Chương 35
Lúc Thương Phi Phàm rời khỏi nhà kho, nó đã trống rỗng, hắn còn thay quần áo và trang bị khác luôn
A Ngốc cùng tranh gia đều không xem thử trong nhà kho.
Lúc Thương Phi Phàm đi còn khóa cửa nhà kho cẩn thận, thậm chí còn lau vân tay sạch sẽ.
Đây là tiện tay, chỉ là thói quen mà thôi.
Thương Phi Phàm lại không biết, hắn đã khiến cho sự kiện ổ cướp mất tích tập thể này thêm phần kỳ bí.
Khi thú nhân của ổ cướp đến đây xem tình hình, chỉ phát hiện một doanh địa rỗng tuếch.
Bọn họ thấy kỳ quặc hết sức, không thể hiểu nhiều người như vậy đã đi đâu.
Bọn họ đúng là phát hiện dấu vết thiêu cháy của phòng bếp và nhà ăn, nhưng nơi khác cũng không có dấu vết của chiến đấu, tựa như mọi người cùng rời khỏi doanh địa sau khi dập lửa, còn mang tất cả lương thực và hàng hóa trong kho đi.
Nhưng điều này là không thể nào.
Hang cướp này là do họ hoạt động vài chục năm mới có quy mô như bây giờ, cho dù muốn từ bỏ cũng không thể không báo cho ai, cứ thế rời đi được.
Huống chi ở đây chỉ trữ nhiều lương thực và hàng hóa, còn những thứ họ tích lũy được mấy năm nay đều giấu ở nhà mỗi người. Dù họ muốn vứt bỏ người nhà mà rời đi, cũng không thể không mang tiền tài theo, bọn họ hiểu rõ lẫn nhau, làm cướp chẳng có lương tâm như thế đâu.
Những thú nhân thanh tráng niên tản ra tìm kiếm dấu vết di chuyển của nhiều thú nhân, cũng không phát hiện được gì.
Vì không để những thú nhân xung quanh biết họ có liên quan với bọn cướp, cuối cùng những thú nhân này chỉ có thể khó hiểu trở về hang ổ.
Các thú nhân trong ổ cướp cực kỳ lo lắng, suốt ngày thấp thỏm lo âu.
Nhà họ đúng là có tiền tài, nhưng đã không có sức lao động.
Huống chi trước khi đông đến họ còn mua rất nhiều lương thực, đến lúc đó không có người vận chuyển, rất có khả năng sẽ bị cướp đi.
Đợi tới mùa đông, thôn không có người phòng thủ, trùng thú hung cầm đói khát tấn công thôn, thì họ phải chống lại thế nào?
Còn có những thú nhân du đãng ngoài hoang dã, những tên đó đều là cướp đích thực.
Thương Phi Phàm đã đi xa khỏi ổ cướp cũng không biết nỗi lo của họ, dù biết hắn cũng chỉ có thể nói một câu báo ứng.
Cùng ngày, Thương Phi Phàm thấy có người khoe trên kênh thế giới, nói đội của họ nhận được nhiệm vụ thăm dò ổ cướp, đang chuẩn bị xuất phát, sau đó hỏi có người nào hay thăm dò ngoài dã ngoại không, có thể cùng đi với họ, mọi người giúp đỡ lẫn nhau. Người hưởng ứng cũng khá nhiều.
Thương Phi Phàm ngay lập tức suy đoán đến người đầu tiên nhận nhiệm vụ “nấm đùi gà lớn nhất” đã tử vong, hơn nữa đã phản hồi gì đó, Thiên Tàn Cốc chủ mới có thể lại tuyên bố nhiệm vụ thăm dò lần nữa.
Quả nhiên, đợi khi Thương Phi Phàm offline nghỉ ngơi, vừa lên diễn đàn trò chơi đã thấy ‘Nấm đùi gà lớn nhất’ đang gào thét trên đó.
Cái topic gào thét này còn khá hot, ầm ĩ cả ngày chưa tụt hạng.
“A a a! Ta bị nuốt! Ta bị một con quái vật đáng sợ không nhìn thấy nuốt mất! Rất nhiều tên cướp cũng bị nuốt! Npc ta vất vả cứu ra cũng bị ăn mất một người! Boss dã ngoại gì mà gớm kinh!
Đừng hỏi ta sao lại chết, ta chỉ cảm giác bản thân bị nuốt sống, ta có thể cảm giác được mình bị tiêu hóa mất! Loại đáng sợ cực độ này, không thể nào mô tả nổi!
Thời khắc đó, mọi người à, tất cả thú nhân xung quanh ta đều cứng đơ, rõ ràng không có gì xuất hiện, nhưng trực giác của bọn ta, mỗi một cọng lông của bọn ta đều đang nói cho bọn ta biết, có thứ gì đó đáng sợ cực kỳ xuất hiện!
Ta thề không hề nói quá, thật sự!
Ta đã chết, không thể mở giao diện trò chơi, không nhìn thấy nhắc nhở của hệ thống. Đợi ta online lại, ta lại báo cho mọi người ta bị thứ gì nuốt sống.
Thật sự làm ta sợ chết khϊếp! Như gặp ác mộng vậy, sợ tới mức ta bật dậy trong hiện thực, sau đó phát hiện mình đã tử vong offline. Các ngươi có tin hay không, lúc đó quần áo ta bị mồ hôi lạnh ướt đẫm.”
Bên dưới mọi người cười nhạo, dò hỏi tình hình liên tục.
“Nấm đùi gà lớn nhất” cũng rất thích làm màu, miêu tả sinh động như thật quá trình mình bị bọn cướp bắt giam, nhốt vào đại lao, và quá trình được cứu.
“Thực lực của bọn cướp rất mạnh, ta cũng không biết tại sao lại bị phát hiện. Các ngươi nhìn thấy topic của anh em ta thì biết, bọn họ thảm hại hơn nhiều, cứ thế bị gϊếŧ luôn, đến giờ còn chưa hết thời gian trừng phạt tử vong.
Ta là con một còn lại của tiểu đội, ta còn đang đợi anh em tới cứu ta. Không ngờ lại được người cứu trước….”
“Npc đó cực kỳ lợi hại! Ta hoài nghi hắn là nhân vật quan trọng nào đó, bởi vì diện mạo và vóc dáng của hắn rất đẹp, là kiểu đàn ông nhìn cũng phải khen, phải đố kỵ…. Vì không để bị xóa topic, ta sẽ không mô tả kỹ, chỉ có thể nói với các ngươi, lúc đó bọn ta tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ cả!”
“Đáng tiếc hệ thống game đến giờ còn chưa mở chức năng chụp hình!”
Bên dưới là một dạt kêu gào.
Thương Phi Phàm bình tĩnh nhìn ‘Nấm đùi gà lớn nhất’ ca ngợi mình, rồi lướt xuống xem quá trình hắn dẫn hai thú nhân chạy trốn.
Có thể vì ‘Nấm đùi gà lớn nhất’ tình nguyện giúp đỡ thú nhân bị bệnh kia, tên thú nhân nhát gan cũng bám theo hắn, đi theo sau không rời.
‘Nấm đùi gà lớn nhất’ mang tâm thái làm nhiệm vụ, cũng không xua đuổi hắn, cứ thế mang theo thú nhân bị bệnh chưa khỏi hẳn và thú nhân nhát gan cùng chạy trốn.
Trên đường, thú nhân bị bệnh lạc khỏi họ, thú nhân nhát gan vẫn còn theo sau, nhưng không lâu sau, bọn họ đã bị bọn cướp tìm được, ngay lúc họ định giơ tay đầu hàng, thì kiếp nạn buông xuống.
Thương Phi Phàm xem topic từ đầu tới đuôi, chỉ phân tích ra một tin tức hữu dụng.
Chính là sau khi thứ khủng bố kia xuất hiện, đã nuốt sống một phần thú nhân, những thú nhân này hẳn là đều đã tử vong. Sau đó lại bắt giữ một đám thú nhân, đưa đến khu vực một.
Đến giờ hắn vẫn chưa rõ khu vực một đang làm gì, cùng với vì sao thứ kia lại đem thú nhân đưa đến đó.
Đồng dạng, hắn cũng không biết tại sao thứ khủng bố kia lại đột nhiên xuất hiện.
Cho đến 5 ngày sau, hắn gặp một thương đội, đội ngũ này vừa lúc muốn đến Luyện dược chi thành Ma La Thành.
Thương Phi Phàm đồng hành với họ hai ngày, nghe từ miệng họ một truyền thuyết địa phương.
Thú nhân tuổi già ngồi bên đống lửa, vừa uống rượu tự ủ, vừa nói tào lao với các thú nhân trẻ tuổi.
Thương Phi Phàm dùng tay nghề làm bánh lúa mạch đổi lấy ấn tượng tốt của các thú nhân trong đội, huống chi Thương Phi Phàm còn giúp họ sửa trục xe sắp hỏng. Đó là bộ phận khó sửa nhất, một khi hư hỏng, không có linh kiện mới đổi thì chỉ có thể bỏ xe.
Hơn nữa Thương Phi Phàm còn mang theo trẻ con, thú nhân đồng hành còn lại cũng nhỏ gầy, lại có tọa kỵ riêng, nhìn sao cũng không thấy có gì uy hϊếp, cũng không cần bọn họ lo lắng, thương đội cứ thế đồng ý hắn xin đồng hành.
Thương Phi Phàm thấy mọi người đang nói chuyện hăng say, liền nói như vu vơ: “Lúc ta đi qua Thiên Tàn Cốc, khoảng sau hai ngày đường, gặp một khe nứt lớn, không thấy hai đầu, chỗ rộng nhất khoảng trăm mét. Nếu không phải tọa kỵ của ta tìm thấy cầu đá bên dưới, ta cũng không biết đi qua kiểu gì.”
“À, khe nứt ngươi nói ta biết, đó là một khe nứt trứ danh. Nơi đó luôn có những chuyện kỳ lạ, hiếm gặp, còn thường xuyên có người mất tích. Nếu ngươi theo khe nứt đi về phía nam, sẽ thấy một cây cầu do thú nhân xây, thương đội đều đi qua ở đó.” Một thú nhân trẻ tuổi hoạt bát chen vào.
“Ta nghe nói bên kia còn có một ổ cướp, thôn xóm thú nhân bên đó rất đáng ghét, bọn họ báo tin cho bọn cướp, những thương đội bị mắc lừa sẽ vòng qua chỗ đó. Chẳng qua bọn cướp đó cũng không dám qua bên này cầu, bên này có một thị trấn lớn, dân địa phương tổ chức thành một đội dân binh thú nhân, cầu đá bên đó có dân binh trấn thủ.” Một thú nhân khác cũng nói theo.
Thương Phi Phàm thầm nghĩ, khó trách trên đường đi hắn không gặp được mấy người, thì ra mọi người đều biết ở đó có ổ cướp nên đều đi đường vòng.
“Ta không rành bên này, ta cũng lần đầu tới đây.” Thương Phi Phàm cắn miếng bánh lớn nhai nuốt, đợi nuốt xong mới nói: “Sau khi ta đi qua khe đất, thấy một con sông lớn, liền đi dọc theo bờ sông. Trên đường gặp vài thú nhân hoảng hốt, như là chạy thoát từ đâu đó. Vốn họ còn muốn cướp ta, bị ta đánh, bọn họ khóc lóc rất đáng thương. Ta cho họ ít thức ăn, bọn họ nói cho ta một việc.”
Mười mấy thú nhân hứng thú, đều nhìn hắn.
Thương đội có cả thảy trăm tên thú nhân, trừ người vốn có của thương đội, cũng có không ít người như Thương Phi Phàm cùng đồng hành.
Nơi nghỉ ngơi có bảy tám đống lửa.
Thương Phi Phàm rất dễ dàng lẫn vào nhóm của chủ thương đội.
“Bọn họ nói họ là người xui xẻo bị bọn cướp bắt, ngay lúc họ nghĩ sau này phải thành nô ɭệ hoặc cướp, thì đã có một việc khiến họ cực kỳ sợ hãi xảy ra…”
Thương Phi Phàm đổi vai chính, hơi sửa chữa một chút rồi kể lại câu chuyện của ‘Nấm đùi gà lớn nhất’ trên diễn đàn cho họ.
Bên đống lửa tức khắc lặng im.
Các thú nhân trẻ tuổi vẫn cảm thấy chuyện này cứ như truyền thuyết quỷ quái nào đó.
Nhưng thú nhân lớn tuổi kia, cũng là đội phó của thương đội, bỗng nhiên nghiêm túc nói: “Không phải những thú nhân đó vẽ chuyện đâu. Vì sao thương đội phải tránh né chỗ kia, không chỉ vì ở đó có ổ cướp. Trên thực tế,”
Hắn hơi dừng một chút: “Bên kia vẫn luôn có truyền thuyết khủng bố, các ngươi từng nghe nói đến vong linh cốc, hoạt thi thành chưa?”
Các thú nhân đồng thời lắc đầu.
“Ừ, đó là truyền thuyết trong quá khứ, rất nhiều người trẻ tuổi không biết. Thiên Tàn cốc, các ngươi biết đi?”
Lần này mọi người đều gật đầu.
A Ngốc nằm trong ngực Thương Phi Phàm, đồng bộ động tác với lão Thương, hai móng vuốt nhỏ ôm bánh nướng ra sức gặm.
A Thành ngồi bên cạnh, lúc này đang là hình người, vết thương trên người đã khỏi hẳn, chỉ là nhìn rất gầy.
Ông lão lau miệng: “Thiên tàn cốc chính là Vong linh cốc lúc trước, hoạt thi thành cũng ở đó. Vào đại phồn hoa kỷ, nơi đó là thành phố lớn cực kỳ phồn hoa. Do chiến tranh, ở đó có quá nhiều người chết. Đến kỷ khói độc, những thi thể bị vùi lấp ở đó đột nhiên sống lại…”
Thương Phi Phàm nghe một đoạn lịch sử không quá khác biệt so với thôn trưởng thiên tàn thôn kể với hắn từ miệng ông lão.
Ông lại nói tiếp: “Những thú nhân lúc đó không thể chống cự được những hoạt thi không sợ thương tổn, lại rất khó bị gϊếŧ đó, vì thế, tư tế mạnh nhất vùng lúc đó đã hiến tế con trai của mình và 999 thú nhân thiên tàn, xin thần linh giúp bọn họ tiêu diệt những hoạt thi này.”
Thương Phi Phàm ngừng ăn. Đây là nội dung mới mà thôn trưởng thiên tàn thôn không kể cho hắn!
Ông lão: “Thần linh đáp lại. Đứa con trai của tư tế kia biến thành quái vật cực kỳ đáng sợ, không thể nhìn thẳng, ngay tại chỗ nuốt sống 999 thú nhân thiên tàn kia. Không lâu sau, toàn bộ hoạt thi đều biến mất. Mọi người đồn đại, quái vật kia đã mang những hoạt thi đó đi.”
Có vài thú nhân cọ cọ cánh tay, rõ ràng là lời kể rất bình thường, lại khiến bọn họ lạnh cả gáy.
“Sau này, chỉ cần tư tế kia muốn tiêu diệt địch nhân, thì sẽ gọi tên con trai hắn, con quái vật kia sẽ xuất hiện, ăn tế phẩm trước rồi sẽ đem địch nhân của tư tế đi mất.”
“Nhưng quái vật không thể bị khống chế, đặc biệt là quái vật kia còn là nô bộc của thần linh. Trong truyền thuyết, vào lần thứ hai quái vật xuất hiện đã cắn nuốt cha mình, từ đây, chỉ có thần linh có thể ra lệnh cho nó, không còn ai có thể khống chế nó.”
“Nhưng cũng có người nói chỉ cần biết tên quái vật, kêu gọi nó, là có thể khiến nó lại xuất hiện lần nữa.”
Có thú nhân trẻ tuổi không nhịn được hỏi: “Quái vật đó tên gì?”
Ông lão lắc đầu: “Không biết. Mọi người sợ hãi nó, không có ai dám thật sự gọi tên nó, lâu dần đã không còn ai nhớ tên nó nữa.”
“Vậy mọi người xưng hô nó như thế nào… Con quái vật không thể nhìn thẳng này?’ Thương Phi Phàm hỏi.
Ông lão thở dài: “Mọi người gọi nó là nô bộc của sợ hãi chi thần, bởi vì mỗi lần nó xuất hiện sẽ mang đến sợ hãi cực độ. Ngươi không cần nhìn thấy nó, cũng không cần nghe tiếng nó, chỉ cần nó xuất hiện, ngươi sẽ biết nó tới. Bởi vì sự sợ hãi của ngươi sẽ nói cho ngươi.”
Thương Phi Phàm tò mò: “Sợ hãi chi thần? Đó là vị thần như thế nào?”
Ông lão lại lắc đầu tiếp: “Trong các chính thần không có sợ hãi chi thần, đây chỉ là cách mọi người gọi cho tiện về sự tồn tại đáng sợ kia, mới gọi như thế.”
“Vậy khi đó, tư tế kia đã cầu xin vị thần linh nào, mới khiến cho con trai hắn biến thành quái vật?” Thương Phi Phàm lại hỏi.
Ông lão nhìn Thương Phi Phàm: “Không biết. Có rất nhiều lời đồn, có người nói là chiến thần, có người nói là thần hắc ám, thậm chí có người nói là thần tri thức. Nhưng ở thần huyết tộc, thần linh nếu không lạc hậu thì cũng đã thành truyền thuyết. Từ lâu lúc trước đại phồn hoa kỷ, đã có lời đồn tất cả thần linh đã ngã xuống. Cho nên vị tư tế kia cầu xin nhất định không phải là cổ thần chính vị.”
“Là tà thần ra đời sau đại chiến kỷ sao?” Có thú nhân trẻ tuổi thấp giọng hỏi.
“Ai mà biết.” Đôi mắt ông lão có hơi đυ.c ngầu, “Có người nói thần linh cũng được, tà thần cũng tốt, tất cả đều chỉ là mê tín truyền thuyết. Nhưng cũng có người tin tưởng những tồn tại siêu việt này là có thật, nếu không thần huyết tộc duệ từ đâu ra?”
Cuối cùng ông nói: “Tóm lại, nô bộc của sợ hãi chi thần trong truyền thuyết luôn quanh quẩn ở gần thành hoạt thi, còn có người nói nó ở trong khe nứt kia, khi nó đói khát, buồn bực, nó sẽ ra ngoài đi săn. Mỗi lần xuất hiện sẽ nuốt một phần tế phẩm, rồi mang đi một phần thú nhân.”
Thương Phi Phàm: “Vì sao phải mang một phần thú nhân đi? Mang đi đâu?”
Ông lão cười: “Cái này thì ta không biết. Có lẽ là mang cho thần linh cũng nên.’
Thương Phi Phàm trầm mặc. Khu vực không rõ sẽ là lĩnh vực của thần linh sao? Cảm thấy không giống lắm.
Ông lão định kết thúc câu chuyện, lại đột nhiên nhớ ra gì đó, bổ sung: “Có truyền thuyết nói vị kia rất thích mùi vị của Xú Quả, nếu có người dùng Xú Quả, sẽ có khả năng triệu hồi được vị kia. Đây cũng là nguyên nhân vì sao Xú Quả không được hoan nghênh, cho dù sử dụng, các luyện dược sư cũng sẽ cải thiện mùi vị của Xú Quả. Đương nhiên, thú nhân biết việc này rất ít, đây cũng chỉ là lời đồn ở khu vực quanh thành hoạt thi thôi.”
Thương Phi Phàm: “….”
A Thành đột ngột nhìn về phía Thương Phi Phàm.
A Ngốc thì ngơ ngác ngẩng đầu.
Thương Phi Phàm đè lại cái đầu vuông của A Ngốc, chả muốn nói gì thêm.