Chương 29
Thương Phi Phàm chọn mua một lọ “Dịch trị liệu sơ cấp” giá 2 điểm cống hiến trong shop.
Theo thuyết minh, thứ này có thể chữa khỏi vết thương nhẹ dưới mức tử vong hoặc tàn tật, cũng có chút hiệu quả với nội thương. Tổn trương cấp trung cũng có thể giảm bớt.
Thương Phi Phàm bóp miệng người nhóm lửa, dốc thuốc vào miệng hắn.
Sau đó chờ đợi.
Thương Phi Phàm thưởng thức thân bình thuốc, có vẻ giống pha lê, nhưng hắn vừa học kỹ năng nhận biết khoáng vật trong kỹ năng rèn, trực giác mách bảo vật liệu này không phải pha lê, có thể là cùng một loại vật liệu với cái đèn du bụng trùng kia.
Thân bình cũng không lớn, chỉ bằng ngón tay.
Thương Phi Phàm thuận tay nhét bình vào ngực.
Người nhóm lửa giật giật mí mắt.
Leng keng, Thương Phi Phàm nhận được nhắc nhở của hệ thống, hắn hoàn thành nhiệm vụ 18, được 3 điểm cống hiến.
Trừ những điểm đã dùng, hiện tại hắn còn 10 điểm.
Người nhóm lửa vừa tỉnh lại đã điên cuồng nôn ọe.
Thối quá!
Cái mùi này quá kí©h thí©ɧ với người bị thương.
“Đừng lãng phí thuốc của ta. Ngươi biết gần đây có chỗ nào có nước không?”
Thương Phi Phàm đá nhẹ người nhóm lửa đang quỳ rạp dưới đất.
Người nhóm lửa muốn bịt mũi, lại ngửi thấy tay mình cũng thối. Muốn xé áo ra bịt mũi cũng không được, vì quần áo còn thối hơn.
Mùi thối cũng làm cho đầu người nhóm lửa tỉnh táo hơn.
Hắn không trả lời Thương Phi Phàm ngay, mà lén quan sát bốn phía.
Bầu trời tối đen, không thấy rõ đằng xa, nhưng dựa vào địa hình gần đó, có lẽ hắn đã không còn ở trong ổ cướp, đây là bên ngoài?
Quan trọng nhất là, vết thương làm hắn đau đớn đến muốn ngất hình như không còn đau như vậy, thân thể còn ấm áp, giống như ngủ một giấc trong ngày xuân lạnh, bị ánh nắng làm ấm tỉnh.
Hắn nhúc nhích thân thể, phát hiện hình như vết thương đã khép lại hơn phân nửa, lại giơ tay sờ đầu, vết rách lúc bị đầu bếp dùng xẻng đánh đã thành một vết sẹo.
Cả mu bàn tay, cánh tay… những vết thương hắn có thể nhìn đến đều đang khép lại.
“Ngươi…đã cứu ta?” Mặt người nhóm lửa vặn vẹo méo mó, muốn chống chọi với mùi thối này, quá khó!
“Rõ như ban ngay. Nguồn nước ở đâu?” Thương Phi Phàm lại hỏi.
Người nhóm lửa cũng không chịu nổi, đứng lên đoán, nhanh chóng chỉ về hướng 10 giờ: “Bên kia, ta từng đi lấy nước với chúng, ở đó có một con sông.”
“Nước sông chảy về hướng nào?”
Người nhóm lửa cũng không rõ là sao, nhưng vẫn khoa tay múa chân trả lời: “Từ trên núi chảy xuống.”
Thương Phi Phàm dựa trên hướng mà người nhóm lửa miêu tả nhận ra nước sông chảy từ tây sang đông, lúc nãy mấy chục tên cướp chạy về phía đông, như vậy bọn họ chỉ có thể đi về phía tây, còn phải kéo giãn khoảng cách càng dài càng tốt, không được để bọn cướp phát hiện họ.
“Đi. Rửa sạch mùi thối trước đã.”
Người nhóm lửa nhanh nhẹn bò dậy, đuổi kịp Thương Phi Phàm.
Hắn cũng chưa rõ tình hình lắm, theo sau hỏi: “Ngài là ai? Sao lại cứu ta? Ngài mang ta ra ngoài, bọn cướp có biết không?”
“Ngươi cảm thấy bọn chúng biết không?” Thương Phi Phàm cười như không cười: “Ngươi tên là A Thành?”
“…Đúng.” Người nhóm lửa cực kỳ kinh ngạc. Ngay cả bọn cướp cũng không biết hắn tên A Thành, đây là tên ở nhà của hắn. Ở ổ cướp, mọi người đều gọi hắn Chuột Gầy.
“Biết đại đệ tử của luyện dược sư Ông Đông Đình ở Ma La Thành không?”
Ánh mắt A Thành sáng lên, “Ngài là… Ọe!”
Thương Phi Phàm nhanh chân hơn: “Rửa sạch mùi thối trước đã, chuyện khác nói sau.”
A Thành cũng không nói nữa, để đuổi kịp Thương Phi Phàm, cũng vì nhìn rõ cảnh vật chung quanh, thân thể hắn co lại, biến thành một con chồn nhỏ đuôi dài đầu tròn màu tím đen.
Chỉ là hơi suy dinh dưỡng, màu lông vốn phải bóng loáng biến thành xơ xác.
Thương Phi Phàm lần đầu tiên thấy thú nhân biến từ hình người thành hình thú.
Nhưng hắn che giấu biểu tình, từ bước nhanh biến thành chạy.
Chồn tím chui ra từ quần áo, không cần đống quần áo dính đầy máu và mùi thối kia nữa, nhanh chóng đuổi kịp Thương Phi Phàm.
A Thành còn thấy lạ sao người ân nhân cứu mạng này không biến thành hình thú, như vậy tốc độ sẽ càng nhanh, cũng nhìn rõ mọi thứ trong đêm hơn.
Thương Phi Phàm căn bản không hề nhớ chuyện biến thân, cho dù nghĩ tới thì hắn cũng không biến.
Hai người chạy như điên, cách ổ cướp càng lúc càng xa.
Xú Quả tui thôi, nhưng đối với chạy trốn cũng có chỗ lợi, dọc đường trùng thú hung cầm ngửi thấy mùi đều tránh xa, không tới cản trở hai người.
Thương Phi Phàm nghe tiếng nước chảy.
Hai người đã tới gần bờ sông.
Chồn nhỏ vượt qua Thương Phi Phàm, nhảy vào trong nước.
Mùi hôi của Xú Quả có thể lưu lại hai ba ngày không tan, nhưng chỉ cần rửa bằng nước là có thể sạch mùi.
Vì hiệu quả cực tốt nên thường được xem như thuốc đuổi côn trùng nặng đô. Lúc dùng, sẽ giải tán người khỏi địa điểm, cho đến khi tan hết mùi mới quay lại.
Thương Phi Phàm nghe thấy tiếng nước chảy ầm ầm.
Đi về phía thanh âm, hắn thấy một thác nước rất lớn.
Thác nước rơi vào khe nứt. Khe nứt ở đây rộng hơn, ở giữa khoảng chừng bốn năm chục mét.
Thương Phi Phàm nhìn thấy khe nứt lại cười tươi.
Chẳng qua bây giờ không phải lúc triệu hoán Tranh Gia, cho dù nó có nghe tiếng hắn, ngửi thấy mùi thối cũng sẽ không tới.
Thương Phi Phàm lại gần bờ sông, quan sát xung quanh và trong nước xem có gì nguy hiểm không.
Hắn thấy chồn nhỏ trôi nổi ở vùng nước gần bờ, xung quanh hình như không có động vật dưới nước tấn công nó.
Có lẽ mùi của Xú Quả đến động vật dưới nước cũng không muốn đến gần?
Thương Phi Phàm cố ý chờ chồn nhỏ rửa xong lên bờ, lúc này hắn mới xuống nước.
Chồn nhỏ quả nhiên bắt đầu thúc giục hắn: “Đừng xuống sâu quá, dưới đó có sinh vật đáng sợ, sẽ kéo chúng ta xuống. Bọn cướp trừ khi múc nước, ngày thường cũng không dám tới gần bờ sông, rửa sạch mùi thì mau ra khỏi nước!”
Thương Phi Phàm nghe khuyên, chà rửa bản thân và cả giày dép quần áo, xích chân xích tay mấy lần rồi lên bờ ngay.
Sau đó điều chỉnh khứu giác lên tối đa.
Tốt lắm, mùi thối đã rất nhạt rồi.
“Chúng ta không thể ở bờ sông quá lâu, cá sấu khổng lồ trong sông sẽ bò ra tấn công thú nhân.” Chồn nhỏ lại nhắc nhở.
Hai người liền đi về phía cách xa bờ sông.
Chồn nhỏ thấy Thương Phi Phàm men theo khe nứt đi về phía trước thì nôn nóng: “Đó là đường quay về ổ cướp, chúng ta phải đi về phía trên dòng sông.”
“Ta đang đợi đồng bọn.” Thương Phi Phàm tìm hai cục đá, đập chúng vào nhau, phát ra tiếng triệu hoán.
Bên ngoài trống trải, tiếng đánh truyền rất xa.
Thương Phi Phàm cũng không đảm bảo Tranh Gia sẽ nghe thấy, hắn định vừa đi vừa gõ.
Chồn nhỏ lại không chịu đi tới nữa, sợ đυ.ng phải bọn cướp tuần tra.
Chỗ này vẫn còn trong phạm vi ổ cướp, không quá an toàn.
Thương Phi Phàm thấy hắn lo lắng quá mức, liền để hắn chờ ở tại chỗ.
Hắn lại không chịu, sợ Thương Phi Phàm bỏ rơi mình.
“Ngài, ngài tại sao lại cứu ta? Ta nên xưng hô với ngài thế nào?”
“Ta nhận được nhiệm vụ, đưa ngươi tới Ma La Thành, giao cho Ông Đông Đình.” Thương Phi Phàm nói thẳng.
A Thành mừng như điên. Hắn biết ngay sau khi hắn mất tích, người nhà hắn chắc chắn sẽ công bố nhiệm vụ ở Hiệp Hội Lính Đánh Thuê, hắn cố gắng sống sót trong ổ cướp cho tới giờ, chính là dựa vào niềm tin là người nhà nhất định sẽ tìm được hắn.
Bây giờ, quả nhiên hy vọng đã xuất hiện.
“Nhưng ta có việc của mình, có chỗ ta muốn đi. Nếu tiện đường, ta sẽ dẫn ngươi theo. Nếu không tiện, ngươi phải tự mình đi.” Thương Phi Phàm thật sự nghĩ như vậy.
Vừa nghe Thương Phi Phàm nói thế, A Thành nôn nóng, “Ngài muốn đi đâu?”
Thương Phi Phàm không trả lời mà hỏi lại: “Ngươi biết Ma La Thành ở đâu không?”
Chồn nhỏ nhanh chóng gật đầu: “Ma La Thành cách đây không quá xa, theo bờ sông đi về đầu nguồn, qua một vách núi, phía sau vách núi là bình nguyên rộng lớn, theo tốc độ của chúng ta, chỉ cần đi hơn hai mươi ngày là tới.”
Đương nhiên, hành trình nguy hiểm, nếu tính cả các tình huống đặc thù, vậy thì không chỉ mất hai mươi ngày. Chồn nhỏ sợ nói lâu quá, tên thú nhân này càng không muốn dẫn hắn về Ma La Thành.
Khả năng mẫn cảm về phương hướng giúp Thương Phi Phàm hình thành một bản đồ đại khái: “Đầu tiên đi về phía Bắc, rồi đi về phía Đông, Ma La Thành ở phía Đông Bắc ổ cướp à?”
Hắc Sâm Lâm thành lại ở phía đông ổ cướp, không thể xem như quá tiện đường, nhưng hẳn là có thể đồng hành một đoạn.
Không quá nhạy cảm với phương hướng tiểu chồn: “Chắc là…thế.”
“Hắc Sâm Lâm thành cách Ma La Thành rất xa à?” Thương Phi Phàm là người cẩn thận, hắn sẽ không để người hắn không tin tưởng biết mục đích của hắn.
Chồn nhỏ vừa nghe Thương Phi Phàm định đi Hắc Sâm Lâm thành, vui mừng cực kỳ: “Ta chưa đến Hắc Sâm Lâm thành, nhưng Ma La Thành có xe chuyên dụng và đường bay đến Hắc Sâm Lâm Thành, hai thành có rất nhiều liên hệ.”
Chồn nhỏ sợ Thương Phi Phàm không chịu đi vòng, lại nhanh chóng bổ sung: “Có phải ngài chưa từng đến Ma La Thành không? Ma La Thành ở Hổ Quốc nổi tiếng là dược thành, ở đây có rất nhiều đại sư luyện dược, tổng hội lớn nhất của Dược sư hiệp hội cũng ở đây. Còn có xe chuyên dùng và đường bay đi đến các thành phố lớn và Vương đô, nghe nói còn có Truyền tống trận.”
“Truyền tống trận?” Thương Phi Phàm không ngờ còn có thể nghe đến phương tiện giao thông kỳ ảo như vậy.
Thế giới này hình như càng ngày càng thiên về phía ma pháp rồi.
“Chỉ là truyền thuyết, ta cũng chưa thấy bao giờ.” Chồn nhỏ khoác lác hơi quá, vội lấp liếʍ: “Ngài đã cứu ta, ta nhất định sẽ báo đáp ngài. Nếu ngài có thể đưa ta đến Ma La Thành, người nhà ta nhất định sẽ cho ngài thù lao vừa ý.”
“Lúc ngươi lọt vào tay bọn cướp, sao không nói cho chúng người nhà của ngươi là đệ tử của luyện dược đại sư? Cho dù người nhà ngươi phải giao tiền chuộc, thì cũng hơn bị ngược đãi trong ổ cướp chứ?” Thương Phi Phàm nhìn chằm chằm mắt chồn nhỏ.
Trời tuy tối, nhưng Thương Phi Phàm cảm thấy hắn còn nhìn rõ, đến giờ cũng chưa thấy gì bất tiện.
Chồn nhỏ nhìn thấy đôi mắt Thương Phi Phàm đột nhiên phát ra ánh sáng xanh, hoảng sợ.
Đôi mắt của dã thú sẽ biến thành màu xanh lục trong đêm tối là chuyện thường thấy, nhưng thú nhân chưa biến thân rất ít người sẽ như thế.
Nhưng rất nhanh, đôi mắt Thương Phi Phàm đã không còn ánh sáng như vậy, tuy là vẫn màu xanh.
“Ta… không muốn liên lụy họ. Bọn cướp lòng tham không đáy, một khi để chúng biết ta có quan hệ với luyện dược đại sư Ma La Thành, bọn chúng sẽ không chỉ thu một khoản tiền chuộc rồi buông tha ta, mà sẽ khống chế ta, lợi dụng ta để cướp càng nhiều thứ hơn từ người nhà ta.” Chồn nhỏ lắp bắp nói.
Càng quan trọng là, hắn không muốn bất luận kẻ nào ở Ma La Thành biết hắn lọt vào tay bọn cướp, khi hắn chủ động rời Ma La Thành, còn là mất mặt rời đi, nếu để người khác biết hắn từ bỏ thành thị lớn lên từ nhỏ, cuối cùng không những không có sự nghiệp gì, còn thành nô ɭệ cho bọn cướp.. Hắn thà chết ở ngoài!
Người kinh nghiệm sống phong phú như Thương Phi Phàm sao lại không nhìn ra chồn nhỏ còn giấu diếm một phần sự thật, nhưng chả sao, hắn cũng không có hứng thú tâm sự với đối tượng nhiệm vụ, càng không muốn làm tri tâm ca ca.
Chồn nhỏ không ngừng nhìn về phía ổ cướp, lại bắt đầu giục Thương Phi Phàm: “Bọn cướp buổi tối cũng sẽ đi tuần tra, nếu chúng phát hiện chúng ta… Chúng ta chỉ có hai người, nhất định không thoát được.”
Thương Phi Phàm không vội, chắc chắn nói: “Tối nay sẽ không có tuần tra, hiện tại cũng không nên đi về phía đông. Chúng ta cần rửa mùi thối, bọn chúng cũng thế.”
Chồn nhỏ hơi há mồm, hắn còn tưởng chỉ có hai người họ dính phải mùi thối.
Thương Phi Phàm không những không đi về phía đông, hắn còn men theo khe đất đi về phía ổ cướp.
Chồn nhỏ kinh hồn táng đảm, nhưng nghĩ chỗ khe đất không có nguồn nước, lại khá nguy hiểm, bọn cướp dù tuần tra cũng sẽ không lại quá gần khe đất. Mà thác nước cách ổ cướp còn xa hơn cả sông, hẳn là cũng không có tên cướp nào cố ý đi xa như thế để tắm rửa, đặc biệt là trên người còn thối như vậy.
Tiếng đá đánh vào nhau cộp cộp không ngừng vang lên.
Nhưng xen lẫn trong tiếng côn trùng kêu trong đêm cũng không đột ngột, đây là bắt chước tiếng cự giải trùng triệu hoán đồng bạn.
Hai người vừa đi vừa dừng, khoảng hơn một giờ sau, chồn nhỏ mệt muốn ngủ luôn. Trong khe đất đột nhiên có một bóng dáng rất lớn bò ra.
Thương Phi Phàm tươi cười, dùng môi bắt chước tiếng vỗ cánh.
Tranh Gia nhảy ra khỏi khe đất, vui vẻ chạy đến trước mặt Thương Phi Phàm, còn nâng một chân lên cọ cọ Thương Phi Phàm.
Sau lưng rộng lớn của nó có một cái đầu vuông thò ra.
A Ngốc ngơ ngác nhìn Thương Phi Phàm một hồi lâu, oa oa khóc to, còn nhảy từ trên lưng Tranh Gia xuống.
Thương Phi Phàm duỗi tay tiếp được nhóc con khóc nhè.
“Khóc gì mà khóc? Nước mũi dơ gần chết.” Thương Phi Phàm ghét bỏ.
“Oa oa, baba, ngươi thật là thúi… huhu!” A Ngốc vừa khóc vừa bới áo giáp da của lão Thương.
Chồn nhỏ bừng tỉnh, vừa ngẩng đầu đã thấy cảnh phụ tử 800 năm gặp lại.