Chương 42
Thương Phi Phàm đột nhiên thấy rất thoải mái, giống như người thiếu oxy đột nhiên đi vào nơi cây xanh bát ngát đầy oxy, mỗi nhịp thở đều khiến hắn sung sướиɠ từ thể chất đến tinh thần.
Mắt phải có nhắc nhở: [Đang hấp thu năng lượng oán khí.]
Bên dưới là một thanh tiến độ, đang chầm chậm nhích tới.
Oán khí? Thương Phi Phàm giơ tay xoa mắt, lúc vừa vào hắn đã cảm thấy trong phòng hơi tối, khi đó hắn nghĩ do phòng lấy sáng không tốt…. Cho nên những thứ đen đen đang gợn nhẹ trước mắt hắn chính là oán khí?
Leng keng.
[Cảnh cáo! Do chịu ảnh hưởng của năng lượng hắc ám, ngươi đang hấp thu oán khí. Khi ngươi nhìn vào vực sâu, vực sâu cũng đang nhìn ngươi. Hấp thu quá nhiều năng lượng hắc ám tất nhiên sẽ dẫn phần hắc ám trong linh hồn ngươi ra ngoài. Xin hãy thật cẩn thận!]
Thương Phi Phàm: Vậy ta phải làm sao mới không bị động hấp thu oán khí? Ta đã muốn ngừng rồi, nhưng oán khí trong phòng vẫn chủ động chui vào thân thể ta.
Hơn nữa nói thật, hút oán khí làm hắn còn thoải mái hơn cả đi tắm hơi.
Đại khái là vì cái máy lọc không khí là hắn quá hiệu quả, chỉ trong chốc lát, nhà gỗ đã sáng sủa hơn rất nhiều.
Hổ Bất Soái có chút nghi ngờ.
Lúc trước, khi cậu muốn nghe tiếng thi thể thì thầm sẽ luôn cảm thấy đau đầu, đồng thời sẽ có rất nhiều âm thanh hỗn loạn chui vào náo loạn trong thần kinh.
Nhưng hôm nay, không, ngay vừa nãy, những thanh âm hỗn loạn luôn khiến cậu đau đầu đã từng chút biến mất.
Tiếng thi thể thì thầm cũng rõ ràng hơn nhiều.
Thương Phi Phàm nhìn thấy thanh tiến độ ở mắt phải còn chưa đầy, nhưng trong nhà gỗ đã không còn oán khí cho hắn hấp thu.
Hắn nhìn về phía thi thể, còn bóp miệng thi thể xem xem. Ngón tay nhanh chóng lướt qua tóc thi thể, còn lấy một chút máu ở đầu ngón tay hắn.
Trị an quan muốn nhắc hắn không được phá hoại thi thể, nhưng động tác của lão Thương quá nhanh, trị an quan còn chưa kịp mửo miệng, hắn đã nặn máu ra cho vào bình nhỏ.
Thương Phi Phàm cất bình nhỏ và túi đựng tóc, quay đầu hỏi trị an quan: “Không cần đưa thi thể đi kiểm tra à?”
Lời nói của trị an quan bị cắt ngang, co ro nói: “Pháp y đã xem qua, nhưng hắn cũng vội đi giải phẫu cự trùng. Lần này có sáu con cự trùng bị độc chết, khu phố này của bọn ta chỉ có một pháp y là hắn. bởi vì chủ nhân của cự trùng cứ hối thúc mãi, hắn chỉ có thể làm bên đó trước.”
Trị an quan có lẽ là sợ Thương Phi Phàm nghĩ hắn và pháp y không làm tròn nhiệm vụ, vội thêm vào: “Chẳng qua, pháp y đã đến lấy máu người chết, sau khi phân tích thì là cùng loại thuốc độc cự trùng, sau đó chúng ta lại phát hiện di thư của người chết ở đây…”
Thương Phi Phàm hiểu. Thấy di thư nên cứ làm biếng mà kết luận tự sát, cũng không vội giải phẫu thi thể.
“Di thư và thuốc độc đâu?”
“Đó là những chứng cứ quan trọng, đã bị nhân viên lục soát bằng chứng mang đi.” Trị an quan không nhịn được hỏi: “Ngài nhìn ra gì sao?”
Thương Phi Phàm không trả lời vấn đề của trị an quan, lại hỏi: “Người chết trực tiếp nuốt thuốc độc, hay là dùng đồ đựng rồi mới uống, dùng cái gì đựng?”
Trị an quan chỉ có thể trả lời: “Là uống. Người chết để thuốc vào ly nước rồi uống. Thuốc độc đặt trong một túi giấy riêng.”
“Ly nước đâu?”
“Cũng bị nhân viên mang đi rồi.”
“Ly nước có vỡ không?”
Trị an quan nhớ lại: “Hình như… không vỡ.”
“Chất liệu ly nước là gì? Đặt ở đâu?”
“Ặc, hình như là cốt ly, đặt ở… trên bàn thì phải.”
“Ly ngã, hay là đứng ngay ngắn? Ở chỗ nào trên bàn?” Có lẽ hắn nên mang kỹ thuật quay chụp và camera phục chế ở thế giới này.
“Đợi một lát, ta xem đã.” Trị an quan không quá tin ký ức của bản thân, mở sổ tay ra xem xét ghi chép, kết quả phát hiện những nội dung này hắn không ghi lại.
Thương Phi Phàm lại hỏi thêm mấy vấn đề.
Trị an quan đổ mồ hôi, vừa lật ghi chép trong sổ, vừa đấu tranh với trí nhớ.
Cuối cùng, Thương Phi Phàm nói với trị an quan: “Ta muốn xem di thư, ly nước người chết đã uống, cả thuốc độc nữa, cần sự đồng ý của đốc tra đúng không?”
Trị an quan nhanh chóng gật đầu, ước gì vị quan điều tra ở trển xuống này có thể đi tìm cấp trên của hắn luôn đi.
Hổ Bất Soái cũng kết thúc ‘bi ai’, ngẩng đầu lên.
Ánh mắt hai người chạm nhau, ăn ý cùng đi ra ngoài.
Trị an quan lén lau mồ hôi, chỉ cảm thấy Thương Phi Phàm quả nhiên không hổ là quan điều tra bên trên phái xuống, những quan điều tra của cục điều tra đặc biệt này không có ai đơn giản, dù không phải ai cũng thức tỉnh Thần huyết thiên phú, cũng sẽ có năng lực mà thường nhân không có. Đừng thấy người ta chỉ vào nhìn đại khái, không chừng đã tìm ra manh mối mấu chốt rồi đấy.
Trị an quan lén nghĩ, án này sợ là không thể kết án tự sát. Đương nhiên, nếu đốc tra của họ có thể kiên trì, còn được đại đốc tra đồng ý mà nói, thì phải bàn lại.
Nhưng nếu thật sự là một án đơn giản, đốc tra và đại đốc tra cũng không cần nhúng tay. Nếu họ nhất định muốn nhúng tay, chỉ cho thấy…
Trị an quan rùng mình, không dám nghĩ thêm.
Hắn chỉ là trị an quan tầm thường của khu phố, đời này cũng không biết có khả năng thăng chức không, nghĩ nhiều làm gì, bên trên bảo hắn làm sao thì hắn làm vậy là được.
Vừa từ nhà gỗ đi ra, trị an quan đã bị người gọi đi, hình như do phí bồi thường không thống nhất được, các chủ nhân của cự trùng đang náo loạn.
Hổ Bất Soái xác định xung quanh không có người, lúc này mới hạ giọng hỏi Thương Phi Phàm: “Có phải ngươi phát hiện gì rồi không?”
Thương Phi Phàm hỏi lại: “Cậu thì sao?”
Hổ Bất Soái do dự một lúc, gật đầu: “Người chết không phải tự sát, lúc hắn bị độc chết hoàn toàn không biết chuyện gì xảy ra, chỉ có khổ sở, vội vàng và du͙© vọиɠ muốn sống mãnh liệt, nhưng thuốc độc phát tát cực kỳ nhanh, hắn thậm chí không kịp cầu cứu. Ta nghi ngờ người hạ độc không phải hắn. Đây không phải diệt khẩu, chỉ là đẩy một người ra làm hung thủ.”
“Cậu có thể nghe được tiếng người chết?” Thương Phi Phàm có hơi tò mò.
Hổ Bất Soái tránh ánh mắt của Thương Phi Phàm, nhẹ giọng trả lời: “Không phải tiếng người chết, là tiếng thì thầm của thi thể.”
Thương Phi Phàm đang muốn hỏi có gì khác nhau, liền nghe Hổ Bất Soái lại hỏi hắn: “Ngươi phát hiện cái gì?”
“Loại thuốc độc này phát tác rất nhanh đúng không?” Thương Phi Phàm không trả lời mà hỏi lại.
“Chắc vậy.”
“Ta không ngửi được mùi thức ăn trong miệng người chết, cũng không thấy cặn thức ăn, cho thấy hắn uống nước trúng độc. Trị an quan cũng xác nhận điểm này. Nhưng mà… nếu cậu đang uống nước, đột nhiên trúng độc mà không hề có chuẩn bị, ly nước sẽ thế nào?”
“Rơi xuống đất hoặc trên bàn? Cũng có khả năng vì đau quá mà bị bóp vỡ.”
Thương Phi Phàm cho cậu một ánh mắt khen ngợi: “Nhưng ta không nhìn thấy dấu vết gì của chất lỏng trên bàn hoặc trên đất. Đương nhiên không loại trừ chất lỏng kia phát tác rất nhanh, lại còn không có tạp chất, khô đi cũng không còn dấu vết. Mà ly là cốt ly, có lẽ ly cực kỳ rắn chắc nên mới không vỡ. Đối với hai chuyện này, chúng ta đi xem cái ly đã bị nhân viên lục soát mang đi là biết. Ngoài ra, người chết nằm trên giường, tay đặt trên bụng, thần thái dữ tợn, tư thế lại an tường. Thoạt nhìn rất giống tự sát, nhưng….”
Thương Phi Phàm đột nhiên giơ tay vuốt tóc sau gáy Hổ Bất Soái, không đυ.ng vào thật, chỉ là làm động tác: “Cho dù tự sát, tóc người chết rất ngắn rất cứng, nếu bản thân tự nằm xuống, khi chết còn khá đau khổ, tóc của hắn, đặc biệt chỗ ót sẽ không bằng phẳng lắm. Nhưng tóc sau gáy người chết rất bằng phẳng, giống như…”
“Có người nâng gáy hắn, đặt hắn lên giường.” Hổ Bất Soái bừng tỉnh tiếp lời.
Thương Phi Phàm thu tay: “Chính là thế. Ngón tay hắn cũng bị người khác động vào. Địa điểm tử vong đầu tiên cũng không phải giường, mà là trước bàn. Trên bàn có dấu cào móng tay mới của người chết, đó là phản ứng đau đớn khi hắn trúng độc tạo thành. Nhưng trong móng tay hắn lại không có vụn gỗ, cho thấy có người làm sạch móng tay hắn rồi.”
Dàn dựng hiện trường tự sát, hắn đã từng trải qua không chỉ một lần. Tất cả bọn họ đều từng học làm sao để cân nhắc chi tiết, kể cả việc không nên xóa chứng cứ quá sạch, vì như thế ngược lại sẽ làm bại lộ càng nhiều.
“Chúng ta có thể kiểm tra dấu vân tay…” Thương Phi Phàm nói câu này rất chậm, nhìn thấy Hổ Bất Soái gật đầu, liền khẳng định mà nói: “Cái bàn trong nhà, mép giường đều quá sạch sẽ, bị người ta cố tình chà lau qua rồi. Nhưng từ quần áo và ngoại hình người chết, hắn không phải là một người quá chú trọng sạch sẽ.”
Thương Phi Phàm tổng kết: “Người mưu sát người chết miễn cưỡng xem như người chuyên nghiệp, nhưng có thể là người mới, hơn nữa hành động một mình.”
Hổ Bất Soái đồng ý với phân tích của hắn: “Nhưng như vậy chúng ta vẫn không thể tìm ra hung thủ chân chính. Mà thái độ của trị an quan, hình như họ vội vàng kết án, cũng không muốn điều tra sâu.”
Thương Phi Phàm cười thần bí, “Nếu là trước hôm nay, muốn điều tra hung thủ có lẽ sẽ thật sự tốn thời gian. Nhưng vận khí của cậu khá tốt, vừa mới, ta nhận được một phần quà, có lẽ sẽ có tác dụng trợ giúp với việc điều tra hung thủ của chúng ta.”
Hổ Bất Soái cũng có biện pháp tự mình điều tra tiếp, nhưng Thương Phi Phàm có năng lực lại nguyện ý hỗ trợ, cậu cũng không ngốc đến nỗi nói không cần.
Chỉ là cậu có chút không rõ, đối phương sao đến giờ còn không nhận nhau với cậu. Cậu không biết Norman Hosier rất bình thường, nhưng cậu ở vương thành và các thành phụ thuộc cũng nổi tiếng tầm trung, thú nhân bình thường không biết cậu thì thôi, thân là điều tra quan của cục điều tra đặc biệt như Norman Hosier sao lại có thể không biết cậu?
Ừm, quan sát tiếp đã.
Thương Phi Phàm dạo một vòng khu nghỉ ngơi cho tọa kỵ, tìm một góc yên tĩnh, bắt đầu làm hoạt động mê tín.
Hổ Bất Soái không biết hắn định làm gì, nên đứng một bên nhìn.
Tranh Gia đói bụng, chạy đến máng tìm đồ ăn.
Khu nghỉ ngơi của tọa kỵ trong chợ dược tề xảy ra sự kiện đầu độc, khiến cho khu nghỉ ngơi trở nên vắng vẻ, máng ăn càng không thấy bóng dáng tọa kỵ.
Tranh Gia vui vẻ bá chiếm cả máng ăn.
Hổ Bất Soái còn khuyên Thương Phi Phàm, mấy ngày này tốt nhất đừng để cự trùng ăn thức ăn ở đây.
Nhưng Thương Phi Phàm hỏi Tranh Gia, nó tỏ vẻ đã nhớ hương vị của thuốc độc, sau này nó sẽ né đi.
Thương Phi Phàm cũng kiểm tra máng ăn rồi, nơi đó có vài nhân viên nhìn chặt chẽ, đồ ăn cũng càng tươi mới hơn.
Lão Thương nghĩ, có lợi không chiếm thì phí, hơn nữa Tranh Gia nó vui lòng, nên tùy nó.
Thương Phi Phàm muốn làm hoạt động mê tín nên không tiện ôm A Ngốc, bảo A Ngốc tự mình xuống đất đứng đợi.
A Ngốc ngẩng đầu nhìn Hổ Bất Soái, từ từ lại gần chân cậu, ngửi ngửi rồi bất động.
Hổ Bất Soái khom lưng bế A Ngốc lên.
“Nó rất thích cậu.” Thực tế, Thương Phi Phàm rất lo là A Ngốc sẽ há mồm kêu baba với Hổ Bất Soái.
Không phải hắn muốn giành cái chức ba này với Hổ Bất Soái, hắn chỉ là không muốn cậu hiểu lầm, hiểu lầm hắn dùng nhóc con chọc ghẹo cậu.
“Nó rất đáng yêu.” Hổ Bất Soái xoa xoa đầu vuông xù lông của A Ngốc, thấy nó híp mắt, càng cảm thấy nó ngốc nghếch đáng yêu.
Thương Phi Phàm nghĩ thầm, đó là cậu chưa nhìn thấy dáng vẻ vừa xấu vừa hói hai tháng trước của nó thôi.
Vừa bắt đầu, Hổ Bất Soái còn hứng thú xem Thương Phi Phàm vẽ vẽ bôi bôi trên đất, nhưng nhìn một lúc liền biến sắc mặt.
“Ngươi đang làm gì?” Hổ Bất Soái nhỏ giọng hỏi, một bộ cẩn thận không dám để người xung quanh nghe thấy.
Thương Phi Phàm móc ra bình đựng máu và túi đựng tóc của người chết, trả lời như không có gì: “Ta đang làm cho hung thủ tự xuất hiện.”
Hổ Bất Soái cảnh giác nhìn trái nhìn phải, đi tới một bước, khom lưng, càng nhỏ giọng hơn: “Ngươi… có phải học được tri thức đặc biệt nào đó rồi không?”
“Xem như thế đi.” Thương Phi Phàm cũng không ngẩng đầu lên, nhỏ ba giọt máu ở mắt trận.
Hổ Bất Soái nhìn chữ “Chú” to đùng như sợ người khác không biết trên mặt đất, cực kỳ muốn chất vấn đối phương: “Sao ngươi có thể to gan như vậy, dám thi triển chú thuật trước bàn dân thiên hạ?”
Cậu hỏi ra rồi!
Thương Phi Phàm kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn thanh niên: “Không được à?”
Hổ Bất Soái: “…Nếu ngươi không muốn bị người khác kiêng kị, không muốn bị trị an quan bắt giữ, tốt nhất nên nhanh chóng xóa dấu vết đi.”
Hổ Bất Soái tự nhận là đã luyện thành một trái tim cứng rắn, lúc này cũng không nhịn được nhìn xung quanh, chỉ sợ có ai đó đến dây, sau đó thấy những gì Thương Phi Phàm làm.
Thương Phi Phàm tăng nhanh tốc độ: “Được, ta đã biết, sắp xong rồi.”
Hổ Bất Soái: “…” Ta đã chơi chung với loại người nào thế này?
Tên này lúc trước còn bị người ta nguyền rủa xém chết… Cậu đã từng xác nhận nhịp tim và hơi thở của đối phương, lúc đó hổ thú nhân này đúng là không còn thở, nhưng cậu vẫn còn có thể hồn xuyên hai lần, người ta chỉ tạm thời mất hô hấp, sau đó bị hố đen hút đi, lại bình yên vô sự xuất hiện, cũng bình thường đi.
Bình thường con khỉ!
Tên này cả người bí hiểm.
Hai tháng không gặp, người bị nguyền rủa chết vậy mà lại học được thuật nguyền rủa. Chỉ điểm này đã siêu cấp không tưởng tượng nổi!
Nếu thuật nguyền rủa dễ học như vậy, thế giới này trăm phần trăm sẽ lại bị hủy diệt lần nữa, mọi người nguyền rủa lẫn nhau là đủ để nguyền rủa sạch sinh linh cả thiên hà tinh.
Có lẽ đối phương chỉ là làm bộ mà thôi?
Giống Dương đại thẩm trong thôn, hoạt động hiến tế của bà chỉ là làm bộ làm dáng chút thôi, bà tự thừa nhận, mọi người ở trong trấn cũng biết điều này.
Nhưng chú thuật của Thương Phi Phàm thật là làm bộ thôi sao?
Thương Phi Phàm móc ra mười bạc đạt lỗ đặt lên nơi để tế phẩm, sau đó đốt tóc người chết thành tro rải lên chú trận, trong miệng niệm: “Một lần hắt xì có người nhớ, hai lần hắt xì có người mắng. Tối cao vĩ đại tồn tại, nguyền rủa chi thần Cornelius, tín đồ của ngài đang kêu gọi ngài. Máu và thân thể người chết hóa thành tro chỉ dẫn cho ánh mắt ngài, người chết đang nguyền rủa, nguyền rủa người hại chết hắn hắt xì không ngừng, cho đến khi hung thủ bị bắt.”
Hổ Bất Soái nghe thấy tiếng chú ngữ không tính là nhỏ của Thương Phi Phàm xong, trầm mặc: Chú ngữ như trò đùa thế này có hiệu quả thật à? Hơn nữa lần đầu tiên cậu nghe nói vật hiến tế có thể dùng tiền tệ, còn chỉ có mười bạc, hắn không sợ nguyền rủa chi thần nhìn hắn không vừa mắt, giáng xuống nguyền rủa vĩnh cửu lên người hắn à? Không, nguyền rủa chi thần căn bản chả thèm để ý tới hắn. Thật ra tên này đang đùa cậu đúng không?