Chương 43
Một trận gió thổi qua.
Thương Phi Phàm mới vừa đứng lên, chú thuật trận trên mặt đất biến đen trong chớp mắt, gồm cả tiền dùng hiến tế, tất cả mọi thứ đều biến thành tro tàn. Sau một cơn gió nữa, tất cả đều biến mất không còn tung tích.
Hổ Bất Soái trừng lớn mắt.
Lần đầu tiên cậu thấy chú thuật trận có biến đổi thế này, chẳng qua đây cũng là lần đầu cậu thấy Chú thuật sư dùng chú thuật.
Sau khi Dương đại thẩm hiến tế, vật phẩm hiến tế lúc dâng lên như thế nào thì kết thúc vẫn là thế ấy. Nếu là thức ăn, mọi người còn chia nhau ăn tại chỗ, gọi là thần linh ban cho.
Cho nên chú thuật như trò đùa kia không lẽ thật sự thành công à?
“Có vấn đề gì sao?” Thương Phi Phàm cảm thấy ánh mắt Hổ Bất Soái nhìn hắn rất thú vị.
Hắn cũng không biết lần đầu tiên thi triển chú thuật trận đã thành công là chuyện khiến người khác khϊếp sợ cỡ nào. Với hắn mà nói, đây là trò chơi, trò chơi thì cứ thi triển là được, đây hắn còn tận tay vẽ pháp đồ, sao có thể không thành công được.
Hổ Bất Soái giấu đi suy nghĩ thật sự, hỏi: “Nếu hung thủ không ở gần đây thì làm sao? Chúng ta phải tìm một người hắt xì không ngừng trong thành lớn như vậy thế nào? Hơn nữa cũng có thể đối phương đã đi khỏi Ma La Thành.”
“Cũng có thể.” Thương Phi Phàm đưa tay nhận lại A Ngốc: “Chẳng qua, đa số mọi người đều thích thể hiện, khi ngươi hoàn thành một tác phẩm mà ngươi tự nhận là cũng không tệ lắm, ngoài muốn được người khác nhìn thấy, cũng sẽ hi vọng nghe thấy đánh giá của người khác với tác phẩm của ngươi. Đặc biệt, ngươi còn tự nhận là người mới khá có tay nghề.”
Hổ Bất Soái nhịn không quan sát xung quanh có người hắt xì hay không: “Ngươi thật hiểu rõ tâm lý con người.”
“Không, ta chỉ đang cược vận khí mà thôi.” Thương Phi Phàm vẻ mặt không để ý nói: “Nhưng có tỷ lệ rất lớn, tại sao không thử xem? Nếu chiêu này không được, chúng ta lại nghĩ biện pháp khác. Chẳng qua cũng chỉ tốn mười bạc đạt lỗ mà thôi.”
Đợi khi tìm được hung thủ, hắn nhất định sẽ thu lại số tiền này gấp bội từ người đối phương.
Người thiếu cái gì sẽ ngưỡng mộ cái đó, Hổ Bất Soái cảm thấy mình bị Thương Phi Phàm ngầu xỉu.
A Ngốc rụt rụt, lão Thương vừa làm gì không biết, có một hơi thở đáng sợ quấn quanh hắn. Nó không muốn lão Thương ôm, nhưng nó cũng không dám cự tuyệt….
Hai người làm xong hoạt động mê tín liền đến khu tòa nhà trị an của khu phố.
Thương Phi Phàm định tìm đốc tra để xem xét vật chứng, nếu có thể cho hắn tham dự điều tra thì càng tốt. Nếu đốc tra khó giao lưu… Hắn có rất nhiều thủ đoạn để đạt được mục đích, đến lúc đó nói tiếp.
Kết quả, hai người vừa đến gần tòa nhà trị an, đã nhìn thấy một thú nhân trẻ tuổi mặc đồng phục trị an viên vừa hắt xì vừa đi ra khỏi cửa.
Bên cạnh hắn còn có một thú nhân trung niên, hình như là đồng nghiệp.
Thú nhân trung niên khá quan tâm người cộng sự trẻ tuổi này: “Ngươi làm sao vậy? Từ nãy đã hắt xì không ngừng, bị cảm à?”
“Hắt xì!” Thú nhân trẻ che mũi lại, “Không phải, cho dù cảm mạo cũng không hắt xì liên tục như vậy… Hắt xì! Hắt xì!”
Thú nhân trung niên đồng tình: “Vậy là viêm mũi dị ứng à? Có cần tìm y sư xem thử không?”
“Không cần, có lẽ một lát là … Hắt xì!” Thú nhân trẻ tuổi che mũi miệng hắt xì thật lớn.
Thú nhân trung niên ghét bỏ cách hắn xa chút.
“Ngươi thê này không làm việc được đâu. Hay là ngươi đi tìm y sư hoặc dược sư trước đi.”
Thú nhân trẻ tuổi muốn nói chuyện, nhưng hắt xì liên tục làm hắn không nói nổi một câu hoàn chỉnh.
Hổ Bất Soái biểu cảm không nói nên lời.
Thương Phi Phàm ôm A Ngốc, lẳng lặng thưởng thức kiệt tác của bản thân, còn kề tai nói nhỏ với Hổ Bất Soái: “Vận khí của cậu thực sự không tệ. Đúng rồi, cậu biết không, hắt xì cũng sẽ khiến người tử vong đó.”
Hổ Bất Soái: “….Hắn ta như thế vừa nhìn là thấy không bình thường.”
“Cậu thấy ta giống một trị liệu tư tế lợi hại không?”
“Hửm?” Hổ Bất Soái còn chưa kịp phẳn ứng, đã thấy Thương Phi Phàm ôm nhóc con đến chỗ trị an viên trẻ tuổi kia.
“Chúc một ngày tốt lành, các trị an tiên sinh. Vị này hình như không ổn lắm.” Thương Phi Phàm chào hỏi.
Trị an viên trung niên nhìn Thương Phi Phàm, bị khí chất người thành công trên người hắn mê hoặc, đáp lễ: “Chúc một ngày tốt lành, tiên sinh. Đúng vậy, tình hình của hắn có chút bất ổn, ta đang khuyên hắn đi gặp y sư.”
Thương Phi Phàm đứng lại ở chỗ cách trị an viên trẻ tuổi hai bước xa, đánh giá hắn, lắc đầu: “Tình huống của hắn đi gặp y sư cũng vô dụng. Hắn bị oán niệm của người chết dây dưa rồi, bị người chết nguyền rủa.”
“Cái gì?” Trị an viên trung niên biến sắc, lập tức lui lại một bước.
Có lẽ cảm thấy động tác này của mình không có tình cảm đồng đội, trị an viên trung niên nhanh nhẹn dò hỏi Thương Phi Phàm: “Sao ngươi biết? Cộng sự của ta thật sự bị….”
“Không thể nào! Ngươi nói bậy…Hắt xì hắt xì!” Trị an viên trẻ tuổi muốn phủ nhận và mắng Thương Phi Phàm, nhưng hắn không thể nói chuyện bình thường.
Hổ Bất Soái lại gần ba người.
Trị an viên trẻ nhìn thấy Hổ Bất Soái, nhìn đi nơi khác theo bản năng, sau đó lại liên tục hắt xì.
Thương Phi Phàm ra hiệu bằng mắt với Hổ Bất Soái: Tên nhóc này quả nhiên biết ngươi.
Hổ Bất Soái cũng đã nhìn ra. Đối phương giống như lời Thương Phi Phàm nói, không quá lão luyện, hơn nữa hắt xì liên tục cũng khiến hắn không thể giấu biểu tình thật sự.
“Ta rất chắc chắn. Trước kia ta từng gặp ca bệnh cùng loại, hơn nữa trên người hắn có oán khí của người chết quấn quanh, cực kỳ dày đặc, cũng rất… mới.”
Trị an viên trung niên nuốt nước bọt, không biết vì sao, thú nhân như lừa đảo này lại khiến hắn sinh ra tâm lý sợ hãi không rõ nguyên nhân, lại gần người này, hắn thậm chí còn nghe thấy tiếng tru tréo thê lương.
Trị an viên trung niên dùng sức lắc đầu, ảo giác!
Lừa đảo Thương sắc mặt lạnh lùng, ánh mắt như dao nhìn về phía trị an viên trẻ: “Ngươi vừa mới hại chết một người, đối phương còn chết thảm, người chết tràn đầy oán hận không có nơi xả, tuy oán khí hiện tại chỉ làm ngươi hắt xì, nhưng rất nhanh nó sẽ ăn mòn thân thể và linh hồn ngươi, ảnh hưởng đến sức khỏe và vận may của ngươi. Thậm chí sẽ ảnh hưởng đến những người quanh ngươi, khiến họ sinh bệnh và xui xẻo.”
Đm ngươi nói bậy! Mọi lời nói của trị an viên trẻ đều bị nghẹn trong cơn hắt xì liên tục, càng đáng sợ hơn là, hắn cảm thấy bản thân bị một bóng ma quái vật đáng sợ bao phủ.
Trị an viên trung niên thu cái tay đang định an ủi đồng nghiệp về, lại dịch xa hơn một chút, ngoài miệng lại nghiêm khắc bảo: “Vị tiên sinh này, xin đừng nói linh tinh! Ngươi nói như vậy là sự chỉ trích và nhục nhã nghiêm trọng với đồng nghiệp của ta, nếu không có chứng cứ chứng minh những điều ngươi nói, ngươi đã phạm tội phỉ bang.”
Thương Phi Phàm chỉ liếc nhìn trị an viên trung niên, đã trấn trụ được hắn. Bây giờ khí thế của hắn quá mạnh, bản thân hắn lại chưa biết.
“Có phải phỉ báng hay không, hãy để người chết tới chứng minh.” Lừa đảo Thương cứ như nhìn thấy những thứ mà người khác không thấy. Hắn quay đầu nhìn về phía khu nghỉ ngơi của chợ dược tề, lại nhìn về phía trị an viên trẻ.
Trị an viên trẻ tuổi tức giận ngẩng đầu, đối mắt trực tiếp với Thương Phi Phàm.
Trái tim hắn đột nhiên run lên. Ánh mắt đối phương quá đáng sợ, hắn thề hắn nhìn thấy hắc ám tột đỉnh từ ánh mắt đối phương!
Thương Phi Phàm lại gần một bước: “Thi thể của người bị ngươi gϊếŧ cách đây không xa, muốn chứng minh ngươi có phải hung thủ hay khôgn cũng rất đơn giản, thậm chí ta có thể tái hiện lại toàn bộ quá trình ngươi gϊếŧ người…”
Thương Phi Phàm chưa nói hết câu, trị an viên trẻ tuổi kia đột nhiên chạy về hướng ngược lại với ba người.
Trị an viên trung niên sửng sốt.
Thương Phi Phàm lạnh lùng cười, chỉ có chút ít điểm kháng áp này mà còn dám làm người xấu? Thuận tay vứt A Ngốc cho Hổ Bất Soái, cầm cột cờ bên ngoài tòa nhà trị an, nhẹ nhàng rút lên, vung tay ném mạnh ra ngoài.
Vụt!
“A!” Trị an viên trẻ đang chạy trốn té kêu thảm thiết, què một chân rồi còn bò dậy muốn chạy.
Trị an viên trung niên đuổi theo, hắn cũng không áp chế trị an viên trẻ ngay, chỉ hỏi vì sao hắn phải chạy trốn.
Người xung quanh cũng chú ý tới chuyện này, có người vây quanh lại.
Trị an viên trẻ muốn giải thích, nhưng hắn vừa mở miệng đã hắt xì không ngừng.
Hắt xì làm cơ thể nhúc nhích lại làm đau chân hơn. Trị an viên trẻ đau kêu thảm thiết, lại hắt xì liên tục, tuần hoàn ác tính.
“Ngài trị an quan, đồng nghiệp của ngài bây giờ rất khả nghi, không bắt lại à?” Thương Phi Phàm lạnh lùng nhìn trị an viên trung niên.
Trị an viên trung niên khó xử.
Trị an viên trẻ nước mắt nước mũi chảy đầy mắt, há miệng nói: “Ta không có… hắt xì, hắt xì!”
“Không gϊếŧ người, ngươi chạy trốn làm gì?” Giọng Thương Phi Phàm cực kỳ lạnh lùng.
Trị an viên trẻ chỉ cảm thấy bản thân hình như thật sự bị oán khí quấn lên, hắn cảm thấy mình bị một sự sợ hãi vô hình bao phủ, mà nguồn cơn sợ hãi đến từ thú nhân đang chất vấn hắn này.
A Ngốc dựa sát vào Hổ Bất Soái, nó có chút sợ hãi lão Thương hiện tại.
“Ta…”
Thương Phi Phàm nắm cột cờ trên đất lên, quất một gậy đánh người ngất xỉu.
Trị an viên trung niên sợ hãi: “Ngươi làm gì vậy!”
“Thấy việc nghĩa hăng hái làm, không cần cảm ơn.” Thương Phi Phàm ngước cằm, ý bảo: “Không bắt người à? Thông báo, chữa thương, thẩm vấn, ngươi có rất nhiều việc phải làm. Hơn nữa, hãy tra xung quanh xem có ai tử vong không, hẳn là vừa chết không lâu.”
Trị an viên trung niên cầm còi trước ngực lên.
Thương Phi Phàm cố ý: “Nếu cần, ta có thể giúp các ngươi tìm được thi thể kia.”
Trị an viên trung niên đương nhiên biết gần nơi này vừa có người chết, sự kiện đầu độc của chợ dược tề ầm ĩ như vậy, những trị an viên gần đó hầu như đều biết. Nghe nói người đầu độc đã tự sát, họ cho rằng án này đã dứt điểm, không ngờ….
Trị an viên trung niên cuối cùng thổi còi.
Trong chốc lát, từ trong tòa nhà có vài trị an viên chạy ra.
Trị an viên trung niên giơ tay ra hiệu.
“Có chuyện gì xảy ra? Hửm, Frank sao thế? Bị người đánh à?”
Các trị an viên không rõ chuyện gì, sôi nổi hỏi thăm.
Trị an viên trung niên rối rắm: “Đem người đưa vào cục đã, tìm một phòng đơn … nhốt hắn lại, rồi tìm y sư nối xương, sự tình có hơi phức tạp. Ta sẽ bẩm báo lên trên.”
Các trị an viên hai mặt nhìn nhau, nhưng vẫn làm việc theo lệnh.
Trị an viên trung niên nhìn Thương Phi Phàm: “Vị tiên sinh này, ta cần ngươi đi cùng một chuyến.”
“Đi thôi.” Thương Phi Phàm còn dứt khoát hơn cả hắn, chủ động đẫn đầu đi vào tòa nhà trị an.
Nửa giờ sau, Thương Phi Phàm và Hổ Bất Soái gặp được trị an quan lớn nhất khu phố này, đốc tra tam cấp, Văn Đức Lập.
Văn Đức Lập đã nghiệm chứng thẻ thân phận của Thương Phi Phàm, trầm mặc trả thẻ thân phận lại cho hắn, im lặng ngồi sau bàn làm việc, không nói gì.
Thương Phi Phàm đã gặp chuyện này nhiều lần rồi, cũng biết Văn đốc tra đang dùng phương pháp này để áp chế tâm lý với hắn, đối với việc này… Hắn chỉ gác chân trái lên chân phải, ngồi trên sô pha đối diện bàn làm việc, ánh mắt lạnh lùng sắc bén nhìn Văn đốc tra.
Tư thế kia giống chủ nhân văn phòng hơn cả chủ nhân chân chính.
Văn đốc tra thầm hít sâu. Đoán hổ thú nhân đối diện rất có thể là người rất có địa vị, có lẽ thân phận của hắn không chỉ là điều tra quan cấp ba, thậm chí có thể là con em quý tộc, còn là một trong những người thừa kế đứng dầu danh sách của đại quý tộc nắm giữ quyền quân sự chính trị.
Hổ Bất Soái ôm A Ngốc hồi bên cạnh, chẳng qua khí thế của cậu ôn hòa hơn nhiều, không chú ý, thậm chí sẽ không để ý đến sự tồn tại của cậu.
A Ngốc rụt cổ, càng không có cảm giác tồn tại.
Văn đốc tra tự cảm thấy không so được khí thế với đối phương, cũng bị sự im lặng trong văn phòng làm khó chịu, dẫn đầu phá vỡ sự im lặng: “Norman Hosier điều tra quan, ta có thể biết ngài đến Ma La Thành chúng ta vì nhiệm vụ gì sao? Nhiệm vụ này có liên quan đến sự kiện đầu độc ở chợ dược tề không?”
Thương Phi Phàm: “Chi tiết nhiệm vụ không thể báo cáo. Ta cũng chỉ vô tình đυ.ng phải án đầu độc và án tự sát này thôi.”
Văn đốc tra không tin đây là vô tình.
“Norman Hosier điều tra quan, người quang minh chính đại không nói chuyện mờ ám, chúng ta bàn chuyện ngươi tố giác và làm bị thương thủ hạ của ta đi. Ngươi có chứng cứ gì chứng minh hắn là hung thủ gϊếŧ người phụ trách khu nghỉ ngơi cho tọa kỵ ở chợ dược tề?”
“Hắn thừa nhận chưa?” Thương Phi Phàm hỏi lại.
Văn đốc tra: “Đang thẩm vấn. Hắn hắt xì liên tục, nói chuyện không tiện, y sư hoài nghi hắn bị bệnh kỳ quặc gì đó.”
“Nguyền rủa.” Thương Phi Phàm lạnh lùng nói.
Văn đốc tra nghẹn lời, “Chuyện mê tín thế này…”
“Mê tín?” Thương Phi Phàm cười như khôgn cười: “Đây rõ ràng là một phương pháp sử dụng năng lượng. Giống như nhẫn luyện kim giúp ngươi phát huy huyết mạch thiên phú vậy.”
“Như vậy, ngươi thấy được oan hồn người chết đang quấn trên người Frank sao?” Văn đốc tra vuốt nhẫn, không nhịn được hỏi.
Thương Phi Phàm hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Muốn tìm chứng cứ cũng không khó. Tra quan hệ của hắn và người chết trước, xem thử có thù riêng không. Rồi tra quan hệ của hắn và chợ dược tề, xem thử có gút mắt và thù hận cá nhân không. Đồng thời lại xem xét thu nhập của hắn, xem gần đây hắn có một khoản tiền tài kỳ lạ nào không. Lại tra…”
Thương Phi Phàm cuối cùng nói: “Đương nhiên, việc tra xét này, ta tin tưởng các ngươi cũng không lạ lẫm. Ta cũng tin các ngươi nhất định có biện pháp hỏi được chân tướng từ miệng Frank.”
“…” Từ đầu Văn đốc tra đã thua khí thế, khiến cho đến giờ hắn cũng không thể tỏ thái độ cứng rắn được, hắn thậm chí có chút đau đầu và sợ mình đã chọc phải phiền phức.
Chuyện điều tra quan của cục điều tra đặc biệt đến thành thị cấp dưới điều tra, từ trước đến nay chưa bao giờ là việc nhỏ.
Hiện tại, hắn chỉ hi vọng đây chỉ là một vụ án kinh tế đơn giản hoặc thù hận cá nhân, đừng liên lụy đến nhân vật lớn nào và tranh chấp của bên trên.
“Chúng ta sẽ dốc sức điều tra việc này rõ ràng.” Văn đốc tra chỉ có thể bảo đảm.
Thương Phi Phàm: “Ta tin tưởng năng lực công tác của các ngươi. Chẳng qua trước đó, ta hi vọng có thể cho ta nửa giờ gặp riêng Frank tiên sinh.”
Hy vọng hắn là người thông minh. Nếu ngốc thật cũng chẳng sao, hắn tin tưởng hắn có biện pháp để đối phương mở miệng. Tra khảo là một môn nghệ thuật, mà trình độ nghệ thuật của hắn cũng không tệ lắm?
Văn đốc tra do dự: “Bây giờ hắn là nghi phạm, nhưng còn chưa có chứng cứ chứng minh hắn phạm tội. Đơn độc là không được, phải có người của bọn ta.”
Thương Phi Phàm cười cười, “Được. Ai cũng có thể ở lại, chỉ cần hắn không ngại nội dung mình nghe được.”
Văn đốc tra: “…”
Trong lòng Văn đốc tra chửi thầm cấp dưới Frank kiếm chuyện cho hắn. Đồng thời cũng khẳng định án đầu độc ở chợ dược tề nhất định là có ẩn tình, hơn nữa liên lụy rất nhiều.
Hắn muốn tâm sự với lãnh đạo trực tiếp của mình.
Văn đốc tra từ đầu tới cuối không hề chú ý tới Hổ Bất Soái, mỗi lần hắn định đánh giá người này, đều sẽ bị Thương Phi Phàm dẫn dắt lực chú ý.
Mãi cho đến khi hai người rời đi, Văn đốc tra mới nhớ tới trong văn phòng còn một người như vậy, đối phương còn ôm một đứa nhóc con.
Có người gõ cửa, một cái đầu ló vào: “Đốc tra?”
“Chuyện gì?” Văn đốc tra không vui quát.
Đầu to đẩy cửa ra, ho khan: “Người bên ngoài kia nói chúng ta chuẩn bị cho hắn một phòng đơn, hắn muốn đơn độc thẩm vấn Frank. Nói là ngài đồng ý rồi?”
Văn đốc tra trầm mặc vài giây: “Chuẩn bị cho hắn.”
Lại nhấn mạnh: “Phòng đơn. Không cho ai nghe lén nhìn lén.”
Đầu to rùng mình, nhanh chóng nghiêm chào: “Vâng.”
Cửa văn phòng đóng lại, Văn đốc tra tự hỏi một lúc, rút ra một tờ giấy viết thư, chấm mực bắt đầu viết thư.
Nội dung bức thư khôgn dài, viết xong cuộn lại nhét vào một cái ống nhỏ bằng ngón tay.
Mở cửa sổ, huýt sáo một tiếng.
Một con chim lớn mang bao thư nhanh chóng bay tới.
Văn đốc tra đưa thư và phí truyền tin cho chuyển phát nhanh: “Nhanh chóng gửi đi!”
Chim lớn thấy địa chỉ và người nhận thư, há miệng nói tiếng người: “Khu phố hai, văn phòng cảnh giam, đảm bảo giao trong một giờ.”
Chim lớn vừa mang thư bay đi, Văn đốc tra còn chưa kịp đóng cửa sổ.
Đùng đùng, tiếng đập cửa vội vã vang lên, ngoài văn phòng có tiếng nói quen thuộc đang kêu: “Đốc tra, xảy ra chuyện rồi! Frank đã chết.”
Văn đốc tra… dùng sức đóng cửa sổ lại.
Thương Phi Phàm và Hổ Bất Soái đã tới muộn một bước.
Vừa có trị an viên báo cho bọn họ, nói đã chuẩn bị xong phòng, bảo họ đi gặp Frank.
Nhưng đợi họ mở cửa phòng ra, đã nhìn thấy Frank miệng phun máu đen chết trong phòng đơn.
May mà trị an viên mở cửa cho họ cũng có mặt, nếu không không biết giải thích thế nào.