Chương 33

Chương 33

【 công lịch 10008 năm ngày 17 tháng 10, một vị vĩ nhân thay dổi toàn bộ tình hình phát triển thế giới ra đời. Hắn là một cây trụ giúp thú nhân đại lục phát triển khoa học kỹ thuật, hắn giúp người bình thường không thể kích hoạt thần huyết thiên phú và thiên phú yếu kém cũng có thể có được lực lượng không thua gì các thú nhân thần huyết!

Càng đáng quý là, hắn sáng tạo ra vật phẩm khoa học kỹ thuật và cách chế dược dùng khoa học công nghệ ra sản phẩm hàng ngon giá rẻ, khiến các thú nhân không còn cần phải gom góp vật liệu luyện kim và dược liệu chỉ có tư tế có thể luyện mà đau khổ.

Lúc ấy, vô số người hận hắn, đố kỵ hắn, càng có vô số người yêu hắn, tôn kính và sùng bái hắn.

Thời gian chứng minh, khoa học kỹ thuật mà hắn thắp sáng là sức mạnh lộng lẫy và chói mắt cỡ nào.

Lúc hắn già yếu, thế giới thú nhân bạo phát chiến tranh lớn nhất từ trước tới nay, đó là cuộc chiến giành tự do của cá thú nhân nô ɭệ và tầng lớp thấp, chống đối lại hoàng tộc thần huyết luôn lấy huyết mạch phân chia đắt rẻ sang hèn.

Kết quả cuối cùng, chúng ta đều đã biết, lịch sử đã nói cho chúng ta đáp án.

Khi hoàng tộc thần huyết cho rằng thú nhân nô ɭệ đê tiện và những thú nhân tầng lớp thấp dù làm gì cũng không thể lật đổ bọn họ, cho rằng lần đấu tranh này cũng sẽ như vô số cuộc đấu tranh trước đó đều sẽ bị đàn áp tàn nhẫn.

Nhưng bọn họ không ngờ, tuy thú nhân tầng lớp thấp và nô ɭệ không có năng lực cá nhân mạnh mẽ, nhưng bọn họ có vũ khí, rất nhiều luyện kim vũ khí, giá rẻ, chỉ cần có nguyên liệu là có thể dùng khoa học kỹ thuật chế tạo.

Bọn họ còn dùng khoa học kỹ thuật tinh luyện ra rất nhiều thuốc, có lẽ hiệu quả trị liệu không hiệu quả như vu dược mà các tư tế luyện chế, nhưng thắng ở số lượng lớn, giá cả phải chăng, mà còn dễ tìm được, cơ hồ mỗi chiến sĩ cách mạng đều có thể được trị liệu.

Chiến tranh kéo dài 43 năm cuối cùng thắng lợi! Hoàng tộc thần huyết bị lật đổ, thế giới thú nhân từ đây không còn hoàng đế, cũng không có nô ɭệ. Mọi thú nhân sinh ra đều bình đẳng, pháp luật cũng không còn thiên vị quý tộc thần huyết chiến sĩ.

Cuối cùng chúng ta nghênh đón bình đẳng hiện tại, phồn vinh, tự do và sinh hoạt có tôn nghiêm an bình. Ca ngợi Thú Nhân Liên Minh! Ca ngợi liên minh pháp luật!

Chúng ta hãy dùng âm thanh lớn hơn nữa ca ngợi nó, người mang đến tự do và hy vọng, cha đẻ vĩ đại của khoa học kỹ thuật – Ngài Chiến Thư Hằng!

Chúng ta cũng hay ghi nhớ sự hi sinh vô tư của ngài và gia tộc của ngài, ngài Chiến Thư Hoàn cũng là huyết mạch cuối cùng của gia tộc họ Chiến.

Vì thù hận của hoàng tộc thần huyết với ngài, hoàng tộc thần huyết đã không thèm quan tâm đến sự ngăn cản và khuyên bảo của Đại tư tế, dùng toàn lực để bắt giữ và gϊếŧ hại mọi tộc nhân Chiến tộc, không màng đến lời đồn Chiến tộc là hậu duệ của Chiến thần.

Chiến tộc cũng vì thế chiến đấu đến giây phút cuối cùng, không hề có ai khuất phục trước hoàng tộc thần huyết, tất cả bọn họ đều chết một cách hiên ngang!

Từ đây, thế giới thú nhân không còn Chiến tộc. Huyết mạch Chiến thần cứ thế đoạn tuyệt!

Nhưng họ mãi mãi sống trong lòng chúng ta. Chiến thần từ trước đến nay không phải người ủng hộ thần huyết, chiến thần là ý niệm, là ý chí bất khuất của các thú nhân! Khi thế giới bắt đầu bất công, chiến thần sẽ xuất hiện, thần sẽ dùng hình thức bất kỳ cổ vũ cho những linh hồn bị chèn ép….]

Thương Phi Phàm đọc đến mức nhiệt huyết sôi trào.

Trong bước ngoặt lịch sử luôn sẽ có nhân vật anh hùng xuất hiện, bọn họ có thể thúc đẩy, lãnh đạo hoặc trở thành mồi lửa.

Muốn phát triển khoa học kỹ thuật ở thế giới thú nhân lấy lực lượng thần huyết làm đầu, cũng tương tự như phát triển khoa học ở Hạ Quốc từ xưa đến nay tôn sùng nho đạo vậy, chỉ có thể bị khinh bỉ, bị chèn ép. Khi đó khoa học kỹ thuật thậm chí bị xem là gánh xiếc hạ cửu lưu.

Nhưng giấy không thể gói được lửa, sức mạnh của khoa học kỹ thuật cũng sẽ không mãi bị chèn ép, cuối cùng nó rồi cũng sẽ phát ra sức mạnh đáng sợ, quét bay sức nặng đang đè nó, đạt được tự do, đạt được phát triển.

Mà cho dù là lực lượng nào cũng không thể phát triển vô hạn, nếu không thứ cuối cùng đạt được cũng chỉ có hủy diệt.

Thương Phi Phàm xem xong đoạn giới thiệu lịch sử vĩ nhân này, lại có thêm một ít suy đoán về bối cảnh trò chơi.

Nếu sức mạnh dễ dàng có được như vậy, hiện tại thú nhân thế giới có phải đang chịu hậu quả của việc tùy ý sử dụng sức mạnh hay không?

Tương tự như hai người tay không đánh nhau, có lẽ sẽ dẫn tới trọng thương, nhưng bảy phần là sẽ không chết. Nhưng nếu hai người có súng thì sao?

Sức mạnh không sai, chỉ là làm sao để hạn chế nó và sử dụng nó thông minh hơn.

Thương Phi Phàm đi tới tấm bia trông khá hoàn chỉnh thứ hai.

[Lịch sử luôn luân hồi.

Vào ngày nào đó, mọi người đột nhiên phát hiện, thú nhân bẩm sinh có thần huyết thiên phú càng ngày càng ít, mà thú nhân bẩm sinh thiên tàn lại càng ngày càng nhiều.

Các thú nhân sợ hãi. Nếu những người tự xưng thú nhân như chúng ta lại mất đi thiên phú đổi hình thể giữa người và thú tự do, vây chúng ta vẫn còn là thú nhân sao?

Mà những thú nhân có thể biến thân thành cự thú cũng càng ngày càng ít.

Vốn trong mười thú nhân cho dù không phải mỗi người đều có thể thức tỉnh thần huyết thiên phú, nhưng mỗi người đều có thể biến thân thành cự thú, đây là năng lực đặc biệt nhất mà thần thú ban cho các thú nhân, có thể giúp thú nhân đi săn dễ hơn và tăng cao năng lực sinh tồn ở thú nhân đại lục nguy hiểm.

Nhưng hiện tại, trong một trăm thú nhân cũng chưa chắc có một thú nhân thức tỉnh thần huyết, thú nhân có thể biến thân thành cự thú cũng chỉ còn không đến một phần mười.

Thú nhân thần huyết, thú nhân cự thú trở nên quý hiếm, đồng thời thú nhân có thể đồng thời có thần huyết thiên phú và biến thân cự thú cũng trở thành hi hữu. Mọi người lại bắt đầu điên cuồng khát vọng và sùng bái những tồn tại ít ỏi này.

Amos Brighton, một người tự xưng là có dòng máu hoàng tộc thần huyết, hắn có thần huyết thiên phú có thể khiến thực vật sinh trưởng, người ủng hộ hắn gọi hắn là hậu duệ của tự nhiên chi thần. Hắn cũng đồng thời có thể biến thân thành cự thú, một con rồng có cánh và sừng!

Khi Amos Brighton thể hiện thiên phú, ít nhất sáu phần thú nhân sẽ trở nên điên cuồng, những thú nhân còn lại thì tràn đầy đố kỵ.

Ngay lúc danh tiếng của hắn rực rỡ như mặt trời ban trưa, một giáo phái tôn hắn làm Giáo hoàng xuất hiện, Thần huyết giáo.

Giáo phái này vừa xuất hiện đã lan tràn nhanh chóng hơn cả virus khắp thế giới thú nhân, thú nhân trẻ tuổi gia nhập Thần huyết giáo đâu đâu cũng có.

Amos Brighton có danh hiệu mới, giáo chúng của hắn và các thú nhân trẻ tuổi đều gọi hắn là Amos Giáo hoàng!

Trong Thần huyết giáo, muốn gia nhập tầng trung và tầng cao, ngươi cần phải thức tỉnh thần huyết, hoặc có thể biến thân thành cự thú.

Ngay lúc đó, cao tầng của liên minh cũng không đặt giáo phái này vào mắt.

Đa số những thú nhân lý trí đều cho rằng tôn giáo tiểu chúng này sẽ như đại đa số những giáo phái khác, nhanh chóng hưng thịnh rồi suy tàn. Thậm chí không ít nhà bình luận lúc đó đều cho rằng, chỉ cần Amos Brighton qua đời, giáo phái này sẽ ngay lập tức diệt vong.

Nhưng không ai ngờ, Thần huyết giáo lại công bố thuốc thức tỉnh thần huyết và thức tỉnh cự thú thể.

Tuy xác suất thành công không đến 4%, nhưng các thú nhân sớm chán ghét bản thân quá bình thường điên cuồng xông ra, mỗi người đều khát vọng mình trở thành số ít, vì có thể có được hai loại thuốc này, các thú nhân bình thường không tiếc trả giá hết thảy.

Chưa đến mười năm, thần huyết giáo đã trở thành giáo phái lớn nhất thú nhân thế giới, ngay cả Thánh sơn tư tế cung cũng không thể ngăn nổi xu hướng phát triển của nó.

Công lịch 17555 mgàu 5 tháng 5, ngày này được đời sau gọi là ngày thần huyết năm năm. Thần huyết giáo tuyên bố thuốc thức tỉnh thần huyết của họ có xác suất thành công lên tới 55%, đồng thời còn công bố loại thuốc mới- thuốc trường thọ!

Sự phát triển của thế giới thú nhân lại lần nữa đi đến bước ngoặt lớn, từ đây đến trăm năm sau, thế lực thần huyết giáo bao phủ toàn bộ thế giới. Amos Brighton đã gần 200 tuổi lại vẫn giữ vẻ ngoài anh tuấn được 76% dân chúng bầu chọn, ngồi lên vị trí Minh chủ Thú nhân liên minh.

Công lịch 17700. Mgàu 21 tháng 12, minh chủ Amos Brighton sau hai nhiệm kỳ làm minh chủ, sửa đổi pháp luật tối cao, sửa chế độ Thú nhân liên minh thành chế độ Thú nhân đế quốc.

Công lịch 17701 ngày 1 tháng 1, Amos Brighton đăng cơ trở thành vị đế vương đầu tiêng của thú nhân đế quốc mới.

….]

Đằng sau chắc là còn một số ghi chép, đáng tiếc tấm bia đá này phần sau bị tổn hại một chút rồi.

Thương Phi Phàm không rảnh cảm thán, lại đi đến bức bia đá thứ ba.

Tấm bia này vậy mà khắc một tấm bản đồ thế giới.

Hai mắt Thương Phi Phàm toả sáng, muốn chụp lại bức bản đồ này, nhưng thật bất hạnh, hệ thống không có chức năng này.

Hắn chỉ có thể dùng não ghi nhớ, nhưng mới nhìn 2 giây, tầm nhìn đã bắt đầu mơ hồ.

Sao lại thế này?

Thương Phi Phàm còn chưa biết chuyện gì đã xảy ra, hắn bỗng bị phế tích thành thị trục xuất ra ngoài như ép cái bóng cao su.

Phịch!

Thương Phi Phàm đáp đất với một tư thế không được mỹ quan cho lắm.

Bộp, một con chồn nhỏ cũng rớt xuống bên chân hắn.

Thương Phi Phàm vừa tiếp đất đã bật người lên, hắn thoạt nhìn thả lỏng, nhưng thực tế lúc nào cũng sẵn sàng phản kích.

[Cảnh cáo! Tín đồ sử dụng tinh thần lực quá mức, hiện tinh thần lực còn 33(-23)/100, muốn đi vào khu vực chưa biết 2 lần nữa, xin hãy khôi phục hoặc tăng trưởng giá trị tinh thần lực của ngươi.]

Đây là nhắc nhở của mắt phải.

Hệ thống sẽ không gọi hắn là tín đồ.

Thương Phi Phàm nhướn mày. Như vậy hắn còn có thể tiến vào khu vực không biết số 2? Chỉ cần giá trị tinh thần lực của hắn trên 10 điểm?

Còn tại sao tinh thần lực của hắn lại tiêu hao mất? Không lẽ vào khu vực không biết số 2 sẽ tự động tiêu hao tinh thần lực liên tục?

Còn nữa, làm sao để hắn đi vào đó lần nữa?

Mắt phải và hệ thống đều không có nhắc nhở gì thêm.

Thương Phi Phàm chỉ có thể tạm thời dời lực chú ý, chuyên tâm quan sát cảnh vật xung quanh.

Vừa quen thuộc vừa lạ lẫm.

Hắn đã trở lại!

Hắn lại về bờ sông gần ổ cướp.

Hơn nữa nơi hắn rớt xuống chính là bụi cỏ mà hắn và Tranh Gia đã núp lúc trước.

Thương Phi Phàm cố ý đợi một lúc, không thấy những người khác xuất hiện.

Tranh Gia và A Ngốc đều không ở đây, nhưng Thương Phi Phàm cũng không quá lo lắng cho bọn họ.

Lúc ở khu vực chưa biết số 1, hắn đã tìm họ, nhưng trong đội ngũ chỉ có chồn nhỏ, không có Tranh Gia và A Ngốc.

Sau đó hắn quan sát đội ngũ bị trói, phát hiện thú nhân bên trong đều thành niên, không có trẻ em, cũng không có sinh vật khác.

Hắn chỉ có thể đoán rằng Tranh Gia và A Ngốc hẳn là không bị bắt tới.

Sột soạt, trong bụi cỏ có động tĩnh.

Thương Phi Phàm cúi đầu.

“Ưm…” Chồn nhỏ tỉnh lại.

“Ta đau đầu quá, ta bị sao thế?” Chồn nhỏ lắc lắc đầu, hàm hồ lẩm bẩm.

Thương Phi Phàm xách chồn nhỏ lên, “Ngươi không sao chứ?”

Chồn nhỏ khó hiểu: “Đã xảy ra chuyện gì? A, trời sáng rồi!”

Chồn nhỏ lại bắt đầu khẩn trương: “Chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi đây, để đám cướp phát hiện thì chúng ta thảm! Ể, cực trùng tọa kỵ của ngươi đâu?”

Thương Phi Phàm nhìn chăm chú chồn nhỏ một lúc lâu: “Ngươi không nhớ chuyện gì đã xảy ra?”

Chồn nhỏ ngơ ngác lắc đầu: “Ta chỉ nhớ ngươi nhét ta và đứa nhóc đầu vuông vào túi lưới trên lưng cự trùng, sau đó…Ta cảm thấy xung quanh cực kỳ yên tĩnh, đến mức ta có thể nghe thấy tiếng tim ta đập….”

Theo ký ức ùa về, chồn nhỏ lộ ra thần sắc sợ hãi: “Ta rất sợ, ta không biết vì sao, nhưng ta rất sợ, giống như có thứ gì đó cực kỳ đáng sợ xuất hiện.”

Chồn nhỏ ngẩng mạnh đầu, “Sau đó chuyện gì xảy ra? Có phải ta bị hôn mê không?”

Thương Phi Phàm ánh mắt có hơi phức tạp, ngữ điệu lại thoải mái: “Ta cũng không biết, ta giống ngươi, có lẽ cũng hôn mê, chỉ là tỉnh lại sớm hơn ngươi một chút.”

“Vậy cự trùng tọa kỵ của ngươi đâu? Còn đứa nhóc kia nữa?” Chồn nhỏ quay đầu tìm khắp nơi.

Thương Phi Phàm: “Không biết, ta cũng đang tìm họ.”

“Liệu họ có bị bọn cướp bắt về không?” Chồn nhỏ khẩn trương, lo lắng.

“Có khả năng.” Trong lòng Thương Phi Phàm cảm thấy không quá khả năng, vì với số tên cướp bị trói mà hắn nhìn thấy, hắn nghi ngờ bọn cướp đã bị bắt hết.

“Ta định đến ổ cướp xem sao. Ngươi ở lại đây chờ ta.”

“Éc, ta… đi cùng ngươi đi.” Chồn nhỏ sợ đi về, cũng sợ đợi một mình.

“Không cần. Ngươi ở đây chờ là được, trốn đi.” Thương Phi Phàm nghe thấy tiếng bụng chồn nhỏ kêu, lại nói thêm: “Ta sẽ mang thức ăn và nước uống trở lại. Nếu hơn ba giờ ta chưa xuất hiện, ngươi liền tự chạy đi.”

Chồn nhỏ còn muốn nói thêm gì, bị Thương Phi Phàm giơ tay cản lại.

Chồn nhỏ nghĩ nếu hắn đi theo cũng chỉ là liên lụy, cuối cùng không nói gì thêm, mà thành thật tìm cái động, núp vào.

Thương Phi Phàm mở bản đồ, gọi ra la bàn tầm bảo, đi về phía ổ cướp.