Chương 23

Ban đầu hành trình khá thuận lợi, Thương Phi Phàm cũng cảm nhận được chỗ tốt khi có cự trùng tọa kỵ

Tranh Gia không những chạy nhanh, nó còn có thể vượt chướng ngại vật, tránh ổ gà, nhảy qua hầm, còn có thể có đối ứng khi gặp dã thú.

Có thể né tránh, hoặc dùng tốc độ bỏ xa đối phương. Gặp được dã thú nhỏ yếu thậm chí có thể ăn sống đối phương.

Ăn sống trên mặt chữ.

Đặc biệt lưng rộng phẳng của Tranh Gia rất thích hợp để ngồi nằm hoặc đứng thẳng, chỉ cần ngươi có thể thích ứng với cách đi đường đầy sức tưởng tượng của nó.

Thương Phi Phàm bện một cái túi lưới móc trên hai cái gai xương phía trước lưng Tranh Gia, nhét hành lý và A Ngốc vào bên trong, rồi dùng dây thừng cột lại, đảm bảo dù Tranh Gia có lăn lộn thế nào cũng không làm rơi hành lý và A Ngốc.

Cưỡi tọa kỵ cự trùng còn có một chỗ tốt là không cần quan tâm tình trạng giao thông.

Cho dù là lùm cây, thảo nguyên, bùn lầy, đất đá hay là núi nham thạch, động tổ ong, vách núi cũng không thể ngăn 8 cái chân dài của Tranh Gia.

Ví dụ như dòng sông nhỏ bọn họ vừa vượt qua.

Lúc thấy con sông rộng gần mười mét kia, Thương Phi Phàm còn nghĩ có cần bơi qua không.

Liền thấy Tranh Gia không chút tạm dừng chạy thẳng vào sông, sau đó thân thể to lớn giống như bè trúc trôi nổi trên sông, tám cái chân dài quạt nước, cứ thế bơi tới bờ bên kia.

Dưới nước có hình bóng xẹt qua, như là một loại cá lớn nào đó.

Nhưng không biết vì vỏ ngoài cứng rắn của cự trùng không thích hợp với răng hàm loại cá này, hay là cá lớn không muốn phí công sức săn mồi, mãi đến khi bơi qua bờ bên kia cũng không có có tấn công họ.

Tranh Gia giảm tốc chờ Thương Phi Phàm ra mệnh lệnh mới.

Thương Phi Phàm cũng đang xác định phương hướng.

Phương hướng của Hắc Sâm Lâm thành là do hắn nghe được từ chỗ lão thợ rèn.

Nhưng lão cũng không biết con đường chi tiết, chỉ biết đó là phụ thành của Vương đô, ở phía đông nam của thiên tàn cốc.

Các người chơi không ai biết Hắc Sâm Lâm thành ở đâu, bây giờ đám người thăm dò bản đồ xa nhất chính là bọn Phục Hướng Quân đang ở doanh địa số 2.

Doanh địa số 2 chỉ cách số 1 50km đường chim bay.

Đừng xem thường 50 km này, vì có thể mở rộng 50km, nhóm người chơi lượt 1 và lượt 2 đã chết không dưới ba lần mỗi người, thực tế, người chơi năng lực tương đối kém có thể đã chết 5 6 lần cũng có.

Các người chơi không muốn thám hiểm nơi xa hơn sao?

Bọn họ đương nhiên muốn, đặc biệt là những người chơi tự do không muốn làm nhiệm vụ thám hiểm theo thứ tự.

Đúng thế! Muốn sinh tồn ở dã ngoại thế giới này thật sự quá khó khăn.

Một mình đi ngàn dặm là không tồn tại, đừng nói ngàn dặm, 1km cũng không có.

Ra ngoài là tìm chết, ngông cuồng đều lật xe.

Đến cuối cùng, mọi người chơi chỉ có thể dựa trên bản đồ nhà phát hành cho, trước tiên luyện cấp ở khu vực quanh tân thủ thôn.

Thương Phi Phàm bây giờ cũng sâu sắc nhận thức được mình có một con cự trùng tọa kỵ là may mắn cỡ nào.

Chỉ xem trăm dặm lộ trình bị hắn bỏ lại phía sau kia, nếu không có Tranh Gia, hắn chỉ sợ cũng phải giống người chơi khác, từng bước theo mọi người mở rộng ra ngoài, nếu không chính là ship bản thân và đứa nhỏ cho trùng thú hoang dã làm cơm trưa.

“Hắc Sâm Lâm thành ở phía đông nam thiên tàn cốc, Mạc Ước sơn cốc nằm ở phía bắc Hắc Sâm Lâm thành, nói cách khác, chúng ta phải đi về phía đông.”

Thương Phi Phàm dùng mũi chân đập vào lưng Tranh Gia, cho nó chỉ thị chính xác: “Tranh Gia, chúng ta đi về phía mặt trời mọc. Sáng nay trước khi ra cửa ta đã xem hoàng lịch rồi, hôm nay lợi đông.”

Tranh gia không phản đối, nó còn tăng tốc, giống như đằng trước có gì đó thu hút nó.

Sau nửa giờ chạy giữa đất đá lởm chởm, cuối cùng Thương Phi Phàm nhìn thấy một vực thẳm.

Mặt đất bị tách ra từ giữa tạo thành khe nứt lớn, sâu không thấy đáy. Mà cái khe dài không thấy đầu đuôi này không những dài mà còn rộng.

Thương Phi Phàm đang lo không biết Tranh Gia làm sao nhảy qua, thì lại thấy nó rất quen thuộc men theo khe nứt chạy đi.

Khi đến một đoạn dốc thoải dẫn xuống dưới, Tranh Gia dứt khoát trượt xuống.

“Tranh Gia, chúng ta phải vượt qua khe nứt sang bờ bên kia.”

Thương Phi Phàm nói rồi phát ra tiếng vỗ cánh.

Tranh Gia không biết là không thèm nghe, hay là đã có kế hoạch trước, chẳng buồn để ý mà cứ cắm đầu chạy vào khe sâu.

Thương Phi Phàm cảm thấy con cự giải trùng này có lẽ sẽ không đi tìm đường chết, nên cứ đứng trên lưng nó, để nó mang mình hướng về phía vực sâu.

A Ngốc ngẩng lên nhìn lão Thương, thấy hắn nhìn trước ngó sau, nó cũng không lo, tiếp tục cuộn mình nằm trong túi lưới ngủ tiếp.

Ngay lúc Thương Phi Phàm tưởng Tranh Gia muốn nhảy xuống vực, thì lại thấy nó bước lên một cây cầu đá hẹp.

Cầu đá nằm ở độ sâu cách mặt đất hơn bốn mươi mét, không thể nhìn thấy khi nhìn từ trên xuống.

Khe nứt trên rộng dưới hẹp, phía dưới tối đen, ánh mặt trời không thể chiếu tới.

Hiện tại Thương Phi Phàm cực kỳ xác định, Tranh Gia nhất định đã từng tới đây, hơn nữa cũng không phải lần đầu dùng cầu đá này đi sang bờ bên kia.

Tranh Gia chở một lớn một nhỏ, lưu loát bò qua cầu dài hơn ba mươi mét, sau đó dựng đứng cơ thể, bắt đầu bò vuông góc lên trên.

May mà Thương Phi Phàm đã chuẩn bị sẵn trước, vội vã dùng dây thừng quấn chặt eo, hai tay cũng nắm chắc hai cái gai xương.

Hành lý và A Ngốc cũng đã cột chắc chắn, cho dù Tranh Gia có bò ngược thì cũng không sợ bị rơi.

Đợi đến khi bò lêи đỉиɦ, Thương Phi Phàm lại thấy ánh mặt trời, cũng nhìn thấy thế giới bờ đối diện.

Chưa đợi hắn nhìn rõ mảng đen phía trước là núi, hay là vật nhân tạo, thì một đám thú nhân không biết mai phục ở đây từ lúc nào đột nhiên xông ra, bao vây hắn và cự trùng tọa kỵ.

“Nhãi ranh, để lại tọa kỵ và hành lý, ngươi và con của ngươi có thể sống sót rời đi.” Một tên thú nhân to khỏe, đeo mặt nạ xương, cưỡi cự trùng từ trong đám người bước ra nói.

A Ngốc chui ra khỏi túi lưới, đầu vuông ló ra nhìn mắt sáng rực, chẳng giống đứa ngốc chút nào.

“Ăn cướp?” Thương Phi Phàm như đang cười.

Đây không phải lần đầu hắn gặp cướp, có lẽ cũng không phải là lần cuối cùng trong đời.

Thương Phi Phàm rất hứng thú nhìn bọn cướp đang nhòm ngó hành lý và tọa kỵ của hắn.

Phát hiện, đám cướp này có lẽ không giàu có lắm.

Đầu tiên, chỉ có 3 tên cướp có cự trùng tọa kỵ.

Tiếp theo, trang bị và vũ khí của họ cũng rất tầm thường, chủ yếu là áo giáp da và vũ khí lạnh.

Thứ 3, rõ ràng chỉ có hắn 1 người, đồ đạc cũng không nhiều, nhưng bọn cướp nhìn thấy hắn đã mắt sáng rực, cứ như gặp phải dê béo.

Có lẽ con đường này người để chúng có thể cướp bóc và buôn bán cũng không nhiều, cho nên gặp một người cũng có thể hưng phấn như thế.

Đám thú nhân này không lẽ là bọn cướp trong ổ cướp mà Thiên tàn cốc cốc chủ nhắc tới?

Nếu phải, thì đúng là trùng hợp.

Biết thế, lúc trước nên nhận nhiệm vụ tìm hiểu ổ cướp từ cốc chủ.

Chẳng qua nghĩ lại cũng không có gì đáng tiếc, nếu phần thưởng chỉ có thể nhận ở tiệm tạp hóa, nếu không quay về, thì dù có bao nhiêu phần thưởng thì trong thời gian ngắn cũng không nhận được.

Thú nhân to khỏe mang mặt nạ: “Không, là phí qua đường. Chẳng qua, nếu ngươi cứ nhất định cho là cướp cũng được.”

“Ba ba, xử bọn họ!” A Ngốc đột nhiên hô lớn.

Thương Phi Phàm kinh ngạc cúi đầu: Không ngờ nhóc ngươi lại là dạng này.

Đám cướp cười vang.

“Ta là thợ sửa chữa lưu động, có lẽ ta có thể giúp đỡ các ngươi, như sửa chữa công cụ và vũ khí chẳng hạn. Miễn phí giúp các ngươi sửa 3 vật phẩm, chỉ cần đưa nguyên liệu, sau đó các ngươi thả ta đi, thế nào?” Thương Phi Phàm nhìn thú nhân to khỏe thương lượng.

Đồng thời, mũi chân Thương Phi Phàm gõ theo tần suất đặc thù lên lưng Tranh Gia – người anh em, nghe ta, cùng nhau lao ra khỏi vòng vây.

Sau đó lại dặn dò A Ngốc: “Nằm yên trong túi lưới, cho dù chuyện gì xảy ra, cũng không được thò ra.”

A Ngốc nhanh nhẹn chui về túi lưới.

Thú nhân to khỏe cười lạnh, nâng tay lên, dùng sức vung: “Bắt lấy bọn họ, bắt sống!”

Đám cướp kêu lớn, đột nhiên một thứ tròn vo bị ném về phía Tranh Gia.

Ngay lúc này! Thương Phi Phàm phát tín hiệu cho Tranh gia, cầm xẻng công binh, nhảy lên như lò xo nhằm vào vật thể không rõ kia.

Bùm!

Mặt xẻng đập trúng vật thể không rõ kia.

Nó nổ tung, một luồng sương khói màu vàng xám tràn ra.

Đột nhiên Tranh Gia quay đầu, dùng tốc độ siêu nhanh lùi về khe nứt phía sau.

“Cản nó lại! Đừng để con cự giải trùng kia chạy!”

Mấy cường dạo nhanh chóng kéo căng một sợi dây thừng.

Nhưng Tranh Gia lại đột ngột phanh lại, sau đó nhảy lên lao vào khe nứt.

Thương Phi Phàm đập vật thể không rõ rồi rơi xuống từ không trung.

Cự trùng tọa kỵ của hắn đâu?!

Rõ ràng hắn đã thương lượng với Tranh Gia, họ sẽ phối hợp, hắn đã tính rồi, lúc rơi xuống hắn sẽ vừa vặn rơi lên lưng Tranh Gia, sau đó nó sẽ đưa hắn vọt về phía trước, lao khỏi vòng vây.

Nhưng giờ tọa kỵ đâu?

Vì sao nó không chạy về trước như đã định, mà ngược lại còn nhảy vào khe nứt phía sau?

Thương Phi Phàm rơi xuống đất lăn một vòng, bò dậy ngẩng đầu: Là do luồng khói khó ngửi màu vàng xám này sao?

Càng tệ hơn là, sau khi ngửi mùi khó ngửi này, Thương Phi Phàm choáng váng, tầm nhìn cũng nhòe nhoẹt.

“Cự trùng và đứa trẻ chạy rồi, cả hành lý của tên du thương kia nữa! Đm- lần này lỗ nặng rồi!”

“Bắt tên du thương kia! Không phải hắn nói hắn là thợ sữa chữa sao, sau này giữ hắn lại làm việc cho trại chúng ta!”

“Chỉ sợ hắn không nghe lời thôi.”

“Không nghe lời thì đánh gãy chân, thợ sửa chữa chỉ cần có tay là được. Vẫn không nghe lời thì bán đi!”

Phiền phức.

Thương Phi Phàm muốn xem thử trạng thái của bản thân, lại nhớ tới hắn còn chưa mở chức năng.

Thương Phi Phàm hối hận, biết thế hắn sẽ không chê những vật phẩm khuyết tật đó, cứ trang bị một cái rồi nói sau.

Thương Phi Phàm động não nhanh chóng, động tác cũng nhanh, lập tức nín thở, nhân dịp còn sức, cầm xẻng công binh lên tấn công chỗ ít người nhất.

“Chặn hắn lại!”

“Đm! Sao hắn còn sức mà vọt nhanh vậy!”

“Cẩn thận!”

Một tên cướp bị đánh bay lên, nửa bên vai bị đâm một lỗ lớn, máu chảy ào ào ra ngoài.

Thương Phi Phàm đánh ngã một người, lại xông về phía tên thú nhân thứ hai chặn hắn.

Thú nhân đối đầu với Thương Phi Phàm, lại bị đánh kêu oai oái.

“Hắn rất mạnh!”

“Đừng để hắn thoát! Gọi thêm người tới!”

“Dây thừng không giữ được hắn! Hắn mạnh quá! Dùng lưới sắt chặn hắn lại!”

“Tên này khó chơi quá! Sao giờ hắn còn chưa ngất xỉu?”

Thương Phi Phàm muốn né tấm lưới lớn kia, nhưng tầm nhìn của hắn càng ngày càng mờ mịt, sức lực cũng nhanh chóng giảm sút, ý thức của hắn đã không thể điều khiển chân nữa.

Cuối cùng, Thương Phi Phàm chỉ nhớ mình xoay ngang xẻng công binh, dùng lưỡi xẻng cắt lưới, nhân tiện còn làm bị thương vài thú nhân cường tráng đến gần hắn.

Nhưng tốc độ của hắn càng lúc càng chậm, cuối cùng, hắn bị tấm lưới kia cuốn chặn.

“Kéo chặt! Làm hắn ngã xuống!”

Thương Phi Phàm bị trói tứ chi, lúc hắn ngã xuống đất cũng là lúc hắn mất ý thức.