Chương 31
Đội ngũ vẫn tiến tới chầm chậm.
Thương Phi Phàm đang xem shop game, tìm công cụ thích hợp để chạy trốn.
Những người canh giữ bọn họ chỉ có vài tên thú nhân răng lớn xấu xí, mỗi tên cách nhau một đoạn.
Tên kế bên kia vẫn luôn nhìn hắn chằm chằm, hắn không cần nhìn cũng cảm nhận được ánh mắt hung ác của nó.
Hắn bị dây thừng trói tay chân và cổ, không có nút thắt.
Không biết dây thừng làm bằng gì, sờ vào thì thấy không giống kim loại, nhưng cũng không giống dây thừng bình thường.
Thương Phi Phàm thử biến ra móng tay, móng tay trỏ của hắn biến thành sắc nhọn, hơi cong, giống như móng vuốt hổ.
Cổ tay của hắn bị cột vào nhau, tư thế này không thuận lợi cho người chạy trốn, nhưng một bàn tay xòe ra cũng vừa vặn có thể che cho bàn tay còn lại.
Móng hổ sắc bén cứa vào dây thừng, vậy mà chỉ làm nó rớt một chút lông, dựa theo khả năng mài mòn này, phải mài nửa tiếng mới đứt nổi.
Mà tòa thành trì tràn ngập điềm gở kia đã gần ngay trước mắt.
Thương Phi Phàm cuối cùng quyết định vật phẩm cần mua, tốn 3 điểm cống hiến.
Một cái chai xuất hiện trong lòng bàn tay Thương Phi Phàm.
Hắn lặng lẽ dùng sức rút nút chai ra, đổ chất lỏng lên dây thừng.
Tay hắn cực vững, chất lỏng trong chai chuẩn không cần chỉnh dính lên dây thừng, không động vào chút thịt nào của hắn.
“Xèo….”
Khói trắng bốc lên.
“Ngươi đang làm gì?”
Roi và tiếng giận dữ cùng lúc bay về phía Thương Phi Phàm.
Thương Phi Phàm ngửa người ra sau, tránh né roi xương, ngón tay vừa linh hoạt vừa ổn định đậy nắp chai lại, cổ tay vùng ra khỏi dây thừng đã đứt, duỗi tay kéo lông đầu của thú nhân răng lớn, đè xuống, tay còn lại cầm chai đánh mạnh vào mặt nó.
Cả chuỗi động tác hoàn thành trong chớp mắt.
“Áu!” Thú nhân răng lớn kêu thảm thiết, máu mũi và nước mắt điên cuồng phun trào.
Không đợi nó giãy giụa kịch liệt hơn, hai nắm đấm đã hạ xuống hai bên Thái Dương nó.
Thú nhân răng lớn trợn mắt, ngất đi.
Thương Phi Phàm vứt nó sang một bên, nhanh nhẹn khom người, rút nút chai, đổ chất lỏng ăn mòn kia lên dây thừng trên chân.
“Xèo…” theo khói trắng bốc lên, cổ chân hắn cũng được tự do.
Các thú nhân trước và sau hắn bị ảnh hưởng, vấp ngã khiến cho một đoạn bên này bị hỗn loạn phải tạm ngừng một chút.
Thú nhân canh gác phía trước nhìn thấy đằng sau hỗn loạn, thấy đồng bọn bị ngã xuống đất, lập tức kêu to lên.
Thương Phi Phàm nhanh chóng tính toán, quyết định trong khoảnh khắc, hắn không đợi bọn chúng vây gϊếŧ, đã lao tới thú nhân răng lớn gần nhất trước một bước.
Hắn vừa đánh ngã một con, phát hiện bọn nó ngoài thân hình cao lớn hung ác, sức lực cũng lớn, nhưng động tác lại chậm chạp, chỉ cần bản thân nhanh nhẹn hơn chúng nó, sức lực cũng lớn hơn, thì muốn đánh thắng bọn chúng cũng không khó.
Quan trọng hơn là, hắn đã quan sát xung quanh, chỉ có 5 tên canh gác đội ngũ này.
Thú nhân hô to không ngờ tên thú nhân chạy trốn kia không những không chạy đi, mà còn tấn công tới đây.
Đùng đùng đùng!
Thương Phi Phàm ra tay, chiêu nào cũng là sát chiêu, quyền nào cũng đánh vào chỗ hiểm.
Thú nhân răng lớn muốn vung roi đánh trả, nhưng Thương Phi Phàm quá nhanh, nó còn chưa kịp vung roi, nắm đấm của đối phương đã tới mặt nó rồi.
Mũi! Nội tạng! Cổ!
Thú nhân răng to tê liệt ngã xuống đất.
Thương Phi Phàm lấy roi xương của nó rồi tấn công thú nhân thứ ba.
Ba con thú nhân răng lớn đã hoàn hồn, đều tức giận kêu lớn, cùng xung phong liều chết chạy qua bên này.
Một đấu ba!
Thân thể chúng đều cao hơn hai mét, so với Thương Phi Phàm cao gần hai mét còn hơn nửa cái đầu.
Ba con khủng lồ cùng xông tới nhìn cực kỳ đáng sợ.
Thương Phi Phàm nhảy lên, roi xương hung hăng quất về con bên trái, đồng thời giơ tay trái lên, rút nút bình chất lỏng ăn mòn tạt vào mặt con ở giữa.
Tiếng rống giận và kêu thảm thiết vang lên cùng lúc.
Thương Phi Phàm nhảy lên bả vai con bên trái, dùng sức vung roi quất về phía tai con bên phải.
Hai con trái phải bị roi xương đập vỡ cả đầu, con giữa thì bụm mặt kêu thảm thiết, bọn nó còn muốn phản kích Thương Phi Phàm.
Thương Phi Phàm vặn người giữa không trung rơi xuống đất, chân dài quất một đá.
Đùng!
Con bên phải bị đá ra xa 3 mét.
Thương Phi Phàm lại vung roi, sức sực của hắn lớn hơn bọn chúng rất nhiều, một roi là đủ đánh gãy xương bọn nó.
Ba con thú nhân răng lớn không chiếm được tiên cơ, không thể trả đòn.
Chưa đến nửa phút, ba con thú nhân răng lớn xung phong đến đây đều trọng thương ngã xuống đất.
Thương Phi Phàm thấy con bị ăn mòn mặt kia kêu quá phiền, nên cũng cho nó một roi ngất luôn. Tay nó cũng từ từ trượt xuống khỏi mặt.
Thương Phi Phàm không cẩn thận nhìn lướt qua một cái, lập tức hít một hơi khí lạnh.
Thuốc ăn mòn này thật là lợi cmn hại. Ăn mòn đến tận xương tủy.
May mà lúc hắn dùng đã cẩn thận, không làm dây vào bản thân.
Chỉ là đáng tiếc vừa nãy tạt không khống chế sức lực, chất lỏng ăn mòn chỉ còn có chút dưới đáy.
Thương Phi Phàm nhặt chai lên, nút chặt chai, rồi nhét nó vào ngực.
Hắn có sở thích sưu tầm các kiểu chai lọ~
Đội ngũ tiến về phía trước cũng không vì trận đánh nhau bên này mà dừng lại, những thú nhân không còn thần trí vẫn đi tiếp.
Các thú nhân đằng trước đã sắp đến cửa thành.
Cửa thành hình như có động tĩnh, như là phát hiện biến cố bên này.
Thương Phi Phàm chạy dọc theo đội ngũ.
Tìm được rồi!
Người nhóm lửa A Thành xui xẻo vẫn là hình dạng chồn nhỏ, hắn bị trói trên lưng một thú nhân hình con lừa.
Thương Phi Phàm móc ra chai thuốc ăn mòn, dốc ngược chai cho những giọt thuốc cuối cùng rớt lên dây thừng.
Một giây, hai giây….
Thủ vệ ở cửa thành chạy về phía này.
Xèo, giọt thuốc ăn mòn cuối cùng rớt lên dây thừng.
Thương Phi Phàm cất chai đi, hay tay cầm hai đầu dây thừng, ra tám phần sức lực kéo ra.
Phực! Dây thừng bị kéo đứt.
Thương Phi Phàm nhanh chóng cởi đoạn dây thừng còn lại, lôi chồn nhỏ ra.
Một tay ôm chồn nhỏ, một tay cầm roi xương nhanh chóng rút lui.
Thủ vệ đã đuổi tới.
Thương Phi Phàm chạy nhanh, mắt thấy càng lúc càng xa tòa thành trì đen đủi kia.
Thủ vệ phía sau đột nhiên dừng chân, không đuổi theo nữa.
Một mảnh phế tích thành thị mênh mông vô bờ đột ngột xuất hiện trước mắt Thương Phi Phàm.
Cực kỳ đột ngột.
Thương Phi Phàm không kịp dừng chân, lao tới trước vài bước.
Một cảm giác quái dị khiến Thương Phi Phàm quay đầu lại theo bản năng.
Gặp quỷ!
Thủ vệ đuổi theo hắn biến mất.
Đội ngũ xiên thịt mất hồn mất vía cũng biến mất.
Cả tòa thành trì đen đủi kia cũng thế.
Hệ thống không hề nhắc nhở gì.
Lần đầu tiên, Thương Phi Phàm không biết bản thân nên dừng bước hay tiếp tục đi về phía trước.
Nơi này thật sự quá kỳ quái.
Phế tích thành thị phía trước khiến Thương Phi Phàm càng nhìn càng thấy kỳ lạ.
Hắn cho rằng văn minh của thế giới này tương đương với thời trung cổ ở địa cầu, kết quả, thứ hắn nhìn thấy bây giờ là gì?
Hắn vậy mà lại nhìn thấy một đô thị hiện đại hóa đầy nhà cao tầng.
Tuy nó đã bị phá hủy, nhà cao tầng đều biến thành đổ nát.
Hắn thậm chí nhìn thấy một vòng quay lớn giữa không trung, cũng bị đứt gãy tàn phá.
Hắn còn thấy một bức tượng rất lớn có lẽ là kiến trúc tiêu biểu.
Bức tượng kia bị mất nửa đầu, cánh tay cũng mất một cái, trên thân thể đầy khiếm khuyết.
Nhưng bức tượng đó lại cực kỳ nổi bật, chiều cao vượt trội mọi kiến trúc còn lại trong thành thị, cho dù ngươi nhìn từ hướng nào, đều có thể nhìn thấy bức tượng này đầu tiên.
Nửa cái đầu còn lại của bức tượng có một con mắt chỉ còn lỗ trống, tròng mắt của nó được điêu khắc thành, cũng không biết thiết kế bằng cách nào mà khiến cho dù ngươi nhìn từ hướng nào, cũng sẽ cảm thấy con mắt đó đang nhìn ngươi.
Trống rỗng, hờ hững. Lại tràn ngập cực độ phẫn nộ và không cam tâm.
Trong đầu Thương Phi Phàm nghe thấy vô số tiếng gào thét, tiếng kêu thảm, tiếng la phẫn nộ, tiếng con nít khóc nỉ non…..
Thanh âm chói tai, không, chúng kí©h thí©ɧ thần kinh của hắn đến mức phát điên.
Mắt và tai của lão Thương bắt đầu chảy máu.
Phịch, chồn nhỏ mất hồn và roi xương đều rơi trên mặt đất.
Thương Phi Phàm lung lay, khổ sở ôm đầu, từ từ quỳ xuống đất.
Đột nhiên, trong tầm mắt phải Thương Phi Phàm xuất hiện mấy dòng chữ.
Những dòng chữ này giống như phần mềm marketing virus vậy, cực kỳ nổi bật nhảy tới nhảy lui cướp lấy sự chú ý của não nhân loại.
[Cảnh báo! Cảnh báo! Có tinh thần lực ngoại lai xâm lấn, tường phòng hộ tinh thần lực của tín đồ đang bị công kích. Tín đồ hãy gia cố tường phòng hộ tinh thần lực ngay lập tức.]
[Tinh thần lực của tín đồ bị thổn thương, tin thần lực -1, -1, -1….]
[Tín đồ hãy gọi tồn tại vĩ đại tối cao ngay lập tức, tên của nguyền rủa chi thần Cornelius, xin ngài giáng xuống phù hộ!]
Thương Phi Phàm ôm đầu quỳ một gối xuống đất, đầu hắn sắp nổ tung rồi!
Lúc hắn nhận được tín hiệu có thể trợ giúp hắn này, hắn đã không còn đủ lý trí để phân tích lợi và hại, tiềm thức của hắn còn chống cự việc gọi tên nguyền rủa chi thần, nhưng đại não hỗn loạn của hắn đã có động tác trước một bước.
Hắn không muốn cứ thế chết đi, cứ thế offline.
Bản năng nói cho hắn biết nếu cứ thế tử vong offline, có lẽ càng tệ hơn việc hắn tìm kiếm bảo vệ từ nguyền rủa chi thần nào đó.
Hắn không thể mang… mang… về…
Mang cái gì về?
Thương Phi Phàm muốn nghĩ lại, thì càng nhiều âm thanh chói tai chen chúc vào thần kinh thính giác của hắn. Một sức mạnh đáng sợ từ thần kinh thính giác bắt đầu điên cuồng phá hủy những dây thần kinh khác.
Thương Phi Phàm phát ra tiếng gầm rú thê lương, đau đến mức lăn lộn trên mặt đất.
“Sự tồn tại vĩ đại tối cao, nguyền rủa chi thần Cornelius, xin hãy nghe lời kêu gọi của tín đồ, ban cho sự bảo vệ….”
“Sự tồn tại vĩ đại tối cao, nguyền rủa chi thần Cornelius, xin hãy nghe lời kêu gọi của tín đồ, ban cho sự bảo vệ….”
“Sự tồn tại vĩ đại tối cao, nguyền rủa chi thần Cornelius, xin hãy nghe lời kêu gọi của tín đồ, ban cho sự bảo vệ….”
Thương Phi Phàm không biết mình đã vô thức lặp lại cầu xin bao nhiêu lần.
Tầm nhìn của mắt phải có những ký hiệu kỳ lạ nhảy lên, hắn muốn xem rõ hơn, nhưng ý thức lại dần mơ hồ.
Thanh âm thảm thiết điên cuồng tựa như mọi thanh âm mặt tối trong thế gian đều đã biến mất.
Một thanh âm khác vừa xa xôi vang vọng, như sấm rền, uy nghiêm lạnh lùng, rồi lại đầy cảm giác thần bí vang lên.
[Dâng lên thân thể và linh hồn của ngươi, trở thành tín đồ thành kính của ta.]
[Dâng lên ý chí và lòng trung thành của ngươi, trở thành người truyền bá uy danh và lực lượng của ta.]
[Kết khế ước với ta, ngươi sẽ trở thành người đi trong đêm, nơi tập trung oán niệm, trở thành kẻ địch của muôn người, ngươi vì ta thành lập quốc gia vĩnh hằng, chỉ cần nguyền rủa không tàn, ngươi cũng vĩnh viễn tồn tại.]
Thương Phi Phàm: Ta ngu đến cỡ nào mới chơi chung với loại đại Boss hắc ám này?
“Đồng ý! Thần của ta, ta bây giờ chính là tín đồ thành tín nhất của ngươi, phải ký khế ước sao?”
Chẳng qua là bên A địa vị hơi cao, kỳ lạ một tí thôi mà, thần muốn làm lão đại, vậy cứ để thần làm.
Thanh âm như tiếng sấm rền kia đột nhiên biến mất, hình như không ngờ tên ký chủ trông khó chơi này lại dứt khoát như thế.
Thương Phi Phàm run rẩy bò dậy từ trên đất.
[….Khế thành.]
Thương Phi Phàm nhướn mày, hắn ẩn ẩn cảm thấy bản thân có liên hệ với thứ gì đó.
Nhưng thế thì sao?
Đời mà, không có tí tinh thần mạo hiểm thì còn gì vui nữa?
Xem, hắn vừa ký khế ước với “Ma quỷ”, liền có lợi ích xuất hiện.
Tầm nhìn của mắt phải lại có nhắc nhở mới.
[Tín đồ đạt được phù hộ của tồn tại vĩ đại tối cao, nguyền rủa chi thần Cornelius, tường phòng hộ tinh thần lực được chữa trị và gia cố, tinh thần lực +1, +1, +1….]
[Chúc mừng tinh thần lực của tín đồ đột phá đến 30/100]
Thấy chưa, lần mua bán này lời cỡ nào, vừa ký hiệp ước xong, tinh thần lực của hắn đã tăng hơn gấp đôi.
Hắn thích đối tượng hợp tác hào phóng như vậy!
Thương Phi Phàm cố ý xem xét tin tức cá nhân của hệ thống quang não, tinh thần lực của hắn quả nhiên cũng cập nhật theo.
Ngoài ra thần huyết thiên phú cũng xuất hiện thêm cái thứ hai: Nguyền rủa chi lực, 9/100.
Phần còn lại, kỹ năng chức nghiệp của hắn cũng tăng thêm một cái: Nguyền rủa tư tế, cấp học đồ.
Thứ hay ho là, trong thuộc tính cá nhân xuất hiện một thuộc tính mới: Giá trị may mắn, 0.
Lão Thương cực kỳ bình tĩnh với giá trị may mắn của mình.
Công việc của hắn thường xuyên phải tiếp xúc với mấy tên đen đủi, mà mọi người đều biết, gần mực thì đen.
Thương Phi Phàm khá để ý tới việc hệ thống quang não cũng không chống đối khế ước với nguyền rủa chi thần Cornelius, nói cách khác, hai tên ngày rất có thể đã sớm thông đồng với nhau, nói không chừng còn có giao dịch gì trong tối rồi.
Thương Phi Phàm nghĩ tới đây, bật cười. Rõ ràng chỉ là game, đây khả năng lớn là giả thiết của trò chơi, có phải hắn nghĩ nhiều quá rồi không?