Chương 25

Chương 25

Hai đoạn quảng cáo này vừa nhìn là thấy không đáng tin.

Chưa kể người từng xem phim kinh dị đều biết kiểu dụ dỗ con nít niệm chú ngữ này thường là vì triệu hồi đại Boss, ngáo mới niệm.

Thương Phi Phàm xem thường năng lực nguyền rủa của cầu thủy tinh, tốn 1 điểm cống hiến mua một cuộn dây thép 10 mét.

Đây là thứ có ích và rẻ nhất với hắn hiện tại.

Vừa nãy hắn đã xem thuốc trong cửa hàng game, thứ có thể giải độc cho hắn không ít hơn 3 điểm cống hiến, mà hắn chỉ còn có 2 điểm.

Thương Phi Phàm rút một đoạn dây thép ngắn ra bẻ gãy.

Giá trị lực lượng của hắn vì khói độc mà chỉ còn có 4 điểm, nhưng đó là so với hắn, chứ người chơi bình thường chỉ số lực lượng cũng đâu đó chừng 4, 5 điểm.

Bẻ hai đoạn dây thép, một đoạn làm thành vòng câu, một đoạn gập lại. Sau đó chọc nó vào ổ khóa, kiên nhẫn xoay chọc.

Cụp, khóa còng tay mở ra.

Thương Phi Phàm nhanh chóng tháo khóa, xoa cổ tay, tiếp tục mở khóa chân.

Cụp, khóa chân cũng bị hắn mở ra.

Thương Phi Phàm cũng không vội mở cửa phòng giam, mà quấn thép còn thừa lên cổ tay trước, sau đó đem khóa tay khóa chân đặt hờ lên tay chân.

Trước đó hắn đã quan sát khóa phòng giam.

Có thể vì đề phòng tù nhân cạy khóa, cửa phòng giam là khóa ngoài, ổ khóa ở bên ngoài.

Mà song sắt cực kỳ hẹp, hắn không thể vươn tay ra ngoài mở khóa.

Bây giờ hắn cũng không có sức bẻ song sắt.

Dựa theo nhắc nhở mà cầu thủy tinh cho hắn, hắn muốn phục hồi sức lực cần đến 17 giờ đồng hồ.

Nhưng Thương Phi Phàm không muốn đợi 17 tiếng, đợi hắn ngụy trang xong, hắn liền đến cạnh cửa, nửa nằm nửa dựa vào cửa, dùng còng tay ra sức đập vào cửa phòng giam.

Hắn yếu ớt gọi: “Có ai không? Thả ta ra. Ta giấu một ít hàng hóa ở chỗ khác, nếu các ngươi thả ta, ta sẽ nói cho các ngươi hàng hóa được giấu ở đâu.”

Tiếng đập cửa loảng xoảng loảng xoảng không ngừng vang lên trong nhà giam, dẫn tới một ít tiếng mắng chửi.

Thương Phi Phàm vậy mới biết địa lao không chỉ nhốt mình hắn, nhưng nghe tiếng thì cũng không nhiều lắm.

“Đừng gõ nữa! Bọn chúng sẽ không để ý đâu. Chưa đến thời gian, cho dù ngươi chết trong này, bọn chúng cũng không thèm quan tâm.” Một âm thanh yếu ớt vang lên từ nơi không xa.

Thương Phi Phàm: “Vậy khi nào bọn họ mới đến đây?”

“Mỗi ngày một lần, bọn chúng sẽ qua tạt thức ăn thừa, bảo đảm chúng ta không chết đói. Lần trước bọn chúng xuống dây, là lúc đưa ngươi vào, đợi lần sau bọn chúng đến thì phải đợi tới ban ngày.”

“Bọn cướp đáng chết đó! Bọn chúng cố ý, không muốn chúng ta chết đói chết khát, nhưng cũng không muốn chúng ta thoải mái. Chúng sẽ không mở cửa, chỉ tạt thức ăn thừa từ bên ngoài vào phòng giam, cố ý muốn chúng ta quỳ liếʍ thức ăn thừa bẩn thỉu trên đất!” Một tiếng mắng chửi khác vang lên.

“Các ngươi là ai? Cũng là du thương bị bắt à?” Thương Phi Phàm định nói chuyện phiếm với đám xui xẻo bị nhốt để gϊếŧ thời gian.

Địa lao đột nhiên yên tĩnh, một lúc sao mới có người thống khổ nói: “Ta không phải du thương, ta là thôn dân gần dây, ta đi săn, muốn kiếm thêm ít thịt cho gia đình, mới đi xa một chút đã bị bọn cướp bắt lại.”

“Vậy ngươi bị nhốt bao lâu rồi?”

“Không biết, chắc là bốn năm ngày.”

Một giọng nói trung niên khác vang lên: “Người ở địa lao này đều không ở đây quá lâu, nhiều nhất là bảy tám ngày thì sẽ bị dẫn đi. Kết quả cuối cùng hoặc là gia nhập bọn cướp, hoặc là làm culi cho bọn chúng. Hoặc là thành nô ɭệ bị bán đi.”

“Đừng trốn chạy, sẽ bị gϊếŧ chết!” Giọng nói thứ ba vang lên: “Bọn chúng gϊếŧ người không chớp mắt, thật sự gϊếŧ người. Ta tận mắt thấy, lần trước bọn chúng gϊếŧ một người sống sờ sờ!”

“Đm! Còn nhốt ông lại à.” Giọng thứ tư đột ngột xen vào, nhưng người này lại không dùng ngôn ngữ thú nhân.

Thương Phi Phàm: Người chơi?

Tên người chơi kia đại khái cũng biết những thú nhân trong địa lao không hiểu mình nói gì, nên rất tùy tiện mắng thô tục, lại lầm bầm: “Con game ghẻ này cảm nhận đúng là đứng đầu nhưng cũng khó chơi quá. Ông mày đã bị nhốt hai ngày rồi, còn chẳng bằng tự sát trở về.”

Tên kia lại mắng: “Bọn khốn đó, nói là tới cứu ông, mà không thấy bóng dáng tên nào! Nhận nhiệm vụ điều tra này lỗ quá! Hai ngày, nếu dùng để luyện cấp, nói không chừng đã tăng 1 bậc rồi.”

Một lúc sau tên người chơi này lại bắt đầu xót trang bị quần áo, vũ khí của mình với sổ tay, chửi nhà phát hành biếи ŧɦái, cái qυầи ɭóŧ cũng không để lại cho hắn.

“Nếu không phải bọn họ nói đây có thể là một phó bản ẩn, có thể kích phát nhiệm vụ kỳ ngộ, ông mày mới không muốn tiếp tục làm.”

Hắn còn chưa biết những lời oán giận của mình bị người khác nghe hết, chửi xong rồi còn định giao lưu với các thú nhân trong địa lao bằng ngôn ngữ thú nhân không trôi chảy của mình.

Thương Phi Phàm không thể không phục tên người chơi này, đến giờ rồi còn muốn nhận nhiệm vụ, còn muốn tìm chức nghiệp đại sư ẩn trong thú nhân bị nhốt, để bái sư, trở thành người đoạt tiên cơ, học chức nghiệp ẩn, bắt đầu tiến vào tầng lớp cao thủ trò chơi.

Những thú nhân bị nhốt có lẽ đều bị đói đến vô lực, nên không quá muốn trò chuyện.

Thương Phi Phàm thấy mọi người ngừng nói liền quyết định offline.

Trở lại thế giới thực, đầu tiên Thương Phi Phàm xem xét các số liệu mà dụng cụ giám sát biểu hiện, không thấy có thay đổi gì nhiều.

Viện nghiên cứu nhận số liệu bên kia cũng không liên hệ gì, hẳn là tất cả đều bình thường.

Thương Phi Phàm lại mở diễn đàn game ra xem tin tức mới nhất.

Trước mắt, trò chơi này chỉ chiêu mộ 1500 người chơi close beta, những người hoạt động sôi nổi trên diễn đàn đa số đều không phải người thật sự chơi game, mà là người nghe tin tức rồi vào chê cười.

Những người này cơ bản không tin kỹ thuật hiện tại có thể phát minh ra game thực tế ảo trăm phần trăm chân thật, ồn ào bảo nhà phát hành cho thêm nhiều tài khoản close beta, để bọn họ xem thử là thật hay giả.

Nhưng nhà phát hành hình như cũng không vội mở rộng người chơi thử, mặc kệ những người kia nghi ngờ thế nào, họ vẫn không phát hành nhóm tài khoản thứ 4.

1500 người thật sự vào chơi game đương nhiên biết nó là thực sự, nhưng dù họ giải thích thế nào, những người cố tình kiếm chuyện kia vẫn không tin.

Mà trò chơi này lại không có chức năng chụp ảnh và camera, người chơi thực muốn chứng minh cũng khó.

Đến cuối cùng, những người chơi thật này cũng lười giải thích với đám người kia, họ chơi của họ, mặc kệ bọn kia trào phúng hoài nghi và cười nhạo.

Thương Phi Phàm thấy một topic cực hot, là người chơi thật đưa ra kiến nghị và kháng nghị với nhà phát hành.

Bao gồm nhưng không giới hạn trong, yêu cầu mỗi người có một cái không gian ba lô, yêu cầu đề cao tốc độ tăng cấp, yêu cầu học chức nghiệp kỹ năng dễ hơn, vật liệu tài liệu có thể cung cấp vô hạn, tăng tốc thời gian trong thế giới game, vân vân…

Càng có nhiều người yêu cần học kỹ năng 1 lần, chứ không phải giống thế giới thực học từng chút từng chút.

Ngoài ra, người chơi còn yêu cầu thêm mô hình kiến trúc, máy gia tốc ruộng đồng, mở hệ thống tình duyên, có thể trực tiếp tiếp xúc.

Còn có người chơi nữ đề nghị bỏ phân biệt giới tính, biến các thú nhân thành thân thể không phân chia vẻ ngoài, đồng thời ngoài bản thân, không ai có thể cởi nội y của người chơi.

Còn có người nói nội dung game tương đối nhàm chán, chủ yếu là vác gạch, làm ruộng, xây dựng doanh địa, mà họ thì muốn đánh quái thăng cấp hơn.

Đối với việc này, nhà phát hành game mở riêng một topic mới trả lời, tỏ vẻ chuẩn bị có một lần bảo trì lớn, mong người chơi đón chờ.

Thương Phi Phàm cũng thấy rất hứng thú với phiên bản mới, hắn đang đoán nhà phát hành có phát hiện cái bug to đùng là xuất hiện hệ thống thứ hai trong game không, phiên bản sau liệu có diệt cái bug này không.

Công việc ở nông trường rất tốn thời gian,Thương Phi Phàm bận cả ngày, tắm rửa cơm nước xong, dặn dò Phục Hướng Quân, bảo hắn giúp để ý A Ngốc với Tranh Gia, rồi lại mang mũ giáp online.

Thương Phi Phàm lên vừa lúc, hắn vừa online chưa được 10 phút, tên cướp đưa cơm đã đến.

Hắn giống như những lời thú nhân bị nhốt nói, rất ác độc, không những to tiếng nhục mạ họ, còn cố tình tạt thức ăn từ ngoài vào phòng giam.

Khi những tù nhân đói khát không chịu nổi quỳ trên đất liếʍ đồ ăn, tên cướp kia sẽ cười khoái trá.

Thương Phi Phàm vừa online đã xem giá trị sinh mệnh và sức lực cảu mình, độc tính trong cơ thể đã bài xuất hòm hòm, nhưng đói khát lại hạ thấp giá trị sinh mệnh và các số liệu sinh lý khác của hắn.

Nếu đây là hiện thực, Thương Phi Phàm sẽ bình tĩnh nhặt đồ ăn thừa để bảo trì thể lực. Nhưng đây là trò chơi, hắn không cần phải để mình chịu ấm ức. Cho dù vừa online hắn đã cảm thấy bụng đói cồn cào, cổ họng khát khô đi nữa.

“Loảng xoảng.” Thương Phi Phàm dùng còng tay gõ cửa phòng giam, thu hút sự chú ý của tên cướp.

“Huynh đệ, ta không xin ngươi thả ta, chỉ cần mỗi ngày ngươi cho ta một chén nước sạch và một cái bánh bình thường, ta sẽ nói cho ngươi chỗ ta giấu hàng hóa.”

Tên cướp đưa cơm bị thu hút, đến gần cửa phòng giam: “Ngươi nói gì? Ngươi giấu hàng hóa?”

“Đúng vậy.” Thương Phi Phàm chân thành nói: “Ta không muốn chết. Ăn những thứ này, cho dù ta không đói chết, cũng bị bệnh. Dù các ngươi tương lai muốn ta nhập bọn, hay muốn bán ta đi, ta chỉ không muốn chết, ta có tay nghề, đến đâu cũng sống được, nhưng thân thể tốt sẽ giúp ta tìm được khách tốt.”

Tên cướp nhìn Thương Phi Phàm bình tĩnh nói: “Có phải ngươi cảm thấy ta rất ngu không?”

Thương Phi Phàm lắc đầu: “Chỉ một chén nước sạch và một cái bánh, là ngươi sẽ biết ta nói thật hay giả. Cho dù ta lừa ngươi, cũng chỉ có thể lừa một lần. Chẳng lẽ ta không sợ lời nói dối bị vạch trần sẽ bị ngươi trả thù sao?”

Tên cướp cong khóe môi: “Không, đồ ngu, bây giờ thứ ngươi cần làm là dùng hàng hóa để đổi mạng! Nếu ngươi không nói, ta sẽ bẻ gãy từng ngón tay ngươi, dẫm nát, để ngươi thành phế vật.”

Thương Phi Phàm dựa vào cửa phòng giam, ánh mắt trào phúng: “Ngươi dám à? Ta là kiện hàng quan trọng mà các ngươi đoạt được, giữ tay của ta lại, các ngươi còn có thể bán ta với giá cao. Phế tay của ta, lão đại các ngươi đồng ý chưa?”

“Xì! Người giống ngươi, ông đã gặp quá nhiều rồi.” Tên cướp cười dữ tợn, thả thùng thức ăn xuống: “Bây giờ ngươi chỉ có một cơ hội, khai nơi ngươi giấu hàng, nếu không ta sẽ vào đó.”

Thương Phi Phàm càng trào phúng hơn: “Ngươi nghĩ ta sợ à? Giỏi thì ngươi vào đây, chỉ sợ ngươi không dám thôi, vẫn là đi tìm lão đại ngươi đến gặp ta đi.”

“Còn muốn gặp lão đại bọn ta? Phi! Ông mày đếm đến 3, mày còn không chịu nói…. Thì đừng hối hận!” Tên cướp tháo chìa khóa bên hông xuống, làm bộ muốn mở cửa phòng giam.

Thương Phi Phàm cứ như nắm chắc trong tay, hoàn toàn không lo tên cướp vào thật.

Ánh mắt tên cướp lạnh xuống, hắn nghĩ hắn phải dạy cho tên tù nhân này một bài học, cho tên kia biết ở đây ai mới là người quyết định.

“Nhãi ranh, mày xong rồi, dù mày có nhiều hàng đi nữa cũng không cứu được mày đâu!” Hắn mở cửa phòng giam, thân thể khổng lồ bước vào trong.

Đồng bạn đã dặn hắn, nói tên thợ sửa chữa bị bắt này sức lực rất lớn, nhưng hắn tự nhận sức lực của bản thân cũng không nhỏ, huống chi tên kia còn đeo xích tay chân nặng nề, hiệu quả của khói độc cũng chưa hết, hắn không tin tên thợ sửa chữa này có thể thoát khỏi bàn tay hắn.

Đùng!

Tên cướp còn chưa kịp nhìn rõ động tác của tên thợ sửa chữa kia, đã cảm thấy hoa mắt, sau đó có vật nặng đánh vào đầu hắn.

Thân thể hắn bắt đầu lắc lư.

Thương Phi Phàm nắm còng tay lên, quất cho cái mũi tên cướp thêm một cú.

Máu mũi tên cướp chảy ròng ròng, chỗ đầu bị vỡ cũng chảy máu teo, tay chưa kịp nâng lên che mũi thì thân thể đã quỳ xuống cái đùng.

Thương Phi Phàm vì phòng ngừa đối phương còn có thể bò dậy, lại đập thêm một cú vào ót hắn.

Tên cướp vỡ đầu ụp mặt xuống đất, không còn hít thở.

Thương Phi Phàm lấy chìa khóa, ra khỏi phòng giam.

Vài giọng nói vang lên cùng lúc trong địa lao: “Chuyện gì đã xảy ra?”

“Huynh đệ, ngươi còn sống không?”

Thương Phi Phàm đi đến một phòng giam bên cạnh, dùng chìa khóa mở cửa.

Tù nhân bị nhốt bên trong không thể tin mà nhìn Thương Phi Phàm.

Địa lao rất tối, chỉ có ánh sáng phát ra từ ngọn đèn mà tên cướp tiện tay treo trên tường lúc vào.

Thương Phi Phàm ném chìa khóa cho tên người chơi kia, dùng ngôn ngữ thú nhân nói: “Ngươi đi cứu bọn họ, tìm cách dẫn họ chạy đi. Nếu không được, thì tự nghĩ cách chạy trốn.”

Người chơi này nửa hiểu nửa không, nhưng hắn có thể hiểu ý Thương Phi Phàm, lập tức hưng phấn nói: “Được, được, ta nhất định sẽ giải cứu bọn họ!”

Tuy sổ tay của hắn không ở đây, hắn không xác định mình có nhận được nhiệm vụ mới không, nhưng chỉ mỗi việc cứu người, còn có thể trốn thoát khỏi địa lao đã đủ kí©h thí©ɧ rồi!

Thương Phi Phàm giao việc cứu người cho người chơi rồi không quan tâm nữa.

Hắn xoay người đi về phía ngoài địa lao.

Trong địa lao truyền ra tiếng lộn xộn, có người bảo cứu ta trước, cũng có người gọi Thương Phi Phàm, bảo hắn cẩn thận bọn cướp bên ngoài.

Thương Phi Phàm đi lên bậc thang, duỗi tay nắm lấy then cửa nhẹ kéo, phát hiện cửa bị khóa.

Đằng sau có thú nhân đuổi theo, nhỏ giọng nói với hắn: “Cái khóa này chỉ có thể mở từ bên ngoài, chính là để ngăn ngừa tình huống hiện tại.”