Chương 34
A Ngốc lúc cần thì chẳng ngốc chút nào, như hiện tại, nó không cùng Tranh Gia ở lại ổ cướp trống không.
Nhóc con không biết bọn cướp đi đâu, sợ bị bọn chúng chặn lại, sau khi xác định ở đây không có lão Thương, liền bảo Tranh Gia dẫn nó ra khỏi ổ cướp.
Nhưng nó cũng không đi xa, mà quyết định ở gần đó lén quan sát hai ngày.
Nó không biết lão Thương đi đâu, không biết đi đâu tìm hắn, manh mối duy nhất là lão Thương biến mất cùng bọn cướp, lấy kinh nghiệm sống ít ỏi của nó phán đoán, nó cho rằng chỉ cần đợi đến khi có một tên cướp xuất hiện, không chừng là sẽ biết được lão Thương đi đâu.
Tranh Gia mang theo nó chạy vòng vòng xung quanh, chủ yếu là tìm tung tích của người. Mệt thì quay lại gần ổ cướp canh chừng.
Thương Phi Phàm cũng không biết tình hình cụ thể trong ổ cướp lúc này, tuy hắn nhìn thấy không ít tên cướp ở khu vực không biết số 1, nhưng đến khi lại gần ổ cướp, hắn vẫn rất cẩn thận ẩn núp đi vào.
Trên tường vây không có người, cả ổ cướp yên lặng như tử thành.
Thương Phi Phàm đi ra từ nơi ẩn núp, chậm rãi lại gần.
“Baba!”
Một tiếng gọi non nớt vui mừng truyền đến.
Thương Phi Phàm quay đầu, thấy Tranh Gia đang đứng lên đằng xa, cùng với A Ngốc nho nhỏ trên lưng.
Tranh Gia chở A Ngốc chạy tới.
Còn chưa kịp tới gần, A Ngốc đã thực hiện một cú nhảy tín ngưỡng từ trên lưng Tranh Gia xuống.
Thương Phi Phàm ôm chặt nhóc con đang nhảy xuống.
A Ngốc vừa há mồm muốn gào.
Thương Phi Phàm đã nhanh nhẹn nắm mỏ nó: “Được rồi, ta đã trở về, không có việc gì, không cho khóc.”
A Ngốc rưng rưng nước mắt, cố gắng nghẹn nước mắt về, bốn móng vuốt nhỏ ôm chặt cánh tay lão Thương.
Thương Phi Phàm xoa đầu nó, bỗng nhiên phát hiện nhóc con này thuận mắt phết.
“Baba, ngươi đã đi đâu? Ta tìm mọi nơi đều không thấy ngươi. Trong ổ cướp không có người, một người cũng không.”
“Trong ổ cướp không có người? Các ngươi vào trong đó à?”
A Ngốc gật đầu: “Tranh Gia mang ta vào, bên trong không những không có người, mà đến một vật còn sống cũng không có.”
Thương Phi Phàm ngẩng đầu nhìn về phía ổ cướp, ôm A Ngốc nhảy lên lưng Tranh Gia: “Đi, Tranh Gia, vào ổ cướp đi dạo.”
Hắn hình như thấy hai tên thú nhân cùng chạy trốn trong đội ngũ thịt xiên, nhưng lúc đó hắn ốc còn không mang nổi mình ốc, cũng không có thời gian đi cứu hai người kia.
Ba thú nhân khác tính cả người chơi đều không thấy bóng dáng đâu, cũng không biết họ trốn thoát thành công hay như thế nào.
Nếu lúc đó hắn thêm bạn với người chơi kia, thì bây giờ có thể liên lạc với dối phương, hỏi xem cụ thể ra sao.
Nhưng Thương Phi Phàm cũng không hối hận, hắn cảm thấy một trong những chỗ xuất sắc của trò chơi này là không thể phân biệt người chơi và NPC, chỉ cần người chơi không nhận.
Trốn vào nơi đông người, giả mạo Npc trước mặt người chơi cũng thú vị mà.
Đúng rồi, bây giờ hắn đã có thể xem người chơi nói chuyện trên Kênh thế giới của hệ thống sổ tay. Không chừng người chơi kia sẽ nói gì đó?
Thương Phi Phàm ngồi trên lưng Tranh Gia, mở kênh thế giới.
Trên đó không ít người đang kêu gọi, nhưng cũng không quá nhiều. Muốn dùng kênh thế giới ở trò chơi này, dưới 20 chữ phải trả 1 đồng đạt thù, trên 20 chữ đến 100 chữ phải trả 3 đồng, trên 100 chữ phải trả 1 bạc.
Không phải có việc, hoặc nhiều tiền không chỗ tiêu, các người chơi đều sẽ không lên kênh thế giới nói chuyện vô nghĩa.
Thương Phi Phàm không ngừng lướt lên trên, sau khi phát hiện có thể tìm ID người chơi và từ khóa, liền thử tìm “cướp” thử.
Có hai tin xuất hiện, là người chơi nhận được nhiệm vụ điều tra ổ cướp đang khoe khoang, cùng với thông báo tuyển dụng cao thủ hoàn thành nhiệm vụ này.
Thương Phi Phàm chú ý, ID của người chơi phát 2 tin này là “Nấm đùi gà lớn nhất”.
“Có GM không? Ta kiến nghị, lần cập nhật tới có thể thêm link diễn đàn vào không, để người chơi có thể mở diễn đàn trong game luôn?”
Hệ thống quang não không có chức năng góp ý, hình như không muốn bị người chơi làm phiền.
Thương Phi Phàm góp ý xong, cũng kệ nó có thèm nghe hay không, lại quay lại xem xét ổ cướp.
Tranh Gia lại lần nữa nhẹ nhàng bò vào ổ cướp.
Bên trong yên tĩnh, quả nhiên không còn vật còn sống nào, cả sâu cũng mất tích.
Vẫn còn mùi vị của Xú Quả thoang thoảng, nhưng không đến mức không chịu được như lúc trước.
Tranh Gia và A Ngốc không muốn ở lại trong ổ cướp, ngoài sợ bọn cướp quay lại, nguyên nhân rất lớn là vì không chịu nổi mùi thối này.
Thương Phi Phàm bảo Tranh Gia mang họ chạy một vòng trong ổ cướp, hắn cố ý vào phòng ngủ của bọn cướp nhìn xem.
Cuối cùng xác định được một chuyện: Nơi này chỉ là một cứ điểm của bọn cướp, chỉ là một doanh địa, chứ không phải hang ổ chân chính của chúng.
Bởi vì ở đây không có trẻ con, cũng không có dấu vết của bạn lẽ, hầu như mọi thú nhân đều dùng giường đơn.
Những tên cướp bình thường thì ngủ giường chung, chỉ có đội trưởng trở lên mới được ở phòng đơn.
Một ổ cướp muốn tồn tại lâu dài không có khả năng giống quân doanh.
Thương Phi Phàm hoài nghi hang ổ của chúng ở gần đây, nói không chừng chính là một thôn xóm thoạt nhìn rất bình thường, mà các thú nhân xung quanh có khả năng cũng không biết đó là hang ổ của bọn cướp.
Nếu như thế, doanh địa này và hang ổ chắc chắn có liên hệ. Bên này biến thành vườn không nhà trống sẽ rất nhanh bị phát hiện.
Trước lúc đó….
Thương Phi Phàm dừng ánh mắt tại cánh cửa nhà kho bị cháy đen nhưng vẫn kiên cố đóng chặt.
Lần này, cuối cùng hắn cũng có thể mua cái chìa khóa vạn năm mà hắn thèm đã lâu.
Chìa khóa vạn năm tốn tận 5 điểm quả nhiên dùng tốt.
Khóa cửa thoạt nhìn kiên cố lại phức tạp kia bị mở ra rất dễ dàng.
Thân hình của Tranh Gia quá lớn, chỉ có thể đợi ngoài cửa, Thương Phi Phàm sợ nhà kho có cơ quan, bảo A Ngốc tiếp tục đợi trên lưng Tranh Gia.
Còn may, đây chỉ là một cứ điểm, sau khi bố trí cửa kiên cố và khóa cửa phức tạp thì bọn cướp cũng không làm thêm chuyện xấu bên trong.
Không gian bên trong rất lớn, nơi này như một hang động thiên nhiên khổng lồ, bị cải tạo thành nhà kho.
Thứ thu hút nhất cũng nhiều nhất trong nhà kho là tiểu mạch chồng chất và bột phấn màu xám.
Thương Phi Phàm vê một ít bột xám, lại nếm một chút.
Có chút tanh, không giống lương thực xay thành bột, nhưng hiển nhiên bột này có thể làm lương thực.
Ngoài một đống lương thực lớn, còn rải rác một ít rương và vật phẩm lộn xộn không phân loại.
Những cái rương và vật phẩm này vừa nhìn là biết tang vật, đồ đáng giá bị gom thành một đống, đồ không đáng giá thì đặt bên một đống khác.
Hắn còn thấy quần áo và xẻng công binh của mình.
Thương Phi Phàm không vội xem xét hàng hóa, hắn thấy trên vách nhà kho hình như còn có một cánh cửa nhỏ.
Cửa nhỏ rất nhỏ, thú nhân chỉ có thể khom lưng chui vào, nhưng khóa của nó cũng vững chắc mà phức tạp.
Thương Phi Phàm dùng chìa khóa vạn năng, lạch cạch, khóa cửa mở.
Không gian sau cửa khá tối.
Thương Phi Phàm quay lại lấy một cây đèn dầu bụng trùng trong đống tang vật, lại tìm đồ đốt lửa, châm đèn.
Không gian sau cửa chỉ khoảng 33 mét vuông, bên trong thật ra không thấp, cao gần 3 mét, lạnh lẽo hơn nhà kho lớn, có hơi giống kho lạnh.
Trong kho lạnh có nhiều kệ để hàng.
Đáng tiếng rất ít hàng hóa, chỉ có ba rương nhỏ.
Thương Phi Phàm tò mò mở ra những rương nhỏ nhìn là thấy quý giá này.
Hắn cho rằng sẽ thấy 3 rương tiền, kết quả bên trong lại là bình thuốc.
Trên thân bình có dán tên thuốc và thuyết minh hiệu quả cùng cách dùng, dưới cùng còn có tên người chế tác. Ngoại trừ không có ngày sản xuất với hạn sử dụng thì cũng không khác mấy thế giới thực.
[Thuốc trị ngoại thương sơ cấp. Công dụng: Cầm máu giảm nhiệt, thúc đẩy quá trình khép miệng vết thương. Cách dùng: Rắc bột lên mặt ngoài vết thương, cũng có thể dùng để bôi. Người chế tác: Trung cấp luyện dược học đồ Da Hàn]
Loại thuốc trị ngoại thương này là nhiều nhất.
Ngoài ra còn có [Thuốc trị bỏng sơ cấp], [thuốc trị ngứa], [thuốc hạ sốt sơ cấp], [thuốc giảm đau dạ dày mãn tính], [thuốc trị viêm dạ dày cấp tính], [thuốc trị phong hàn, cảm mạo], [thuốc trị phong nhiệt cảm mạo], [thuốc trị cảm do virus], cùng với [thuốc giải độc sơ cấp].
Rương cuối cùng ít thuốc nhất nhưng cũng đặc biệt nhất.
Thương Phi Phàm nhìn thấy tên thuốc là sáng mắt ngay.
Vậy mà lại là [thuốc khôi phục tinh thần lực sơ cấp]!
Thương Phi Phàm không khách khí uống một lọ.
Lần đầu tiên uống loại thuốc này, hiệu quả…Toẹt cmn vời!
Lão Thương cảm thấy đại não mình được xoa dịu, cực kỳ thoải mái, tư duy cũng cực kỳ minh mẫn.
Điều này làm hắn cảm giác thế giới sáng ngời hơn bao nhiêu.
Lại nhìn chỉ số cá nhân, giá trị tinh thần lực quả nhiên đang tăng trở về, tuy tốc độ hơi chậm, nhưng đã lên tới 33(-22)/100 rồi.
Thương Phi Phàm quyết định vui vẻ nhận lấy ba cái rương này.
Đáng tiếc hắn không có không gian trữ vật, chứ không thì hắn dọn sạch cái kho này luôn… đợi chút!
Thương Phi Phàm đột nhiên có sáng kiến.
Thật là đột nhiên nhớ tới, cũng không biết có được hay không.
Thương Phi Phàm nhìn bản đồ, khu vực chưa biết 1 và 2 đều là điểm đỏ, khi hắn bị khu vực 2 tống ra, thì nó đã biến thành màu xám.
Nhưng bây giờ nó lại biến thành màu xanh lục.
Một đỏ một xanh, thật là khác biệt.
Thương Phi Phàm có loại cảm giác kỳ dị, hình như hắn và khu vực hai đã có liên hệ đặc thù nào đó.
Nguyên nhân?
Có lẽ vì hắn đã nhận nhiệm vụ tìm những bộ phận lạc mất của bức tượng.
Mà thứ liên kết hắn và khu vực hai chính là… la bàn tầm bảo.
Nhiệm vụ yêu cầu, sau khi tìm được bộ phận thất lạc hãy trả lại cho bức tượng thần tự nhiên, vậy thế nào mới được xem là trả lại?
Có phải hắn phải quay lại phế tích thành thị kia không?
Nếu hắn đoán đúng, có lẽ hắn có thể thử xem…
Thử cái gì?
Thương Phi Phàm nghĩ đến khu vực hai trong đầu, nghĩ rất tập trung. Hắn đang phác họa hình dáng của tượng thần tự nhiên trong đầu.
Thương Phi Phàm quá tập trung, hoàn toàn không chú ý khi hắn tưởng tượng ra bức tượng hoàn chỉnh, giá trị tinh thần lực lại tăng lên một chút, thành 34(-22)/100.
Khi hắn cảm thấy đôi mắt bức tượng nhìn về phía hắn thì. Hắn lại lần nữa nhìn thấy bức tượng kia! Hắn đã quay lại phế tích thành thị!
Trong tay hắn còn cầm cái rương đượng [thuốc khôi phục tinh thần lực sơ cấp].
Thương Phi Phàm đặt rương lên chỗ trống của quảng trường.
Quay về kho lạnh. Thương Phi Phàm bắt đầu hạ lệnh với đại não của bản thân.
Tạch!
Nháy mắt, hắn lại quay về kho lạnh.
Thương Phi Phàm cười.
Cảm giác thành tựu maximum. Hắn thật là thông minh bá cháy.
Vừa mới ra vào lại tiêu một ít tinh thần lực, nhưng lão Thương cảm thấy rất giá trị.
Nếu vọng tưởng của hắn thành sự thật, không phải là hắn có một cái không gian trữ vật siu cấp lớn sao?
Nếu thử không được cũng không sao, dù sao hàng hóa đều là của từ trên trời rơi xuống, tổn thất hết hắn cũng không đau lòng.
Làm người sao có thể không có chút tinh thần mạo hiểm được.
Thương Phi Phàm kiên nhẫn đợi giá trị tinh thần lực khôi phục từ từ.
Đợi lại đến 11 giờ, hắn liền một tay một hòm thuốc,lần nữa quay lại trung tâm quảng trường của phế tích thành thị.
Hòm thuốc ban đầu còn ở đó, không tổn hại gì.
Thương Phi Phàm buông hòm thuốc, trong đầu nghĩ trở về, lại về tới kho hàng.
Emmm, như vậy tuy có thể đạt được hiệu quả cất chứa vật phẩm, nhưng quá phí giá trị tinh thần lực.
Có biện pháp nào lợi ích hơn không, khiến hắn có thể trữ vật lấy vật lập tức, cũng không phải tiêu hao quá nhiều tinh thần lực?
Hử? Tinh thần lực của hắn lên 34 điểm khi nào vậy?
Không lẽ vì vừa rồi hắn thường xuyên sử dụng tinh thần lực sao?
Thương Phi Phàm cũng không nghĩ nhiều, ra cửa nói một tiếng với A Ngốc và Tranh Gia, sau đó ở lại nhà kho tiếp tục thử.
Sau khi tốn hết hai bình thuốc khôi phục tinh thần lực sơ cấp, cuối cùng hắn cũng tìm ra cáh dùng khu vực hai một cách kinh tế.
Đó là dùng lưới tinh thần lực bao phủ vật phẩm hắn muốn thu vào, rồi lại phác họa hình dáng tượng thần tự nhiên, nghĩ đưa những vật phẩm này đến quảng trường, là có thể dùng ít tinh thần lực mà mang được nhiều vật, còn không cần bản thân ra vào.
Còn tại sao xuất hiện cái lưới tinh thần lực này, Thương Phi Phàm không thể không cảm ơn mắt phải, cũng là cái cầu thủy tinh hắn đã dung hợp kia.
Khi hắn nghĩ có thể dùng tinh thần lực thay thế tay của mình không, mắt phải liền nhắc nhở, bảo hắn mặc niệm tên của nguyền rủa chi thần, mời vị thần linh này hỗ trợ bện lưới tinh thần lực cho hắn.
Hắn liền mang tâm thế chơi game, không cần quá cẩn thận.
Sau đó lưới tinh thần lực của hắn liền xuất hiện. Như một hiệu quả kỹ năng vậy.
Leng keng.
[Chúc mừng ngươi tự mình rèn luyện, giác ngộ phương pháp sử dụng tinh thần lực cơ sở. Khen thưởng đặc biệt ‘phương pháp tu luyện tinh thần lực – quyển sơ cấp.]
Thương Phi Phàm: Hôm nay thật là song hỷ lâm môn!
Sơ với mượn sức mạnh thần linh, đương nhiên tự mình nắm giữ phương pháp tu luyện tinh thần lực vẫn tốt hơn.
Cũng không biết cầu thủy tinh có biết chuyện dùng phương pháp này sẽ có khen thưởng hay không?
Hay đây chỉ là một trùng hợp.
Mặc kệ thế nào, người được lợi ích đều là hắn, Thương Phi Phàm cực kỳ vui vẻ.