Chương 41
Thương Phi Phàm vẫn không động lòng, còn hơi ghét bỏ: “Các ngươi có thể đem nó đi bán đấu giá, nếu nam tước muốn thứ này, tự nhiên sẽ bỏ tiền mua, cũng xem như bồi thường tổn thất cho gia đình các ngươi. Đồng thời cũng có thể giải quyết mối lo về sau.”
Ông Đông Đình lắc đầu, cầm vật màu đen trong tay con trai, bật móng vuốt ra, cắt qua bàn tay.
Máu tươi chảy ra.
Ông Đông Đình đè vật màu đen kia lên nơi chảy máu.
A Thành và mẹ Ong kinh ngạc nhìn ông.
Đợi một lúc, ông nói với Thương Phi Phàm: “Ngài thấy đấy, thứ này không hề có phản ứng gì với ta.”
Ông lại đưa nó cho mẹ Ong, bảo bà cũng thử một chút.
Bà nhìn chồng, cũng cắt bàn tay làm theo, nhưng vật màu đen kia vẫn không hề phản ứng.
Ông lại lần nữa cầm nó đưa cho Thương Phi Phàm, thành thật nói: “Cả nhà bọn ta đã thử rồi, thứ này hiển nhiên không có duyên với nhà chúng ta, đưa ngài, bọn ta cũng không hối hận. Nếu làm theo lời ngài, mang nó đi bán đấu giá, hoặc đưa cho nam tước, bọn ta cũng không thể chứng minh nó là thứ mà Nội Lị đưa con trai ta, mà nam tước cũng sẽ không tin. Trừ khi hắn và con của hắn có phản ứng với thứ này, nhưng nếu thật như vậy, có lẽ ta sẽ tức chết.”
Thương Phi Phàm cong khóe môi. Hắn có thể hiểu tâm trạng của nhà họ Ong. Cho dù mình không chiếm được, cũng tuyệt đối không thể cho kẻ thù nhặt của hời.
Ông Đông Đình lại nói: “Lúc trước ta không biết có một thứ như vậy tồn tại, cho rằng con ta bị trộm đồ, và bắt nó làm nô ɭệ ở ổ cướp chỉ là để tra tấn nó, nhưng bây giờ… tra tấn sợ chỉ là một trong những mục đích của hắn mà thôi. Ta nghĩ có lẽ vị kia cũng đang tìm thứ này, cố ý giam giữ A Thành ở ổ cướp cũng là để quan sát nó có thức tỉnh Thần huyết thiên phú hay không.”
“Vị kia hẳn là cũng từng lục soát nhà bọn ta, nhưng không tìm thấy. Con ta lại chưa từng nói việc này với ai, cho nên vị kia có lẽ chỉ có chút hoài nghi, cũng không xác định Nội Lị có thật sự đưa đồ cho A Thành không. Sau khi Nội Lị chết, A Thành chôn nàng ở nghĩa trang thành Bắc, nhưng nếu ta đoán không sai, thi thể cô ấy có lẽ đã không còn ở trong phần mộ.”
Môi A Thành run rẩy, hắn vẫn có cảm tình với Nội Lị, nghe nói sau khi nàng chết vẫn không được yên, trong lòng liền nảy sinh tức giận buồn bực.
Tại sao hắn lại chỉ là một người tầm thường, tại sao hắn không thể có được sức mạnh to lớn, khiến cho hắn không thể bảo vệ người nhà, bảo vệ người yêu thương.
Ông Đông Đình vỗ vỗ con trai, đưa vật hình trụ đen kia đến đặt trên bàn trước mặt Thương Phi Phàm.
“Cho nên, bây giờ bọn ta mang thứ này đi đấu giá, hay đưa cho vị kia, thì cũng sẽ bại lộ bí mật A Thành thật sự đạt được thứ này từ Nội Lị. Nếu nam tước lấy được thứ này lại không có tác dụng, với sự đa nghi của hắn, chỉ có thể nghi ngờ bọn ta giấu đồ thật đi, mang đồ giả ra lừa hắn. Ngược lại sẽ khiến hắn theo dõi gia đình ta, thậm chí không màng đắc tội sư phụ ta cũng sẽ đi kiếm chuyện với chúng ta, cho đến khi hắn có được thứ hắn muốn.”
Ông Đông Đình nhìn mắt Thương Phi Phàm, cực kỳ chân thần, thậm chí có hơi chút cầu xin: “Ngài mang nó đi, ngược lại là giúp cả nhà chúng ta.”
Thương Phi Phàm thở dài trong lòng.
Nhà họ Ong đã nói đến nước này, hắn cũng chỉ có thể mang nó đi.
Thậm chí để bản thân không hối hận, cả nhà họ cũng đã thử qua một lần.
Thương Phi Phàm duỗi tay, lấy vật hình trụ màu đen kia.
“Như vậy, nếu nam tước tìm các ngươi kiếm chuyện, tìm các ngươi muốn lấy thứ này, các ngươi có thể nói với hắn, ta đã mang đi.”
Dù sao hắn cũng chỉ là một người chơi, phiền phức cũng chỉ tương đương với nhiệm vụ. Đổi thành người khác, còn ước gì có phiền phức như vậy tìm tới cửa không chừng.
Ông Đông Đình vừa cảm kích vừa áy náy, hơi hơi hé miệng, nói: “Sau này nếu ngài có nhu cầu gì ở phương diện dược tề, chỉ cần tới tìm ta. Chỉ cần ta có thể giúp, ta nhất định sẽ cố gắng hết sức.’
Thương Phi Phàm cũng không xem xét kỹ thứ kia, chỉ cầm nó đứng lên: “Mai ta lại đến thăm.”
“Được, được, được.” Nhà họ Ong lại đứng lên tiễn khách.
Sắp đi tới cửa, Thương Phi Phàm đột nhiên quay đầu nói với A Thành: “Nhớ kỹ, chỉ có ta, Norman Hosier đến từ Hắc Sâm Lâm Thành, không liên quan gì tới những người khác.”
A Thành không phản ứng kịp, sau đó đột nhiên nhớ tới người mà Thương Phi Phàm gặp ở chợ dược tề. Hắn đã hiểu, đây là bảo hắn đừng liên lụy đến người kia.
A Thành gật mạnh đầu, tỏ vẻ biết rồi.
Ông Đông Đình lướt qua Thương Phi Phàm, cầm lấy tay nắm cửa.
Ngay lúc này, mẹ Ong và A Thành kinh ngạc kêu lên.
Ông Đông Đình quay đầu, liền thấy ân nhân của họ bị một tầng màng đen như mực chầm chậm bọc lấy.
A Ngốc bị màng đen tách ra, nhóc con vội vàng gọi baba.
A Thành ngay lập tức duỗi tay, bảo nó nhanh lại đây.
Thương Phi Phàm cũng thấy biến đổi trên người, hắn nhìn thấy rõ ràng, thứ như màng đen này tràn ra từ lòng bàn tay hắn.
Bắt hắn cos Venom à?
Thương Phi Phàm vừa nghĩ thế, trong đầu đột nhiên leng keng.
[Nhiệm vụ kỳ ngộ! Ngươi ngẫu nhiên đạt được một phần chín trái tim trùng mẫu, liệu đây là may mắn hay bất hạnh, phụ thuộc vào lựa chọn của ngươi. Năng lượng của trùng mẫu đang xâm chiếm toàn thân ngươi, ngươi chỉ có ba phút để xem xét đưa ra lựa chọn. Có ba lựa chọn:
1, dung hợp, để một phần chín trái tim trùng mẫu cải tạo huyết mạch, để ngươi tiến hóa theo hướng trùng tộc. Năng lực của trùng tộc đa dạng, đầu tiên ngươi sẽ có được sinh mệnh ngoan cường, còn gọi là đánh mãi không chết. Đương nhiên, cũng không phải bất tử thật. Sau này còn có thay đổi gì, thì không biết. Cũng có tỷ lệ sẽ cải tạo thất bại.
2, hấp thu, để nó giúp thăng cấp các thiên phú huyết mạch đã thức tỉnh. Tăng nhiều hay ít, tăng cho thiên phú nào, cũng không biết. Cũng có tỷ lệ sẽ thăng cấp thất bại.
3, chuyển hóa, để nó giúp ngươi thức tỉnh thiên phú huyết mạch mới. Thiên phú không biết. Cũng có tỷ lệ thức tỉnh thất bại.
Chú ý! Nếu trong ba phút không chọn, hệ thống sẽ hủy kỳ ngộ. Đếm ngược bắt đầu….]
Thương Phi Phàm: “….”
Sau khi tự hỏi nhanh, hắn lựa chọn hấp thu, giúp thăng cấp các thiên phú huyết mạch đã thức tỉnh.
Chọn 1 sẽ biến hắn thành trùng tộc. Nhưng xem thái độ kỳ thị của thú nhân với trùng tộc, thì thừa biết lựa chọn này sẽ khiến hắn đứng ở phía đối lập với thú nhân. Hắn còn muốn làm bạn với npc ở đây, đương nhiên không muốn đối phương kỳ thị mình.
Chẳng qua đối với người chơi thích đi ngược số đông, thích làm vai ác, hẳn là sẽ khá thích lựa chọn này.
Đối với vai ác đời thực Thương Phi Phàm mà nói, thật ra hắn khá là động lòng với lựa chọn này.
Lựa chọn thứ ba có thể dành cho người chơi cảm giác mong đợi, nhưng không ai biết thiên phú thức tỉnh được là cái gì, dựa theo xác suất, thức tỉnh thất bại và thức tỉnh ra thiên phú kỳ quặc càng cao.
Thương Phi Phàm lý trí xem xét giá trị may mắn của bản thân, không chút do dự chọn lựa chọn có lợi cho mình nhất.
Trong nháy mắt Thương Phi Phàm đưa ra lựa chọn, màng đen nhanh chóng bọc lấy toàn thân hắn.
Cả gia đình họ Ong khẩn trương nhìn Thương Phi Phàm đang đứng bất động.
A Ngốc không muốn đi khỏi lão Thương, vẫn nằm trong ngực lão Thương như cũ.
“Nhóc con ngươi lại đây, baba ngươi có lẽ đang thức tỉnh thiên phú huyết mạch, tốt nhất là ngươi đừng quấy rầy hắn.”
A Ngốc nghe thấy Ông Đông Đình nói thế, mới do dự nhảy ra từ ngực Thương Phi Phàm.
Ông Đông Đình ra hiệu cho vợ con tránh xa một chút, cũng bảo hai người kéo hết màn trong nhà ra.
May mà chỗ họ đang đứng, nếu không phải dán sát vào cửa sổ nhìn vào thì khó mà nhìn thấy thay đổi của ân nhân.
“Không ngờ….” A Thành than thở.
Ông Đông Đình cũng thở dài phức tạp: “Ngươi và Nội Lị giấu thứ này nhiều năm như vậy, ta và mẹ ngươi còn cắt tay dùng máu thử, đều không hề có phản ứng. Kết quả người ta chỉ nắm trong tay, cứ thế một chốc, đã có phản ứng. Đây là số mệnh rồi!’
Mẹ Ong lại gần chồng, ngược lại khoan khoái nói: “Ít nhất là ân nhân của con trai có được nó, không phải người khác.”
“Đúng vậy.” Ông Đông đình vui mừng cười.
A Ngốc không muốn A Thành ôm, liền đứng trên bàn, ngửa đầu nhìn lão Thương đen thùi lùi.
Nửa giờ sau, màng đen trên người Thương Phi Phàm tựa như bị hấp thu, từ từ biến mất.
Khi một chút màu đen cuối cùng biến mất ở giữa mày Thương Phi Phàm, hắn mở mắt.
[Chúc mừng ngươi, nhiệm vụ kỳ ngộ hoàn thành, ngươi đã bị ảnh hưởng của oán niệm mãnh liệt tàn lưu trong tim trùng mẫu, dẫn đến thiên phú ‘nguyền rủa chi lực’ dị biến thành ‘ác chú’, từ bây giờ ngươi không thể thức tỉnh bất kỳ thiên phú huyết mạch loại chúc phúc nào, cũng không thể nhận được buff chúc phúc nào. Nhưng bất kỳ debuff nguyền rủa nào cũng vô hiệu với ngươi, cũng sẽ trở thành thức ăn của ‘ác chú’.
Cấp bậc từ 9/100 thăng cấp thành 29/100.
Chú thích: Để tránh ngươi bị cái giá nguyền rủa hút khô, hãy nanh chóng học những kỹ năng liên quan của nguyền rủa tư tế. Khi ngươi không thể trả nổi cái giá nguyền rủa, sẽ phải trả giá bằng sinh mệnh cửa ngươi. Xét đến tình hình lần này đặc biệt, vật phẩm nào đó của shop trò chơi đặc biệt vì ngươi giảm giá, hãy kịp thời lợi dụng.]
[Chúc mừng ngươi, nhiệm vụ kỳ ngộ hoàn thành, ngươi đã bị ảnh hưognr bởi thiên phú lực lượng của trùng mẫu, huyết mạch thiên phú ‘lực lớn vô cùng’ của ngươi tăng từ 19/100 thăng đến 29/100]
Sau đó, là thông báo nhiệm vụ 20 hoàn thành, 5 điểm cống hiến về tay.
Thương Phi Phàm không quan tâm biểu cảm của nhà họ Ong, hắn mở ra shop game trước.
Sau đó nhìn thấy vật phẩm đầu tiên bling bling sáng lên, cứ như sợ hắn nhìn không thấy.
[Nguyền rủa tư tế] quyển sơ cấp, giá gốc 200 điểm cống hiến, giảm giá còn 58 điểm!
Mà trùng hợp hắn hiện tại có đúng 58 điểm cống hiến.
Thương Phi Phàm ngẩng đầu, nhìn thấy ba người nhà họ Ong biểu cảm phức tạp nhìn hắn, chủ yếu là hâm mộ.
“Ừm, cảm ơn?”
Ông Đông Đình nhanh nhẹn nói: “Ngài yên tâm, chúng ta sẽ không truyền ra ngoài.”
Thương Phi Phàm thầm nghĩ nói ra ngoài cũng không sao, nhưng hắn chỉ gật đầu, bế A Ngốc mở cửa ra ngoài.
A Ngốc lại gần vị trí trái tim của Thương Phi Phàm, ngửi ngửi. Mùi của lão Thương có thay đổi một chút, càng ngày càng nguy hiểm.
Nếu nó gặp phải lão Thương bây giờ, tuyệt đối sẽ không lại gần gọi hắn baba, nó chắc chắn bỏ chạy tóe khói.
Tranh Gia nhảy xuống từ nóc nhà, lúc lại gần Thương Phi Phàm, đột nhiên lùi về sau một bước.
Thương Phi Phàm: “….”
Cũng may, sau khi nó xoay quanh Thương Phi Phàm một vòng, hình như đã xác định được thân phận của hắn. Nhưng chân nó ghét bỏ chọc vào bả vai lão Thương, phát ra tiếng lộc cộc.
“Ta vẫn là ta, chỉ là thiên phú huyết mạch hơi thay đổi một chút. Yên tâm, chắc là không ảnh hưởng tới các ngươi đâu.” Thương Phi Phàm vỗ vỗ Tranh Gia, ôm A Ngốc nhảy lên lưng nó.
“Đi, đến chợ dược tề.”
Hy vọng Hổ Bất Soái vẫn còn ở đó.
Hổ Bất Soái đúng là còn ở, cậu đang đợi kết quả vụ đầu độc.
Ngoài cậu, những người bị hại khác cũng ở đó.
Thi thể của cự trùng cần phải xử lý, mọi người đồng ý thiêu ngay tại chỗ. Nhưng người bị hại yêu cầu đợi có kết quả điều tra, tìm được hung thủ mới tiến hành thiêu.
Bây giờ đã tìm được hung thủ, chợ dược tề đang cùng những người bị hại thương lượng việc bồi thường.
Tranh Gia nhớ đường về chợ.
Thương Phi Phàm ngồi trên lưng nó, học tập quyển nguyền rủa tư tế sơ cấp mà hắn vừa bỏ vốn lớn mua về.
Điểm cống hiến về O, kế hoạch trở thành luyện kim sư của hắn phải hoãn lại.
Nhưng hắn cũng không muốn bị ác chú chi lực hút khô, chỉ có thể mua quyển sách kỹ năng hắn vốn không muốn mua.
Vừa mua sách xong, những tri thức liên quan liền dung nhập vào não hắn.
Giống như lúc trước hắn nhận được quyển cách tu luyện tinh thần lực kia.
Quyển nguyền rủa tư tế sơ cấp chủ yếu chia làm ba phần: Nghi thức nguyền rủa, vật phẩm nguyền rủa và cái giá nguyền rủa.
Mà ba phần này càng nhìn càng thấy hắc ám.
Ví dụ như cái giá nguyền rủa, ngoài tế phẩm trong nghi thức nguyền rủa, còn có cách chế tạo thế thân.
Thế thân dùng khi nguyền rủa tư tế nguyền rủa người khác lại không muốn trả giá tương đương, dùng thế thân trả giá thay.
Sách kỹ năng còn giới thiệu, nói tốt nhất nên tìm thế thân có năng lượng mạnh mẽ, hoặc là người có khí vận cực kỳ tốt. Vì thế nó còn dạy cách xem xét khí vận và năng lượng của người khác.
Thương Phi Phàm cũng không định tìm thế thân cho mình, nhưng hắn rất hoan nghênh kỹ năng xem khí vận và năng lượng người khác.
Lợi ích của việc mua sách kỹ năng trong shop là hắn không cần phải học thật, chỉ cần ứng dụng. Dùng càng nhiều lần thì độ thuần thục của kỹ năng và cấp bậc cũng sẽ tăng theo.
Chẳng qua kỹ năng xem xét khí vận và năng lượng của người khác, lúc sử dụng sẽ tiêu hao tinh thần lực, không thể dùng trong thời gian dài.
“Bất Soái!” Thương Phi Phàm nhìn thấy Hổ Bất Soái từ xa, chạy tới gần mới nhảy xuống từ lưng Tranh Gia.
Hổ Bất Soái có vẻ cũng không ngạc nhiên việc Thương Phi Phàm trở về: “Xong việc rồi?”
“Xem như. Tiến triển bên này thế nào?” Thương Phi Phàm vừa hỏi vừa dùng kỹ năng xem khí vận, nhìn lén Hổ Bất Soái.
Vừa xem, Thương Phi Phàm đã sửng sốt.
Giá trị khí vận của Hổ Bất Soái….khó tả, vậy mà lại là 97 (-96)/100.
Nếu chỉ nhìn chỉ số, Hổ Bất Soái hẳn là có khí vận cực kỳ tốt, nhưng lại có debuff, dẫn tới giá trị khí vận của cậu chỉ còn 1 điểm.
Lại xem năng lượng, 4767/5000.
Giá trị năng lượng lại rất cao. Người chơi lên tới cấp 10, giá trị năng lượng tối đa chỉ có 1000. Nếu tính theo cấp bậc của người chơi, Hổ Bất Soái hẳn là cấp 50.
Thương Phi Phàm không thể xem được khí vận và năng lượng của bản thân, nhưng dựa trên số liệu của hệ thống, hắn đã lên tới cấp 7.
Thương Phi Phàm vì thế đoán rằng, cấp bậc của người chơi có khả năng liên quan đến điểm cống hiến kiếm được, vì tới giờ hắn tổng cộng kiếm được 75 điểm cống hiến.
“…Thú nhân phụ trách thức ăn ở khu nghỉ ngơi bị phát hiện đã chết trong phòng nghỉ, đồng thời phát hiện thuốc độc còn thừa, còn có di thư. Di thư nói hắn vì khó chịu khi bị sa thải, hơn nữa cuộc sống không như ý, mới đầu độc trả thù, muốn người quản lý chợ xui xẻo, mà bản thân hắn cũng dùng thuốc độc tự sát. Trị an quan bảo người phụ trách chợ dược tề hôm nay bồi thường, người quản lý cũng đồng ý, đa số người bị hại đều chấp nhận kết quả này, nhưng mà….”
“Nhưng cậu cảm thấy chuyện sẽ không đơn giản như vậy.” Thương Phi Phàm tiếp lời.
Hổ Bất Soái hơi dao động, gật đầu: “Quá trùng hợp.”
Thương Phi Phàm nghĩ đến giá trị khí vận debuff siêu to khủng lồ của cậu, cũng không rõ có phải có người muốn làm cậu ghê tởm, hay là cậu thật sự xui xẻo đυ.ng phải việc này.
“Thái độ của trị an quan thế nào?”
“Trị an quan phụ trách chỉ muốn nhanh kết án, ngươi không biết lúc hắn nhìn thấy bức di thư kia vui cỡ nào đâu.” Hổ Bất Soái bất đắc dĩ.
Thương Phi Phàm giật giật khóe môi, “Xem ra thân phận điều tra viên của ta đã đến lúc phát huy tác dụng rồi. Thi thể của thú nhân phụ trách thức ăn kia còn ở tại chỗ không?”
Ánh mắt Hổ Bất Soái sáng lên: “Cò. Chẳng qua phía chợ dược tề muốn nhanh giải quyết xong chuyện này, chỉ đợi người bị hại thương lượng xong mức độ bồi thường, liền xử lý thi thể, kể cả thú nhân phụ trách thức ăn kia.”
“Cậu có nhìn thấy thi thể không?”
“Không. Trị an quan không cho người lại gần.” Hổ Bất Soái chưa nói việc cậu vẫn luôn tìm cơ hội lại gần nhà gỗ.
“Phòng nghỉ của nhân viên ở đâu?”
“Ngay bên kia, ta dẫn ngươi đi.” Hổ Bất Soái mang Thương Phi Phàm nhanh chân đến nhà gỗ phía trong khu nghỉ ngơi tọa kỵ.
Trước cửa có trị an binh đứng gác.
Thương Phi Phàm lấy thân phận điều tra viên ra, trị an binh không dám tự quyết định, nên gọi trị an quan phụ trách tới.
Trùng hợp, là trị an quan lúc nãy điều tra lai lịch của họ.
“Ta có thể cho các ngươi vào xem xét, nhưng….”
“Yên tâm, ta là người hiểu quy củ.” Thương Phi Phàm vỗ vỗ vai hắn, không để hắn ngăn chặn, đẩy hắn sang một bên, mở cửa đi vào.
Trị an quan e ngại thân phận của Thương Phi Phàm, ỡm ờ để Thương Phi Phàm vào trong. Nhìn thấy Hổ Bất Soái đi theo sau Thương Phi Phàm, hắn cũng không nói gì, nhưng sau khi hai người đi vào, hắn cũng vào theo.
Thương Phi Phàm nhìn thấy thi thể và hoàn cảnh căn phòng.
Gian phòng nghỉ này rất nhỏ, quá lắm là mười mét vuông, cao chỉ có 3 mét. Đồ đạc bên trong nhìn là thấy hết, ngoài một cái tủ đơn giản, chỉ có một cái giường đơn và một bộ bàn ghế.
Người chết đang nằm trên giường, khóe miệng và mũi đều có vết máu đen nhánh chảy ra.
Hổ Bất Soái vào nhà gỗ, liền đứng bên cạnh thi thể, cúi đầu tựa như bi thương, thực tế đang nghe tiếng người chết nói.
Đợi đến khi trị an quan đi vào theo, nhà gỗ ngay lập tức bắt đầu chen chúc.