta, có thể để ta nghe thấy tiếng người chết thì thầm. Thông thường đó cũng là ký ức rõ ràng và khắc sâu nhất của người chết.”
“Cho nên ngươi căn bản không thể đưa ra chứng cứ chính xác.” Văn đốc tra tỏ vẻ nghiêm khắc.
Hổ Bất Soái xem như không thấy, “Ta chỉ phụ trách nói ra phán đoán của mình, tìm ra nguyên nhân tử vong thực sự và hung thủ phía sau là việc của quan trị an các ngươi.”
Văn đốc tra nhìn sâu vào mắt Hổ Bất Soái, thầm nghĩ năng lực của người này rất hữu dụng, đáng tiếc không phải thủ hạ của mình.
Văn đốc tra cho rằng Hổ Bất Soái cũng là người của cục điều tra đặc biệt, hoặc là người Thương Phi Phàm mời đến hỗ trợ. Hắn càng nghiêng về vế sau, vì không có điều tra quan nào đi điều tra án lại mang theo một đứa trẻ con, trừ khi đứa nhóc kia cũng có năng lực đặc biệt.
“Đây là một vụ án gϊếŧ người.” Thương Phi Phàm nói đáp án cho hệ thống.
Văn đốc tra nghe thấy, còn tưởng là nói cho hắn nghe.
“Bọn ta không phải tổ chức trinh thám dân gian, cũng không phải tư tế nông thôn ngu muội nói gì tin đó. Cho dù kết luận thế nào, cũng phải dựa trên chứng cứ.”
Văn đốc tra hùng hổ nói những lời này, rồi quay đầu ra lệnh cho các điều tra viên đang hóng hớt: “Kêu nhân viên lục soát lại đây! Còn nữa, giao án này cho Bart phụ trách.”
“Rõ.” Lão trị an quan bị điểm danh mặt không đổi sắc đứng ra, thực tế thì đắng hết cả lòng mề.
Thương Phi Phàm giữ chặt tay Hổ Bất Soái, lùi lại hai bước, tỏ thái độ không nhúng tay vào việc điều tra.
Ngay vừa rồi, hệ thống đồng ý với phán đoán của hắn, tuyên bố nhiệm vụ 52 hoàn thành, có 1 điểm cống hiến vào túi.
[Nhiệm vụ 53, xin hãy tìm hung thủ gϊếŧ chết trị an viên Frank, và chân tướng vụ đầu độc cự trùng tọa kỵ ở chợ dược tề. Thành công khen thưởng 10 điểm.]
Thương Phi Phàm nhướn mày, hệ thống quang não rất ít tuyên bố nhiệm vụ trên 10 điểm khen thưởng, 5 điểm đã tính là nhiều rồi.
Xứng với số điểm cao là trình độ khó khăn của nhiệm vụ 53 này, càng có khả năng là manh mối quan trọng thúc đẩy cốt truyện trò chơi.
“Chúng ta đi thôi.” Thương Phi Phàm nói nhỏ với Hổ Bất Soái.
Hổ Bất Soái cũng hạ giọng hỏi: “Ngươi không đi xem chứng cứ à?”
“Không cần thiết.” Thương Phi Phàm đã có manh mối quan trọng hơn, thay vì ở đây lãng phí thời gian, không bằng đi tìm người nguyền rủa hắn trước.
Thương Phi Phàm có 9 phần khẳng định, người nguyền rủa hắn chình là người đã gϊếŧ chết Frank.
Đối phương có lẽ vẫn luôn giám thị Frank, cũng có thể là giám thị những người khác, khi hắn phát hiện Frank có khả năng bại lộ, lập tức hiến tế Frank. Như vậy, vừa có thể đạt được mục đích diệt khẩu, còn có thể đổ cho hắn.
Chỉ là, tại sao đối phương lại nguyền rủa hắn?
Chỉ vì hắn bắt được Frank?
Thương Phi Phàm lục lọi ký ức, muốn tìm người khả nghi.
Hắn bắt Frank, lại kêu trị an viên mang Frank về cục trị an, cả quá trình cũng không có quá nhiều người nhìn thấy.
Ký ức của hắn không tồi, nhưng hắn đã lật một lần, cũng không tìm thấy người nào có biểu hiện dị thường.
Thương Phi Phàm thầm nghĩ: Người nguyền rủa kia cực kỳ lão luyện, hoặc bản thân có phương pháp che giấu đặc biệt. May mà hắn có một sợi giây nối với đối phương.
Văn đốc tra nghe nói hai người phải rời đi, thiếu chút nữa gõ trống đưa tiễn. Hắn ước gì hai cục phiền phức này biến cho lẹ đi.
Đợi họ đi rồi, án này muốn kết thúc thế nào còn không phải tùy hắn sao.
Văn đốc tra không phải không muốn điều ra rõ vụ án, hắn chỉ là không muốn dính vào chuyện phức tạp hơn thôi.
Thương Phi Phàm và Hổ Bất Soái rời khỏi cục trị an, trên đường về khu nghỉ ngơi ở chợ dược tề, Hổ Bất Soái bị người cản lại, đối phương thông báo, thi thể của cự trùng tọa kỵ của cậu sắp bị thiêu rồi.
“Ta phải tiễn nó một đoạn.” Hổ Bất Soái trả A Ngốc cho Thương Phi Phàm.
Thương Phi Phàm nhận A Ngốc, “Ta đi cùng với cậu.”
Sợi dây nguyền rủa chưa đứt, hắn sẽ không sợ người kia chạy trốn.
Hổ Bất Soái muốn từ chối: “Không phải ngươi muốn tìm hung thủ đứng sau sao? Bên này có thể ta phải mất thời gian một chút, hay là ngươi cứ đi làm việc trước đi?”
Trong lòng Thương Phi Phàm thấy kỳ quặc, Hổ Bất Soái rõ ràng cũng muốn tìm hung thủ, lại cố ý vô tình muốn tách nhau ra hành động, không lẽ đối phương nắm giữ manh mối nào đó mà hắn không biết, hoặc Hổ Bất Soái muốn làm việc gì đó mà không muốn để hắn biết?
Tốt lắm, đồng chí Hổ Bất Soái, cậu đã khiến cho ta càng hứng thú hơn rồi.
“Cậu đói bụng chưa? Đã chiều luôn rồi, cậu còn chưa ăn trưa đúng không, ta cũng chưa ăn. Hay là, cậu đi tiễn cự trùng tọa kỵ, ta đi mua thức ăn, lát nữa đi tìm cậu.” Thương Phi Phàm tốt tính nói.
Hổ Bất Soái há miệng.
Thương Phi Phàm nhanh nhẹn nói: “Ta rất đói, A Ngốc cũng đói. Dù sao chúng ta cũng phải ăn cơm, thuận tiện mang ít thức ăn cho cậu vậy.”
Hổ Bất Soái bất đắc dĩ: “Cảm ơn.”
Thương Phi Phàm cười cười, thật sự đi mua thức ăn.
A Ngốc ngước cổ nhìn hắn.
Thương Phi Phàm cúi đầu, xoa cái đầu vuông của A Ngốc: “Cậu ấy đẹp lắm đúng không?’
A Ngốc:?
Thương Phi Phàm cười, nhanh chân hơn.
A Ngốc ngửa đầu nhìn lão Thương đang cười vui sướиɠ, dần dần thả lỏng cơ thể.
Cùng lúc đó, ở doanh địa người chơi Thiên tàn cốc cách xa nghìn dặm.
Cốc chủ tuấn mỹ với mái tóc bạch kim dài chấm đất sắc mặt ưu sầu xen lẫn khó hiểu, rũ mắt ngồi bên cạnh một cái ao nhỏ.
Hai tháng trước, hắn tuyên bố nhiệm vụ ổ cướp gần khe nứt.
Người chơi nhận nhiệm vụ chết hết đám này đến đám nọ, có chết trên đường đi, có bị bọn cướp gϊếŧ.
Người may nhất cũng là người xui nhất kia, trốn khỏi ổ cướp, rồi lại không biết tại sao bị gϊếŧ chết.
Cốc chủ biết truyền thuyết đó, nhưng lúc đó hắn hoàn toàn không nghĩ đến cái chết của người chơi kia sẽ có liên quan đến truyền thuyết khủng bố đó.
Cho đến khi hắn lại phái một đội người chơi khác, thành công đến ổ cướp, lại phát hiện bọn cướp đã biến mất.
Bọn cướp biến mất thôi thì cũng không có gì, nhưng mấu chốt là nhà kho cũng trống không.
Cũng may thứ hắn muốn có nhất vẫn còn, chỉ là không ở trong ổ cướp.
Thứ đó vẫn luôn di chuyển, hắn cố tình phái người đi theo, nhưng những người chơi này cấp bậc quá thấp, bây giờ bảo họ ra hoang dã chính là khiến họ đi chịu chết.
Người chơi tử vong phải sống lại.
Sống lại phải tốn năng lượng để tạo thành một thân thể mới cho người chơi.
Nếu không phải năng lượng tiêu tốn quá nhiều, sao hắn phải tạo ra trừng phạt 72 giờ offline sau khi tử vong?
Sau khi tính toán hao phí, hắn không thể không tạm thời dừng nhiệm vụ này lại, dồn sức lực để xây dựng doanh địa trước.
Xây dựng doanh địa, là để xây dựng cho người chơi khu an toàn để online, offline.
Có khu an toàn làm cơ sở, người chơi mới có thể vững bước mở rộng ra ngoài.
Nếu không chết một lần lại phải chạy vài ngày từ nơi hồi sinh đến địa điểm nhiệm vụ, cho dù trò chơi này có tiếng là thực tế ảo, cũng khiến người chơi không muốn chơi.
Cho đến hôm nay, ngay vừa rồi, hắn phát hiện thứ kia đã biến mất!
Điều này cho thấy, thứ kia không phải bị phá hủy thì là bị ai đó hấp thu sử dụng.
Cốc chủ tuấn mỹ…. cực kỳ nghẹn lời.
Hắn đã mưu tính lâu như thế!
Nếu không phải thân thể hắn đặc biệt, nếu không phải hắn cũng phải dựa vào doanh địa mới có thể hành động bình thường, thì sao hắn có thể buông tha bảo bối ngay trước cổng nhà!
Vốn hắn đã lập kế hoạch hoàn hảo, để cho người chơi điều tra trước, rồi lại xây dựng doanh địa số 3 gần đó, đợi hoàn công doanh địa, hắn có thể dẫn đầu vạn người chơi đi san bằng ổ cướp, rồi đạt được bảo bối.
Nhân tiện còn có thể lợi dụng lương thực tồn kho của ổ cướp giải quyết nguy cơ thức ăn do số lượng người chơi tăng quá nhanh.
Đúng thế! Vì không đủ lương thực, hắn thậm chí không thể phát hành quá nhiều tài khoản trò chơi, để có nhiều người vào trò chơi hơn.
Dù sao, đây là một thế giới thực, cho dù thân thể người chơi đều được tạo thành bằng phương pháp đặc biệt, nhưng sau khi loại trừ đặc tính ăn đồ sống của hoạt thi, dù sao cũng phải tìm đường bổ sung năng lượng khác cho họ.
Con đường này chính là dùng thức ăn bình thường để lấy năng lượng.
Do đó, lương thực trở nên cực kỳ quan trọng!
Dân cư đại biểu cho sức lao động, nhưng cũng phải cần thời gian để trở thành một vòng tuần hoàn khỏe mạnh.
Cho dù là dị năng làm thực vật sinh trưởng, cũng phải suy xét đến số lượng hạt giống, độ phì của đất vân vân.
Càng đừng nói muốn bồi dưỡng ra một dị năng giả có thể làm thực vật nhanh chóng sinh sôi, còn phải dựa vào huyết mạch thiên phú của người chơi, còn phải xem người chơi này có nguyện ý bỏ ra nhiều thời gian và sức lực để thăng cấp dị năng của mình hay không nữa.
Nếu đây là trò chơi thật thì tốt rồi.
Cốc chủ tuấn mỹ thở dài trong lòng.
Thôi, bảo bối kia không có thì thôi, hắn còn mục tiêu khác.
Đợi hắn có được tám mảnh trái tim trùng mẫu còn lại, rồi lại hấp thu người kia là được.
Chỉ là chuyện đột phát của ổ cướp đã làm xáo trộn kế hoạch của hắn, dẫn tới hắn không thể không đổi kế hoạch.
Ai mà ngờ thứ trong truyền thuyết khủng bố kia sẽ đột ngột xông ra?
Cốc chủ không nghĩ ra nguyên nhân, chỉ có thể nghĩ vận may của mình không tốt lắm.
“Cốc chủ, ngài tìm ta?” Một người chơi bước đến gần hồ nước.
Cốc chủ ngẩng đầu, đôi mắt tím lam lúc nhìn người khác đầy mị lực, “Ngươi đến rồi. Nghe nói đội ngũ của ngươi là đội lính đánh thuê mạnh nhất của chúng ta, ta có một nhiệm vụ quan trọng muốn giao cho các ngươi.”
Phục Hướng Quân vỗ ngực: “Ngài nói đi, bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ!”
Cốc chủ biến ra một cái la bàn màu vàng: “Nó sẽ chỉ dẫn cho các ngươi, đi theo chỉ dẫn, tìm về bảo vật mà Thiên Tàn Cốc chúng ta đánh rơi bên ngoài. Chỉ cần xác định nơi có bảo vật là được, không cần các ngươi thu hồi. Nhiệm vụ này cực kỳ gian khổ, cần các ngươi bước lên con đường viễn chinh, các ngươi sẽ gặp vô số hiểm nguy, nhưng chỉ cần hoàn thành, phần thưởng cũng sẽ cực kỳ phong phú. Hiện tại các ngươi có bằng lòng tiếp nhận nhiệm vụ không?”
Phục Hướng Quân không hề do dự lớn tiếng đáp: “Đương nhiên đồng ý.”