Chương 30
“Chúng ta đi khỏi đây đã.”
Thương Phi Phàm ra hiệu cho chồn nhỏ, ôm A Ngốc nhảy lên lưng Tranh Gia.
Chồn nhỏ quanh quẩn một lúc bên chân Tranh Gia, thấy nó cũng không phản đối mình leo lên, liền men theo chân nó bò lên trên.
Thân thể Tranh Gia giật giật, hình như nó cũng ghét bỏ mùi thúi trên người Thương Phi Phàm và chồn nhỏ, nhưng vẫn còn trong phạm vi chịu đựng được.
Thương Phi Phàm nhét A Ngốc và chồn nhỏ vào túi lưới, tay bắt lấy gai xương, mũi chân nhẹ đá: “Tranh Gia, đi thôi.”
Tranh Gia theo chỉ thị của Thương Phi Phàm chạy nhanh men theo đường sông.
Buổi tối mới là lúc nó hoạt bát nhất, bóng đêm đen tối đối với bọn nó không phải là chướng ngại.
A Ngốc nghiêng đầu nhìn chồn nhỏ.
Chồn nhỏ nâng móng vuốt, chào hỏi với nhóc con đầu vuông trọc không đẹp lắm này.
Nhóc này nhìn sơ là biết còn là trẻ con, không giống hắn bẩm sinh là động vật kích thước nhỏ.
A Ngốc rụt vào trong góc, như là sợ người lạ, cũng có thể là bị thối, không quá muốn lại gần người xa lạ này.
Chồn nhỏ tuy cố ý muốn tạo quan hệ với đứa nhóc này, nhưng thấy đối phương có vẻ không thích hắn, nên cũng không gắng gượng.
Có cự trùng tọa kỵ là khác biệt ngay, thân thể chồn nhỏ cuối cùng cũng thả lỏng, nếu thật gặp bọn cướp, đánh không lại bọn họ vẫn có thể chạy trốn. Chỉ cần bọn cướp không dùng quả Xú sương mù là được….
Chồn nhỏ vội nhắc Thương Phi Phàm, trong ổ cướp có một loại quả có thể khiến cự trùng và người hôn mê, khá quý giá, bọn chúng chỉ sử dụng khi gặp dê béo, nhưng cũng không chắc sẽ không dùng đối phó bọn họ.
Thương Phi Phàm chính là đã từng bị quả Xú sương mù hại, sao có thể không đề phòng.
Cho nên hắn hỏi Tranh Gia, có thể qua sông bằng cách vượt thác nước không.
Tranh Gia nhìn chăm chú dòng sông và thác nước, rồi lùi lại hai bước.
Thương Phi Phàm hiểu: Tranh Gia không chắc chắn có thể vượt sông. Trong sông nhất định có sinh vật nào đó khiến nó kiêng kỵ.
“Vậy chúng ta đi lên phía trên.”
Thương Phi Phàm tính sơ thời gian họ tìm đường và chờ Tranh Gia, đoán bọn cướp đi tắm sông có lẽ đã tắm xong quay về rồi.
Nhưng cũng có khả năng đυ.ng phải bọn cướp đi tắm lượt sau.
Nhưng bọn họ cũng không thể chờ ở đây mãi, đợi khi bọn cướp dọn dẹp xong nhà kho và ổ cướp, nhất định sẽ gấp rút đi tìm những thú nhân chạy trốn.
Dù là ai đi nữa, đã bị hãm hại nặng như vậy, nếu không biết do ai gây ra thì chỉ có thể trả thù bất kỳ người nào có thể trả thù.
Tranh Gia men theo bờ sông chạy nhanh.
Thương Phi Phàm cảnh giới trước sau, hai mắt phát ra ánh huỳnh quang màu lục đậm.
Thương Phi Phàm cũng phát hiện bản thân có thể nhìn rất xa trong đêm, còn rất rõ ràng, chỉ kém hơn ban ngày một chút.
Hắn cũng không nghĩ nhiều, cho rằng đó là một trong những sở trường mà thú nhân có sẵn.
Ven sông yên tĩnh hơn hắn tưởng, có lẽ động vật uống nước ban đêm đều bị thối chạy rồi.
Điều này rất có lợi cho bọn họ.
Phía xa có tiếng nói chuyện mơ hồ truyền đến.
Thương Phi Phàm bảo Tranh Gia giảm tốc, thử xem có thể trốn khỏi tốp cướp này không.
Tranh Gia rất linh hoạt tìm một hố đất có thể che giấu thân thể nó, leo xuống.
Bờ sông có rất nhiều bụi cây và cỏ dại.
Có nguồn nước, những thực vật này sinh trưởng rất tươi tốt, cỏ dại cao tới cả mét.
Thương Phi Phàm ra hiệu cho A Ngốc và chồn nhỏ đừng phát ra âm thanh, hắn cũng nằm sấp xuống.
Tiếng nói chuyện dần rõ lên.
Mười mấy tên cướp kéo bè kéo lũ, đa số biến thân thành hình thú, số ít thì tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ, trong tay cầm theo quần áo ướt nhẹp.
Bọn chúng đang mắng chửi, nói tục.
Thương Phi Phàm nghiêng tai lắng nghe, hình như đầu mục đã nói cho bọn chúng, là bọn thú nhân nhốt trong địa lao phóng hỏa, bôi nước Xú Quả, khiến ổ cướp đại loạn.
Đầu mục vừa cho phép họ chia nhóm đi tắm vừa ra lệnh tìm thú nhân chạy trốn dọc theo bờ sông.
Nhưng hắn cũng lo đây là kế điệu hổ ly sơn, hắn không biết bọn họ lấy Xú Quả ở đâu ra, sau đó làm cách nào lẻn vào phòng bếp phóng hỏa, tưởng có người ngoài chi viện, nên để một nửa nhân lực lại bảo vệ nhà kho, tăng cường phòng thủ của ổ cướp.
Đối với mệnh lệnh tìm người của đầu mục bọn cướp cũng chấp hành không quá nghiêm túc.
Bọn chúng vẫn luôn kiêng kỵ sinh vật sống trong sông, cũng không ở bờ sông lâu.
Hơn nữa bọn chúng còn chưa ăn cơm chiều, ai nấy vừa đói vừa buồn ngủ, chỉ muốn quay về kiếm đồ ăn rồi ngủ. Nếu không phải không có tâm trạng tìm thú nhân chạy trốn thì bọn chúng cũng không vừa đi vừa hung hổ, chẳng thèm sợ bị thú nhân chạy trốn nghe thấy.
Thương Phi Phàm nhìn thấy mấy tên cướp kia càng lúc càng lại gần bọn họ, hắn không hề hoảng loạn chút nào, chỉ là cầm chặt cốt đao, chuẩn bị tùy thời gϊếŧ ra ngoài.
Tầm mắt chồn nhỏ bị cỏ dại ngăn chặn, nhưng hắn cũng nghe thấy tiếng nói chuyện của bọn cướp, lại bắt đầu khẩn trương.
Thương Phi Phàm bỗng cảm thấy Tranh Gia bất an, cánh không hoàn chỉnh của nó giật giật, ép sát vào hai sườn.
Chỉ chốc lát, Tranh Gia bỗng nhiên trở nên vô thanh vô tức, như là đã chết.
Thương Phi Phàm đầu tiên tưởng nó đang cảnh giác bọn cướp đang tới gần, nhưng….
Có gì đó không đúng!
Người ở chiến khu nhiều năm như Thương Phi Phàm rất mẫn cảm với nguy hiểm.
Hắn phát hiện tiếng côn trùng kêu đều đã biến mất, tuy có phần lớn chim chóc côn trùng bị mùi thối đuổi đi, nhưng cũng không chạy quá xa, trên đường đi hắn vẫn có thể nghe thấy các loại âm thanh ở dã ngoại.
Nhưng lúc này, bờ sông, thậm chí một vùng lớn xung quanh đều đã trở nên yên tĩnh cực kỳ.
Tiếng nước chảy trở nên cực kỳ rõ ràng.
Mười mấy tên cướp cũng vô thức ngừng nói chuyện, bọn chúng hoặc nắm chặt vũ khí, hoặc cảnh giác nhìn xung quanh.
A Ngốc cuộn thành một cục, nó không biết bên ngoài xảy ra chuyện gì, chỉ là bản năng khiến nó sợ hãi.
Chồn nhỏ cũng thế, cuộn chặt bản thân như A Ngốc.
Thương Phi Phàm đột ngột ngẩng đầu.
Trên bầu trời, xuất hiện nhiều vầng trăng trùng điệp sắp hàng, đây là lần đầu tiên hắn thấy trăng trong thế giới game.
Mặt trời và mặt trăng trong game cũng không khác lắm với hiện thực, không ngờ ban đêm lại có bảy mặt trăng, còn trong trạng thái xếp thành hàng. Càng gần càng lớn, nhìn kỹ thì khoảng cách giữa chúng còn bằng nhau.
Ảnh hưởng của triều tịch với thế giới này nhất định rất lớn, cũng nhất định sẽ vì thế mà xuất hiện càng nhiều việc kỳ quái. Thương Phi Phàm đột nhiên nghĩ thế.
Lúc trước bảy mặt trăng xếp hàng vẫn luôn bị mây che khuất, lúc này tất cả đều hiện ra.
Đại địa bị chiếu sáng hơn nhiều. Nếu ánh trăng không biến thành màu đỏ thì càng tốt.
Huyết nguyệt rất đẹp, nhưng không thể phủ nhận nó khiến nhân loại bất an, chưa kể đây đến bảy cái mặt trăng máu.
Thương Phi Phàm tận mắt nhìn thấy ánh trăng từ trắng chuyển đỏ theo thứ tự từ gần đến xa từng chút từng chút một.
Yêu dị, mỹ lệ, lại kỳ bí nói không nên lời….
Thình thịch, thình thịch… Tiếng tim đập ngày càng lớn, không những hắn nghe thấy tiếng tim mình đập, mà còn nghe thấy tiếng máu chảy trong huyết quản.
Quá yên lặng, yên lặng đến mức mọi âm thanh đều biến mất.
Chuyện gì xảy ra?
Không lẽ có kẻ săn mồi nào cực kỳ đáng sợ xuất hiện?
Hay là hiện tượng thiên văn kỳ quái nào đó sắp sinh ra?
Thương Phi Phàm nhìn về phía mười mấy tên cướp kia.
Bọn chúng hình như cũng không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng bản năng khiến bọn chúng ngừng mọi động tác, thậm chí không dám nói tiếng nào.
Đúng lúc này, một tên cướp nhìn về phía sông cực kỳ sợ hãi, đôi mắt hắn mở to hết cỡ, miệng cũng há ra, lại không phát ra một chút âm thanh nào.
“Mau, chạy mau!” Đây là tiếng một tên cướp khác, thân thể hắn đang run rẩy, nhưng hắn cũng là người phản ứng nhanh nhất trong đám cướp.
Sau khi cảnh báo mọi người, hắn chạy như điên về phía ổ cướp. Những tên cướp khác bị hắn kéo cũng bắt đầu chạy theo điên cuồng.
Bọn chúng không biết vì sao mình sợ hãi, nhưng lúc này, chúng chỉ muốn chạy khỏi bờ sông!
Tên cướp nhìn về phía bờ sông kia lại tựa như bị đông cứng thân thể.
“Rít”
Thương Phi Phàm nghe thấy âm thanh như gió lớn thổi qua. Hắn cũng đang nhìn về phía dòng sông, nhưng hắn không nhìn thấy gì cả.
Không, tuy hắn khôgn nhìn thấy, nhưng hắn nhận thấy được có quái vật khổng lồ bò từ trong sông ra.
Từng đám sương mù dâng lên từ mặt sông, dần dần lan rộng ra bốn phía.
Tốc độ của sương mù cực kỳ nhanh.
Tầm mắt Thương Phi Phàm bị cản trở.
Hắn nghe thấy tiếng la thảm thiết.
Hắn đột ngột quay đầu. Nhìn thấy mười mấy tên cướp vốn nên đã chạy xa lại biến thành từng đóa hoa máu trong nháy mắt.
Hoa máu rơi xuống đất liền biến mất.
Sương mù tựa như bị máu nhuộm đỏ, lại tựa như bị ánh trăng nhuộm đỏ, biến thành tràn ngập tanh tưởi.
Sương mù đỏ như máu lan tràn về phía ổ cướp, cũng bao phủ bọn họ.
….
Trời sáng.
A Ngốc đột ngột mở to mắt, lăn lốc ngồi dậy.
Baba nó đâu?
Baba nó vừa tìm được đâu mất rồi?
Tranh gia còn ở đây, hành lý cũng còn. Nhưng baba nó lại không thấy đâu!
Chồn nhỏ cũng không thấy. A Ngốc nôn nóng xoay tròn.
Tranh gia đứng lên.
“Dẫn ta đi tìm baba.” A Ngốc có học một chút kỹ năng điều khiển cự giải trùng từ Thương Phi Phàm.
Nhưng có lẽ lời nó nói quá phức tạp, Tranh Gia chẳng thèm nhúc nhích.
Đợi đến lúc Tranh Gia hiểu(?) ý nó, thì mới nhảy ra khỏi bụi cỏ, quay lưng với đường sông, chạy về phía ổ cướp như điên.
Ở đó có đồ ăn ngon.
Lúc nó ở khe nứt đã ngửi thấy, nhưng đáng tiếc gặp phải Quả Xú Sương mù đáng ghét, còn có một đống thú nhân đáng ghét. Bây giờ, nó có thể cảm nhận được những thứ đáng ghét đó đã biến mất.
Cuối cùng nó cũng có thể đi kiếm đồ ăn ngon.
Tên thú nhân đồng bọn của nó?
Chắc là chết rồi.
Làm sao để nó có thể nói cho con thú nhân con sống nhờ trên người nó biết là baba nó đã bị quái vật ăn thịt rồi bây giờ. Quái vật tha cho bọn họ là do họ may mắn.
A Ngốc không biết gì cả, nó theo Tranh Gia chạy vào doanh địa của bọn cướp.
Bên trong trống rỗng. Kiến trúc vẫn còn, cửa nam bắc và tường vây cũng vẫn đóng chặt.
Nhưng trên tường vây và tháp canh không hề có bóng dáng tên cướp nào.
Tranh Gia không cần đi qua cửa, nó bò theo vách tường lên, dễ dàng trèo vào doanh địa.
Bên trong yên tĩnh cực kỳ. Không có tiếng người, cũng không có tiếng súc vật và tọa kỵ.
Tranh Gia chạy thẳng đến nhà kho. Dùng móng vuốt khều cánh cửa bị khóa chặt.
Đồ ăn ngon ở bên trong. Nhưng phải mất công đập vỡ vỏ của nó ra.
“Baba!”
A Ngốc gọi lớn.
“Baba, ngươi ở đâu?”
A Ngốc thấy Tranh Gia chỉ một lòng muốn mở cánh cửa kia không chịu đi, liền nhảy xuống khỏi lưng nó, vừa chạy vừa gọi.
Phòng bếp và thực đường bị cháy một nửa còn bốc khói đen, ngoại trừ mùi cháy khét, còn có mùi thơm thịt và ngũ cốc bị nướng chín.
A Ngốc chạy khắp doanh địa, không tìm được nửa cái vật còn sống.
Một doanh địa lớn như vậy, hình như chỉ còn lại nó và Tranh Gia.
Thương Phi Phàm hiện tại ở đâu?
Lão Thương cũng không biết.
Cảnh tượng cuối cùng hắn nhớ là bọn họ bị sương máu bao phủ.
Sau đó….ký ức của hắn trở nên vụn vặt.
Đợi khi hắn tỉnh táo lại, hắn đã trở thành một cục thịt trong xiên thịt nướng.
Các thú nhân, bất kể là hình người hay hình thú, tất cả đều bị trói chặt, xâu thành chuỗi bị người dùng roi đánh đi về phía trước.
Xem cách ăn mặc của thú nhân trước và sau hắn, không ít thú nhân là cướp trong ổ cướp.
A Ngốc đâu?
Tranh Gia đâu?
Còn có người nhóm lửa A Thành đâu?
Thương Phi Phàm không biết người hắn muốn tìm có trong đội quân thịt xiên này không, hắn vừa lò đầu ra nhìn trước ngó sau, đã bị đánh cho một roi.
Thú nhân cầm roi hung ác, hai cái răng to bự lộ ra ngoài.
Bro, có kế hoạch chỉnh răng không ní? Ngươi như vậy ăn cơm có oke không? Thương Phi Phàm vậy mà còn cười với thú nhân đánh hắn.
Thú nhân phát ra tiếng gầm nặng nề: “Đừng nhìn đông nhìn tây! Đi!”
Thương Phi Phàm màu màu mè mè gật đầu với thú nhân, thong dong đuổi theo thú nhân phía trước, không hề định thoát đội.
Thú nhân răng bự dùng sức trừng Thương Phi Phàm.
Đây là lần đầu tiên nó nhìn thấy thú nhân kỳ lạ như vậy.
Chỉ nhìn thần thái của hắn, người không biết còn tưởng hắn được mời tới tham dự yến hội, chứ không phải kẻ đáng thương bị dây thừng buộc tay chân bị bắt chờ đợi vận mệnh giáng lâm.
Càng kỳ lạ hơn là, những thú nhân khác đều không tỉnh lại, chỉ có thể ngơ ngác đi theo đội ngũ, nhưng thú nhân này lại nhanh chóng khôi phục tỉnh táo.
Thú nhân răng bự nhớ kỹ tên thú nhân kỳ quái này, cũng nhìn hắn chằm chằm.
Thương Phi Phàm ngó lơ bản thân kỳ lạ cỡ nào trong đội ngũ, hắn ngẩng đầu nhìn không trung, lại xem xét cảnh vật xung quanh.
Nơi này chắc chắn khôgn phải ổ cướp.
Không trung xám xịt, có chút đỏ sậm.
Họ đang đi ở hoang dã, nhưng đường đất dưới chân lại rất rõ ràng, đây là một con đường do đi mãi mà thành.
Cách đó không xa, hắn thấy bóng của một tòa thành trì rất lớn.
Leng keng.
[Mở ra bản đồ mới, khen thưởng 10 điểm cống hiến.]
Thương Phi Phàm khϊếp sợ, lần đầu tiên hắn được nhiều điểm như vậy, còn dễ như thế.
Đây là đâu? Mà có thể khiến hệ thống keo kiệt thưởng cho hắn nhiều điểm như vậy.
Hệ thống quang não hình như cũng đang do dự có nên nhắc nhở hắn hay không, sau một lúc lâu mới thông báo nhiệm vụ mới.
[Nhiệm vụ 22, phát hiện hoàn cảnh bản đồ mới cực kỳ nguy hiểm, xin ký chủ xui xẻo nỗ lực sống quá ba giờ. Thành công khen thưởng 3 điểm cống hiến.]
Thương Phi Phàm: “…”
Hệ thống đây là không coi trọng hắn cỡ nào?
Hơn nữa cái gì gọi là ký chủ xui xẻo?!