Chương 19

Chương 19

50 đồng đạt thù có còn hơn không, Thương Phi Phàm bây giờ vẫn mang tâm lý chơi trò chơi.

Bên cạnh mở rộng cửa, thỉnh thoảng có người chơi đi ra đi vào.

Không gian bên trong thạch ốc lớn hơn nhiều so với những gì Thương Phi Phàm tưởng tượng, nhưng rất mộc mạc, gia cụ rất ít, nhìn như phòng uống trà kết hợp với thư phòng.

Vị Npc gọi là cốc chủ kia đang ngồi trước cửa sổ, trong tay cầm một quyển sách, rũ mắt chậm rãi lật xem.

Ánh mặt trời nghiêng nghiêng chiếu vào từ cửa sổ, rọi vào mái tóc dài bạch kim cột sau lưng cốc chủ, tựa như thiên sứ giáng trần.

Thương Phi Phàm thầm khen tổ tạo hình của nhà phát hành, vị cốc chủ này hiển nhiên tốn khá nhiều tâm huyết của tổ tạo hình, mặt và hình thể đều gần như hoàn mỹ.

Thương Phi Phàm đến gõ gõ mặt bàn trà, không quá khách khí nói: “Bên cạnh bảo ta đến đây đăng ký thân phận cho đứa nhỏ nhà ta.”

Hắn không thích người làm màu, bởi vì hắn chính là.

Cốc chủ ngẩng đầu, đôi mắt anh ta màu lam tím, lông mi rất dài. Ánh mắt nhìn người khác rất tập trung, khiến người khác nhìn anh ta sẽ cực kỳ quý mến.

Thương Phi Phàm thầm chửi trong lòng, chỉ có nhân vật trong game mới có thể phối màu mắt như vậy.

“Hình như đây là lần đầu tiên ta thấy ngươi.” Cốc chủ buông sách.

Thương Phi Phàm: Hình như hắn đã nghe thấy được thứ gọi là âm thanh khiến lỗ tai mang thai.

“Ta muốn đăng ký cho nó.” Thương Phi Phàm không trả lời câu hỏi của cốc chủ, chỉ kéo A Ngốc từ vai xuống, đặt lên bàn gỗ.

Lúc này cốc chủ mới nhìn về phía A Ngốc.

A Ngốc ngốc nghếch nhìn hắn.

Cốc chủ hình như có chút ngạc nhiên: “Ngươi từng tiếp xúc với thú nhân thôn xóm gần đây? Sao ngươi có thể đem trẻ con của họ đi được? Nó tự nguyện đi theo ngươi à?”

Thương Phi Phàm nửa thật nửa giả đáp: “Ta biết sửa chữa nông cụ, trùng hợp trợ giúp thôn dân một chút. Vừa lúc đứa nhóc này muốn ra khỏi cốc tìm bố nó, người trong thôn liền ủy thác cho ta.”

A Ngốc không hiểu Norman baba và những hoạt thi đó nói gì, điều này khiến nó nhìn càng ngốc hơn.

“Ngươi được ủy thác mang nó đến đâu?” Hình như cốc chủ bắt đầu hứng thú, hỏi.

“Hắc Sâm Lâm thành.”

“…Đó là một nơi cực kỳ xa xôi, trên đường có vô số nguy hiểm. Bây giờ ngươi cấp mấy? Ta đề nghị tốt nhất đợi ngươi lên cấp 10, rồi thành lập một tiểu đội tinh anh, rồi hẵng xuất phát đến đó.” Cốc chủ cố gắng uyển chuyển nói.

Trên thực tế đừng nói cấp 10, cho dù là cấp 30, cốc chủ đều không nghĩ nhiệm vụ này có thể thành công.

“Tốt, ta sẽ xem xét.” Thương Phi Phàm cơ bản không quan tâm cấp bậc hiện tại của mình, hệ thống quang não không hề thông báo hắn thăng cấp, hệ thống sổ tay không nhắc nhở, hắn cũng không giở ra xem.

Cốc chủ lấy ra một quyển sổ lớn bằng da từ không khí, hỏi tên, tuổi, chủng tộc và lai lịch của A Ngốc, rồi lại hỏi nó có thức tỉnh thần huyết thiên phú không.

Thương Phi Phàm có biết mấy thông tin đó đâu, A Ngốc và thôn dân cũng không nói với hắn mấy việc này, hắn liền nhìn A Ngốc nói: “Nó tên A Ngốc, 9 tuổi, xuất thân thiên tàn thôn ở thiên tàn cốc, chủng tộc là Thỏ hồ đầu vuông, chưa thức tỉnh Thần huyết thiên phú.”

“Thỏ hồ đầu vuông?” Cốc chủ lần đầu nghe nói chủng tộc thú nhân này ở bản địa.

Thương Phi Phàm thành thật nói: “Không ai cho ta biết nó là chủng tộc gì, ta chỉ có thể dựa trên vẻ ngoài của nó mà đoán.”

Cốc chủ khẽ cười, “Từ vẻ ngoài của nó, có lẽ nó là tộc Thạch tôn. Chủng tộc này nếu thức tỉnh Thần huyết thiên phú, đa số là thao túng đất đá, biến cơ thể thành đá. Ngoài ra, nó 9 tuổi thật à? Thoạt nhìn nó chỉ có năm tháng.”

Thương Phi Phàm xoa đầu nhóc con: “Chính nó nói với ta nó 9 tuổi, còn thực sự bao lớn ta cũng không biết.”

Cốc chủ lắc đầu, dùng ngôn ngữ địa phương ý bảo A Ngốc đặt móng vuốt lên sổ của hắn.

A Ngốc không động đậy.

Thương Phi Phàm nắm móng vuốt A Ngốc lên, tùy tiện đặt lên sổ.

Hình như trên sổ xuất hiện chữ viết, sau khi cốc chủ xem, hơi kinh ngạc: “Nó đúng là tộc Thạch tôn, thực sự đã 9 tuổi.”

Cốc chủ lại nhìn về phía vừa nhỏ vừa gầy lại còn hói A Ngốc: “Đại khái là nó phát triển không quá tốt, nhìn tương đối nhỏ. Nếu ngươi muốn thuận lợi đưa nó tới Hắc Sâm Lâm thành, đề nghị ngươi tìm người trị liệu, xem thử tình trạng sức khỏe của nó, nếu có thể trị thì trị, ngoài ra còn phải bổ sung dinh dưỡng cho nó.”

Có vẻ đăng ký tới đây là hoàn thành, cốc chủ lấy ra một cái thẻ ấn lên trên sổ, đưa cho Thương Phi Phàm.

“Đây là chứng minh thư của đứa nhỏ này, hãy đeo cho nó, có cái này, chỉ cần nó không chủ động thương tổn người khác, người trong doanh địa sẽ không thể làm hại nó. Đồng thời, nó tạm thời được đăng ký dưới danh nghĩa của ngươi, ngươi sẽ phụ trách nuôi nấng nó, cho đến khi ngươi đổi người giám hộ cho nó.”

“Nhớ kỹ, nếu ngươi muốn đổi người giám hộ, hãy cùng người giám hộ mới đến đây để đăng ký. Nếu đứa nhỏ này không muốn, như vậy quyền giám hộ nó sẽ chuyển về ta.”

Trông cũng thật phết. Thương Phi Phàm vừa đánh giá thẻ bài vừa tùy tiện gật đầu.

Trên thẻ bài có một cọng dây, Thương Phi Phàm xác định nội dung trên thẻ không có vấn đề gì xong liền thuận tay đeo lên cổ A Ngốc.

A Ngốc cúi đầu nhìn thẻ bài, dùng móng vuốt khảy khảy, không khảy rớt được.

Cùng lúc A Ngốc đeo thẻ bài lên, Thương Phi Phàm nhận được nhắc nhở, hắn hoàn thành nhiệm vụ 6, không những có 50 đồng đạt thù, còn được 200 điểm kinh nghiệm.

Lúc trước Thương Phi Phàm chưa hề để ý đến điểm kinh nghiệm, cũng không để ý 5 nhiệm vụ trước cho bao nhiêu điểm, cho đến bây giờ, hệ thống sổ tay chúc mừng hắn lên cấp 2, hắn mới phát hiện điểm kinh nghiệm đã lên tới 1100.

Lại nhìn giao diện cá nhân, cấp bậc người chơi biến thành “Cấp 2 1100/5000”.

Nói cách khác, người chơi từ cấp 1 lên cấp 2 cần 1000 điểm, cấp 2 lên cấp 3 cần 5000 điểm.

Hệ thống sổ tay có rất nhiều số liệu về người chơi, chủ yếu có 9 mục: sinh mệnh, tinh lực, ma lực, phòng ngự, lực lượng, nhanh nhẹn, trí tuệ, kinh nghiệm và kỹ năng.

Giá trị sinh mệnh tăng lên một ít, sau đó là lực lượng tăng nhiều nhất, từ cấp 1 7/10 tăng lên cấp 2 18/20, sắp tăng lên cấp 3.

Thuộc tính khác cũng có tăng lên chút ít, nhưng không nhiều lắm, chỉ vừa đủ tăng từ cấp 1 lên cấp 2.

Vốn hắn nghĩ sau khi học sơ cấp kỵ thừa thuật, điểm nhanh nhẹn sẽ tăng lên rất nhiều, nhưng cũng không biểu hiện ra.

Điểm ma lực bằng 0, trí tuệ cũng không thay đổi, vẫn là 5 điểm, kỹ năng cũng không có gì.

Đây là trị số của hệ thống sổ tay, hệ thống quang não lại hoàn toàn khác.

Trong hệ thống quang não, cấp bậc của hắn không hề thay đổi, chỉ là các hạng trị số đều thay đổi, lực lượng và nhanh nhẹn tăng nhiều nhất, tinh thần cũng tăng lên không ít.

Hệ thống sổ tay không hề có mục tinh thần lực này. Thực tế số liệu bắt đầu của hai hệ thống cũng không đồng nhất.

Xem kỹ, đối với hệ thống quang não, cấp bậc của ngươi chơi hình như cũng không quan trọng, mà quan trọng là cấp bậc thần huyết thiên phú, kỹ năng chức nghiệp và kỹ năng sinh hoạt.

Trước mắt, hắn đã mở ra thần huyết thiên phú [lực lớn vô cùng], cấp 2.

Kỹ năng chức nghiệp là [sơ cấp thợ rèn], đằng sau còn chú thích tăng khả năng phân biệt khoáng thạch, đồng bì thiết cốt và cống chịu bỏng cháy.

Kỹ năng sinh hoạt có [không giới hạn tọa kỵ, sơ cấp kỵ thừa thuật], đằng sau chú thích có thể thăng cấp.

Nhưng ba kỹ năng này, hệ thống sổ tay đều không biểu hiện.

Đến lúc này, Thương Phi Phàm bắt đầu sinh ra ảo giác, hình như hệ thống quang não đã nhận thấy hắn biết hai hệ thống trò chơi khác nhau, dứt khoát không thèm ngụy trang, rõ ràng biểu hiện ra thân phận xâm lược nắm đằng chuôi của nó.

Mà hệ thống sổ tay căn bản không hề phát hiện sự tồn tại của hệ thống quang não.

“Chúc mừng thăng cấp.” Hình như cốc chủ có thể xem xét cấp bậc của người chơi, mỉm cười nói: “Ở đây ta vừa lúc có hai nhiệm vụ cực kỳ thích hợp với ngươi, không biết ngươi có hứng thú hay không?”

“Nhiệm vụ gì?” Thương Phi Phàm hoàn hồn.

Cốc chủ lật sổ, hình như là nhìn ghi chép trong sổ, nói: “Thú nhân trong doanh địa và thú nhân địa phương có chút hiểu lầm, tạm thời không có cách nào thu nhận họ, ta muốn giải quyết hiểu lầm này, để thú nhân gần đây biết chúng ta là cùng phe với họ, là bạn bè của họ.”

“Ngươi nói ngươi biết sửa chữa nông cụ, như vậy, ngươi có đồng ý dẫn vài thú nhân bên ta đến những thôn gần đây giúp đỡ những thú nhân đang thu hoạch không? Nếu có thể đổi được lương thực thì càng tốt.”

Leng keng.

Thương Phi Phàm nhận được hai nhiệm vụ mới.

[Nhiệm vụ 7, xin người chơi ‘Ông hoàng về hưu’ tìm ít nhất hai thú nhân đến thôn xóm gần đây giúp đỡ các thú nhân sửa chữa nông cụ. Hoàn thành khen thưởng 100 đồng đạt thù, 500 điểm kinh nghiệm. Chú ý: Sau khi tổ đội, nhiệm vụ có thể chia sẻ, khen thưởng có thể tự thương lượng nội bộ, cũng có thể để hệ thống phân phối.]

[Nhiệm vụ 8, xin người chơi ‘Ông hoàng về hưu’ đại diện cho doanh địa số 1 giao dịch lương thực với thú nhân các thôn xóm gần đây, mỗi một trăm cân giao dịch thành công, khen thưởng 10 đồng đạt thù.]

Thương Phi Phàm không nói mình sẽ nhất định đi làm nhiệm vụ, cũng không từ chối rõ ràng, chỉ nói với cốc chủ siêu đẹp trai là hắn sẽ thử xem.

Cốc chủ nhìn theo Thương Phi Phàm xách A Ngốc rời đi, lập tức nhắm mắt điều tra nguyên nhân vì sao người chơi này hôm nay mới xuất hiện. Anh ta nhớ rõ mọi người chơi online, đây tuyệt đối là lần đầu tiên anh ta nhìn thấy người chơi này.

Hơn nữa người chơi này lại có thể giao lưu với thú nhân bản địa, thậm chí đạt được tín nhiệm của họ dẫn theo một đứa trẻ, điều này quá thần kỳ.

Cốc chủ cực kỳ rõ ràng nguyên nhân khiến thú nhân bản địa kỳ thị người chơi.

Chỉ cần giúp thú nhân bản địa sửa chữa nông cụ là có thể giải quyết mâu thuẫn này? Không thể nào!

Nhưng cốc chủ tra tới tra lui, không hề phát hiện vấn đề gì với tài khoản của người chơi này.

Tên này chỉ online muộn hai ngày mà thôi.

Chuyện này quá bình thường, trong hiện thực gặp phải chuyện gì đó, hoặc bản thân người chơi còn e ngại với trò chơi thực tế ảo, suy xét thêm hai ngày vân vân.

Còn việc hắn làm cách nào tiếp xúc với thú nhân thiên tàn thôn, làm sao để được họ tin tưởng? Cốc chủ không thể tra được, anh ta chỉ có thể theo dõi tình trạng số liệu của người chơi, lại không có cách nào theo dõi tư tưởng và hành vi của họ. Trừ khi anh ta đến thiên tàn thôn dò hỏi, xem xét ký ức của họ.

Có lẽ đây chỉ là một tên người chơi có thuộc tính may mắn khá cao. Cốc chủ nghĩ như vậy.

Anh ta không định lãng phí năng lượng, gióng trống khua chiêng để tra một người chơi bình thường mới lên đến cấp 2, nên quyết định quan sát thêm xem sao.

Vừa lúc lại có người chơi đến giao và nhận thêm nhiệm vụ, cốc chủ nhanh chóng quên tên người chơi này, anh ta có quá nhiều việc phải làm.

Thương Phi Phàm đi ra từ thạch ốc của cốc chủ, thì thầm hỏi A Ngốc: “Ngươi có ngửi được mùi gì khác lạ không? Tên cốc chủ kia là hoạt thi à?”

A Ngốc cực chắc chắn lắc đầu, tên cốc chủ kia không phải hoạt thi, nhưng là: “Trên người anh ta không có mùi.”

“Hửm?”

“Mọi thứ, bao gồm tất cả thú nhân đều có mùi vị, nhưng anh ta không có.” A Ngốc nói.

Thương Phi Phàm chỉ cho rằng đó là giả thiết, hoặc bug, cũng không để ý.

Một lớn một nhỏ lại quẹo vào tiệm tạp hóa.

Phục Hướng Quân đang mua sắm trong tiệm tạp hóa theo nhờ cậy của lão đại, so sánh giá cả và chức năng, muốn mua sắm vài món linh tinh.

Từ thiên tàn cốc đến Mạc Ước sơn cốc trấn không biết còn bao xa, nếu chỉ dựa vào hai chân của lão Thương, hắn nhất định sẽ giảm hành lý hết mức, nhưng không phải bây giờ hắn có tọa kỵ sao, không muốn chơi trò chơi mà còn phải chịu ấm ức Thương Phi Phàm, đương nhiên định mua thêm một vài thứ, để lữ đồ của mình có thể thoải mái hơn một chút.

Phục Hướng Quân cũng khá hứng thú với việc thăm dò bản đồ thế giới game, nhưng hắn đã thương lượng với Thương Phi Phàm, hai người vẫn nên chia nhau hành động, cũng dễ thu thập tin tức và chi viện lẫn nhau.

Thương Phi Phàm đổi nhiệm vụ với chủ tiệm tạp hóa được 50 đồng đạt thù.

Bây giờ hắn có 120 đồng đạt thù.

Sức mua của một đồng đạt thù ngang ngửa một văn tiền, 1 ngàn đồng đạt thù mới đổi được 1 bạc đạt lỗ.

Một bạc đạt lỗ tương đương với 1 lượng bạc.

Trước mắt, giữa người chơi lưu thông đều là đồng đạt thù, rất ít thấy bạc đạt lỗ.

Phục Hướng Quân đi về phía hắn, oán giận nói: “Đồ ở tiệm tạp hóa quá đắt, trò chơi này kiếm tiền khó hơn trò chơi khác nhiều.”

“Nếu mua từ người chơi thì sao?”

“Thôi khỏi!” Phục Hướng Quân bất đắc dĩ mắng: “Rất nhiều vật liệu người chơi sinh hoạt cần đều phải mua ở tiệm tạp hóa, khiến cho tiền vốn rất cao. Khai thác tài liệu ở đây cũng rất thực tế, ngươi có tin nổi chỉ chơi cái game mà phải tự đi đào quặng không? Đào quặng thật, còn phải thăm dò ra mỏ mới được. Không phải như những game khác, tùy tiện dạo bản đồ là có thể đào tài liệu vô tận. Ở đây nhổ một cây rau dại, muốn chờ nó mọc lại, chỉ có thể chờ sang năm! Tất cả người chơi sinh hoạt đều đang chửi om sòm.”

Thương Phi Phàm nhướn mày: “Tuy chủ yếu game đánh vào sự chân thực, nhưng dù sao đây cũng là game, chân thật tới cỡ đó thì còn gì để chơi?”

“Thì thế. Cũng không biết nhà phát hành nghĩ gì.” Phục Hướng Quân oán than vài câu, bắt đầu đề cử vài vật phẩm mà hắn đã chọn ra cho Thương Phi Phàm.

Thương Phi Phàm tính toán giá cả một lúc, chỉ mua những thứ thiết yếu nhất.

Một bộ trang phục cho người trưởng thành, một tấm thảm lông, một cái chảo sắt nhỏ, một cái muỗng xào rau và hai bộ chén đũa.

Thú nhân thiên tàn thôn ngoài chuẩn bị cho hắn 5 ngày lương khô và một ấm nước bằng xương ra, còn chuẩn bị đá đánh lửa và thuốc đuổi thú cho hắn, trải tay nải da ra còn có thể làm thành đệm lót ngủ.

Hắn còn chế tạo một cái xẻng công binh đơn giản từ một nửa khoáng thạch mà thợ rèn đã hứa cho hắn.

Thương Phi Phàm vốn còn định mua một bộ lều và một bộ nệm chăn, thêm cái đèn phòng gió, gậy đánh lửa magie hắn cũng muốn mua, nhưng quá đắt, hắn không mua nổi.

Thương Phi Phàm nhìn về phía người anh em mình.

Phục Hướng Quân lập tức lộn túi ra cho Thương Phi Phàm xem. Tiền của hắn đã bị dùng để mua tấm thẻ về thôn tân thủ kia rồi, bây giờ hắn còn ‘sạch’ hơn cả lão Thương.

Thương Phi Phàm trầm ngâm một lúc: “Xem ra phải làm lại nghề cũ thôi.”

Phục Hướng Quân lo lắng: “Ngươi muốn làm gì? Ăn cướp?”

Thương Phi Phàm: “….Ta định tự chế tạo! Thu thập, mua sắm nguyên vật liệu dù sao cũng rẻ hơn mua thành phẩm chứ?”