Chương 24

Chương 24

Thế giới game quả nhiên không khoa học.

Hắn nhìn thấy rõ ràng thứ hình tròn màu đen kia tuyệt đối không phải vật phẩm nhân tạo, mà là một quả thật. Hắn cũng đã đề phòng mới lựa chọn đánh bay nó lúc nó chưa rơi xuống đất.

Nhưng cái quả kia lại vỏ mỏng như vậy, vừa đυ.ng tới đã nổ tung.

Nó không những nổ tung, nó còn tạo ra nhiều khói như vậy!

Chỉ mỗi một trái, còn trong hoàn cảnh trống trải, lại có gió, vậy mà nó có thể khuếch tán khói ra một vùng lớn hơn nữa còn dày đặc.

Đạn khói ở thế giới thực muốn tạo ra hiệu quả như vậy, ít nhất cũng phải cần mười mấy quả.

Chưa kể cái quả bom này còn làm người hôn mê.

Đến giờ hắn mới hiểu vì sao bọn cướp này tên nào cũng đeo mặt nạ xương xấu xí, thì ra là có tác dụng như mặt nạ phòng độc.

Hay lắm! Hắn nhớ kỹ lần này, đây là một thế giới không có khoa học!

Không, có lẽ nên nói đây là một thế giới mà khoa học và ma pháp cùng tồn tại.

Chẳng qua, Thương Phi Phàm cũng thừa nhận, nếu đây là thế giới thực, hắn sẽ cận thận hơn, chứ không phải lỗ mãng nhảy lên đánh bay “Bom”.

Chỉ vì hắn mang tâm lý chơi game, mà giờ hắn phải ngồi gạt nước mắt sau song sắt.

Cổ tay và cổ chân đều bị mang xiềng xích, xiềng xích cực kỳ nặng, khiến hắn bước đi cũng chỉ có thể dịch từng chút.

Địa lao không lớn, quá lắm là 6 mét vuông, không có cửa sổ, vừa tối vừa hôi vừa ẩm ướt, vị khai cực kỳ nặng.

Sâu rất nhiều, bò tới bò lui.

Càng đen hơn là, mấy tên cướp đáng chết này lột hết quần áo, giày vớ trên người hắn, đến tóc cũng cạo trọc lóc.

À, nhân tiện nói thêm, cái đuôi của hắn đã trở về.

Hy vọng mấy tên cướp này không tận mắt thấy quá trình hắn mọc đuôi.

Thương Phi Phàm dựa vào tường đứng lên, trên mặt không có chút tức giận, cũng không xấu hổ và phẫn uất.

Những thủ đoạn này chẳng qua chỉ là bình thường thôi.

Tù binh bị bắt ở chiến khu, phải kiểm tra từ trong ra ngoài một lần, kể cả dưới da, vì ngăn ngừa người bị bắt giấu gì đó trên người.

Thủ đoạn ‘lột da’ này cũng có thể đả kích lòng tự trọng của người bị bắt, nhục nhã họ, đánh đổ tâm lý của họ.

Vì thế, thủ đoạn kinh tởm hơn cũng có.

Thương Phi Phàm bây giờ còn thấy may mà mấy tên cướp này còn chưa cực đoan tới độ nhổ hết răng của hắn.

Hắn sẽ giấu đồ đầy người nếu ở thế giới thực, nhưng đây là trò chơi!

Được rồi, hắn giấu một cọng thép trên tóc, nhưng giờ tóc hắn bị cạo trọc rồi, cọng thép kia chắc chắn cũng đã bị phát hiện.

Tương tự, một số vật hắn giấu trong quần áo giày vớ cho dù không bị phát hiện, cũng không thể lấy về.

Thương Phi Phàm thật sự không định giấu đồ trong thân thể, nhưng lần sau, hắn sẽ chuẩn bị sẵn sàng.

Đợi chút, đây là thế giới game, xây nhà giam như vậy, còn để người chơi gặp được chuyện này, không sợ không được cấp phép à?

Hay là, trò chơi này không phải hướng tới toàn cầu, cũng không phải không giới hạn tuổi tác?

Nhưng cho dù giới hạn độ tuổi, người chơi nữ làm sao chấp nhận loại sự cố này được?

Thương Phi Phàm giữ một nghi ngờ lại trong lòng.

Tạm thời, hắn đặt chú ý vào vấn đề trốn thoát.

Nhưng bọn cướp này hình như có rất nhiều kinh nghiệm, phòng giam chật chội, tối đen này đến cọng cỏ còn không có. Cửa nhà giam cũng cực kỳ rắn chắc, khe hở hẹp đến nổi chỉ bằng hai ngón tay, song cửa thì to bằng cánh tay.

Không có vật phẩm thích hợp để mở khóa, Thương Phi Phàm liền thử xem có thể dùng sức giật đứt dây xích không.

Nhưng hắn phát hiện bản thân không thể dùng sức, hình như độc tính của quả bom kia còn chưa được thanh lọc.

Xem ra, hắn chỉ có thể đợi cơ hội đến.

Hoặc dứt khoát offline tìm Phục Hướng Quân, xem thử có thể triệu tập một đám người chơi đến giải cứu mình không.

Nếu vẫn không được, hắn có thể tự sát, chết về điểm hồi sinh.

Tóm lại, hắn cũng không quá lo, chỉ hơi lo cho A Ngốc bị Tranh Gia mang đi thôi.

Cũng may A Ngốc không phải ngốc thật, hành lý cũng ở trên lưng Tranh Gia, lương khô và nước uống bên trong cũng đủ cho A Ngốc ăn mười ngày nửa tháng.

Nếu Tranh Gia thông minh, có thể nó sẽ trở về tộc.

Mà chỉ cần nó về, cũng có nghĩa là về Thiên tàn thôn. Như vậy A Ngốc cũng sẽ an toàn.

Đương nhiên, đây chỉ là trường hợp tốt nhất, A Ngốc và Tranh Gia cũng có thể gặp chuyện xấu, nhưng giờ hắn bị nhốt ở đây, cho dù lo lắng cũng vô dụng.

Thương Phi Phàm lại nghĩ cách trốn thoát.

Tự sát thì gác lại trước, hắn nghĩ bọn cướp không gϊếŧ hắn luôn, khẳng định là muốn lợi dụng hắn làm gì đó.

Cho dù là muốn hắn ở lại ổ cướp làm thợ sửa chữa, hay làm nô ɭệ bán đi, đó đều là cơ hội của hắn.

Hiện tại hắn chỉ cần kiên nhẫn đợi.

Bọn cướp hẳn là không thể sớm thả hắn ra ngoài.

Thương Phi Phàm rất hiểu phương pháp của bọn chúng, vì chính hắn cũng am hiểu việc này.

Ví dụ như, đầu tiên nhốt người ở một nơi tối đen chật hẹp một thời gian, không cho ăn uống, như thế gọi là ngao ưng.

Cho nên…. Thương Phi Phàm vào góc tường ngồi mở cửa hàng hệ thống quang não lên.

Lúc trước hắn còn chưa xem kỹ vật phẩm trong cửa hàng game, bây giờ hắn có thể bình tâm mà xem tỉ mỉ.

Đồng thời, hắn phát hiện trong lúc hắn hôn mê, thanh nhiệm vụ lại có thêm một nhiệm vụ.

[Nhiệm vụ 17, tìm cách thoát khỏi địa lao, thành công khen thưởng 1 điểm cống hiến.]

Trước mắt, hắn có 6 điểm cống hiến, hắn tìm hết tất cả vật phẩm có thể mua được ra, rồi chọn lựa thứ có ích trong tình huống hiện tại.

Trừ kỹ năng thiên phú và kỹ năng chức nghiệp, nguyên nhân là quá đắt, hắn mua không nổi.

Vật phẩm đặc thù có một cái chìa khóa vạn năng, không phải vật phẩm thần bí, chỉ cần 5 điểm cống hiến, có thể mở tất cả các khóa vật lý.

Nếu giờ Thương Phi Phàm có nhiều điểm cống hiến, hắn nhất định sẽ không do dự mua nó, nhưng hiện tại hắn không thể không cân nhắc kỹ lưỡng.

Một lần chết, một lần bị bắt, phần lớn nguyên nhân là do hắn không thể biết tình trạng thực tế của thân thể.

Nếu hắn có thể phát hiện mình mang buff gì trên người trước khi sự cố xảy ra, cũng biết rõ hiệu quả và thời gian tồn tại của chúng nó, sẽ rất hữu ích để hắn tìm cách ứng phó.

Nếu ở thế giới thực, đương nhiên hắn không muốn bị giám sát như thế, nhưng ở đó cũng không có nhiều chiêu thức khó phòng bị như vậy.

Hơn nữa hắn muốn trốn khỏi địa lao, cũng phải biết độc tính còn ảnh hưởng bao lâu, và có cần thuốc giải đặc biệt hay không?

Cho nên vật phẩm giám sát tình trạng thân thể, lần này, dù thế nào cũng phải mua một cái trang bị.

Trừ đi vật phẩm giám sát, hắn còn có thể sử dụng 2 điểm cống hiến.

Hắn còn muốn mua một vật phẩm phòng độc, tốt nhất là khiến hắn bách độc bất xâm.

Thương phẩm có hiệu quả này còn không ít, trong vật phẩm đặc thù có một cái mặt nạ phòng độc chống khói độc tự nhiên, chỉ cần 3 điểm cống hiến.

Thực phẩm thì có một quả trừ độc, sau khi ăn 3 ngày có thể dự phòng đa số độc tố, sau khi trúng độc ăn vào có thể kéo dài thời gian phát độc, cần 6 điểm cống hiến.

Thuốc cũng có, nhưng trước khi biết hắn trúng độc tố gì, hắn cũng không thể tùy tiện mua thuốc giải được.

Cuối cùng, Thương Phi Phàm xem xét đồ dùng sinh hoạt và vật liệu, so sánh giá cả, trước mắt thứ hữu dụng nhất là một cái cưa đa chức năng, chỉ cần 3 điểm cống hiến.

Thương Phi Phàm sắp xếp theo nhu cầu nặng nhẹ.

Biết độc tố trên người và giải quyết nó là quan trọng nhất.

Nếu trốn được mà không thể kháng địch, cũng không có sức trốn, đến lúc đó vẫn sẽ bị bắt lại. Hơn nữa, còn sẽ rút dây động dừng, khiến bọn cướp canh giữ nghiêm ngặt hơn, có khi còn đánh gãy chân hắn cũng không chừng.

Thương Phi Phàm một khi đã quyết tâm, thì sẽ không do dự.

Hắn dùng 4 điểm cống hiến mua vật phẩm đặc thù [thủy tinh cầu vỡ].

Trong 4 vật phẩm giám sát, thứ này xem như là thứ nguy hiểm nhất, nó chủ yếu dùng để phụ trợ nguyền rủa, chức năng phụ mới là giám sát nguyền rủa của người khác với bản thân, khuyết điểm lớn nhất là có khả năng bị kéo vào thế giới hắc ám.

Nhưng nó ngoài giám sát buff nguyền rủa, còn có thể ẩn tình trạng thân thể.

Xét về tính đa nhiệm và thực dụng, Thương Phi Phàm tình nguyện gánh vác nguy cơ bị kéo vào thế giới hắc ám.

Hơn nữa trò chơi mà, nghĩ nhiều thế làm gì?

Không chừng, thế giới hắc ám còn thú vị hơn thì sao?

Có đồ, Thương Phi Phàm còn chưa kịp mở tay ra xem vật phẩm này ra làm sao. Thì cái thủy tinh cầu vỡ kia đã bay thẳng vào mắt phải hắn.

Thương Phi Phàm đau đến độ kêu lên, che kín mắt phải.

Cảm giác đau trăm phần trăm đáng chết!

Đau vl!

Ai mà ngờ cái thủy tinh cầu quỷ quái này lại chui vào mắt hắn?!

….

Thương Phi Phàm không biết bản thân nằm bao lâu, thậm chí hắn còn chưa kịp nghĩ offline đã hôn mê rồi.

Thú vị là, hắn bị hôn mê trong game mà lại không tự động offline.

Thương Phi Phàm chỉ xoẹt qua suy nghĩ này trong thoáng chốc, cũng không quá để ý, hắn nghĩ người chơi khác cũng như thế.

Đến khi tỉnh lại, hắn phát hiện tầm nhìn của mình đã thay đổi.

Hình như hắn có thể thấy một vài ánh sáng vặn vẹo và ký tự.

Nhưng chưa kịp nhìn rõ, đầu hắn đã bắt đầu đau.

Sau đó, trong tầm nhìn của mắt phải xuất hiện những ký tự kỳ quặc.

Những ký tự này đổi tới đổi lui, vặn và vặn vẹo rồi biến thành ngôn ngữ thông dụng của thú nhân.

[Cảnh báo! Tinh thần lực bị tổn thương, nguyên nhân là cố tình quan sát kết cấu của năng lượng thế giới, giá trị tinh thần lực 16(-14)/100. Đề nghị dùng nay thuốc hoặc thực phẩm làm dịu và trị liệu tinh thần lực, đề cử ngay lập tức tiến hành minh tưởng để khôi phục tinh thần lực. Thời gian khôi phục tự nhiên, 72 giờ.]

[Cảnh báo! Thân thể trúng độc, độc do quả sương mù thối gây ra, sương mù gây ra cảm giác thoát lực. Lực lượng 19(-15)/100, nhanh nhẹn 11(-8)/100, sinh mệnh 99(-29)/100. Thời gian bài xuất độc tố dự tính là 24 giờ, hiện tại còn 17 giờ. Không cần trị liệu, sẽ không có độc tố thừa lại, nếu muốn giải độc trước thời hạn, có thể dùng thuốc hoặc thực phẩm chuyên dụng.]

Hai đoạn nhắc nhở này đều cực kỳ bình thường, cũng khiến Thương Phi Phàm cảm thấy đáng giá khi mua thủy tinh cầu vỡ.

Đáng đến mức khiến hắn xem nhẹ đau đớn mà vừa rồi nó mang đến cho hắn.

Nhưng ngoài hai đoạn nhắc nhở này, hắn còn thấy hai đoạn khác.

Hai đoạn chữ viết này rất nhỏ, có cảm giác lén lén lút lút.

[Đồng râm, có phải bây giờ ngươi cực kỳ phẫn nộ, muốn nguyền rủa bọn khốn bắt ngươi và làm hại ngươi không? Đến đây đi, chúng ta cùng lớn tiếng nguyền rủa những người làm hại ngươi, mà ngươi chỉ cần niệm ba lần ‘sự tồn tại vĩ đại tối cao, thần nguyền rủa Cornelius, ta dâng lên tế phẩm, xin ngài giúp ta nguyền rủa kẻ thù của ta’ trước khi nguyền rủa là được.]

[À xém tí quên, tế phẩm quyết định hiệu quả và phạm vi của nguyền rủa.]

Thương Phi Phàm: “….”