Chương 27

Chương 27

Trong phòng bếp, đầu bếp, bếp phó, và bảy tám phụ bếp đang bận rộn khí thế ngất trời.

Năm bếp lò dọc theo hai mặt vách tường, hai tiểu nhị nhóm lửa chạy qua chạy lại giữa năm bếp lò, giúp đầu bếp và phụ bếp điều chỉnh lửa.

Đầu bếp cầm khăn vải trên cổ lau mồ hôi, tay còn lại cầm xẻng sắt trở mặt cho mấy chục miếng thịt chiên.

Mới trở được hai miếng, bỗng nhiên đầu bếp tức giận lên, cầm xẻng cán dài trên tay quất về người nhóm lửa.

“Đm, mày có biết nhóm lửa không? Nhét nhiều củi như thế vào làm gì? Cháy mịa nó thịt hết rồi!”

Người nhóm lửa ăn vài đòn, đau đến nỗi xém chút kêu lên.

Nhưng hắn không dám, hắn biết tính tình đầu bếp, không những không dám kêu đau, còn cong lưng cúi đầu xin lỗi liên tục: “Xin lỗi, xin lỗi, ta sai rồi…”

Đầu bếp lại đá một phát: “Sai cái qq! Không nhanh giảm lửa đi! Tối nay nếu mà cháy hết thịt thì ông mày nướng mày luôn đấy!”

Người nhóm lửa cúi dầu, hận đỏ mắt, nhưng hắn không dám cãi, cũng không rảnh quan tâm vết thương trên vai, hoảng hốt rối loạn vội vàng lôi bớt củi ra.

Những thanh củi đã đốt này phải bỏ vào thùng chuyên dụng, nhưng hắn quá hoảng hốt, không cẩn thận làm rơi ra ngoài vài thanh, còn bỏng chân chính mình.

Đầu bếp trút giận xong, cũng sợ thịt chiên khét, vội vã cầm xẻng trở mặt mớ thịt còn lại. Vừa trở vừa mắng, mắng khó nghe cực kỳ.

Bàn chân trần của người nhóm lửa đột ngột tạt ngang, đá một thanh gỗ còn cháy sang một bên.

Chỗ đó chất một đống củi khô, thuận tiện cho người nhóm lửa sử dụng.

Khi hắn đứng dậy, khuỷu tay đυ.ng vào đỉnh đống củi, không cẩn thận làm rơi mấy khúc củi.

Những khúc củi rơi xuống vừa vặn che lấp thanh củi đang cháy.

Hắn hối hận bản thân xúc động, chỉ mong thanh củi kia nhanh tắt, đừng để ai phát hiện.

Đầu bếp thấy hắn vụng về hoảng loạn, lại giơ xẻng lên quất lưng hắn: “Ngu xuẩn! Không làm nên trò trống gì!”

Hắn bị đánh lảo đảo.

Đợi đầu bếp quay người chiên thịt tiếp, hắn mới ngẩng đầu, ánh mắt thù hận cực kỳ nhìn lưng đầu bếp.

Đầu bếp thấy thịt bị cháy mất mấy miếng, tức giận nên động tác cũng mạnh, leng keng lang cang bỏ gia vị, mu bàn tay quét phải vại dầu.

Vại dầu tí nữa thì rớt từ trên bếp xuống.

Người nhóm lửa kịp thời giơ tay ôm lấy vại dầu.

Đầu bếp không những không cảm ơn, còn trở tay đánh hắn tiếp, mắng: “Đồ ngu không có mắt! Nếu mày làm đổ vại dầu này, bố mày sẽ lột da mày thắng dầu!”

Vốn vai của người nhóm lửa đã đau gần chết, hơn nữa cơ thể gầy yếu, bị đầu bếp lôi kéo, cánh tay run rẩy, vại dầu tức khắc rơi xuống đất.

Xoảng!

Tiếng vỡ vụn vang lên trong phòng bếp lộn xộn.

Sau đó cả phòng bếp vang lên tiếng rống giận của đầu bếp.

Tiếng đánh người không ngừng vang lên.

Tiếng xin tha mỏng manh xen giữa những tiếng mắng ác độc và tiếng quất đánh hung hăng.

Không lâu sau, hai phụ bếp kéo một thú nhân vỡ đầu chảy máu, xụi lơ hấp hối ra khỏi phòng bếp, tùy tiện vứt ở ven tường, nhân tiện còn tè một phát, lề mề một lúc, rồi mới quay về phòng bếp.

Trong phòng bếp, một phụ bếp đang vội vã dọn dẹp vại dầu trên mặt đất, đổ dầu còn dùng được bên trong sang một bình khác.

Đầu bếp, bếp phó và phụ bếp đi tới đi lui bên trong, tuy đã cố né chỗ dầu đổ ra nhưng dầu vẫn văng ra khắp nơi, lại bị mọi người dẫm lên, rất nhanh, cả sàn phòng bếp đều là vết dầu.

Chẳng qua, phòng bếp này mặt đất, tường và bệ bếp đều dơ và dầu mỡ sẵn, cũng không ai để ý lại dơ thêm chút.

Nơi canh gác phòng giam.

Hai thú nhân thay ca mang vũ khí vừa xỉa răng vừa đến gần.

Thương Phi Phàm làm thủ thế với các thú nhân, kêu bọn họ đến đứng nép vào tường cạnh cửa, dán sát vách.

“Ta giải quyết một tên, các ngươi giải quyết tên còn lại, cố gắng đừng để bọn chúng phát ra âm thanh.” Thương Phi Phàm nhỏ giọng ra lệnh.

Các thú nhân đều khẩn trương gật đầu, thú nhân bị bệnh và thú nhân nhát gan đứng sau cùng, họ bị các thú nhân khác cảnh cáo, không giúp được thì thôi, nếu phá rối sẽ gϊếŧ bọn họ trước.

Thú nhân nhát gan biết họ đang nói cho hắn nghe, liều mạng gật đầu.

Thùng thùng, thú nhân thay ca gõ cửa, lớn giọng gọi tên thú nhân trực ban, bảo họ nhanh tới mở cửa.

Từ trong phòng truyền ra tiếng mắng mơ hồ, cửa lớn bị kéo ra một khe hở.

Thú nhân thay ca đứng phía trước không đợi cửa lớn mở thêm, hung hổ đẩy cửa đi vào.

Trên đất có hai thú nhân nằm dài, và vết máu đã biến đen.

Thú nhân vừa vào phát hiện không đúng, còn chưa kịp nâng cốt đao lên đã bị người đánh vào ót từ phía sau.

Thú nhân thay ca thứ hai cũng tiến vào theo.

Hắn vừa lúc nhìn thấy thú nhân đi trước hắn bị đánh vào gáy.

Hắn đang định la lên. Đột nhiên một lực mạnh đẩy hắn ngã nhào, chỉ kiệp phát ra một tiếng “Tới”, đã bị người đánh vào gáy.

Cửa phòng canh gác lại bị đóng lại.

Hai thú nhân vừa vào thay ca đã vỡ đầu, nằm úp mặt trên đất.

“Thay quần áo của bọn chúng, lấy vũ khí, ngụy trang thành bọn cướp.”

Thương Phi Phàm vừa dứt lời, hai thú nhân đã bị lột sạch.

Không kể Thương Phi Phàm, sáu thú nhân còn lại phân nhau bốn bộ quần áo, chắc chắn không đủ, nhưng chỉ có thể miễn cưỡng.

Thú nhân nhát gan và thú nhân bị bệnh được chia ít đồ nhất, cũng không có cốt đao, hai người cũng không dám tranh với các thú nhân khác, nhưng cũng may, họ còn có xích chân làm vũ khí.

“Tình hình bên ngoài thế nào?” Thú nhân trung niên và người chơi lại gần, dán cửa nhìn ra ngoài.

Thương Phi Phàm: “Đợi.”

Từ lúc niệm đã qua hơn mười phút, đến giờ phòng bếp bên kia còn chưa có phản ứng gì đặc biệt.

Thương Phi Phàm hầu như không còn hi vọng gì.

Lúc hắn chuẩn bị tự đi làm loạn, cửa sau phòng bếp mở ra, một thú nhân gầy gò bị kéo như chó chết ra ngoài.

Thương Phi Phàm quay đầu, nói với các thú nhân trong phòng: “Ta đi xem thử có làm được gì không, đợi một lát các ngươi thấy nhà bếp và phòng ăn hỗn loạn lên, thì tìm cơ hội chạy trốn đi.”

Thú nhân trung niên đặt nắm tay lênngực: “Huynh đệ, cẩn thận!”

Ngươi chơi định bảo hắn có thể giúp đỡ, nhưng Thương Phi Phàm cứ như biết hắn định nói gì, nói trước: “Ngươi thoạt nhìn rất lợi hại, bảo vệ bản thân, tìm cách chạy trốn. Nếu bọn ta có việc gì, ngươi còn có thể dẫn người tới cứu bọn ta.”

Người chơi ‘Nấm đùi gà to nhất’ cảm động, cho rằng Thương Phi Phàm định chủ động hi sinh bản thân thu hút sự chú ý của bọn cướp, hứa hẹn: “Được, nếu ngươi bị bắt, ta sẽ dẫn người tới cứu ngươi.”

Phía ngoài đột nhiên có tiếng hét thất thanh.

“Cháy rồi!”

“Phòng bếp cháy rồi!”

Đến rồi! Thương Phi Phàm căng thần kinh, mở hé cửa.

Không ngờ vụ nguyền rủa như đùa kia thật sự hữu dụng!

Có thú nhân chạy từ bếp ra, múc nước ở lu nước bên ngoài, rồi xách vào bếp.

Chạy tới chạy lui ba bốn lượt.

Dãy phòng bếp bốc lên khói đặc càng lúc càng lớn, khói đặc không rõ trong đêm, nhưng người chạy ra từ trong bếp càng ngày càng nhiều.

“Mau dập lửa!”

“Đi kêu người đi! Bảo người ăn cơm đến giúp đỡ!”

Phòng bếp vốn là nơi nhiều khói dầu, lại còn là lúc năm bếp cùng nấu cơm.

Lửa đã bắt lên đâu phải là chuyện một hai thùng nước là dập được.

Các thú nhân đang ăn cơm trong phòng ăn nghe tiếng la, có mười mấy người chạy ra.

Các thú nhân đang chuẩn bị chạy trốn vui mừng.

Nhưng Thương Phi Phàm cảm thấy lửa còn chưa đủ lớn, người bị kinh động còn chưa đủ nhiều.

Nếu có thể gây ra động tĩnh lớn hơn một chút…

Đáng tiếc, thế lửa bên phòng bếp tuy không thể khống chế, nhưng tình hình cũng không thể xem như hoảng loạn.

Hai ba chục thú nhân cùng vội vã múc nước dập lửa, thoạt nhìn có thể khống chế thế lửa.

Thế lửa làm kiểu gì cũng không lớn nổi kia như đang nói với Thương Phi Phàm: Tế phẩm hai mươi bạc chỉ có thể tới trình độ này thôi, đây còn là nể mặt khách hàng mua hàng lần đầu đó nha~

Thương Phi Phàm sao có thể để cơ hội tốt như thế vụt mất.

Hắn chạy ra ngoài, giả mạo thú nhân dập lửa, nhận thùng nước không biết của ai, xách nước tưới lên đầu, hô lớn: “Lão đệ, lão ca cứu ngươi đây!”

Thương Phi Phàm xông vào phòng bếp từ cửa sau mở rộng.

Các thú nhân khác cũng không để ý, muốn kéo hắn cũng không kịp.

Mà bây giờ còn đang hỗn loạn, các đầu bếp chạy ra cũng không biết có còn người khác bên trong không.

Người nhóm lửa vốn bị ném bên ngoài bếp không biết tỉnh lại lúc nào, nhân lúc hỗn loạn bò xa phòng bếp.

Mọi người chỉ nghĩ hắn bị lửa đốt, còn có người đến kéo hắn ra xa chỗ cháy.

Thương Phi Phàm chạy vào phòng bếp, phát hiện lửa cháy không nhỏ, hơn nữa đây một đống kia một đống đốt linh tinh.

Hắn nhanh chóng tìm thấy bình đựng dầu, lại cầm mấy thanh củi đang cháy.

Giữa phòng bếp và phòng ăn có một cánh cửa.

Thương Phi Phàm mở cửa, mở nắp vại dầu quăng vào, sau đó lại quăng củi đang cháy vào.

Phụt! Ngọn lửa nhanh chóng bốc lên.

Các thú nhân đang ăn trong phòng kinh hãi, điên cuồng gào thét: “Cháy! Lửa phòng bếp lan tới đây rồi! Mọi người chạy mau!”

Hỗn loạn mà Thương Phi Phàm mong muốn cuối cùng xuất hiện, hơn trăm thú nhân đang ăn cơm cùng chạy ra ngoài, họ tranh giành cửa lớn và cửa sổ, vì chạy khỏi đám cháy trước mà giơ tay đánh nhau.

Vốn lửa cháy bên phòng ăn không quá lớn, chỉ cần kịp thời ngăn cách và dập tắt thì sẽ không có chuyện gì lớn.

Nhưng lúc này bọn cướp đều tranh giành chạy khỏi đám cháy, không ai nghĩ muốn cứu hỏa.

Huống chi còn có người hoảng sợ hô to “Chạy nhanh, lửa sắp lan tới đây, ta không muốn bị thiêu sống!”

Ngọn lửa lan theo đường dầu tràn lan khắp nơi, bàn gỗ và ghế dài gỗ đều bị cháy.

Một bóng người lén vào phòng ăn, cầm thức ăn còn chưa động vào nhét vào ngực áo, lại cầm một bình nước.

Thương Phi Phàm xen lẫn trong đám thú nhân chạy trốn, một bên kêu loạn chế tạo khủng hoảng, một bên cùng chạy ra khỏi phòng ăn, lúc chạy hắn còn tay trái cầm thịt nước, tay phải cầm ấm nước, trước ngực cũng căng phồng.

Càng ngày càng nhiều thú nhân chạy về phía phòng bếp.

Đầu lĩnh ổ cướp cũng bị kinh động.

Thương Phi Phàm vừa ăn thịt uống nước vừa men theo chân tường trốn.

Thú nhân không muốn ra sức chỉ muốn chạy trốn không chỉ có hắn, mà rất nhiều.

Thương Phi Phàm lúc đi qua phòng canh gác, nhìn thấy các thú nhân chạy trốn quên đóng cửa còn thuận tay đóng cửa lại.

“Các ngươi đang làm gì? Kêu loạn xem náo nhiệt à! Nhanh đi dập lửa!”

“Đội trưởng đội một đâu? Ngươi mang đội ngươi đi múc nước dập lửa!”

“Đội trưởng đội hai dẫn đội đi xem nhà kho!”

“Đội trưởng đội ba đi xem phòng giam, cẩn thận tuần tra, đề phòng có người nhân cơ hội quấy rối!”

Ba đội trưởng đáp lớn, ngay lập tức gọi các tiểu đệ tâm phúc, bảo họ đi tập trung tất cả thụ hạ lại.

Thương Phi Phàm gặm thịt nướng cà lơ phất phơ xen lẫn vào đội hai, theo họ rời khỏi đám cháy.

Mấy tên cướp bên cạnh hắn không thấy có gì kỳ lạ, còn than thở với Thương Phi Phàm, nói hắn thông minh, còn biết mang đồ ăn theo, bọn họ còn chưa ăn được mấy miếng đã phải bụng đói làm việc.

Thương Phi Phàm hào phóng chia thịt nướng cho bọn họ. Thịt này dở thực sự, hắn no rồi nên không muốn ăn thêm miếng nào nữa.

Bọn cướp cảm thấy người anh em này thật là nghĩa khí, vỗ vai hắn bạch bạch.

Chưa đợi bọn chúng hoài nghi thân phận, Thương Phi Phàm đã rời khỏi tiểu đội, ẩn mình vào bóng đêm. Hắn đã vạch rõ phương hướng chạy trốn, nhưng mới vừa đi vài bước đã đá phải vật thể không rõ.

Thương Phi Phàm cúi đầu, nhìn thấy một bóng đen nằm rạp trên đất, mùi máu tươi sộc vào mũi.

Leng keng.

[Thoát khỏi địa lao thành công, khen thưởng 1 điểm cống hiến.]

[Nhiệm vụ 18, cứu người nhóm lửa A Thành đang bị thương, cứu sống khen thưởng 3 điểm cống hiến.]

[Nhiệm vụ 19, cứu A Thành thoát khỏi ổ cướp, thành công khen thưởng 3 điểm cống hiến.]

[Nhiệm vụ 20, đưa A Thành đến Ma La Thành, giao cho đệ tử đại sư luyện dược Ông Đông Đình, hoàn thành khen thưởng 5 điểm cống hiến.]

Thương Phi Phàm nhướn mày, thân phận của thanh niên nhóm lửa này không tầm thường đâu. Vậy mà khiến cho hệ thống tuyên bố hẳn ba nhiệm vụ.