Chương 26

Chương 26

Cánh cửa này cũng không có ổ khóa, dây thép của Thương Phi Phàm cũng không sử dụng được.

Những thú nhân được giải cứu đều tụ lại gần cửa, nhất thời cũng không biết nên làm gì tiếp theo.

Có tên thú nhân nhẹ giọng nói: “Hay chúng ta quay lại đi, nếu họ phát hiện chúng ta bỏ trốn, không chừng sẽ gϊếŧ hết chúng ta.”

“Vậy ngươi tự quay về đi! Đồ nhát gan!” Một thú nhân trung nhiên mắng chửi, trên tay hắn còn cầm xích chân làm vũ khí.

Những thú nhân khác cũng vậy, không ai muốn quay lại chờ chết.

Tên thú nhân nhát gan kia rụt cổ, từ từ lui về sau cùng, nhưng cũng không quay lại nhà giam.

Thú nhân người chơi cũng đến đây, còn đỡ một thú nhân bị bệnh không còn sức lực.

Tên kia bị tiêu chảy vài ngày rồi, có vẻ không sống được bao lâu nữa.

Thương Phi Phàm quay đầu hỏi thú nhân trung niên gần nhất: “Cánh cửa này mở vào trong hay ra ngoài?”

Thú nhân trung niên nghĩ nghĩ: “Hình như là vào trong.”

Hai thú nhân khác cũng gật đầu.

Thương Phi Phàm ra hiệu bảo mọi người đứng sau cửa, cũng dặn thú nhân trung niên và một thú nhân khác, đợi khi cửa mở, phải ra sức chặn cửa, đừng để cửa mở hết.

Các thú nhân tuy không rõ lắm kế hoạch của Thương Phi Phàm, nhưng trong lúc mọi người không có phương án tốt hơn nên quyết định nghe lời hắn.

“Nhưng làm sao chúng ta có thể khiến bọn cướp không nghi ngờ gì mà mở chửa được?” Thú nhân trung niên nhẹ giọng hỏi.

Nếu bọn cướp bên ngoài đề phòng, bọn họ sẽ càng khó trốn thoát, chưa kể, họ đã nhịn đói vài ngày, còn có cả người không đi nổi.

Thương Phi Phàm không nói hắn mở cửa bằng cách nào, chỉ hỏi: “Bọn chúng có ám hiệu mở cửa không?”

Thú nhân trung niên không chắc chắn mà lắc đầu; “Ta không nhớ rõ.”

Thú nhân còn lại thì thầm nói: “Ta nớ mỗi lần đưa cơm xong đi ra, người đưa cơm sẽ gõ cửa vài tiếng, nói mở cửa cho bố. Không biết gõ mấy lần, mỗi lần mỗi khác thì phải.”

Thương Phi Phàm gật đầu, dặn bọn họ: “Lúc cửa mở, ta sẽ xông ra ngoài trước. Đợi khi ta gọi các ngươi ra ngoài các ngươi hẵng ra. Trước khi ta gọi, đừng manh động.”

Các thú nhân đồng loạt gật đầu, nắm chặt vũ khí, hít sâu.

Thú nhân người chơi thả lỏng nhất, hắn không sợ chết, với hắn, đây chỉ là trò chơi, thành công thì tốt, nếu không thành công thì cũng chỉ là phải đánh lại phó bản lần nữa mà thôi.

Thương Phi Phàm nhìn hắn: “Ngươi bảo vệ họ.”

Người chơi đồng ý ngay, dùng ngôn ngữ thú nhân không lưu loát trả lời: “Cứ giao cho ta!”

Thương Phi Phàm cầm xích chân gõ cửa, gọi ra ngoài: “Mở cửa cho ông mày!”

Các thú nhân khϊếp sợ mở to mắt.

Giọng nói này không giống tên đưa cơm như đúc, nhưng bọn họ nghe lại như là tên cướp kia đang gọi cửa.

Người chơi tròn mắt: Quao! Biến âm à? Ngầu đấy, muốn học!

Phía ngoài phát ra tiếng mở cửa.

Thương Phi Phàm ra dấu, thú nhân trung niên và một thú nhân có thể lực không tệ khác nhanh chóng chặn cửa.

Cửa bị đẩy vào trong.

Thương Phi Phàm cầm lấy ngọn đèn trên tường, nhanh chóng nâng lên đưa vào kẹt cửa.

Người mở cửa chỉ thấy một mảng ánh đèn, bản năng nhìn sang chỗ khác.

Thương Phi Phàm cầm đèn đập lên mặt đối phương, đồng thời kéo cửa xông ra ngoài.

“A a a !” Tên cướp bị đèn đập vào mặt kêu thảm thiết, ngọn lửa đốt tới dầu chảy ra ngoài, bùng lửa dữ dội.

Sau cửa có hai tên cướp canh giữ. Một tên đang bị thiêu, che mặt kêu thảm.

Thương Phi Phàm không chờ hắn kêu ra tiếng thứ hai, đã quăng xích lên mặt hắn, đập ngất.

Tên cướp còn lại đang ngủ gà ngủ gật, giật mình ngẩng đầu, nhưng chưa đợi hắn cầm vũ khí lên, một bóng đen đã nhào tới.

Xiềng chân đập mạnh lên trán hắn.

Tên cướp không hề đề phòng đã bị đập ngất ngay lập tức.

Thương Phi Phàm chạy tới cạnh cửa, mở hé nhìn ra ngoài.

Còn may, đây không phải nhà giam cấp địa ngục, bên ngoài không có công trình nào khác, chỉ có một vùng trống trải, bên cạnh có vài căn phòng, có thể nhìn thấy thú nhân đi tới đi lui.

Thương Phi Phàm nhẹ nhàng đóng cửa, quay người lột quần áo tên cướp đang hôn mê, nhanh chóng mặc vào, lại cầm thanh cốt đao dài mà bọn chúng đặt trên bàn.

“Ra được rồi, nhỏ tiếng thôi.”

Cánh cửa thông vào địa lao bị kéo ra, các thú nhân cẩn thận nối đuôi nhau ra ngoài.

Thương Phi Phàm chỉ cánh cửa thông ra ngoài: “Bên ngoài là một khoảng sân lớn, không có nhiều thú nhân, nhưng bây giờ trời còn chưa tối, cứ thế chạy ra sẽ dễ bị phát hiện, ta đề nghị các ngươi ở dây chờ đến khi trời tối rồi hẵng ra ngoài. Nhưng ở lại cũng có khả năng gặp phải thú nhân tới thay ca, các ngươi tự quyết định đi.”

Các thú nhân sợ hãi, “Ngươi không chạy trốn cùng bọn ta à?”

Thương Phi Phàm: “Ta cũng không quen đường ở đây. Người nhiều dễ bị phát hiện, tốt nhất các ngươi cũng chia ra chạy, chạy được người nào hay người nấy.”

Các thú nhân nhìn lẫn nhau, cũng không bắt buộc Thương Phi Phàm một hai phải dẫn mình theo, trong lòng họ cũng sợ, lúc nguy hiểm người thú nhân này sẽ đẩy bọn họ ra làm mồi.

Dù sao cũng là thú nhân xa lạ, không có gì tin tưởng.

“Ta cũng cảm thấy đợi đến tối tốt hơn. Nếu có thú nhân đến thay ca, chúng ta nghĩ cách gϊếŧ bọn chúng, còn có thể có thêm quần áo và vũ khí.” Thú nhân trung niên mở miệng.

Người chơi giơ tay.

Mọi người cùng nhìn hắn.

Người chơi dùng ngôn ngữ thú nhân nửa sống nửa chín nói: “Chúng ta còn cần thuốc, ở đây có người bệnh.”

Không ai trả lời.

Thú nhân bị bệnh hơi thở yếu ớt, trong mắt đầy tuyệt vọng, thều thào nói với người chơi: “Không cần dẫn ta theo, ta như thế này, chắc chắn không thoát được. Ở lại, không chừng còn có đường sống.”

Người chơi cắn răng: “…Ta sẽ tìm cách kiếm thuốc, bây giờ còn chưa đến lúc tuyệt vọng.”

Thú nhân bị bệnh lắc đầu: “Cảm ơn ngươi, tiểu huynh đệ. Ta không muốn liên lụy ngươi, thậm chí ta cũng không quen biết ngươi.”

Người chơi chần chừ, lý trí hắn biết đây chỉ là một Npc trò chơi, cho dù chết cũng không có gì, chẳng qua chỉ là một đoạn số liệu mà thôi. Nhưng bất đắc dĩ, biểu hiện của Npc rất giống người thật, lại nhớ đến, GM nói những Npc này đều có tính duy nhất, chết đi rồi sẽ không xuất hiện nữa, điều này khiến hắn càng không muốn từ bỏ tên Npc này.

Các thú nhân khác vẫn im lặng, bọn họ tự thân còn khó bảo toàn, cũng không muốn mang theo một gánh nặng, nhưng cũng không đến mức bỏ đá xuống giếng vào lúc này.

Một viên màu đen đột nhiên bay về phía người chơi. Hắn bản năng dùng tay chụp lấy.

Thương Phi Phàm lạnh lùng nói: “Đây là thuốc trị kiết lỵ, cho hắn uống, sống hay không thì phải xem vận khí của hắn. Nhớ kỹ, các ngươi nợ ta hai mươi bạc đạt lỗ. Nếu tên kia chết, thì ngươi phải trả nợ.”

Thương Phi Phàm đau lòng, đây là hắn dùng 2 điểm cống hiến quý giá đổi được. Báo giá 2 bạc, hắn còn thấy lỗ vốn.

Thôi, coi như mỗi ngày làm một việc thiện.

Người chơi cực kỳ vui mừng, bất chấp tên thú nhân siu đẹp trai siu màu mè này kiếm đâu ra thuốc, lập tức nhét thuốc vào miệng thú nhân bị bệnh.

Các thú nhân khác cũng ngạc nhiên và hâm mộ nhìn Thương Phi Phàm.

Nhưng cũng không có ai nhiều lời, ai cũng nghĩ có lẽ Thương Phi Phàm giấu ở đâu đó trên người, điều này cũng giúp các thú nhân khác phá bỏ nghi ngờ - tên thú nhân hổ tộc này chắc chắn là uống thuốc giải, mới có thể khôi phục sức lực đánh thắng tên thú nhân đưa cơm, còn giải quyết hai thú nhân canh gác.

Thú nhân bị bệnh cũng không ngờ mình lại may mắn như vậy.

Không biết có phải do tác dụng tâm lý không, vừa uống thuốc xong, hắn lập tức thấy khá hơn nhiều, không những bụng không chột, mà thân thể cũng khôi phục một chút sức lực.

Hắn nói cảm ơn Thương Phi Phàm, đồng ý sau khi trốn thoát sẽ trả ân tình này, còn nhỏ giọng hỏi Thương Phi Phàm tên và quê quán.

Thương Phi Phàm bảo hai người trả tiền thuốc cũng chỉ là thuận miệng, sau này còn không biết có gặp lại hay không. Đương nhiên hắn cũng sẽ không nói tên họ và lai lịch ở đây.

Nhưng ngay trước khi Thương Phi Phàm lắc đầu, hắn đột nhiên hiểu ra.

“Các ngươi không cần cố ý đi tìm ta. Hai mươi bạc đạt lỗ, ta sẽ tự thu hồi. Khi trả xong, các ngươi sẽ tự biết.”

Những lời này có hơi mơ hồ.

Thú nhân bị bệnh im lặng, ánh mắt nhìn Thương Phi Phàm có hơi kiêng kỵ, còn xen lẫn sợ hãi và sùng kính. Hắn đang nghi ngờ Thương Phi Phàm không chỉ là một thợ sửa chữa.

Các thú nhân khác cũng trở nên kính sợ Thương Phi Phàm.

Người chơi chưa quá hiểu bối cảnh thế giới này thì không nghĩ gì nhiều, chỉ nói ra tiếng lòng: “…Ngầu.”

Thú nhân trung niên còn chủ động nói: “Nếu lần này có thể chạy trốn, chúng ta đều nợ ngươi một phần ân tình.”

Thương Phi Phàm không khách khí: “Vậy mỗi người hai mươi bạc đạt lỗ. Người tiêu chảy kia thì 40. Đợi sau khi các ngươi thoát khỏi ổ cướp, ta sẽ tìm các ngươi thu nợ.”

Không ai có thể nợ tiền tay buôn vũ khí, cho dù hắn có giải nghệ hay không.

Một cái mạng hai mươi bạc đạt lỗ, nhiều sao?

Đương nhiên không nhiều lắm. Cho dù còn nghèo hơn nữa, cũng sẽ tự nguyện lấy 20 bạc ra mua mạng của mình.

Thậm chí sau khi các thú nhân nghe Thương Phi Phàm nói rõ ràng chỉ cần 20 bạc tiền cứu mạng, đều thở phào nhẹ nhõm.

Thương Phi Phàm cũng không tùy tiện mở cửa đi ra ngoài, hắn cũng đang chờ trời tối.

Hắn mở một khe cửa, âm thầm quan sát tình hình đi lại của các thú nhân trong sân, và phân bố kiến trúc cùng con đường.

Các thú nhân khác cũng không ở không, bọn họ lột sạch quần áo tên cướp bị bỏng, chia cho nhau rồi tìm thức ăn nước uống sạch sẽ.

Không có thức ăn, nhưng có nước.

Vì có Thương Phi Phàm trấn áp, không ai dám tranh giành, họ còn đưa nước cho Thương Phi Phàm, để hắn uống trước.

Thương Phi Phàm không từ chối, thân thể hắn cực kỳ cần bổ sung nước.

Thú nhân trung niên cầm một thanh cốt đao khác, thọc cho mỗi tên cướp đang hôn mê một đao, sau đó chuyền đao cho một thú nhân khác.

Thú nhân kia cũng nâng đao lên đâm, rồi chuyển cho người khác….

Tên thú nhân nhát gan không dám ra tay, bị hai thú nhân khác cầm tay, bắt buộc đâm hai tên cướp.

Người chơi lúc đầu không hiểu gì, xem một lúc mới hiểu ý mấy thú nhân này, hắn cũng chỉ có thể nhận đao, đâm mỗi tên cướp chết ngắc mỗi người một nhát.

Không ai dám ép Thương Phi Phàm, cũng không cần thiết.

Trời dần tối, sân bên này cũng bắt đầu có nhiều thú nhân qua lại hơn.

Sau mười bảy tiếng, độc tố trong cơ thể Thương Phi Phàm đã bài xuất hết, sinh mệnh giá trị và lực lượng đều đã khôi phục hơn nửa.

Không khôi phục đến max, vì đói khát.

Thương Phi Phàm và các thú nhân ngửi thấy mùi thức ăn thơm lừng.

Cả bọn liều mạng nuốt nước bọt.

Thì ra dãy phòng bên trái địa lao lại là nhà bếp của ổ cướp.

Dãy phòng phía trước thì là nơi ăn cơm của bọn chúng.

Bên phải hình như là nơi đỗ xe.

Khó trách bên ngoài không có nhiều người tuần tra canh gác.

Nơi này cũng xem như là trung tâm hoạt động của bọn cướp, mỗi ngày ít nhất sẽ có hai lần đa số các thú nhân tập trung lại đây. Mà nơi như nhà bếp, từ sáng đến tối đều có người, chỉ cần địa lao bên này có động tĩnh gì lớn, thì người ở phòng bếp chắc chắn sẽ phát hiện.

Thương Phi Phàm nhanh chóng suy nghĩ, họ muốn thoát khỏi ổ cướp này, chỉ chờ đến tối cũng vô dụng, phải làm loạn một chút mới được.

“E hèm!” Hy vọng cái quảng cáo kia dùng được.

“Tồn tại tối cao, nguyền rủa chi thần Cornelius, ta dâng lên tế phẩm – 20 bạc thú nhân tiêu chảy nợ ta, hãy giúp ta nguyền rủa kẻ địch, cho nhà bếp bọn chúng cháy lên, cháy to, cho cả ổ cướp đều cháy.

Thương Phi Phàm thì thầm niệm ba lần.

Niệm xong, nhìn trời.

Nếu vô dụng, sau này hắn sẽ không bao giờ làm mấy chuyện ngáo cần như vậy nữa.

Không khéo, có hai thú nhân cầm vũ khí đi về phía phòng canh gác.

Tư thế có vẻ như đi thay ca.

7 thú nhân trong phòng cùng khẩn trương lên.