Chương 22
Sáng sớm hôm sau, Thương Phi Phàm mang theo A Ngốc, vác hành lý, đi ra khỏi doanh địa, đi mãi đến nơi không nhìn thấy người chơi và doanh địa nữa, mới huýt sáo gọi Tranh Gia tới, nhảy lên lưng nó.
Phục Hướng Quân không đồng hành cùng hắn, giống như hai người chỉ là hai người xa lạ, hôm qua chỉ là tạm thời hợp tác buôn bán, hôm nay đường ai nấy đi.
Ngay lúc lão Thương cưỡi cự giải trùng, mang theo nhóc con hướng về phía Mạc Ước sơn cốc mà đi, ở Mạc ước sơn cốc trấn xa xôi nghênh đón một đám khách không mời mà đến.
Hổ Bất Soái biêt những người này vì sao đến.
Chính là vì cậu.
Rất nhiều người ở Vương đô không muốn cậu trở về, nhưng cũng có người mong chờ cậu trở về.
Không muốn cậu trở về chia làm hai nhóm.
Một nhóm tôn trọng nguyện vọng của cậu, hy vọng cậu có thể sinh hoạt yên ổn, không cần cuốn vào cuộc chiến vương quyền, mong cậu có thể đi khỏi Vương đô càng xa càng tốt.
Nhóm còn lại sợ cậu chiếm lấy ích lợi và quyền lực của họ, sợ cậu được Vương coi trọng và tình thương của cha.
Người hi vọng cậu trở về cũng chia làm hai nhóm.
Một nhóm hi vọng cậu có thể ở Vương đô, thuận tiện cho họ quấy nước càng đυ.c.
Một nhóm khác hi vọng cậu có thể ở Vương đô làm bia ngắm và kẻ chết thay.
Nhóm người lần này tới chính là hy vọng cậu có thể làm bia ngắm và kẻ chết thay cho người nào đó.
Nhưng trước đó cậu đã xém chết một lần rồi.
Thực tế, thân thể này của cậu đã từng chết thật từ 5 năm trước.
5 năm trước, cậu đột nhiên tỉnh lại từ khối thân thể này, phát hiện mình lại xuyên qua.
Cậu không biết tại sao bản thân lại xuyên việt lần nữa, chỉ biết lúc gần chết hình như có người nào đó kêu gọi.
Cậu bị tiếng gọi thu hút, khi cậu ngưng thần lắng nghe, liền cảm thấy choáng váng, lúc tỉnh lại chính là trên thân thể mới này.
Lần thứ hai hồn xuyên!
Nếu không phải lần hồn xuyên đầu tiên khiến cậu nhận thức được mình vẫn là mình tầm thường, bình phàm, cậu tí thì cho rằng bản thân là đứa con vận mệnh được ông trời yêu tha thiết.
Nói thật, Lang Mộc thà rằng mình chết hẳn, không để lại dấu vết gì.
Nếu có thể chuyển thế sống lại, cậu cũng hy vọng sống lại mà không có ký ức gì.
Cậu cũng không ghét bỏ hai cuộc đời trước kia, chỉ là cảm thấy không có gì đáng để nhớ.
Tựa như một ly nước sôi để nguội, uống rồi thì thôi, không cần thiết nhớ lại.
Nhưng khi thật sự hồn xuyên mang theo ký ức lần thứ hai, cậu cũng không muốn từ bỏ đoạn sinh mệnh này.
Ưu điểm lớn nhất của cậu có lẽ cũng là khuyết điểm.
Đó là nước chảy bèo trôi.
Người như cậu, giống như một cây cỏ dại, có lẽ không thu hút, nhưng đến đâu, chỉ cần cho một chút nước, đất và không khí, là có thể cắm rễ sinh tồn.
Trước khi hồn xuyên lần thứ hai, cậu là giáo viên ở một trường học ma pháp không quá nổi tiếng.
Ngày thường dạy một vài đứa trẻ nhỏ tuổi, dạy vỡ lòng ma pháp tri thức và một số thường thức sinh hoạt cho bọn chúng.
Sinh hoạt tầm thường, quý ở yên ổn.
Những đứa trẻ cậu dạy cũng rất thích cậu, cậu cũng thích chơi với bọn chúng.
Lúc cậu chết, quốc gia của trường học ma pháp kia đang nổ ra chiến tranh.
Giáo viên trong trường đều nghĩ cách bảo vệ học sinh rút lui.
Cậu không có gánh nặng gia đình, tự nguyện ở lại cuối cùng, sau đó…. Địch tập kích, cậu tự bạo.
Cho đến giờ cậu cũng không hề hối hận về quyết định này, thậm chí cảm thấy mình chết có ý nghĩa, ít nhất, cậu đã bảo vệ rất nhiều đứa trẻ, đã cho bọn chúng đủ thời gian quý giá để rút lui.
Khi đó cậu không ngờ mình còn có thể tiếp tục sống.
Lúc cậu nghe được tiếng gọi mơ hồ kia, chỉ nghĩ là ảo giác lúc sắp chết, dù sao khi đó cậu đã nổ tan tành rồi.
Ai ngờ, cậu vậy mà sống lại.
Sau này dựa vào một ít manh mối cậu quan sát được, cậu đoán người triệu hồi hồn phách của mình rất có thể là mẹ của nguyên chủ.
Điểm này, có thể nhìn ra từ thái độ của mẹ nguyên chủ với cậu, tuy đến khi bà chết, họ cũng chưa từng vạch trần bí mật này dù cả hai đều biết rõ sự thật.
Mà cậu cũng cam chịu thân phận này cùng với tất cả ân oán dây dưa trên người, cũng đáp ứng 3 thỉnh cầu của mẹ nguyên chủ vào ngày bà chết.
Tuy cậu không chủ động hồn xuyên vào thân thể này, nhưng dù sao người triệu hoán cũng đã cho cậu cuộc sống mới, tựa như trẻ mới sinh không có quyền lựa chọn.
Huống chi trước khi mẹ nguyên chủ bệnh chết, đã dốc lòng dạy dỗ cậu rất nhiều tri thức, cứ xem như trả ơn phần dạy dỗ này đi.
Tóm lại, Lang Mộc nhanh chóng tiếp nhận cuộc đời thứ ba của mình. Chẳng qua, cậu chân thành hi vọng đây là lần ‘kỳ tích’ cuối cùng, cậu không muốn giữ ký ức hồn xuyên lần nào nữa.
Có lẽ có người sẽ khát vọng loại kỳ tích này, nhưng cậu không muốn.
Không liên quan đến hai cuộc đời không quá thành công trước đó, cậu chỉ cảm thấy cuộc đời một người nên đến nơi đến chốn.
Nói đến hiện tại.
Mẹ của nguyên chủ bệnh chết vào một năm trước, 5 năm trước nguyên thân chết, nửa năm trước người hồn xuyên là cậu cũng xém chút bị bạn thân của nguyên chủ hại chết.
Ba cái mạng!
Cậu cho rằng, dù mẹ nguyên chủ nợ bao nhiêu ân tình của ai, cũng nên trả xong rồi.
Vừa lúc, nửa năm trước thân thể này đã đến 20 tuổi, thỏa mãn một trong ba thỉnh cầu của mẹ nguyên chủ “Chưa đến 20 tuổi không được rời khỏi Vương đô, sau 20 tuổi muốn đi đâu thì đi”, cậu liền nói với người cha ruột trên danh nghĩa, sau đó lấy cớ dưỡng bệnh rời khỏi Vương đô.
Cậu cho rằng như thế đã đủ để thể hiện thái độ của mình, và Vương cũng không ngăn cản.
Nhưng người nào đó lòng tham không dứt, vậy mà đuổi đến tận đây.
“Raphael! Cuối cùng cũng tìm được cậu.”
Một thú nhân trẻ tuổi vừa nhìn thấy cậu đã kích động xông tới.
Hổ Bất Soái lạnh mặt bước sang bên cạnh hai bước.
Người tới ôm phải không khí, còn lảo đảo, đợi sau khi đứng vững liền bi thương quay đầu nhìn về phía Hổ Bất Soái.
“Raphael Lang Mộc, sao cậu có thể đối xử với tôi như vậy? Cậu có biết tôi vất vả thế nào mới đến được đây không?” Người tới thương tâm cực kỳ mà trách móc.
Hổ Bất Soái cầm cái ấm, trả lời: “Ồ.”
“Ồ? Ồ là sao? Gặp tôi cậu không vui tí nào à?” Người tới tức giận.
Hổ Bất Soái cực kỳ thành thật: “Không vui.”
Khuôn mặt anh tuấn của người kia nhăn thành nếp gấp trên bánh bao, bả vai cũng suy sụp: “Raphael, cậu thay đổi rồi!”
Hổ Bất Soái: “Tôi vẫn luôn thế.”
“Raphael, có phải cậu vẫn còn trách tôi không? Ngày đó tôi thật sự không biết…”
“Đủ rồi! Y Khắc Tư ngươi tránh ra! Ngươi làm thế với Raphael cũng vô dụng, kiểu này không có tác dụng với cậu ấy đâu.” Một người cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn đi tới, đẩy Y Khắc Tư sang một bên.
“Người anh em, đã lâu không gặp.” Thú nhân có sừng vươn tay.
Hổ Bất Soái cũng vươn tay bắt tay đối phương một chút.
Các thú nhân đằng sau cũng lại chào hỏi với Hổ Bất Soái.
Hổ Bất Soái gật đầu với họ.
Những người này đều quen biết Hổ Bất Soái, biết không phải cậu không chào đón bọn họ, chỉ là tính cách như vậy.
“Chúng ta sang một bên nói chuyện đi.” Thú nhân có sừng dẫn đầu đi sang bên cạnh.
Đoàn người của họ và các tọa kỵ đã cản đường chính của trấn nhỏ, khiến không ít người nhòm ngó.
Hổ Bất Soái nói chuyện với thú nhân có sừng, thần sắc có chút ấm áp: “Đã lâu không gặp, Giác Mã.”
Giác Mã ho khan, hạ giọng: “Ta trực tiếp nói chính sự với cậu đi. Lần này bọn ta đến đây ngoài muốn giải quyết hiểu lầm giữa cậu và Y Khắc Tư ra, còn hi vọng cậu có thể cùng bọn ta trở về Vương đô.”
Hổ Bất Soái không dao động: “Ai muốn ta về Vương đô?”
Giác Mã không thể đẩy Y Khắc Tư muốn nghe lén đi chỗ khác, trợn trắng mắt, nói với Hổ Bất Soái: “Ngoài thủ lĩnh của bọn ta, còn ai nữa? Sau khi cậu đi, hắn như bị mất một cánh tay, tính tình cũng trở nên nóng nảy hơn nhiều, đặc biệt gần đây còn xảy ra nhiều việc.”
Giác Mã nhìn trái nhìn phải, lại gần Hổ Bất Soái: “Gần đây Vương đô xảy ra một vài sự kiện quỷ dị, liên quan đến một vị đại công tước. Việc này còn đang điều tra, đằng sau liên quan rất rộng. Sếp lo lắng cho an toàn của Vương, trong thời gian này tăng cường phòng thủ ở Vương đô, đồng thời điều tra tất cả nhân viên trong Vương cung. Mấy người bọn ta… vì việc lần trước, đến nay còn chưa được khôi phục chức vị, vừa lúc người nhà bọn ta cũng mong bọn ta rời khỏi Vương đô trong lúc này, chúng ta thương lượng với sếp xong liền đến đây tìm cậu.”
Không đợi Hổ Bất Soái nêu ý kiến, Giác mã lại nhanh chóng nói: “Ta biết cậu không muốn về Vương đô dính vào những chuyện đó. Sếp cũng biết, hắn bảo ta nói với cậu, bảo cậu về Vương đô, là vì hắn thiếu người giúp đỡ, bảo cậu về là bình thường, không gọi cậu về mới khiến người khác hoài nghi. Nhưng hắn cũng nói, có về hay không đều xem quyết định của cậu.”
Hổ Bất Soái không trả lời dứt khoát, nói tránh đi: “Ta dẫn các ngươi đến quán trọ dàn xếp trước. Bữa trưa nay ta mời.”
“Có thể làm tên keo kiệt cậu mời cơm, thật không dễ dàng.” Giác Mã nói giỡn.
Y Khắc Tư ở bên cạnh lúng túng, muốn nói chuyện với Hổ Bất Soái.
Hổ Bất Soái lắc đầu, nói với hắn: “Ta không trách ngươi, đi thôi.”
Biểu cảm của hắn lập tức biến thành hoa mặt trời, trở nên cực kỳ xán lạn: “Raphael~, ta biết ngay cậu không phải người lòng dạ hẹp hòi mà! Cậu yên tâm, chuyện hôm đó ta đã giúp cậu trả thù rồi. Tối hôm đó, ta chặn đường huynh đệ nhà Đỗ Đức kia đánh bọn họ chết khϊếp. Sau đó ta thấy họ một lần đánh một lần, đánh đến khi bọn họ không còn dám thò đầu ra ở Vương đô nữa.
Giác Mã không phủ nhận, có nghĩa những điều Y Khắc Tư nói là sự thật.
Nhưng Hổ Bất Soái không cảm động chút nào. Bởi vì cậu không phân biệt được Y Khắc Tư là khờ thật hay giả ngốc, là thực sự nghĩa khí hay là giả nghĩa khí, cậu nhìn không thấu người này.
Y Khắc Tư duỗi tay, muốn ôm Hổ Bất Soái.
Hổ Bất Soái né tránh.
Hắn bĩu môi lẩm bẩm, có lẽ đang trách Hổ Bất Soái không thân cận với anh em. Nhưng hắn cũng biết Hổ Bất Soái luôn không thích tiếp xúc thân mật với người khác, hắn chỉ thuận miệng oán hận theo thói quen thôi.
Hổ Bất Soái dẫn tiểu đội thị vệ của Vương cung đang nghỉ phép dài hạn đến quán rượu trên trấn, sau khi sắp xếp cho họ thì lấy cớ trong nhà có việc đi trước.
Những người này ở lại quán rượu, cậu còn ở đây thì không tốt lắm.
Các thú nhân trẻ tuổi nhìn theo bóng dáng của Hổ Bất Soái, một người trong đó lẩm bẩm: “Raphael rõ ràng xa cách chúng ta.”
Giác Mã giải hòa: “Mọi người đã xa nhau nửa năm, có chút xa cách cũng bình thường, đợi ở chung vài ngày thì lại tốt thôi.”
“Hy vọng có thể như ngươi nói.” Y Khắc Tư buồn bã.
Hổ Bất Soái trở về nhà dì dượng, dượng trấn trưởng của cậu đã biết việc có người ngoài đến đây tìm Hổ Bất Soái.
“Ta biết ngay những tên đó sẽ không bỏ qua cho con. Bọn họ quả nhiên đã đuổi tới.” Trấn trưởng không vui nói.
“Ai cũng có chỗ khó xử. Có người có mục đích, có người thật sự chỉ muốn đến thăm ta, có người chỉ ra ngoài tránh phiền toái, còn có thật sự nhận nhiệm vụ.” Hổ Bất Soái trong lòng cực kỳ rõ ràng.
“Có người đánh bài cảm tình với con sao?”
Hổ Bất Soái lắc đầu, “Người thật sự định đánh bài cảm tình với con bây giờ sẽ không ra bài.”
“Con phải cẩn thận.” Trấn trưởng vẫn không yên tâm.
Hổ Bất Soái vừa an ủi vừa xin lỗi: “Chỉ cần để họ xác nhận con đã phế, không còn ảnh hưởng đến Vương, bọn họ sẽ đi khỏi. Ngược lại là ngài, bọn họ sẽ tìm hiểu thị trấn, để ngăn ngài và dì trở thành chỗ dựa của con, uy hϊếp đến địa vị của vương tử khác.”
Trấn trưởng cười lạnh: “Vậy cứ để bọn họ tìm hiểu! Chọc ta tức lên, ta trực tiếp dẫn thị trấn và các thôn xung quanh gia nhập quân phản loạn luôn.”
Hổ Bất Soái cho trấn trưởng một ánh mắt ‘Ngài đừng nói lời tức giận’.
Trấn trưởng đánh bả vai cháu trai, tức giận nói: “Đến thăm dì nhỏ của con đi, đừng trốn bà ấy. Còn có, nếu con sợ đem phiền phức đến cho bọn ta mà trộm đi khỏi thị trấn, ta sẽ thật sự gia nhập quân phản loạn, không phải đùa đâu.”
Hổ Bất Soái cảm động trong lòng.
Mẹ nguyên thân biết cậu không phải con ruột của bà, nhưng Delia phu nhân lại không biết chuyện này, bà và chồng vẫn luôn coi cậu là người thân để đối xử và chăm sóc.
Thật ra nếu không phải một trong các thỉnh cầu mà cậu đồng ý với mẹ nguyên chủ là ‘Sau khi bà chết, nếu cậu định rời khỏi Vương đô, nhất định phải đến làm bạn với Delia ít nhất một năm”, mà sau khi dượng nghe nói cậu gặp chuyện còn định đến Vương đô đón cậu, thì cậu cũng sẽ không đến Mạc Ước sơn cốc sau khi rời Vương đô.
Cậu thật sự không muốn đem phiền phức đến cho gia đình này.
Gia đình dì dượng đối với cậu càng tốt, cậu càng muốn họ rời khỏi đống hỗn loạn Vương đô càng xa càng tốt.
Hổ Bất Soái trong lòng nghĩ rất nhiều, cuối cùng vẫn thuận theo tâm ý của trấn trưởng, đi thăm tiểu dì.
Không ngờ phu nhân Delia vừa thấy cậu, liền nhíu mày nói: “Con bị nguyền rủa.”
Cùng lúc đó, Thương Phi Phàm cũng gặp phải phiền toái!