Chương 20
Hôm sau, Thương Phi Phàm dồn sức thu thập vật liệu để chế tác thứ mình cần.
Còn hai nhiệm vụ mà cốc chủ đã giao?
Làm nhiệm vụ thì được, nhưng hắn chẳng hề muốn ở lại doanh địa của người chơi chút nào.
Trên người mang hai bộ hệ thống game, thân thể trong game hình như cũng không giống người chơi khác, hôm nay đã là ngày thứ ba hắn ‘sống lại’ rồi, thời điểm này ngày mai hắn sẽ mọc thêm một cái đuôi thô dài nữa.
Cho dù hắn có thể giấu đuôi đi, nhưng hắn cũng không dám đảm bảo giữa chừng hắn sẽ không đột ngột biến thân.
Tuy không biết nhà phát hành làm cách nào để theo dõi số liệu của người chơi, nhưng từ lúc hắn bắt đầu chơi đến giờ, tài khoản của hắn vẫn luôn tồn tại, GM cũng không phát tin gì cho hắn, điều này cho thấy, hiện tại hai thân phận của hắn vẫn còn an toàn.
Nhưng an toàn nữa thì cũng không thắng nổi tự tìm đường chết, biết thân phận của bản thân có vấn đề, còn cố chấp ở lại doanh địa của người chơi, sống cùng một đống người chơi ánh mắt sắc bén và những Npc khôn khéo, không phải tự tìm đường chết thì là gì?
Thương Phi Phàm còn chưa muốn out game, chưa bàn đến việc game có vui hay không, hắn còn cả đống thứ muốn điều tra mà chưa tra được đây.
Cho nên đương nhiên hắn phải chạy rồi, dù sao hắn cũng không nhận lời tên cốc chủ kia, là do hệ thống sổ tay đơn phương tuyên bố nhiệm vụ cho hắn.
Trước khi chạy, đương nhiên phải chuẩn bị sẵn sàng.
Thương Phi Phàm tự hỏi một lúc rồi bảo Phục Hướng Quân bày quầy trên chợ của người chơi, lấy vật đổi vật, giúp sửa chữa và chế tạo đồ vật giá rẻ, còn mạnh miệng bảo cái gì cũng sửa được.
Còn hắn thì đến tiệm rèn duy nhất trong doanh địa, bỏ 30 đồng đạt thù thuê một lò rèn trong một ngày.
Npc thợ rèn vốn không muốn cho thuê, nhưng thấy hắn thật sự biết rèn sắt, sức lực cũng lớn, kỹ thuật hơn hẳn sơ cấp thợ rèn bình thường, nên cũng ỡm ờ đồng ý.
Tiệm rèn của hắn rất lớn, tuy chỉ có một lò nung, nhưng bàn gia công thì có vài cái, chính là để thuận tiện nhận đồ đệ.
Những bàn gia công này bây giờ cơ bản đều trống, cho thuê một cái cũng không sao, hơn nữa người chơi này còn chịu trả tiền thuê. Không giống những người chơi muốn mở chức nghiệp thợ rèn khác trong doanh địa, chỉ muốn dùng bàn và dụng cụ gia công miễn phí, kỹ thuật còn tệ hết chỗ nói, còn làm việc không có tâm, hừ!
Thương Phi Phàm vì được thuê lò nung và bàn gia công, đi theo giúp đỡ ông lão.
Lão thợ rèn thấy Thương Phi Phàm thuần thục bỏ thêm phụ gia, không nóng không lạnh chủ động nói: “Ta thấy ngươi là người có thiên phú làm thợ rèn, đợi thân thể ngươi cường tráng hơn, hãy đến tìm ta, chỉ cần ngươi học đàng hoàng, ta sẽ dạy cho ngươi tất cả tuyệt kỹ bí truyền của ta.”
Thương Phi Phàm hiểu, nói cách khác, chỉ cần hắn tới cấp 5, đến chỗ ông lão báo danh là có thể mở ra chức nghiệp thợ rèn.
Để dụ dỗ Thương Phi Phàm, lão thợ rèn còn nói: “Thợ rèn bọn ta ở đây không phải là loại thợ rèn chỉ biết gia công cơ khí, đây là một thế giới có được ma lực.”
Thương Phi Phàm cảm ơn lão thợ rèn. Mặc kệ lão thợ rèn nói chuyện này là do trình tự trò chơi hay là vì yêu thích người tài, đối với người có thiện ý với mình, Thương Phi Phàm cũng sẽ không keo kiệt hồi đáp.
Hắn giúp lão thợ rèn cải tiến bễ thổi, để ống thổi dễ kéo hơn, tạo ra gió mạnh hơn.
Lão thợ rèn càng cảm thấy hắn là một nhân tài, thấy hắn đáng thương, không bột đố gột nên hồ, nên tặng cho hắn một sọt quặng sắt nhỏ.
Thương Phi Phàm có được đống quặng sắt này như là có vốn khởi nghiệp, vốn hắn định bán cái xẻng công binh đơn giản của hắn trước, rồi đổi lấy vật liệu bắt đầu kiếm tiền, nhưng hiện tại không cần nữa.
Vì thu hút người mua, hắn còn để A Ngốc lại chỗ Phục Hướng Quân, để A Ngốc ngồi trước quầy thu hút khách hàng.
Không phải nói chứ, chiêu này cực kỳ hiệu quả!
Đừng thấy A Ngốc vừa xấu vừa hói, nhưng chỉ bằng nó là con Npc trẻ con đầu tiên của doanh địa người chơi, đã thu hút lượng lớn sự chú ý của người chơi rồi.
‘Đều là lỗi của ánh trăng’ là người chơi nhóm thứ hai vào game, trước mắt đang lăn lộn ở cấp 4, hắn không muốn vác gạch, chỉ muốn đánh quái thăng cấp.
Vì nghèo, hắn không mua nổi vũ khí tốt, nên lấy chảo xào rau làm vũ khí và phòng cụ. Hôm qua, hắn và đồng bọn cùng kéo nhau ra ngoài đánh thỏ hoang, bị thỏ hoang đạp một phát, người thì không sao, nhưng chảo sắt của hắn đã vỡ.
‘Đều là lỗi của ánh trăng’ vừa lải nhải sức chiến đấu khủng bố của thỏ hoang thế giới này, vừa nhìn cái chảo vỡ buồn rầu.
Chảo vỡ giữ thì vô dụng mà vứt thì tiếc, hắn muốn tìm người sửa chữa, nhưng vừa hỏi giá đã lùi bước, còn không bằng mua cái mới cho rồi.
Vì thế, hôm nay ‘Đều là lỗi của ánh trăng’ ra dạo chợ, muốn xem thử có thể tìm được vật thay thế hay không.
Không ngờ vừa vào chợ, đã nhìn thấy một con thú con còn sống.
‘Đều là lỗi của ánh trăng’ bị thu hút tiến đến.
Sau khi giao tiếp với chủ quầy, biết huynh đệ của chủ quầy có thể sửa đồ sắt, còn rẻ, chỉ cần 10 đồng đạt thù là được, hắn liền nhanh chân về nhà đem chảo sắt tới.
Phục Hướng Quân thì muốn mua lại chảo sắt hơn, ra giá thu về 20 đồng đạt thù.
Một cái chảo mới, tiệm tạp hóa bán 50 đồng đạt thù.
‘Đều là lỗi của ánh trăng’ nghĩ tới nghĩ lui, quyết định vẫn nên bỏ tiền sửa.
Thương Phi Phàm nhận được chảo sắt, thu tiền liền bắt đầu sửa chữa.
Nếu chân chính sửa chữa, mười đồng đạt thù vá cái lỗ to như vậy, đối với Thương Phi Phàm là vụ làm ăn lỗ vốn.
Thương Phi Phàm sẽ làm chuyện lỗ vốn à?
Hắn đã nói trước với ‘Đều là lỗi của ánh trăng’ rồi, vì kỹ thuật và vật liệu, chảo sắt sau khi sửa chữa sẽ nhỏ hơn. Nếu hắn đồng ý bỏ ra vật liệu để sửa chữa thì nồi sẽ giữ nguyên kích thước.
‘Đều là lỗi của ánh trăng’ tỏ vẻ hắn không có vật liệu, cứ sửa, dùng được là được.
Thương Phi Phàm liền nung chảy chảo sắt, rồi rèn một cái mới cho người chơi kia.
Hắn làm rất nhanh, thậm chí nung chảo, rèn chảo đều nhanh hơn thợ rèn bình thường không ít, nhưng chất lượng cũng không bị giảm xuống, mà là… Thương Phi Phàm dùng kỹ năng thợ rèn, được tăng thêm buff.
Lão thợ rèn hình như nhận ra gì đó, ánh mắt nhìn Thương Phi Phàm cứ như nhìn thấy vàng, lão cho rằng Thương Phi Phàm đã kích phát thần huyết thiên phú có lợi cho nghề rèn nào đó.
Làm chảo sắt xong, lão thợ rèn nhạy bén nhận thấy cái chảo kia đúng như lời Thương Phi Phàm đã nói từ đầu, nhỏ hơn một size. Lão nhân cười khà khà, không nói.
‘Đều là lỗi của ánh trăng’ thấy chảo sắt được sửa lại, còn như mới thì rất vui mừng, hào phóng thanh toán mười đồng đạt thù, cầm chảo sắt đi mất.
Hắn tận mắt nhìn thấy người anh em thợ rèn siu cấp đẹp trai, hình thể khiến người ganh tị kia nung chảy chảo vỡ của mình, đã tốn công làm cho hắn một cái nồi mới, thì việc nhỏ hơn một chút có làm sao?
Đơn hàng đầu tiên, cả nhà đều vui.
Rất nhanh, Phục Hướng Quân và A Ngốc lại tìm được đơn hàng thứ hai cho Thương Phi Phàm.
Lần này là chế tác nông cụ, lưỡi hái, còn muốn tận 5 cái, người mua tự đưa nguyên vật liệu.
Ngươi chơi cũng khai khẩn một vùng đồng ruộng rộng lớn gần doanh địa, bây giờ đúng là mùa thu hoạch, không ít người chơi đều nhận được nhiệm vụ thu hoạch, bận rộn ở trên đồng.
Nhưng ác nhơn là, mọi người chơi đều phải tự mang nông cụ!
Mà tiệm tạp hóa và cửa hàng nông cụ của thợ rèn đều bán đắt cực kỳ, dù người chơi muốn tự chế tạo, cũng kẹt ở bước nung nguyên vật liệu và luyện sắt.
Trong doanh địa cũng có vài người chơi mở ra chức nghiệp thợ rèn, nhưng phần lớn bọn họ đều bị nhiệm vụ của thợ rèn tra tấn chết lên chết xuống, có ít ỏi một hai người có thể hỗ trợ, cũng không thể cung cấp đủ công cụ và linh kiện cho toàn bộ người chơi trong doanh địa.
Vừa lúc bên này Thương Phi Phàm bán giá cả hợp lý, còn có thể lấy vật đổi vật, người chơi tính toán tỉ mỉ lập tức động tâm.
Thương Phi Phàm đồng ý chỉ lấy 5 đồng đạt thù phí gia công cho một cái lưỡi hái, người đặt hàng cứ như sợ Thương Phi Phàm đổi ý, lập tức đồng ý ngay, cũng đưa khoáng thạch cần thiết đến tiệm rèn.
Thương Phi Phàm cầm một cục khoáng thạch ước lượng, kỹ năng thợ rèn tự phát động, bản năng hắn liền biết hàm lượng sắt và chất lượng của khối quặng sắt này như thế nào.
Hắn lại ngẫu nhiên lấy ra cục khoáng thạch khác trong giỏ, phát hiện chất lượng đều không quá khác nhau.
Dựa trên lượng khoáng thạch này, đừng nói làm 5 cái lưỡi hái, 15 cái cũng còn có thừa.
Hắn cảm thấy người chơi kia có lẽ đã tính sai số lượng, nhưng nhìn sắc mặt đối phương, lại như chiếm được của hời, buông sọt xong là chạy ngay.
“Dùng nguyên liệu đưa thợ rèn chế tạo vật phẩm, nếu không chuẩn bị đủ 3 phần vật liệu thì làm sao đủ? Đây là quy củ.” Lão thợ rèn thấy Thương Phi Phàm khó hiểu, đứng bên cạnh nhắc nhở: “Nếu ngươi muốn làm thợ rèn, đừng ra ngoài nói linh tinh, đây là luật lệ. Các thành thị lớn cũng có quy củ như vậy.”
Thân là bên được lợi Thương Phi Phàm cười cười, tỏ vẻ đã biết.
Lão thợ rèn vừa lòng, lại nói; “Gần chỗ chúng ta có một quặng sắt rất lớn, bị ba thế lực chiếm lĩnh. Cách đây không lâu, cốc chủ dẫn đầu cư dân trong doanh địa đi đánh chiếm cướp đoạt một phần quyền khai thác mỏ. Những cư dân xuất chiến lần đó đều thu được một ít khoáng thạch. Chẳng qua, bây giờ bên đó không thể tùy tiện đi khai thác, chỉ có cốc chủ tổ chức mới có thể đi, khoáng thạch khai thác được cũng được vận chuyển về doanh địa, các thợ mỏ không được lén giấu khoáng thạch, nếu tra ra sẽ bị phạt.”
Thương Phi Phàm biết lão thợ rèn cố ý nhắc nhở mình, gật đầu ra vẻ đã hiểu.
“Nghe đồn lương thực trong doanh địa không đủ?” Thương Phi Phàm thuận miệng hỏi.
Lão thợ rèn liếc nhìn Thương Phi Phàm: “Tin tức của tiểu tử ngươi khá là nhanh đấy. Chẳng qua không cần lo, nếu thật sự ăn không đủ no, cốc chủ sẽ nghĩ cách.”
“Cách gì? Giao dịch với thôn dân phụ cận?”
“Đây cũng là một biện pháp, nhưng thôn dân phụ cận không thích chúng ta. Cốc chủ nhắm vào ổ thổ phỉ lớn nhất khu vực lân cận, định chờ phương diện phòng thủ sơ cấp của doanh địa hoàn thành, liền dẫn người đi dẹp ổ thổ phỉ kia.” Lão thợ rèn lộ ra tin tức.
Thương Phi Phàm: “Việc này mọi người biết không? Không sợ tin tức truyền đến ổ thổ phỉ, khiến cho bọn chúng tới đánh chúng ta trước à.”
“Trước mắt chỉ có một số người biết thôi, tỷ như những cư dân nhận được nhiệm vụ điều tra. Lại nói, đánh thì đánh, sợ cái gì?” Lão thợ rèn không quan tâm nói.
Thương Phi Phàm nghĩ cũng phải, người chơi mà sợ gì đánh nhau, mọi người chắc còn ước gì triển khai chiến đấu bảo vệ doanh địa.
“Có người ra tay với thôn dân phụ cận sao?”
“Sao, ngươi muốn cướp bóc thôn dân phụ cận à?” Lão thợ rèn cũng không trách móc Thương Phi Phàm, mà cho thấy: “Khi bọn họ còn chưa trở mặt hoàn toàn với chúng ta, chúng ta không thể chủ động ra tay, nếu không cốc chủ sẽ trừng phạt những người động thủ.”
Thương Phi Phàm cũng từng hỏi Phục Hướng Quân chuyện này, Phục Hướng Quân nói, doanh địa người chơi có luật pháp hoàn chỉnh. Người chơi dám làm xằng làm bậy, nhẹ thì bị giam giữ, nặng thì bị xóa tài khoản, nghiêm trọng hơn thì vĩnh viễn không thể xin được tư cách chơi trò chơi.
Quy tắc trừng phạt nghiêm trọng vừa ra, người chơi muốn làm bậy trong game bắt đầu hiểu ý, không dám làm xằng làm bậy.
Lại nói, các người chơi chỉ phân chia giới tính ở mặt ngoài, bên trong không có, cho dù muốn làm bậy, cũng không làm được, điều này cũng giảm miễn lượng lớn tội phạm.
Phục Hướng Quân không nói chuyện này với Thương Phi Phàm, trên thực thế không có dụng cụ để hành sự. Hắn nghĩ Thương Phi Phàm biết.
Mà Thương Phi Phàm lúc vào trò chơi thì các bộ phận đều đầy đủ, hắn cứ theo bản năng cho rằng cho dù thân thể các người chơi là khiếm khuyết, nhưng chức năng sinh lý hẳn là bình thường, chuyện thường như vậy, hắn đương nhiên cũng không cố tình nói với Phục Hướng Quân.
Vì thế, giữa hai người xuất hiện chênh lệch tri thức…..
“Thôn dân phụ cận có lẽ có hiểu lầm gì đó với chúng ta, có lẽ chúng ta nên tìm vài người tương đối thành thạo ngôn ngữ địa phương, mang lễ vật đi tìm bọn họ giao lưu thử xem. Ta cảm thấy thôn dân xung quanh cũng không phải người không biết nói lý.”
Thương Phi Phàm cảm thấy dù các người chơi bị thôn dân nhận định là hoạt thi, hai bên cũng không phải không thể chung sống, người là động vật biết thích nghi, chỉ cần có lợi cho mình, dù là ma quỷ cũng có thể thành hàng xóm.
Lão thợ rèn không mong đợi gì nói: “Ta thấy khó lắm. Kỳ thị và sợ hãi đã ăn sâu bén rễ khó thay đổi lắm.”
Thương Phi Phàm kỳ quái, đang muốn hỏi thù hận gì ăn sâu bén rễ, thì lại có khách đến, lần này là khách hàng do ‘Đều là lỗi của ánh trăng’ dẫn đến.