Chương 37
Bận cả ngày, trò chơi đã cập nhật xong từ lâu.
Phục Hướng Quân bởi vì đã hẹn với người khác nên vừa cập nhật xong đã mang mũ giáp online trước.
Thương Phi Phàm không vội, tính thời gian buổi sáng ở bên kia…. Hắn cảm thấy trong thế giới trò chơi có người đang gọi hắn.
Nhất định là ảo giác!
Thương Phi Phàm vừa online đã nghe thấy A Ngốc đang gọi hắn.
“Baba? Baba!”
“Tỉnh rồi, không phải đã nói với ngươi ta ngủ khá sâu sao.” Thương Phi Phàm ngồi dậy xoa đầu nhóc con.
Nhóc con đã chạy ngược chạy xuôi với hắn một thời gian, trên đường cũng bị hoảng sợ không ít, nhưng lương thực của họ đầy đủ, trên đường không sợ thiếu thức ăn, nhóc con cũng được nuôi mập lên ít thịt.
A Thành cũng ngồi dậy ở bên kia.
Ba người họ đang ngủ trong lều trại mà Thương Phi Phàm tìm người chơi ở doanh địa chế tạo.
Đợi ba người ra khỏi lều, bên ngoài đã có không ít thú nhân đang làm việc.
Có người đang nấu đồ ăn sáng, có người dọn dẹp lều trại, có người cho tọa kỵ ăn…
Mặt trời lộ ra một nửa ở chân trời, ánh bình minh rực đỏ.
“Mây hồng buổi sớm chớ vội ra ngoài, ráng đỏ chiều tà, yên tâm muôn dặm.” Thương Phi Phàm lẩm bẩm.
A Ngốc ngước cổ nhìn hắn, tựa như đang hỏi: “Baba ngươi đang nói gì vậy.”
Thương Phi Phàm: “Ý ta là hôm nay có khả năng sẽ mưa, lát nữa chúng ta phải dựng lều tránh mưa trên lưng Tranh Gia.”
Trước khi dựng lều, bọn họ phải làm bữa sáng trước.
Mọi người đều ăn cơm riêng, trừ khi trả tiền cho thương đội.
Thương Phi Phàm lôi chảo sắt và muỗng sắt hắn tự chế tạo ra, lại làm bộ lấy bột mì từ trong túi ra.
Bột mì này chính là bột màu xám hắn tìm thấy ở nhà kho của bọn cướp.
Lúc đầu hắn không biết đó là gì, hơn nữa có hơi tanh, nên không động vào.
Sau khi gặp thương đội, hắn lấy danh nghĩa trao đổi, lấy bột xám ra, mới biết bột này lại là bột trùng.
Đừng nghe bột trùng đáng sợ, nhưng ở thế giới thú nhân, đây là loại lương thực rất phổ biến.
Nguyên liệu là các loại côn trùng ăn được, sau khi phơi nắng, nghiền thành bột sẽ được trộn với một loại bột trái cây, phối hợp thành hỗn hợp khá dinh dưỡng, số lượng lại lớn.
Thậm chí rất nhiều chủng tộc thú nhân đặc biệt có thể không ăn bột mì, nhưng nhất thiết phải ăn bột trùng.
Ngoài nó ra, còn có một loại bột xương, cũng là một trong những loại lương thực thường thấy của thú nhân.
Thương Phi Phàm dùng bột trùng đổi một ít hương liệu và gia vị với thương đội.
Có các loại gia vị và hương liệu đa dạng, Thương Phi Phàm làm bánh bột trùng rất được hoan nghênh, vị khi ăn không quá tinh tế, bên trong còn có cảm giác sạn sạn, nhưng trong mặn có ngọt, lại có một ít vị tươi của tôm, càng nhai ngon hơn.
Không những A Ngốc và A Thành thích ăn, người của thương đội nghe thấy mùi hương cũng sẽ mang thức ăn của mình đến đổi với lão Thương.
A Thành vì không để hai cha con lão Thương ghét bỏ bản thân ăn nhờ ở đậu, hắn thầu hết mọi việc rửa ráy dọn dẹp. Hắn làm việc trong nhà bếp của bọn cướp hai năm, những việc đơn giản này hắn làm vừa nhanh vừa gọn.
Thương Phi Phàm nhân lúc mọi người ăn sáng, quang minh chính đại lấy sổ tay ra.
Lần cập nhật này có rất nhiều thứ, nhưng tăng thêm chức năng rà quét bản đồ, có thể biểu hiện điểm xanh của người chơi và điểm đỏ của kẻ thù trong phạm vi nhất định.
Ngoài ra trên bản đồ còn có thêm chức năng tìm thảo dược, khoáng vật và các tài liệu tự nhiên.
Chỉ là muốn mở chức năng này, người chơi phải mở kỹ năng chức nghiệp liên quan trước.
Ngoài ra, còn tăng thêm gói ngôn ngữ, lần này người chơi không cần tiếp tục vất vả học tập ngôn ngữ thú nhân, mà chỉ cần lên tới cấp mười là có thể mua gói ngôn ngữ, là có thể nghe nói đọc viết ngôn ngữ thông dụng của địa phương.
Chỉ là giá cả khá đắt, tới 50 bạc. Chẳng qua sẽ có rất nhiều người muốn mua, dù sao cũng không có mấy người đủ kiên nhẫn và sức lực đi học ngoại ngữ, lại còn là loại ngôn ngữ không thể sử dụng trong thê giới thực.
Mà thứ thay đổi lớn nhất của lần cập nhật này là có thể thay đổi ngoại hình của sổ tay, vì rất nhiều người chơi phản ánh việc bất tiện khi mang theo sổ tay, cực lực yêu cầu đổi thành đồng hồ hoặc những hình thức khác tiện dụng hơn.
Vì thế lần cập nhật này, sổ tay đã có thêm hình thái thứ hai và thứ ba.
Hình thái thứ hai là vòng tay da mà người chơi muốn nhất.
Hình thái thứ ba là hình thái ẩn hình. Hình thức này không miễn phí, phải nộp 100 bạc mới được mở.
Không ít người chơi vì thế mà không tiếc tiêu 1 đồng đạt thù lên kênh thế giới mắng nhà phát hành hút máu.
Còn có người chơi dò hỏi về ba lô không gian và shop trò chơi lúc nào mới mở.
Nhà phát hành chỉ tỏ vẻ họ đang nỗ lực làm việc, tương lai sẽ thêm nhiều nội dung phong phú hơn, mong các người chơi kiên nhẫn chờ mong.
Thương Phi Phàm còn xem số liệu bản thân trên hệ thống sổ tay.
Số liệu cá nhân của hai hệ thống đã khác biệt rõ ràng.
Thương Phi Phàm còn chú ý, hệ thống sổ tay không có giá trị tinh thần lực, chỉ có tinh lực. Cũng không có giá trị may mắn.
Mà cả hai hệ thống đều không có giá trị hảo cảm mà trò chơi thường có.
Thương Phi Phàm chắc chắn sẽ không bỏ 100 bạc cho hệ thống sổ tay để mua hình thức ẩn nấp, hắn cướp được một ít của cải ở ổ cướp, nhưng không nhiều lắm. Bọn cướp chắc chắn có nơi cất tiền khác, ví dụ như hang ổ của chúng.
Vậy chỉ có thể mang trên cổ tay thôi.
Leng keng.
[Hệ thống giúp ngài giải quyết. Có chọn dung hợp hệ thống hay không? Chú thích: Nếu chọn dung hợp, hệ thống sổ tay sẽ biến mất.]
Thương Phi Phàm: Hệ thống quang não huynh à, ngài càng ngày càng không thèm che giấu việc không thích hệ thống sổ tay đúng không. Nói dung hợp, thật ra là cắn nuốt phải không?”
“Bên kia có thể phát hiện không?” Thương Phi Phàm hỏi hàm hồ.
Hệ thống quang não giữ nguyên thiết lập lạnh lùng không thèm trả lời câu hỏi của người chơi.
Thương Phi Phàm đoán nó rất tự tin, bởi vì nếu hành vì cắn nuốt của nó sẽ bị bên kia phát hiện, thì nó cũng sẽ không đưa ra đề nghị như vậy.
Lại nghĩ đến lúc cần thiết nó có thể bắt chước hệ thống sổ tay, Thương Phi Phàm cuối cùng: “Đồng ý dung hợp.”
[Cảm ơn ngài tin tưởng. Hệ thống dung hợp bắt đầu, trong quá trình dung hợp, cửa hàng trò chơi và chức năng bản đồ tạm thời không thể sử dụng, những chức năng khác vẫn hoạt động bình thường.]
Trong tầm nhìn mắt phải của Thương Phi Phàm xuất hiện một thanh tiến độ, thoạt nhìn khá chậm rãi.
Thương Phi Phàm ẩn thanh tiến độ này, thuận tiện mở la bàn tầm bảo ra xem.
La bàn vẫn không bị gì ảnh hưởng. Mũi tên chỉ thẳng về phía đông bắc.
Lúc ở ổ cướp, mũi tên đỏ này còn quay tới quay lui, nhưng tìm kiếm hoặc bị ảnh hưởng bởi thứ gì đó.
Cho đến khi bọn họ ra khỏi khu vực khe nứt, mũi tên mới cho ra phương hướng chính xác.
Cũng may phía đông bắc trùng hợp là hướng đi về Ma La Thành.
Nếu la bàn tầm bảo chỉ về phía khác, hắn cũng không định đổi mục tiêu.
Với hắn mà nói, tìm bộ phận thiếu hụt của bức tượng chỉ là nhân tiện, cho dù nó là nhiệm vụ chủ tuyến đi nữa.
Ăn sáng xong, Thương Phi Phàm bắt đầu dựng lều trên lưng Tranh Gia.
Thương đội giàu kinh nghiệm cũng vội vàng dùng vải che mưa che chắn hàng hóa không thể gặp nước.
Những thú nhân không biết xem thời tiết khác thấy thương đội bắt đầu che mưa, nếu có thể cũng bắt đầu che chắn cho hàng hóa và người.
A Thành dọn dẹp xong nồi chén thì đến trợ giúp.
Hắn phát hiện Thương Phi Phàm lôi ra một vài tài liệu hình như vốn không có trong hành lý của bọn họ, ví dụ như mấy cây gậy thẳng dài.
Nhưng hắn không nói gi cả, làm bộ như không biết gì hết.
A Thành không giống thú nhân bình thường, hắn lớn lên ở Ma La Thành giàu có từ nhỏ, đương nhiên biết trên đời có công cụ trữ vật thần kỳ, có thể dùng vẻ ngoài nho nhỏ mà chứa được rất nhiều thứ.
Chẳng qua công cụ trữ vật không gian cực kỳ quý giá, ngay cả người cha thân là luyện dược học đồ của hắn cũng chỉ có thể ngước nhìn hâm mộ.
Việc này khiến A Thành có rất nhiều suy đoán về thân phận của Thương Phi Phàm, cũng khiến hắn càng kính sợ Thương Phi Phàm hơn.
Lão Thương tay chân nhanh nhẹn, chưa đến nửa tiếng đã dựng một cái lều hình chim én nho nhỏ trên lưng Tranh Gia.
Lều tránh mưa này không quá nặng, không tạo thành gánh nặng cho Tranh Gia, chỉ là khi cố định có chút phiền phức. Tranh Gia không thích có đồ cố định ở tứ chi, Thương Phi Phàm vừa hỏi ý kiến nó vừa tìm chỗ cứng rắn mà không ảnh hưởng tới nó để cố định dây thừng.
A Ngốc rất thích cái lều tránh mưa này, cái này khiến nó có cảm giác an toàn khi ở trên lưng Tranh Gia. Nếu baba chịu ôm nó, chứ không phải nhét nó vào túi lưới thì càng tốt.
Người dẫn đầu thương đội thổi còi, đội ngũ tiếp tục lên đường.
Quả nhiên, mặt trời vừa ra không bao lâu đã bị mây mù che mất. Đến gần giữa trưa, không trung xuất hiện mây xám khá dày đặc.
Giữa trưa không dừng nấu cơm, chỉ đơn giản nghỉ ngơi một chút và ăn lương khô.
Buổi chiều bắt đầu mưa.
Ngoại trừ thời tiết không đẹp lắm, cả đường cũng coi như bình an vô sự, gần chạng vạng, thương đội đến một thôn trang nhỏ, buổi tối mọi người có thể nghỉ ngơi ở đây một đêm.
Đây cũng là thôn đầu tiên họ nghỉ chân từ lúc lên đường.
Thương Phi Phàm và lão đội phó của thương đội quan hệ khá tốt, biết được từ ông rằng, lúc trước không phải không có nơi tụ tập của thú nhân, nhưng bọn họ đã từng bị thiệt ở đó, nên có ác cảm với những thôn xóm này, chỉ có thể tránh những thôn đó ra.
Thương Phi Phàm nhớ những tin tức này.
Đêm đó, trước khi Thương Phi Phàm offline.
[Hệ thống hoàn thành dung hợp. Sau này hệ thống sổ tay cập nhật, hệ thống quang não cũng sẽ đồng bộ và dung hợp, ngài sẽ không mất đi bất cứ công năng mới nào.]
Thương Phi Phàm mỉm cười. Sao hắn lại có cảm giác hệ thống quang não đang bòn rút hệ thống sổ tay nhỉ?
Hai hệ thống dung hợp, thoạt nhìn không có thay đổi gì đặc biệt.
Chỉ có tầm nhìn mắt phải và chức năng bản đồ kết hợp, thế mà lại có thể mở ra chức năng tìm khoáng vật.
Mà có thể mở chức năng tìm khoáng vật, lại liên quan đến chức nghiệp thợ rèn lúc trước.
Chức năng này hiển nhiên cực kỳ thực dụng, nếu có thể tìm được một mỏ khoáng sản vô chủ, hắn chiếm lấy là có thể thành ông chủ quặng mỏ.
Nhưng… thú nhân lớn tuổi của thương đội nói với hắn, những mảnh đất đó đều có chủ.
Chủ nhân đứng đầu chính là quốc vương Hổ quốc.
Theo lý thuyết, chỉ cần nằm trong phạm vi quốc gia, đất đai và các tài nguyên khoáng sản vân vân đều thuộc về quốc vương Hổ quốc.
Chủ nhân thứ hai là người sở hữu thực tế của đất đai.
Trên danh nghĩa, đúng là Hổ Vương là quốc vương, nhưng Hổ quốc thực hành chính sách phân phong, nói cách khác, trong một quốc gia có rất nhiều lĩnh chủ, những lĩnh chủ này có quyền lợi thực tế ở lãnh địa của bản thân, bọn họ chỉ cần nộp thuế cho quốc vương.
Còn có chủ nhân thứ ba.
Lĩnh chủ cũng phân chia mạnh yếu, có những lĩnh chủ khá yếu sẽ bị những người không phải lĩnh chủ chiếm lĩnh.
Những người chiếm hữu này tuy không có danh nghĩa, nhưng muốn đoạt thức ăn trong miệng họ, cũng không khác gì khai chiến với lĩnh chủ trên danh nghĩa cả.
Ví dụ như khu vực từ khe nứt tới Thiên tàn cốc kia, một mảnh đất đai lớn như vậy sao có thể vô chủ được?
Nhưng vì bên kia có quá nhiều truyền thuyết kỳ quái, lĩnh chủ địa phương không chịu đến đó ở, nên biến thành vùng không cai quản, chỉ phái quân đội và quan thu thuế đến thu thuế khi tới kỳ, dẫn đến các thú nhân trên mảnh đất này tự do sinh trưởng, chiếm đất liền dám nói bản thân là chủ nhân.
Nhưng đó là trong tình huống không phát hiện vật phẩm giá trị cao trên thổ địa.
Nếu phát hiện khoáng sản, cho dù bên kia vừa kỳ quái vừa nguy hiểm, thì lĩnh chủ chân chính cũng sẽ phái binh lính đến kiếm một phần, thuận tiện xử lý ăn trộm chiếm khoáng sản.
Vẫn là khá có lời. Thương Phi Phàm thầm nghĩ. Đây đại khái cũng là nguyên nhân mà đại bản doanh của người chơi được xây ở đó.
Một ngày lại một ngày, hành trình vừa nguy hiểm vừa nhàm chán, chủ yếu là mệt mỏi.
Cho dù là người phái ngắm cảnh, cũng không thể đi hoài đi mãi mà không có internet kí©h thí©ɧ, sẽ phát điên.
Thương Phi Phàm rất nhiều lần hỏi hệ thống có chức năng afk không, hắn thật sự không muốn đi từng ngày như vậy.
Thương Phi Phàm nhàm chán, dứt khoát cắm một lá cờ trên lưng Tranh Gia, quảng cáo tiệm sửa chữa.
Không ngờ thực sự có người của thương đội đến tìm hắn sửa đồ.
Đi qua các thôn trấn cũng giúp hắn làm không ít đơn hàng.
Càng khiến hắn dở khóc dở cười hơn là, hắn gặp một thôn xóm chuyên gieo trồng dược thảo, thú nhân trong thôn chuyên giao trồng và xử lý dược thảo, nhưng lại không có thiên phú trong phương diện máy móc.
Vì khoảng cách với thành trấn khá xa xôi, đồ dùng hỏng của họ chất đống không ít, chỉ chờ gặp thương đội để mua, hoặc tìm người sửa chữa của thương đội để sửa giúp.
Lần này gặp người treo biển hành nghề Thương Phi Phàm, thú nhân trong xóm ùa ra như ong vỡ tổ.
Khi bọn họ biết thợ sửa chữa này không những có thể sửa các loại máy móc, thậm chí có thể giúp họ rèn đồ đạc, các thú nhân trong thôn vui muốn khóc.
Vì quá nhiều đồ phải sửa, mà thú nhân trong thôn lại quá nhiệt tình, Thương Phi Phàm chỉ có thể chia tay thương đội, ở lại thôn một thời gian.
Thôi được rồi, là do hắn nhìn thấy một lợi ích bí mật.
Vì có vài lần hắn không thu tiền, sửa chữa miễn phí cho một vài thú nhân cô độc già yếu, những thú nhân đó cảm kích hắn, cũng không muốn nợ nhân tình của hắn, nên cứ dúi thảo dược cho hắn, còn giới thiệu cách sử dụng.
Ngay lúc một bà lão lải nhải giới thiệu với hắn thảo dược trong vườn, và thảo dược bà đang phơi nắng, đột nhiên hệ thống lại thông báo, hắn đạt đủ điều kiện cơ bản để mở ra chức nghiệp thảo dược sư.
Vì thế, đợi đến khi hắn rời thôn, trên đầu đã có thêm một danh hiệu thảo dược sư học đồ. Đồng thời bản đồ cũng thêm chức năng tìm dược thảo.
Đây hoàn toàn là niềm vui ngoài ý muốn.
Thương Phi Phàm đến giờ cũng không ngờ rằng mình sẽ có phát triển trên con được thảo dược học, y sư, trị liệu.
Nhưng có thêm một kỹ năng, hiển nhiên cũng không phải chuyện xấu.
Cứ như vậy đi đi dừng dừng, gần hai tháng sau, ba người Thương Phi Phàm cuối cùng cũng nhìn thấy bóng dáng của Ma La Thành.