Chương 40

Chương 40

Hàng xóm gần Ong gia ở phố thứ 5 thấy một màn khiến mọi người đều kinh ngạc.

Đứa con bỏ nhà ra đi hai năm trước của Ong gia đã quay về.

Không những ăn mặc ra gì và này nọ, bạn đồng hành của hắn còn mang theo một đứa trẻ.

Nếu không phải người đồng hành của hắn là một thú nhân giống đực cao lớn, thì đây đúng là tiết mục mang theo vợ con về nhà.

“Nếu thật như vậy, vợ chồng lão Ong có thể vui mừng xỉu.”

“Đúng vậy, hai năm, A Thành chắc đã nghĩ thông rồi.”

“Bây giờ nghĩ lại, chuyện đó cũng không thể trách A Thành, người trẻ tuổi sao chịu nổi kích động, nếu là ta, ta cũng máu lên não.”

“Lúc đó ngươi có nói như vậy đâu, ngươi nói hắn ngáo vcl, thế nhưng lại vì một cô gái bán hoa mà đối đầu với con trai của nam tước. Nếu không phải lão Ong còn có chút mặt mũi, A Thành cho dù chủ động rời khỏi Ma La Thành, thì cả nhà lão ong cũng không thể tiếp tục an tâm mà sống được.”

“Dù sao đó cũng là con trai của Trệ Bàng nam tước! Cho dù không phải là con trưởng mà ông ấy yêu nhất, cũng không phải người thường có thể chọc vào. A Thành năm đó nếu không phải ngốc, sao có thể biết thân phận của người ta còn dám giành phụ nữ với hắn?’

“Được rồi, cô gái kia đã chết, Trệ Hiến cũng đã đi Vương thành, Ong thành khó lắm mới quay về như trước, cho dù chỉ vì mặt mũi của lão Ong, việc này cũng không nên nói thêm nữa.”

“Biết rồi, không phải là lảm nhảm với ngươi chút thôi sao.”

Trong lúc hàm xóm đang tám, Thương Phi Phàm ôm A Ngốc ngồi trong phòng khách Ong gia, được gia chủ Ông Đông Đình đón tiếp.

A Thành thì đang an ủi mẫu thân đang khóc lóc.

Ong gia không có nơi chuyên dùng cho tọa kỵ, Tranh Gia chỉ có thể nằm rạp trên nóc nhà.

Ông Đông Đình không phải người quá nhiệt tình, nhìn thấy đứa con sau hai năm mới trở về, tuy kích động, lại có thể duy trì bình tĩnh. Mẹ Ong thì hoàn toàn trái ngược, ôm con trai khóc bù lu bù loa.

Sau một khoảng thời gian xấu hổ, A Thành cũng không giấu giếm cha mẹ quãng thời gian xúi quẩy mấy năm nay.

Nghe nói con trai sau khi rời khỏi Ma La Thành không lâu, đã bị người trộm sạch tiền tài, chỉ có thể đi theo thương đội làm việc vặt. Nhưng không lâu sau đó lại gặp bọn cướp, thương đội rất mạnh, giải thoát phần lớn hàng hóa và nhân viên thoát khỏi bọn cướp.

Nhưng con trai họ lại bị quả Xú sương mù làm hôn mê, bị bọn cướp bắt đi, sau đó vì không có nghề nghiệp, bán không được giá, bị bọn cướp giữ lại ổ cướp làm nô ɭệ, trải qua hai năm sống không bằng chết.

Ong mẫu nghe tới đó lại không ngăn được nước mắt, ôm con trai đau lòng đứt ruột.

A Thành cuối cùng nói: “Nếu không phải Norman Hosier cứu ta ra, sau đó hộ tống ta về, có thể ta sẽ….”

A Thành cũng lau nước mắt.

Ong mẫu cảm kích nhìn Thương Phi Phàm.

Ông Đông Đình cũng lại cảm ơn Thương Phi Phàm, chẳng qua đây không chỉ là khách sáo, mà là tràn ngập cảm ơn.

“Người ta đã đưa đến rồi, hoàn thành ước định. Ta nên đi rồi.” Thương Phi Phàm bộ dạng như làm chuyện tốt không cần báo đáp, bế A Ngốc lên, định cáo từ rời đi.

“Đợi chút!” Ông Đông Đình đâu thể để ân nhân cứu mạng của con trai cứ thế đi được, liên tục giữ hắn lại.

Ong mẫu cũng liên tục mời Thương Phi Phàm ở lại ăn cơm.

Ông Đông Đình nhanh chóng nói: “A Thành nói ngài nhận nhiệm vụ? Đúng là ta có ra nhiệm vụ tìm A Thành ở chợ đen, vì nguyên nhân nào đó, ta không thể công khai tìm con. Ta biết chợ đen lấy tiền hai đầu, còn lấy rất nhiều. Ngài không cần đến chợ đen giao nhiệm vụ, ta có thể trả thù lao cho ngài, như vậy ngài cũng không cần trả phí cho chợ đen.”

Ông Đông Đình lại nói: “Ngài cũng đừng lo cho ta. Tốt xấu ta cũng là một luyện dược học đồ cao cấp, có chút quan hệ với chợ đen bên kia, bọn không dám tống tiền ta, chỉ cần ta ra mặt, nói đã trả phí nhiệm vụ hoàn thành là được.”

Cơ bản không hề nhận nhiệm vụ ở chợ đen – Thương Phi Phàm vừa nghe thấy còn có chuyện tốt như thế, cũng không hề khách khí.

A Thành cũng vẫn luôn nghĩ hắn nhận nhiệm vụ mới đi cứu người.

Nếu lúc này hắn từ chối tiền thù lao, mới làm người khác bàn tán.

A Thành còn nói với cha mẹ: “Lúc đó xém chút ta đã bị đầu bếp đánh chết, là ngài Norman Hosier đã lấy ra thuốc cứu mạng. Dọc đường hắn cũng rất chăm sóc quan tâm ta, không những đảm bảo tính mạng cho ta, còn bao ăn uống quần áo trang bị trên người cũng là hắn cho, quan trọng nhất là hắn đã dạy ta kỹ năng thực sự, dạy một số công thức mỹ thực, sau này ta có thể mở cửa hàng nuôi sống bản thân.”

A Thành đỏ mắt nhìn Thương Phi Phàm, hắn thực sự biết ơn lão Thương.

Ông Đông Đình vừa nghe lời này lập tức quyết định tăng thù lao lên gấp đôi.

Mang con hắn về, và mang cả mặt mũi của con hắn về, đó là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Càng đừng nói vị này còn dạy cho con hắn kỹ năng sinh hoạt thực dụng, lại cho công thức, lúc hắn làm học đồ cho người khác chính là phải thành thật làm năm năm sai vặt cho người ta.

Mà công thức, chỉ cần không phải loại công thức đầy đường có, thì có cái nào mà không phải tốn tiền để mua?

Ông Đông Đình tạm rời khỏi phòng khách, lúc trở về mang theo một cái rương nhỏ.

Ông Đông Đình đẩy rương đến trước mặt Thương Phi Phàm.

Thương Phi Phàm cũng không mở ra, một tay nhấc rương: “Như vậy, sau này có duyên gặp lại.”

“Nếu ngài cần dược tề gì, có thể tìm ta bất cứ lúc nào. Mặc kệ khi nào ngài tới, cả nhà bọn ta đều hoan nghênh ngài.” Ông Đông Đình chân thành mời. Ngoài báo ân, hắn cũng là nhìn thấy khí chất hơn người ở Thương Phi Phàm, mới có tâm muốn kết giao.

Thương Phi Phàm đột nhiên nghĩ, đây không phải có sẵn quan hệ sao, không dùng thì lãng phí quá rồi.

“Thuốc trị kiết lỵ, và thuốc trị thương, ngài có sao?”

“Kiết lị? Kiết lị bình thường, hay là dịch bệnh?” Ông Đông Đình phản ứng rất nhanh, hắn không cho rằng thú nhân như Thương Phi Phàm sẽ vì vài liều thuốc trị kiết lỵ bình thường mà cố tình hỏi hắn.

“Dịch bệnh. Có thể ta sẽ cần khá nhiều, không cần chiết khấu, chỉ cần giá bán sỉ bình thường là được, hơn nữa mong là chất lượng đạt yêu cầu….”

“Không thành vấn đề! Ta có thể giúp ngài liên hệ. Thuốc trị thương thì dễ, thuốc trị kiết lỵ tốt nhất có thể mô tả tình huống tỉ mỉ, dịch kiết lỵ cũng có nhiều chủng loại khác nhau, nếu trị đúng bệnh mới có hiệu quả tốt nhất.” Ông Đông Đình vừa nghe bản thân có thể giúp đỡ, liền nói.

Thương Phi Phàm: “Triệu chứng cụ thể thế nào ta còn phải hỏi bạn ta một chút. Mai ta sẽ quay lại, không biết có thuận tiện hay không?”

“Thuận tiện, thuận tiện! Ngài Norman Hosier có thể đến bất cứ lúc nào.”

A Thành thấy Thương Phi Phàm sắp đi, lại gọi hắn lại: “Ngài Norman Hosier, ngài có thể đến phòng ta một chút không, ta có thứ này cho ngài, xem như thành ý của ta.”

Thương Phi Phàm không thích lằng nhằng, trực tiếp lắc đầu.

A Thành nóng nảy, “Ngài chờ một chút!”

A Thành lại biến thành chồn nhỏ tại chỗ, sau đó dùng móng vuốt cắt một đường trên bụng.

Máu tươi chảy ra, A Thành dùng móng vuốt tìm kiếm trong bụng.

Ong mẫu nôn nóng, Ông Đông Đình nhíu mày, lại không ngăn cản con trai tự mình hại mình.

A Thành kêu rên một tiếng, móng vuốt móc ra gì đó.

Ông Đông Đình nhanh chóng tiến lên bế con trai đặt lên bàn, Ong mẫu thì nhanh nhẹn lấy hòm thuốc tới.

A Thành ngậm thứ hắn vừa móc ra, ý bảo Thương Phi Phàm dùng tay nhận.

Thương Phi Phàm: “…”

Ông Đông Đình thầm thở dài, vừa chữa trị cho con trai vừa nói với Thương Phi Phàm: “Đây là tấm lòng của đứa nhỏ này, ngài hãy nhận đi.”

Thương Phi Phàm không nhúc nhích, hỏi: “Đây là cái gì?”

Thật ra Ông Đông Đình cũng không rõ lắm, hắn chỉ biết hơn người khác có một chút, đó là con hắn rời khỏi Ma La Thành hai năm trước, cũng không chỉ vì đắc tội con trai nhỏ của Trệ Bàng nam tước, mà là vì hắn có được một thứ.

A Thành thấy máu ở miệng vết thương ngừng chảy, lại biến trở về thành người, khoác thảm mẹ hắn đưa, nhả thứ trong miệng ra, đặt trên tay đưa cho Thương Phi Phàm xem.

“Đây là thứ Nội Lị cho ta. Cô ấy là cô gái tốt, chỉ là vận may không tốt lắm…”

A Thành kể nguyên nhân hắn rời nhà năm đó từ đầu đến cuối.

Ba mẹ hắn cũng lần đầu tiên được nghe bản hoàn chỉnh.

Nói ngắn gọn là năm đó, Ong Thành vẫn còn là một thanh niên ngây thơ đã gặp một đóa hoa hiểu lòng người khi ở quán rượu mua say.

Là con trai của dược sư, Ong Thành lại không hề có chút thiên phú luyện dược nào, hắn đến tên của dược thảo cũng không nhớ được, cũng không thích luyện dược. Hắn cảm thấy mọi người đều đang cười chê hắn, cảm thấy cha hắn chậm trễ hắn, cảm thấy bản thân có thể học chức nghiệp kỹ năng khác, có lẽ có thể rực rỡ, nhưng hắn không biết bản thân sở trường là gì, kết quả cứ như thế sống mơ mơ màng màng.

Đóa hoa hiểu lòng người kia an ủi hắn, cổ vũ hắn, khiến cho Ong Thành thiếu kinh nghiệm nhanh chóng lạc vào vòng tay dịu dàng của mỹ nhân.

Nhưng khi đó hắn còn chưa biết hắn chỉ là một trong những lốp xe dự phòng mà đóa hoa kia chọn lựa.

Trong mấy cái lốp xe chỉ có hắn thành thật coi đóa hoa kia như bạn gái, muốn cùng người ta tiến tới, còn muốn kết hôn.

Sau đó hắn chọc phải nhân tình của người ta, Trệ Hiến, con trai nhỏ của Trệ Bàng nam tước.

Vốn đây là một việc tranh giành tình cảm rất thường thấy, nhưng ai ngờ đóa hoa kia lại có thân phận khác, Trệ Hiến nhìn trúng cô gái này không chỉ vì sắc đẹp, mà vì mẹ nàng để lại cho nàng một vật.

“Mẹ của Nội Lị từng là tư tế của một thôn thú nhân cổ xưa, ta không biết vì sao bà ấy lại rời thôn, Nội Lị không kể cho ta. Nàng chỉ nói, mẹ nàng nuôi nàng đến năm 13 tuổi thì qua đời, trước khi chết cho nàng thứ này, bảo nàng giấu trong cơ thể.”

“Chuyện mẹ nàng là tư tế, nàng không hề nói cho ai. Tiền bạc mẹ nàng để lại đủ để nàng lớn lên, nhưng một cô gái như nàng lại khó mà giữ được tài sản, nàng lại không biết nhìn người, vào năm 14 tuổi nàng thích một tên công tử bột, bị lừa tiền lừa sắc, còn bị uy hϊếp làm gái bán hoa, sau đó giới thiệu cho Trệ Hiến, khiến nàng bị Trệ Hiến dây dưa.”

Khi mẹ Ong nghe con trai kể tới đây, trong mắt dâng lên phẫn nộ, không nhịn được chen vào nói: “Cô ta lừa con! Cũng chỉ có con mới tin những lời bịa đặt của cô ta.”

“Ta đã hỏi thăm từ lâu, cô ta có một vị hôn phu, đã định trước từ khi mẹ cô ta còn sống. Gia đình vị hôn phu cũng đối xử với cô ta rất tốt, chỉ chờ thành niên là thành hôn. Nhưng nàng mơ ước cuộc sống quý tộc, trăm phương ngàn kế dây dưa với con trai nhỏ của Trệ Bàng nam tước. Nghe nói cô ta vốn là muốn dính vào con trai trưởng của người ta, nhưng người ta lại chướng mắt, nên cô ta mới lùi về dính vào Trệ Hiến!”

“Nhưng cô ta không ngờ Trệ Hiến chỉ coi cô ta như hàng đem đi xã giao, xem cô ta như món đồ chơi, cô ta khó chịu, muốn khiến Trệ Hiến ghen, nên mới tìm đàn ông lêu lổng. Cũng chỉ có ngươi mới ngốc như vậy, bị nàng lừa không biết phương hướng…”

“Được rồi. Nó đã học được bài học.” Ông Đông Đình đè tay của vợ lại, để nàng đừng nói thêm nữa.

Ong phu nhân khó chịu.

A Thành cúi đầu, không biết vì không muốn phản bác lại mẹ, hay là đang chửi thầm trong lòng.

Ông Đông Đình ngại ngùng nhìn về phía Thương Phi Phàm.

Thương Phi Phàm: “Trí nhớ của ta không tốt lắm, rất nhiều chuyện nghe xong là quên ngay.”

Ông Đông Đình thở dài, nhìn con trai: “Sau khi nó bỏ nhà đi, ta đã tìm người điều tra tỉ mỉ chuyện này, ít ra ta phải biết cô gái kia chết đi có liên quan gì với con trai ta không, và tại sao Trệ Bàng nam tước lại có thể rộng lượng để A Thành rời đi sau khi đã làm tổn thương con trai nhỏ của hắn. Nhưng giờ ta biết, hắn cũng chưa từng buông tha cho con trai ta.”

A Thành đột ngột ngẩng đầu, hoàn toàn không dám tin. Sau đó lại như hiểu ra gì đó, suy sụp gục đầu xuống.

Ong phu nhân gạt nước mắt.

Thương Phi Phàm: “Như vậy, A Thành bị người ta trộm hết của cải, thậm chí bị bọn cướp bắt làm nô ɭệ, là vì bị vị nam tước kia trả thù?”

Ông Đông Đình yên lặng một lúc: “Nếu không thì không có cách nào giải thích cho việc thương đội có thể thuận lợi chạy thoát, chỉ mình con trai ta bị bắt. Hơn nữa bọn cướp lại không gϊếŧ nó, cũng không bán nó đi, chỉ tra tấn nó như nô ɭệ.”

A Thành run lẩy bẩy.

Ong phu nhân đau lòng ôm con trai.

Thương Phi Phàm đau đầu, “Vậy hiện tại A Thành trở về, nam tước sẽ tìm hắn kiếm chuyện tiếp sao?”

Ông Đông Đình lắc đầu, “Trệ Bàng nam tước đã ra tay cho con trai một lần, sẽ không làm lần thứ hai. Huống chi…có lẽ mặt mũi của ta không tính là gì, nhưng sư phụ ta cũng có chút địa vị ở trong thành. Hai năm trước nam tước không công khai trả thù, chính là vì kiêng kị sư phụ ta. Nhưng mà,”

“Nhưng người mang A Thành về là ta đây, không chừng bây giờ đã vào danh sách đen của nam tước, đúng không?” Thương Phi Phàm rõ ràng.

Ông Đông Đình đầy xin lỗi: “Có lẽ hắn không ra tay với ngài ngay. Chỉ cần sau này ngài không đối đầu với hắn.”

“Hiểu rồi. Hiện tại trong mắt nam tước ta chỉ là râu ria.” Thương Phi Phàm sao cũng được mà cười.

Gia đình ba người họ Ong càng cảm thấy áy này với Thương Phi Phàm.

A Thành hiển nhiên cũng không ngờ quá khứ xui xẻo của mình còn liên lụy sâu như vậy, hắn muốn xin lỗi, lại bị Thương Phi Phàm giơ tay bảo ngừng.

“Nói tiếp câu chuyện khi nãy của ngươi đi. Thứ đen thui hình trụ này là cái gì? Có tác dụng gì? Con trai nam tước vì sao muốn có được nó?” Thương Phi Phàm hỏi.

Ông Đông Đình cướp lời: “Ta bổ sung một ít chuyện mà ta điều tra được trước đi. Đầu tiên, cô gái kia, Nội Lị, mang thai. Lúc kết giao với con trai ta thì đã mang thai rồi.”

A Thành đen mặt, hắn hoàn toàn không biết chuyện này.

Ông Đông Đình tiếp tục: “Thứ hai, Nội Lị muốn dựa vào đứa con gả cho Trệ Hiến, rất có khả năng vì để tăng lợi thế, mà nói với Trệ Hiến về thân phận tư tế của mẹ cô ấy. Định dùng việc mang huyết mạch tư tế thì đứa con sinh ra rất có khả năng thức tỉnh Thần huyết thiên phú, để nam tước đồng ý cho cô ấy gả vào phủ nam tước.”

“Nhưng Trệ Hiến hiển nhiên không phải người quan tâm chuyện này, hắn cũng tuyệt đối không kết hôn cùng một cô gái bán hoa. Vốn hắn định quăng gánh nặng này đi, thậm chí muốn tìm người xử lý cái thai trong bụng cô ấy. Không ngờ Nội Lị lại tự mình làm chuyện ngu ngốc, không biết nghe lời ai, sợ Trệ Hiến không chịu cưới mình, mình sẽ chưa chồng mà có con, nên định tìm người đổ vỏ.”

“Đối với việc này, Trệ Hiến đương nhiên vui vẻ. Đây là nguyên nhân khoảng thời gian con trai ta và Nội Lị vừa quen biết, không có bất kỳ ai nhắc nhở, gây trở ngại.”

A Thành… Dùng tay che kín mặt.

Ông Đông Đình không nhìn con trai: “Nhưng sau này tình hình lại có thay đổi. Rất có thể có liên quan đến việc Trệ Hiến điều tra thân phận tư tế của mẹ Nội Lị. Có thể là hắn không cố tình điều tra, nhưng có người bên cạnh hắn biết thân phận của mẹ Nội Lị, vì nịnh nọt, mà đi điều tra việc này.”

“Ta không biết họ điều tra được gì, nhưng Trệ Hiến đột nhiên đổi thái đội, muốn Nội Lị về phủ nam tước, còn nói muốn cưới cô ấy. Nhưng khi đó Nội Lị…”

Ông Đông Đình biểu tình rối rắm: “Tuy con ta có hơi ngu ngốc, nhưng lúc đó hắn thật lòng yêu Nội Lị, mà điều kiện nhà bọn ta cũng không tệ. Nội Lị có lẽ đã động lòng với con ta, dù sao ai mà không muốn được cưng chiều?”

“Chắc là Nội Lị đã từng chối Trệ Hiến, cũng nói rõ giữa bọn họ đã kết thúc, bảo Trệ Hiến đừng đến tìm cô ấy nữa. Vì thế, cô ấy còn muốn dùng thuốc bí mật bỏ cái thai đi.”

A Thành chảy nước mắt.

Ông Đông Đình nhẫn nhịn không nhìn con trai: “Trong lúc phá thai, Nội Lị bị xuất huyết quá nhiều mà qua đời. Ta không biết chuyện này có bàn tay của nam tước hay không, ta cũng không thể điều tra được. A Thành cho rằng cái chết của Nội Lị có liên quan với người ép buộc nàng là Trệ Hiến nên đi tìm Trệ Hiến quyết đấu.”

“A Thành giấu ta mua một vũ khí luyện kim bằng số tiền lớn, Trệ Hiến trọng mặt mũi, tiếp nhận khiêu chiến của A Thành. Cuối cùng Trệ Hiến bị thương. Thân là con trai nam tước, Trệ Hiến đương nhiên không nuốt nổi cục tức này, nên bắt đầu nhắm vào con trai ta khắp nơi, liên tục tìm người đánh nó, làm nhục nó. Đồng thời phía ta cũng bị ảnh hưởng một chút.”

“Lúc đó ta và phu nhân bị đủ loại chuyện làm sứt đầu mẻ trán, cũng không rảnh điều tra chuyện gì đã xảy ra, hơn nữa những lời đồn đại bên ngoài, biết A Thành thích một cô gái bán hoa, còn vì cô ta và đối đầu với con trai nam tước, nên mới oán trách A Thành.”

“Sau đó… A Thành bỏ nhà ra đi.”

Nói tới đây, Ông Đông Đình thở hắt ra: “Sau khi nó bỏ nhà đi vài ngày bọn ta mới phát hiện, bọn ta chỉ có mỗi một đứa con là A Thành, đương nhiên vừa hối hận vừa đau lòng. Lúc đó ta nhờ người tìm A Thành, cũng bắt đầu điều tra chuyện giữa bọn nhỏ. Lúc đó, sư phụ ta đã giúp đỡ rất nhiều. Ngoài ra, ta nghi ngờ Trệ Bàng nam tước. Đây là uy hϊếp cũng là cảnh cáo của hắn.”

“Thật xin lỗi! Con không biết… tất cả đều là do con!” A Thành quỳ xuống trước mặt ba mẹ, che mặt khóc huh u.

Rất nhiều chuyện hắn không hề biết, ví dụ như hắn không hề biết cha mẹ cũng bị Trệ Hiến trả thù.

Mà khi đó hắn chỉ lo oán trách cha mẹ không hiểu mình, không giúp mình, cảm thấy mất mặt, chỉ muốn đi khỏi Ma La Thành.

Ông Đông Đình chỉ xoa đầu con trai. Ông không trách hắn, giống như không hận Nội Lị, thậm chí cũng không hận Trệ Bàng nam tước và Trệ Hiến.

Không phải ông rộng lượng, mà là chỉ có thể buông tha.

A Thành khóc một lúc lâu, mới kể xong chuyện hắn có được khối màu đen.

Thì ra, sau khi Nội Lị phá thai bị xuất huyết, đã gọi người kêu A Thành tới, nhờ hắn lo hậu sự.

A Thành không biết Nội Lị uống thuốc phá thai, còn tưởng cô ấy bị Trệ Hiến đả thương, nên hận Trệ Hiến thấu xương, đợi sau khi Nội Lị chết sẽ đi tìm Trệ Hiến quyết đấu.

Trước khi chết, Nội Lị lấy khối đen khoảng ba centimet này từ cơ thể ra, cũng nói thân thế của mình cho A Thành.

“Ta không biết thứ này có tác dụng gì, Nội Lị chỉ nói nó liên quan đến truyền thừa của tư tế, và có khả năng thức tỉnh Thần huyết thiên phú.”

“Nhưng cô ấy cũng không biết cách sử dụng thứ này, cô ấy giấu thứ này trong người nhiều năm, cũng không thức tỉnh Thần huyết thiên phú. Nên chỉ xem như vật kỷ niệm để lại cho ta. Sau đó cô ấy còn nói, Trệ Hiến cũng muốn có nó, bảo ta đừng nói cho ai.”

A Thành lau nước mắt: “Ta để nó vào người hai năm cũng không thức tỉnh Thần huyết thiên phú, có lẽ nó không có duyên với ta. Hơn nữa ta cũng thừa nhận, bây giờ ta chỉ muốn cùng cha mẹ sống cho tốt.”

A Thành lại đưa tay ra, “Nếu ngài không cần, ta sẽ đem nó đến nhà đấu giá, gióng trống khua chiêng bán nó.”

Ông Đông Đình cũng rất ủng hộ cách làm của con trai, hắn không hề có tâm tham lam với thứ nghe bảo có khả năng thức tỉnh Thần huyết thiên phú này, thậm chí còn xem nó như phiền phức lớn.

Mẹ Ong cũng như vậy, cả nhà họ bây giờ chỉ muốn tránh khỏi mọi mối nguy.

Vốn, A Thành còn luyến tiếc với thứ này, xem nó như vật kỷ niệm người yêu để lại. Nhưng hắn cảm thấy bản thân không thể báo đáp được ân tình của Thương Phi Phàm, nghĩ thứ này có thể trợ giúp ân nhân thức tỉnh Thần huyết thiên phú, mới cắn răng đưa ra.

Nhưng bây giờ biết Nội Lị phần lớn là lợi dụng hắn, chứ không phải thật sự yêu hắn, hắn còn xem nó như vật kỷ niệm, thì sẽ cảm thấy năm đó mình vừa ngu vừa ngốc.

Chủ yếu là cuộc sống bị tra tấn hai năm qua, đã khiến cho tình yêu vốn nồng nàn càng ngày càng mờ nhạt, mỗi khi hắn bị ngược đãi, hắn không biết đã từng hối hận bao nhiêu lần….

Hắn vẫn luôn cảm thấy sự hối hận của bản thân tựa như sỉ nhục chính mình trong quá khứ đã vì tình yêu trả giá mọi thứ.

Bây giờ biết sự thật, giống như được giải thoát, thả lỏng.

Cô ấy chưa từng thật sự yêu ta, vậy ta cũng không yêu nàng, rất công bằng.