Chương 28

Chương 28

Thương Phi Phàm tự hỏi ba giây, khom lưng túm thú nhân đang hôn mê khiêng lên vai.

Trị liệu?

Hắn lại không có kỹ năng trị liệu, cống hiến điểm cũng chỉ có 1 điểm vừa được thưởng.

Shop trò chơi chả có thuốc gì dưới 2 điểm cả.

Chỉ có thể thử mang người ra ngoài trước, nếu trên đường gặp tình huống khó giải quyết, nên vứt thì vẫn phải vứt.

Gần đó truyền đến tiếng bước chân lộn xộn và tiếng gọi nháo nhào.

Thương Phi Phàm khiêng người, vô thanh vô tức tựa sát chân tường, đè tiếng hít thở đến thấp nhất.

“Hửm? Mùi gì đấy? Các ngươi có ngửi thấy mùi máu tươi không?” Đột nhiên không còn tiếng bước chân.

“…Hình như có, bên kia thì phải.”

“Đi, qua đó xem sao.”

Đm! Thương Phi Phàm cất bước chạy ngay.

Lúc nãy hắn còn thấy may vì ổ cướp này không nuôi chó, lại quên mất có thú nhân rồi còn nuôi chó làm gì nữa!

Bọn họ bản thân đã có khứu giác không thua gì chó.

Thương Phi Phàm thật vất vả mới tránh xa mấy thú nhân ngửi thấy mùi máu kia, vì chạy đến đuôi gió, hắn không thể không quay lại ổ cướp.

Lúc này lại nhìn thú nhân mà mình đang khiêng, tức khắc ghét bỏ không chịu được.

Hay là ném mẹ đi. Mang tên này theo đúng là tự làm khó mình.

….Tên này tương đương với 11 điểm cống hiến.

Thương Phi Phàm im lặng mở shop game, hắn nhớ trong đám vật phẩm ăn uống hình như có một thứ gọi là Xú Quả.

Quả nhiên là có. Hơn nữa chỉ cần 1 điểm cống hiến là mua được.

Nhìn thuyết mình, nước của loại Xú Quả này sẽ tản ra mùi vị mà thú và trùng đều cực kỳ ghét bỏ, đuổi thú đuổi trùng rất tốt, nhưng vì thương tổn địch nhân 1000 tự hại 1800 mà ế hàng, cho nên sale từ 3 điểm cống hiến còn 1 điểm.

Thương Phi Phàm: “…”

Từ lâu hắn đã phát hiện, có phải cái shop này hơi keo kiệt không?

Thương Phi Phàm tiêu 1 điểm cống hiến vừa nhận được, trong tay có thêm một quả to như long nhãn, nhìn cũng khá giống.

Bóp nó ngửi thử, chỉ ngửi thấy mùi thối thoang thoảng.

Loại thối này không thể hình dung được, không giống kiểu thối mà mũi nhân loại thường ngửi được, mà là một kiểu kỳ lạ nhưng lại khiến người khác tránh xa.

Thương Phi Phàm dùng sức bóp vỡ vỏ quả.

…. Thương Phi Phàm đã chết.

Giãy giụa lần cuối, lão Thương thông minh mở hệ thống quang não ra, không hề do dự kéo khứu giác xuống 0%.

Hắn chỉ muốn xem thử Xú Quả này thối cỡ nào, không ngờ cái quả nhìn giống long nhãn này có thể uy tín như vậy.

Đây đâu chỉ là tự hại 1800.

Nếu không phải hắn có thể chỉnh khứu giác, hắn tuyệt đối tuyệt đối sẽ quăng cái quả này, sau đó chém đứt cái tay phải dính nước quả luôn.

Thú nhân đang hôn mê bị hắn khiêng còn bị mùi thối này kí©h thí©ɧ giật giật thân thể mà.

Cuối cùng không còn ngửi phải mùi thối nữa, lão Thương bình tĩnh bôi chất lỏng của Xú Quả lên tóc và quần áo của người nhóm lửa.

Sột sột soạt soạt.

Thương Phi Phàm vểnh tai, mất đi khứu giác, hình như thính giác của hắn càng thêm mẫn cảm.

Hình như có vô số sâu bọ đang bò.

Không phải hình như!

Hắn nhìn thấy cả đống sâu từ quanh họ điên cuồng chạy trốn ra phía ngoài.

…Mấy con sâu này bình thường núp ở đâu vậy?

Thương Phi Phàm mà còn bị số lượng sâu này làm kinh ngạc.

Cách đó không xa, có tiếng thú nhân chửi ầm lên: “Đm đứa nào dùng thuốc đuổi trùng lúc mọi người đang ở nhà vậy? Thúi chết cmnr!”

Thương Phi Phàm xoay người, to gan chạy tới phía đầu gió.

Vừa chạy hắn vừa dây nước quả khắp nơi.

Rất nhanh, cả ổ cướp đều bốc mùi thối kỳ quặc mà không thú nhân nào chịu nổi.

Tiếng bọn cướp mắng càng lúc càng nhiều.

Bọn chúng muốn tìm nguồn gốc mùi thối, nhưng không tìm thấy, bây giờ cả doanh địa đều tản ra mùi thối mãnh liệt rồi.

Phần lớn cướp đều chạy về phía đầu gió.

Thương Phi Phàm mặc quần áo và đeo cốt đao giống bọn họ cũng khiêng người chạy theo, vừa chạy vừa chửi hùa với mấy anh em cướp, bóp nát Xú Quả nhanh nhẹn trét lên người mấy tên cướp xung quanh.

“Đậu! Sao mày thúi vậy? Cách bố mày xa ra!” Tên cướp không hề phát hiện người mình mắng hoàn toàn không phải cùng phe.

“Tên này làm sao đấy? Bị thúi hôn mê à?”

“Bị lửa ở phòng bếp làm bị thương, đội trưởng bảo ta dẫn hắn đi tìm.. Ẹc! Các ngươi chui từ đâu ra mà thúi rùm vậy?” Vẻ mặt ghê tởm của Thương Phi Phàm còn chân thật hơn cả bọn họ.

“Không phải bọn ta!” Thú nhân đang chạy nâng tay lên, không thể tin nổi: “Đm, sao tao thúi vậy?”

“Đây nhất định là do trùng tộc nguyền rủa? Đứa nào đem thuốc đuổi trùng rải tùm lum vậy!”

“Cự trùng tọa kỵ mất khống chế! Chúng nó đang đá l*иg sắt chạy ra ngoài!”

“Sâu! Mạ ôi! Sao nhiều sâu dữ vậy!”

“Đây là hiệu quả của thuốc đuổi trùng nặng đô.”

“Dùng lửa, mau đốt bọn nó.”

“Đồ ngu! Đừng dùng lửa!”

Muộn rồi, thực sự có người dùng lửa để thiêu sâu.

Bọn sâu hoảng sợ mang theo ngọn lửa chui rúc khắp nơi.

Có sâu chui vào phòng ở, còn có sâu chui vào… nhà kho.

Thương Phi Phàm nghi ngờ mình nghe thấy tiếng đầu mục ổ cướp đang mắng to.

Lão đại không hổ là lão đại, hắn ngay lập tức nhận ra mùi thối có liên quan đến các thú nhân trốn khỏi địa lao.

Đúng, bây giờ lão đại ổ cướp đã phát hiện chuyện các thú nhân trong địa lao chạy trốn.

Hắn cũng dễ dàng liên tưởng đến việc phòng bếp và nhà ăn bị cháy cũng có 9 phần khả năng liên quan đến những thú nhân này.

Hắn phẫn nộ cực kỳ, nhưng đồng thời cũng cực kỳ bình tĩnh bảo các thú nhân có khứu giác tốt dẫn người đi tìm những thú nhân chạy trốn.

Chiêu này cực kỳ hiệu quả.

Dựa trên tín hiệu truyền về, bọn chúng nhanh chóng phát hiện tung tích của người chạy trốn, cũng rất nhanh chóng đuổi bắt.

Nhưng ngàn tính vạn tính, đầu mục cũng không thể tính được đột nhiên trong doanh địa phát ra mùi thối cực kỳ của thuốc đuổi côn trùng.

Cứ như những tên thú nhân chạy trốn đó biết hắn sắp làm gì vậy, sau đó nghĩ tới phương pháp ứng đối trước.

Hắn tức giận đến đỏ mắt, nhất định phải bắt lấy bọn chúng, hắn bây giờ không muốn thu phục bọn chúng nữa, cũng sẽ không bán, hắn muốn nướng sống bọn họ.

Những thú nhân bị nhốt trong địa lao đều là người lành nghề, không gϊếŧ bọn họ là vì thu phục để sử dụng. Nếu thật sự không thu phục được, cũng có thể bán ra giá cao, nô ɭệ có nghề lúc nào cũng được hoan nghênh.

Nhưng bây giờ có chuyện còn quan trọng hơn so với bắt bọn họ.

“Bảo vệ nhà kho! Tất cả mọi người đi bảo vệ nhà kho cho ta!”

Tất cả tài sản cọn chúng cướp được đều đặt ở nhà kho, còn có lương thực quý giá nữa.

Cái gì cũng có thể mất, nhưng nhà kho tuyệt đối không thể mất!

Thương Phi Phàm khiêng người nhóm lửa chạy theo những tên cướp khác đi qua nhà kho.

Nhà kho bị cháy, rất nhiều thú nhân đang dập lửa.

Thương Phi Phàm nghe nói dãy phòng kia là nhà kho, rất là tiếc nuối mà nhòm một cái.

Nếu trên người hắn có ba lô không gian thì tốt rồi, hắn nhất định sẽ giả vờ dập lửa đi vớt trộm một phen.

Nhưng bây giờ không những hắn không có ba lô không gian, mà trên vai còn đang khiêng một cái gánh nặng.

Hơn nữa phần lớn bọn cướp đều tập trung về bên này, muốn trộm mà không bị phát hiện cũng khó.

Thương Phi Phàm thông qua những mệnh lệnh mà đầu mục đưa ra đã phát hiện hắn không phải người lỗ mãng, đen ăn đen tuy ngon ngọt, nhưng cũng phải xem xét tình huống.

Dưới tình huống như vậy, vẫn nên chạy trốn cho lẹ mới tốt.

Mua Xú quả vốn là để che dấu mùi máu trên người người nhóm lửa, không ngờ lực sát thương của nó lại lớn như vậy, so với đốt phòng bếp tốn 20 bạc còn hiệu quả hơn nhiều, đúng là làm ổ cướp đại loạn.

Nếu không phải đầu mục cứng rắn ra mệnh lệnh cho bọn cướp đến bảo vệ nhà kho, chỉ sợ bọn chúng đều chạy ra khỏi doanh địa rồi.

Thương Phi Phàm cầm Xú Quả khô queo trên tay, lặng lẽ ném vào dưới chân bọn cướp, sau đó xen lẫn trong đám người, trong chốc lát đã mất bóng.

Phía bên kia, người chơi thú nhân và thú nhân trung niên tách nhau ra, vốn họ không có quá nhiều khả năng chạy thoát, đợi sau khi có người đuổi theo đã có người mềm chân muốn quỳ xuống xin tha.

Ai ngờ! Ổ cướp đột nhiên náo loạn, náo loạn chân chính.

Có một số tên che mũi chạy qua bọn họ, cũng không phát hiện bọn họ.

Người chơi thú nhân và đám thú nhân trung niên nhận thấy cơ hội, không quan tâm thối hay không, to gan thì xen lẫn vào đám cướp cùng chạy ra ngoài, nhát gan thì trốn tránh, từ từ lẻn ra ngoài.

Cũng có đen đủi không biết cửa ra ở đâu, chạy loạn một hồi, lại quay ngược về giữa ổ cướp, sau đó mơ mơ hồ hồ chạy theo bọn cướp ra ngoài.

Thương Phi Phàm khiêng người nhóm lửa đi theo mấy chục tên cướp chạy ra khỏi một cánh cửa dưới tường vây bằng đá.

Bọn cướp giữ cửa không ngăn nổi những thú nhân này tự động mở cửa, hơn nữa bọn chúng cũng chỉ muốn cách xa những người anh em có mùi thúi này thôi.

Sau khi chạy ra ngoài, mấy chục tên cướp đều chạy về một hướng.

Thương Phi Phàm nghe họ nói chuyện, biết những tên cướp này chạy về phía nguồn nước.

Thương Phi Phàm đi chậm lại, tách ra khỏi bọn họ.

Trời tối đen, mấy chục tên cướp cũng không phát hiện bọn họ thiếu mất hai người, đều vội vàng đi tắm, rửa sạch mùi thúi trên người.

Thương Phi Phàm khiêng người nhóm lửa chạy càng lúc càng xa.

Hắn nghe thấy thông báo hoàn thành nhiệm vụ 19, được 3 điểm cống hiến.

Chạy một lúc, Thương Phi Phàm không phát hiện vết nứt, nói cách khác, đường hắn chạy bây giờ không phải đường rút lui.

Thương Phi Phàm ngừng lại ở một sườn núi nhỏ cản gió, thả người nhóm lửa xuống đất thăm dò hơi thở.

Vẫn may, còn thở.

Lại cẩn thận kiểm tra thương thế của đối phương, phát hiện hắn bị vỡ đầu, ngoại thương cả đống, ngực, bụng và lưng đều có rất nhiều vết máu và vết bầm, tạm thời cũng không biết có nội thương và tổn thương xương cốt hay không.

Cứu hắn kiểu gì bây giờ?

Thương Phi Phàm không thể không lại mở shop game ra.

Nhưng hắn không chọn thuốc ngay, mà lẩm bẩm: “Nhiệm vụ liên hoàn này lỗ quá, ta mạo hiểm như vậy mà cuối cùng điểm cống hiến đều tiêu cho tên nhóm lửa này hết. Nếu ta không cứu hắn, ít nhất còn 2 điểm tiền lãi.

Nếu cứu hắn, hắn bị thương nặng như vậy, ít nhất phải tốn 2 đến 3 điểm mới mua thuốc có hiệu quả. Nói cách khá, cuối cùng vẫn chỉ lời có 2 điểm, nhiều lắm là 3 điểm, vậy ta tội gì phải mất công thế?”

“Thôi, phóng sinh hắn đi thôi.”

Thương Phi Phàm thật sự không chọn thuốc nữa, xoay người định tránh khỏi người nhóm lửa.

Leng keng.

[Nhiệm vụ 21, trợ giúp thú nhân bị giam chạy trốn, mỗi người 1 điểm cống hiến, hiện tại toàn bộ 6 người đều chạy thoát, khen thưởng 6 điểm cống hiến.]

Thương Phi Phàm: … Thôi được rồi, hắn đã cảm nhận được sự cố gắng cuối cùng của hệ thống quang não.

Đồng thời, cũng cho thấy người nhóm lửa ngày có lẽ thật sự quan trọng, cũng có thể liên quan đến việc triển khai bản đồ và cốt truyện mới.

Thương Phi Phàm còn có một phỏng đoán nhỏ.

Hắn đoán, nếu hắn không đến ổ cướp trước, cốt truyện liên quan đến người nhóm lửa này hẳn là sẽ xảy ra khi Thiên tàn cốc cốc chủ dẫn các người chơi đánh ổ cướp.

Không chừng, người lật đổ ổ cướp và cứu thoát người nhóm lửa sẽ trở thành một video quảng cáo cốt truyện trọng điểm.

Nhưng hiện tại hắn tới trước, hệ thống quang não liền tiên hạ thủ vi cường, chặn đứng cốt truyện này.

Tuy không biết sẽ có gì tốt cho hệ thống quang não, nhưng…

Ai quan tâm nó làm gì. Dù sao hắn cũng không lỗ, hắn còn kiếm được điểm cống hiến.

Thiên Tàn cốc cốc chủ là ai?

Không thân.

Thương Phi Phàm cực kỳ lạnh lùng vô tình mà làm lơ tương lai vì chuyện này mà game sẽ có bug.

À, đúng rồi, hệ thống sổ tay của hắn còn bị bọn cướp lấy đi rồi.

Muốn mua lại còn phải tốn 20 bạc.

Hắn không có tiền, chỉ có thể tạm thời phóng sinh hệ thống sổ tay.