Chương 38
A Thành kích động, đứng ngồi không yên, luôn muốn tìm việc để làm. Từ hai hôm trước hắn đã bắt đầu thế này.
Thương Phi Phàm đang xem shop trò chơi. Hai tháng nay hắn nhận một ít nhiệm vụ nhỏ, đã làm từ nhiệm vụ 24 đến 50.
Hắn có thể cảm nhận được nỗ lực của hệ thống quang não, để khiến lữ trình của hắn không quá nhàm chán, vì để hắn không bỏ game, mà cẩn thận phát nhiệm vụ cho hắn.
Hắn cũng phải thừa nhận, nhờ những nhiệm vụ nhỏ và điểm cống hiến đó, mới khiến hắn ngày nào cũng đúng giờ online.
Đương nhiên, lợi ích trò chơi mang đến cũng không ít, hơn nữa càng ngày càng rõ. Đây mới là nguyên nhân chính khiến hắn chấm công đều đặn mà online.
Hiện tại nghiên cứu viên phụ trách phân tích số liệu thân thể hắn vẫn là tiến sĩ Trương, nhưng tổ phụ trách lại có thêm vài người có quyền.
Phía quốc gia đã càng ngày càng xem trọng trò chơi này, ngoài hắn, bên kia lại tìm thêm vài người đồng ý tham gia nghiên cứu trò chơi, cũng đang tranh thủ tìm suất tham gia trò chơi.
Hai tháng nay, người chơi trong game cũng phát triển nhảy vọt, doanh địa người chơi đã từ số 1 lên đến số 5.
Nhóm người chơi đầu tiên phần lớn đã lên tới cấp 10.
Người chơi có thể kích hoạt thần huyết thiên phú và kỹ năng chức nghiệp ngày càng nhiều.
Người chơi mua gói ngôn ngữ…Tuy là đắt, nhưng hầu như chỉ cần người chơi có 50 bạc thì đều mua, bởi vì càng ngày họ càng phải tiếp xúc với thú nhân bản địa nhiều hơn.
Khu vực xung quanh Thiên tàn cốc đã có lời đồn về thiên tàn quân.
Lời đồn này còn chưa truyền đến tai của lĩnh chủ chân chính, nhưng cũng sẽ không quá lâu.
Thương Phi Phàm tuy không tiếp xúc trực tiếp với người chơi nhiều lắm, nhưng hắn có Phục Hướng Quân liên tục giao lưu tin tức, bên kia xảy ra chuyện lớn chuyện nhỏ gì, hắn đều rõ ràng.
Nhà phát hành vừa mở đợt xin tài khoản lần thứ tư, đó cũng là lần được duyệt nhiều tài khoản nhất, gần 3000 suất.
Nghe nói cuổi tháng này sắp thêm nhóm thứ 5, gần 8000 tài khoản.
Thế giới trò chơi sắp náo nhiệt hơn rồi. Thương Phi Phàm thầm nghĩ.
Phát triển của người chơi doanh địa bên kia tạm thời còn chưa ảnh hưởng đến hắn, Thương Phi Phàm liền thành hệ người chơi ngắm cảnh, hai tháng đi nghìn dặm đường.
Hệ thống sổ tay hình như không hề phát hiện một người chơi đơn độc rời khỏi doanh địa người chơi xa như vậy, có lẽ là nhờ có hệ thống quang não yểm hộ.
Nói lại, hệ thống quang não tuyên bố nhiệm vụ đều không có nhiều điểm thưởng lắm, nhưng gần đây hắn cũng không có gì muốn mua, cứ thế tích lũy điểm thưởng.
Cộng thêm điểm được khi mở rộng bản đồ, hiện giờ hắn đã có gần 53 điểm cống hiến.
Ban đầu Thương Phi Phàm muốn tích điểm mua không gian trữ vật, nhưng bây giờ hắn đã có quảng trường tượng đá, nên đổi mục tiêu. Hắn muốn mở chức nghiệp luyện kim, sơ cấp luyện kim sư chỉ cần 100 điểm.
Đương nhiên, nếu có thể gặp một vị đại sư luyện kim đồng ý thu hắn làm đồ đệ là tốt nhất. Số điểm cống hiến này có thể tiết kiệm lại.
Nhưng hắn cũng phải chuẩn bị chu toàn, nếu vẫn không gặp luyện kim sư đồng ý thu hắn làm đồ đệ thì sao bây giờ?
Trên thực tế, đến giờ hắn còn chưa gặp được luyện kim sư chân chính nào.
Mà lúc này hắn đã nếm được lợi ích của việc mở kỹ năng chức nghiệp, nếu hắn đã có 100 điểm cống hiến, hắn tuyệt đối sẽ không hề do dự mở chức nghiệp luyện kim sư.
“Ngài Hosier, hôm nay, hôm nay chúng ta vào thành sao? Có cần nghỉ ngơi ở thôn xóm gần đây một ngày không?” A Thành lắp bắp nói.
Thương Phi Phàm nhìn hắn lắc đầu: “Đã tới cửa rồi, đương nhiên phải vào thành tìm nơi nghỉ ngơi, hơn nữa, ngươi không muốn về nhà sớm một chút sao?”
Hắn thật sự muốn nhanh chóng quăng con hàng này đi, sau đó nhận lấy khen thưởng.
A Thành xấu hổ cười cười.
Thương Phi Phàm hiểu, đây là cận hương tình khϊếp, đã thế còn không phải áo gấm về làng.
Nếu bây giờ A Thành nói với hắn “Đừng vào Ma La Thành, chúng ta đi nơi khác đi” thì hắn cũng không thấy kỳ lạ.
Nhưng A Thành đã ở ổ cướp làm nô ɭệ hai năm đã trở thành người nhát gan hơn nhiều, hắn đã không còn dũng khí và mong chờ vô hạn với thế giới bên ngoài Ma La Thành như trước khi đi nữa.
Hắn cảm thấy về nhà như thế rất mất mặt, lại cảm thấy an tâm khi sắp được sống cuộc sống thực sự bình tĩnh an toàn mà giàu có.
Đến khi A Thành nhìn lén hắn lần thứ n, Thương Phi Phàm mở miệng: “Có thể nói thật với người nhà ngươi, nhưng người ngoài thì không cần. Cứ nói mấy năm nay ngươi du học bên ngoài, làm công ở các thương đội, lúc đó được một đầu bếp ưu ái, đi theo học chút tay nghề. Hiện tại nhớ nhà, cũng nhớ thân nhân, muốn về chăm sóc cha mẹ, nên quyết định về nhà mở nhà hàng nhỏ sống qua ngày.”
A Thành cảm động đến đỏ mắt, hắn tuy học được làm việc vặt trong nhà bếp của bọn cướp, nhưng không hề học trộm được tay nghề chân chính. Ngược lại là nhờ hai tháng này theo Thương Phi Phàm, mới học được không ít cách làm đồ ăn ngon.
Hắn lén lút định sau khi về nhà sẽ mở nhà hàng nhỏ, hắn không muốn tiếp tục ăn bám cha mẹ, nhưng hắn thực sự không có thiên phú với luyện dược.
Nhưng học trộm luôn không tốt, huống chi Thương Phi Phàm còn là ân nhân cứu mạng của hắn. Không ngờ vị ân nhân này lại chủ động đề nghị hắn mở quán ăn, còn tìm sẵn lý do cho hai năm mất tích của hắn.
Thương Phi Phàm thấy A Thành run run môi, như là muốn nhào tới ôm hắn khóc lớn, lập tức chỉ về phía Ma La Thành: “Chúng ta chuẩn bị vào thành rồi, ngươi mau thay quần áo và trang bị đã mua đi.”
Người đẹp vì lụa lúa tốt vì phân. Hai năm không về, về lại như ăn mày, chỉ cần những lời đồn vớ vẩn là đủ để đè chết thanh niên này.
Thương Phi Phàm có nhiều kinh nghiệm, sớm chuẩn bị sẵn 3 bộ trang phục, ngay cả Tranh Gia cũng được trang điểm mới tinh.
Sau khi cẩn thận rửa mặt chải đầu gọn gàng, A Thành thoạt nhìn bình tĩnh hơn vừa rồi không ít. Hắn cũng không nói cảm ơn Thương Phi Phàm, mà định sau khi về nhà nhờ cha mẹ báo đáp ân nhân cứu mạng, còn tình nguyện cứu vãn mặt mũi của hắn này, hơn nữa…
A Thành nhấn nhấn bụng mình, quyết định làm theo trái tim mách bảo.
A Ngốc cũng thay trang phục mới. Nó không thể biến thành hình người, các thú nhân cũng không có thói quen mặc quần áo trong hình thú, nhưng có thể thêm một vài trang bị phòng hộ và công kích.
Thương Phi Phàm đã nhờ người ở thảo dược thôn chế tạo ba bộ áo giáp gia phòng thân, sau đó hắn còn thêm một số linh kiện nhỏ trên đồ của mình và A Ngốc.
A Ngốc cực kỳ thích bộ áo giáp nhỏ này, sau khi mặc vào cảm thấy mình cực kỳ uy phong, đứng ở nơi cao nhất của hành lý, ngẩng đầu ưỡn ngực nhìn xung quanh.
Một vài thú nhân ở trên đường nhìn thấy nhóc con đầu vuông này, đều mỉm cười với nó, đứa nhóc này vừa xấu vừa đáng yêu, vẻ mặt ngốc nghếch, lại được người nhà cho ăn mặc lanh lợi, còn tròn vô lông xù, vừa nhìn là biết được người nhà yêu thương.
Đúng, A Ngốc đã béo một vòng lớn, bụng nhỏ đã phình ra, lông tóc cũng dài, bây giờ đã có cảm giác béo tròn lông lá của nhóc con.
Đến gần Ma La Thành, người tới người đi tấp nập.
Cửa thành mở rộng, tuy có thủ vệ, lại không có đồ chắn đường, tùy ý người đi đường và thương đội ra vào.
Thương Phi Phàm thấy việc này, cảm thấy thành chủ tòa thành này rất thông minh.
Một chút thuế vào cửa, sao có thể bì được hiệu ứng mà lưu lượng khách lớn như thế mang lại.
Đương nhiên, người nhiều cũng khiến cho việc bảo đảm an toàn gia tăng rất nhiều áp lực.
Thu phí vào thành ngoài tăng thu nhập cho thành chủ, chức năng quan trọng không kém đó là giúp thành vệ quân quan sát và tìm ra những phần tử không quá yên ổn, hoặc không cho họ vào thành, hoặc đánh dấu chú ý trọng điểm.
Như vậy, thành chủ tòa thành này sẽ giải quyết vấn đề an toàn trong thành thế nào đây?
Ngồi trên lưng Tranh Gia, cứ thế vào thành Thương Phi Phàm rất nhanh phát hiện đáp án.
Đầu tiên, những thành về dáng người cao lớn bên ngoài cũng không phải làm dáng, ánh mắt họ cực kỳ sắc bén, khứu giác chỉ sợ cũng nhanh nhạy cực kỳ, họ cảnh giác nhìn chằm chằm mỗi người ra vào cửa thành.
Sau đó, cửa thành có dán bảng thông báo, bên trên dán hình ảnh của các loại thông báo và tội phạm truy nã.
Thương Phi Phàm còn nhìn thấy một ít sâu bò quanh cửa thành, ban đầu hắn còn thấy lạ sao cửa thành lại có nhiều sâu như vậy, lại còn không bị gϊếŧ chết, cũng may hắn kịp thời quan sát những con sâu này tựa như ong mật, có tổ và rương gỗ ở cửa thành.
Hơn nữa thân hình của bọn nó cũng giống ong mật, những con sâu nhỏ hơn ong mật một chút thì thích bay quanh những xe vận tải và thùng xe đóng lại. Mà chủ nhân của những xe này thấy bọn nó chui vào xe cũng xem như không nhìn thấy.
Thương Phi Phàm đoán những con sâu này cũng có trọng trách giống thành vệ quân.
Lời giới thiệu của A Thành cũng chứng thực chuyện này. Những con sâu này còn có một cái tên, gọi là “Cảnh vệ trùng”, rất mẫn cảm với mùi máu tươi và một số mùi của vật phẩm đặc biệt, được trị an đội và phòng cảnh vệ cố ý nuôi dưỡng.
Sau khi vào thành, đội tuần tra hầu như liên tục tuần tra khắp các đường phố lớn nhỏ, các góc đường khá phồn hoa đều có đồn canh gác.
Những thú nhân phụ trách trị an cũng không phải làm bộ. Họ vừa vào thành đã thấy một đội trị an vừa thổi còi vừa bảo người qua đường tránh đường.
Người đi đường và xe cộ trên đường đều đã quen, còn có người huýt sáo về hướng nào đó.
Thương Phi Phàm ngẩng đầu liền thấy một thú nhân đang nhanh nhẹn bò trên ban công một tòa nhà. Mà hai đầu phố lại có hai đội trị an cùng chạy đến, những binh lính này thân thủ mạnh mẽ, leo trèo chạy nhảy còn linh hoạt hơn so với thú nhân đang bị truy đuổi.
Hai lính trị an nhanh chóng xông vào nhà lầu, rất nhanh đã chế phục thú nhân kia, dùng dây thừng buộc tứ chi áp giải ra ngoài.
Tiếng ủng hộ và vỗ tay vang lên.
Lính trị an lạnh lùng nhét thú nhân bị bắt vào xe chở tù, nhanh chóng rời khỏi.
“Nhà ta ở phố thứ 5. Tiếp tục đi về phía trước, qua chợ dược tề, rẽ về phía đông, nơi đó có rất nhiều nhà phố, rất nhiều luyện dược học đồ đều sống ở bên này.”
A Thành nhìn đường phố vừa quen thuộc vừa xa lạ, tâm trạng phức tạp.
“Giữa các luyện dược sư rất coi trọng tư lịch, chỉ cần thăng cấp từ học đồ lên luyện dược sư chính thức, đều sẽ dọn khỏi phố 5, chuyển đến phố ba, nơi luyện dược sư thích ở. Nhưng phố ba cũng chỉ là chỗ ở của những luyện dược sư bình thường, luyện dược đại sư chân chính chỉ ở phố đầu tiên. Thành chủ và một ít đại quý tộc lại chỉ có thể ở phố thứ hai.”
“Phố thứ tư là một vài quý tộc bình thường và đại thương nhân. Phố thứ sáu là chợ dược tề. Phố 7 là khu thương nghiệp, cũng là nơi phồn hoa nhất Ma La Thành. Phố 8 là khu xưởng, những người có tay nghề đa số đều ở đây. Phố 9 và 10 là những thành dân bình thường. Còn phố 11 là khu dân nghèo….”
Thương Phi Phàm tai thì nghe A Thành giới thiệu Ma La Thành, mắt thì quan sát tòa thành này.
Lúc đi qua chợ dược tề, Thương Phi Phàm đột nhiên ra lệnh cho Tranh Gia dừng lại.
A Thanh hoảng sợ. Sao thế, chuyện gì đã xảy ra?
A Ngốc cũng ngẩng đầu nhìn lão Thương.
Thương Phi Phàm nhìn chằm chằm một tòa nhà trong chợ dược tề, vừa rồi hình như hắn đã nhìn thấy Hổ Bất Soái?
Sao Hổ Bất Soái lại ở đây?
Cậu ấy tới mua dược tề sao?
Thương Phi Phàm không ngờ lại trùng hợp như vậy, hắn cho rằng phải đợi hắn rời khỏi Ma La Thành, rồi đi mười ngày nửa tháng nữa tới Mạc Ước sơn cốc trấn mới có thể gặp lại thú nhân trẻ tuổi mà hắn hơi hơi thương nhớ này.
Thương Phi Phàm không muốn bỏ lỡ Hổ Bất Soái, hắn trực tiếp bảo Tranh Gia đi vào chợ dược tề.
Tòa nhà mà thú nhân trẻ tuổi hư hư thực thực là Hổ Bất Soái kia có treo biển bán dược tề bên ngoài.
“Chúc một ngày tốt lành, thưa ngài, ngài muốn mua dược tề sao? Cửa hàng chúng ta vừa nhập một số dược tề trị ngoại thương mà Da Hàn dược sư mới luyện chế, hiểu quả cực tốt, giá cả cũng hợp lý hơn những nơi khác. Ngài muốn vào xem không?” Tiểu nhị của cửa hàng nhiệt tình mời khách.
Thương Phi Phàm thấy tên của dược tề sư có hơi quen tai, sau khi nghe tiểu nhị nhắc đến dược trị ngoại thương, mới nhớ đến, hắn đã từng thu được một số bình dược có tên của vị trung cấp luyện dược học đồ này ở trong nhà kho của bọn cướp.
Thật là có duyên.
Thương Phi Phàm ôm A Ngốc nhảy xuống khỏi lưng Tranh Gia, A Thành cũng nhảy xuống theo.
Tranh Gia không cần quan tâm, nó sẽ tự chăm sóc bản thân, chợ dược tề này có khu nghỉ nghơi chuyên dụng cho cự trùng tọa kỵ, có sẵn thức ăn và nước miễn phí cho cự trùng. Trong thành có rất nhiều cự trùng tọa kỵ, bọn chúng cũng đã quen sinh hoạt với các thú nhân.
A Thành cho rằng Thương Phi Phàm muốn mua dược tề, đang muốn nói hắn không cần mua, y có thể bảo phụ thân miễn phí đưa cho. Nếu phụ thân không có, y cũng có thể nhờ phụ thân giúp đỡ thu mua với giá rẻ hơn.
Nhưng Thương Phi Phàm đã ôm A Ngốc vào cửa hàng. A Thành đành phải đi vào theo.
Trong cửa hàng, một bóng dáng quen thuộc đứng trước quầy hàng, đang thương lượng với một người giống như chủ cửa hàng.
Đúng là cậu ấy!
“Hi~.” Thương Phi Phàm cẩn thận không gọi tên Hổ Bất Soái, mà là đi đến gần cậu, nhẹ nhàng chào hỏi.
Hổ Bất Soái quay đầu, trên mặt là kinh ngạc: “Là ngươi? Ngươi….”
Ngươi thật sự còn sống?
Lúc đó đã xảy ra chuyện gì?
Sao bây giờ thoạt nhìn ngươi giống như không sao cả?
Còn có, sao ngươi lại xuất hiện ở đây?
Hổ Bất Soái có quá nhiều điêu muốn hỏi, nhưng hiển nhiên, nơi này không phải nơi để nói chuyện.
Thương Phi Phàm cười tươi hơn, hắn phát hiện hắn thật sự thích Npc này, hai tháng nay không gặp thì thấy cũng bình thường, nhưng đến khi nhìn thấy người, niềm vui từ tận đáy lòng dâng trào, thậm chí khiến hắn muốn ôm thú nhân trẻ tuổi này.
Thương Phi Phàm nhịn xúc động, chớp chớp mắt với Hổ Bất Soái, đang định mở miệng, ngoài cửa lại đột nhiên có tiếng ồn ào.
Phần lớn thú nhân đang chạy về một hướng, còn có người hô lớn: “Khu nghỉ ngơi của cự trùng xảy ra chuyện, có vài cự trùng đã bị độc chết!”