Chương 17
Cùng lúc thôn trưởng đồng ý cho hắn mang A Ngốc đi, hai hệ thống trò chơi lại đồng thời phát cùng một nhiệm vụ cho hắn.
Nhưng nội dung có hơi khác biệt.
Hệ thống quang não: [Nhiệm vụ 16, nhận ủy thác của A Ngốc, rời khỏi thiên tàn cốc, thiên tàn thôn, đến Mạc Ước sơn cốc trấn, thành công khen thưởng 2 điểm cống hiến.]
Hệ thống sổ tay: [Nhiệm vụ 5, xin người chơi ‘Ông hoàng về hưu’ mang A Ngốc rời khỏi thiên tàn thôn, đưa đến doanh địa số 1 của người chơi, hoàn thành khen thưởng 50 đồng đạt thù.]
So với yêu cầu của hệ thống quang não, độ khó nhiệm vụ của hệ thống sổ tay thấp hơn nhiều. Mạc Ước sơn cốc trấn không biết cách nơi này bao xa, nhưng doanh địa người chơi hẳn là ở xung quanh đây.
Ồ, bản đồ của hệ thống sổ tay còn có sẵn tọa độ của doanh địa người chơi số 1, chỉ cần theo chỉ dẫn của bản đồ là không cần sợ lạc đường.
Sau bữa tối, Thương Phi Phàm dẫn A Ngốc đến kho thóc nhà thôn trưởng ngủ thêm một đêm.
Sáng sớm hôm sau, Thương Phi Phàm lại online.
Thời gian của thế giới game và hiện thực là cùng cấp, chỉ khác giờ.
Thiên tàn thôn 6 giờ sáng, là 12 giờ khuya ở nông trường bên kia.
Chênh lệch thời gian này không quá hoàn mỹ, nhưng cũng miễn cưỡng cho Thương Phi Phàm có thể quán xuyến hai bên.
Chẳng qua, Thương Phi Phàm cảm thấy tốc độ thời gian ở trong game vẫn là quá chậm, nếu giống thế giới hiện thực thì sẽ khiến trải nghiệm kém hơn nhiều, không biết nhà phát hành sau này có sửa chỗ này không.
Thôn trưởng, thợ rèn và vài thú nhân đến tiễn Thương Phi Phàm.
Thương Phi Phàm chân mang giày rơm vợ thôn trưởng cho, vai đeo túi, một tay cầm xẻng sắt hình dạng kỳ quái, tạm biệt đám người thôn trưởng.
A Ngốc thì nằm trên túi.
Thôn trưởng sờ đầu vuông của A Ngốc: “Sau khi ra khỏi thôn, phải nghe lời ba ba Norman. Nếu ở ngoài không sống nổi, có thể quay về thì cứ quay về, trong thôn không thiếu một miếng ăn cho ngươi.”
A Ngốc ngơ ngác nhìn thôn trưởng.
Thôn trưởng thấy bộ dạng ngốc nghếch của A Ngốc, thật lo lắng cho tương lai của nó.
Thôn trưởng lại cố ý dặn dò Thương Phi Phàm: “Đám hoạt thi kia thành lập doanh địa ở bình nguyên phía nam thiên tàn cốc, cũng may bọn nó không chặn cửa cốc, lúc ngươi ra ngoài nhớ né bọn nó, đó là một đám đầu óc không bình thường.”
Thương Phi Phàm nghiêm túc gật đầu; “Được, ta đã biết.”
Thôn trưởng lại gọi thú nhân có vảy dẫn đường cho Thương Phi Phàm, để hắn dẫn Thương Phi Phàm ra khỏi thiên tàn cốc.
Thôn trưởng và thợ rèn đều rất bận, thôn trưởng phải bận cùng mọi người trong thôn thu hoạch, thợ rèn phải nhanh chóng chế tạo nhiều lưỡi liềm hơn, để chế tạo liềm cải tiến và đập lúa cải tiến.
Thời gian thu hoạch vụ thu đúng là không dám trì hoãn một giây, nếu không mưa tới một trận, thì thu hoạch phải mất hơn một nửa.
Thú nhân có vảy đồng ý, sau một ngày rưỡi quen biết, thú nhân có vảy bây giờ nhìn Thương Phi Phàm rất vừa mắt.
Lúc ra khỏi thôn, phần lớn thú nhân trong thôn đều đã bắt đầu làm việc.
Đám tiểu thú nhân nhìn thấy A Ngốc đu trên túi và trên vai thú nhân ngoại lai, có vẻ muốn cùng hắn rời đi, đều cực kỳ tò mò.
Có tiểu thú nhân đuổi theo phía sau, lớn tiếng hỏi A Ngốc đi đâu.
A Ngốc đột nhiên mở miệng, lớn giọng nói: “Ta phải cùng ba ba về nhà.”
Mười mấy tiểu thú nhân đuổi theo đờ đẫn, đầu tiên là không tin, đợi các thú nhân trưởng thành xác nhận xong, mấy tiểu thú nhân cũng bị vứt bỏ ngay lập tức đố kỵ và hâm mộ.
A Ngốc ngẩng đầu lên, nhìn những tiểu thú nhân thường bắt nạt nó, kiêu ngạo hăng hái.
Thương Phi Phàm tuy không nhìn thấy biểu tình của A Ngốc, nhưng là…. Kinh nghiệm sống phong phú hắn, giơ tay sờ A Ngốc, nói: “Con trai, tạm biệt các bạn đi, sau này có cơ hội, ngươi lại mang quà đến gặp các bạn.”
Quà? Nằm mơ! A Ngốc giơ móng vuốt nhỏ, biểu tình muốn ăn đập vẫy tay.
“Huhu! Ta cũng muốn ba ba tới đón ta! Ta baba vì sao không tới đón ta?” Một tiểu thú nhân đột nhiên gào khóc.
Vài tiểu thú nhân cũng khóc theo.
Những thú nhân trưởng thành trong thôn nhìn thấy liền cười, không một ai khuyên nhủ, an ủi dỗ dành.
Thương Phi Phàm để cho A Ngốc cảm nhận được sự ưu việt so với các tiểu thú nhân xong, mới dẫn nhóc con rời đi.
Thú nhân có vảy đi cùng cười ha ha: “Không ngờ A Ngốc còn có một mặt như vậy.”
Một thú nhân khác cũng cười nói: “Có ngốc nữa cũng phải biết tốt xấu chứ. Huống chi A Ngốc chỉ là phản ứng hơi chậm, cũng không phải thật sự ngốc nghếch.”
Thương Phi Phàm nghe ra, câu nói kia là cố ý nói cho hắn nghe. Điều này càng khiến hắn cảm thấy thú nhân trong thôn không phải là loại buôn tiểu thú nhân.
Đường ra khỏi cốc khá dài, Thương Phi Phàm liền tán gẫu với hai thú nhân dẫn đường, nói lịch sử phụ cận, bổ sung kiến thức về bối cảnh thế giới trò chơi.
Đợi đến khi sắp ra khỏi cốc, Thương Phi Phàm thấy một rừng cây.
“Mảnh rừng này cũng xem như đai phòng hộ của thiên tàn cốc bọn ta, có vài loại cự trùng sống trong đó, bọn nó có lực sát thương rất lớn, chẳng qua bọn nó chỉ ăn thực vật, bùn đất và sâu, chỉ cần ngươi không chọc bọn nó, bọn nó cũng sẽ không để ý đến thú nhân.” Thú nhân có vảy giới thiệu với hắn.
Thú nhân có vảy đột nhiên nói: “Quê của ngươi cách nơi này không biết bao xa, ta đề nghị ngươi tốt nhất nên tìm một con tọa kỵ.”
Thú nhân còn lại cũng nói: “Bọn ta đi xa đều sẽ cưỡi cự trùng. Nhưng những cự trùng đó đều cùng bọn ta lớn lên từ nhỏ, mới nghe lời bọn ta. Nếu ngươi muốn có một con cự trùng tọa kỵ, phải nghĩ cách để cự trùng đồng ý.”
Thương Phi Phàm cảm thấy thú nhân trong thôn thật sự giản dị, chuyện cơ mật như vậy mà cũng nói với hắn.
Thú nhân có vảy nhìn A Ngốc, lại nghĩ đến những gì Thương Phi Phàm đã cống hiến cho thôn: “Bọn ta có thể giới thiệu ngươi cho cự trùng, nhưng có thể thuyết phục nó hay không, phải dựa vào bản lĩnh của ngươi. Tiền đề là ngươi không được tổn thương bọn nó!”
Thương Phi Phàm nghiêm túc: “Cảm ơn, nếu có thể có một con cự trùng tọa kỵ, thật sự là trợ giúp lớn, xin hãy để ta thử xem.”
Thú nhân kia cũng không phản đối đề nghị của thú nhân có vảy, hai người dẫn Thương Phi Phàm đến hang ổ của cự trùng.
Chẳng qua họ không xâm nhập hang ổ, mà là phát ra âm thanh như tiếng cánh vỗ, thu hút hai con cự trùng.
Thương Phi Phàm ngẩng đầu nhìn hai con cự trùng.
Hai con cự trùng này hoàn toàn không giống cự trùng mà hắn đã nhìn thấy ở Mạc Ước trấn, bên kia cự trùng nhìn như bọ xén tóc bản phóng đại, còn hai con này nhìn giống cua đất hơn, một đôi càng lớn rất có lực uy hϊếp. Nó còn có cánh, chẳng qua không lớn, nhìn như bị gãy, không có đỉnh nhọn của cánh.
Thú nhân có vảy tiến lên, nhẹ nhàng vỗ một con, miệng phát ra âm thanh tựa như đang nói chuyện với cự trùng.
Một lát sau, cự trùng nhìn giống cua cọ hai càng phát ra triệu hoán tín hiệu.
Con cự giải trùng to xấp xỉ thứ ba xuất hiện.
Thú nhân có vảy quay đầu nhìn Thương Phi Phàm: “Bọn ta đã thương lượng với bọn nó, ngươi có thể thử thuần phục con cự trùng này. Nếu nó đồng ý chở ngươi, nó sẽ cùng ngươi rời đi. Sau này nếu ngươi không tốt với nó, hoặc nó không thích ngươi nữa, nó sẽ tự mình trờ về tộc đàn.”
Thương Phi Phàm đưa hành lý và A Ngốc cho thú nhân kia, đến gần cự giải trùng.
Hắn không hiểu biết cự trùng, thứ hắn có thể dựa vào chỉ có sơ cấp kỵ thừa thuật vừa học được không lâu.
Dùng tay chạm vào chân cự giải trùng, một cảm giác thông suốt tràn vào đầu, tựa như trước kia hắn đã từng cưỡi cự giải trùng, bản năng biết làm sao để trấn an nó, và giao lưu với nó bằng cách nào.
Thương Phi Phàm kinh hãi. Có phải hắn đã quá coi thường cái kỹ năng sơ cấp kỵ thừa thuật kia rồi không?
Nếu sớm biết sơ cấp kỵ thừa thuật hữu dụng như vậy…. May mà hắn chọn phần thưởng này.
Miệng Thương Phi Phàm bắt chước tiếng vỗ cánh, lại va hai hàm răng vào nhau, phát ra tần số đặc thù.
Ba con cự giải trùng cùng nhìn hắn.
Thú nhân có vảy và thú nhân còn lại kinh ngạc.
Thú nhân có vảy nói thẳng: “sao ngươi lại biết cách giao lưu với cự giải trùng? Không lẽ chỗ các ngươi cũng có loại cự trùng này sao?”
Thương Phi Phàm hàm hồ nói: “Ta đi khắp nơi, lúc trước cũng từng gặp cự trùng cùng loại, học giao tiếp với chúng nó từ dân bản xứ, nhưng chưa từng cưỡi.”
“Lợi hại!” Thú nhân có vảy nhiệt tình khen: “Cách giao tiếp với cự trùng khó thực sự, bọn ta học từ nhỏ, còn chưa chắc đã thuần thục.”
Thú nhân còn lại vui vẻnói: “Ngươi có thể giao tiếp với bọn nó là đã thành công hơn một nửa, bây giờ chỉ còn xem ngươi có thể thích ứng với bọn nó không.”
Thương Phi Phàm vỗ vỗ chân của cự giải trùng, thấy nó không bài xích mình, ngay lập tức nhảy lên.
Lần này hắn thuần thục hơn nhiều, độ cao cú nhảy vừa phải.
Phần lưng của cự giải trùng rất lớn, thay vì nói là cưỡi bọn nó, không bằng nói là ngồi trên lưng nó. Nếu kỹ thuật tốt, còn có thể đứng trên lưng bọn nó.
Thực tế thì thú nhân thiên tàn thôn đúng là đứng trên lưng cự giải trùng.
Thú nhân có vảy còn làm mẫu bên cạnh, dạy Thương Phi Phàm cưỡi thế nào, làm sao để khống chế cự giải trùng.
Cự giải trùng không thích dây cương, cũng may trên lưng có hai cái gai xương nổi lên, có thể giúp thú nhân cầm lấy, đảm bảo bản thân không bị rớt xuống.
Khống chế cự giải trùng phải dùng tiếng đánh.
Thú nhân có vảy dùng chân trái đập vào lưng trái cự giải trùng, tức là bảo cự giải trùng đi về phía bên trái. Ngược lại là bên phải. Nếu đập ở giữa nghĩa là dừng lại.
Còn có tăng tốc, đổi tốc, chạy chậm, đi thong thả vân vân, thú nhân có vảy đều không giấu diếm gì mà dạy cho Thương Phi Phàm.
Thương Phi Phàm theo hắn học, hắn có sơ cấp kỵ thừa thuật thêm vào, hơn nữa thú nhân có vảy cũng hướng dẫn nghiêm túc, nên rất nhanh đã học được cách khống chế cự giải trùng.
Thương Phi Phàm cưỡi cự giải trùng chạy hai vòng trong rừng cây.
Thân hình nó khổng lồ, nhưng động tác rất linh hoạt, cũng không phải là cua thật, nên sẽ không chỉ bò ngang, nó thậm chí còn có thể nhảy lên, còn nhảy rất cao. Trong rừng cây rậm rạp, chạy lên chạy xuống không gặp trở ngại gì.
Con cự giải trùng này hình như cũng không phản cảm với Thương Phi Phàm.
Thú nhân có vảy mang một đống lá cây đến, bảo Thương Phi Phàm đút cho cự giải trùng.
“Ngày thường cũng không cần ngươi nuôi bọn nó, nó sẽ tự kiếm ăn. Nhưng nếu ngươi tình nguyện cung cấp cho nó đồ ăn, sẽ khiến nó vui vẻ. Loại lá cây này là thứ cự giải trùng thích ăn nhất, lá cây khác nó cũng không ghét, càng tươi càng tốt. Ngươi phải nhớ thường xuyên bắt sâu cho nó ăn, sâu gì cũng được, bọn nó không kén ăn. Ngươi còn có thể đặt tên cho nó, để nó nhớ kỹ ngươi.”
Thương Phi Phàm nhìn con cự giải trùng dữ tợ này, một cái tên buột miệng thốt ra: “Tranh Gia!”
Hai thú nhân không hiểu.
Thương Phi Phàm giải thích đó nghĩa là đại ca hung hãn lợi hại.
Cự giải trùng có vẻ thích phát âm này, sau khi Thương Phi Phàm gọi nó vài lần “Tranh Gia”, nó dùng kìm lớn cọ cọ cánh tay Thương Phi Phàm, tựa như nhận tên này.
“Chúc mừng ngươi, được con cự giải trùng đoạn cánh này chấp nhận.” Thú nhân có vảy nghiêm túc lên: “Huynh đệ, ngươi phải nhớ kỹ, bọn nó đã nhớ mùi vị của ngươi, nếu ngươi làm tổn thương con cự giải trùng này, thậm chí gϊếŧ nó, tộc đàn của nó nhất định sẽ biết và đi báo thù cho nó, trừ phi ngươi vĩnh viễn không tiếp xúc với cự giải trùng.”
“Đừng hỏi ta sao bọn nó lại biết kẻ tổn thương cùng tộc của bọn nó là ai, vì ta cũng không biết, nhưng bọn nó biết.”
Thương Phi Phàm nắm tay lại đập lên ngực trái, xem như bảo đảm.
“Huynh đệ, lên đường bình an!” Hai thú nhân trịnh trọng tạm biệt Thương Phi Phàm.
“Cảm ơn các ngươi đã tặng tọa kỵ.” Thương Phi Phàm nhận hành lý và A Ngốc, nhảy lên lưng Tranh Gia.
Thú nhân có vảy lắc đầu: “Không cần cảm ơn, ngươi cũng giúp bọn ta rất nhiều, đây là trao đổi. Hơn nữa Tranh Gia không phải là tặng cho ngươi, nó tự do, nếu nó không vui, nó có thể rời đi bất cứ khi nào.”
Thật là một con trùng có cá tính. Thương Phi Phàm đặt tay phải lên ngực: “Có duyên gặp lại.”
Thú nhân có vảy lại dặn dò lần nữa: “Nhất định đừng tới gần doanh địa của bọn hoạt thi đó, bọn nó cách cửa cốc về phía nam không đến một cây số.”
Thương Phi Phàm phất tay, không trả lời, nhưng hai thú nhân đều cho rằng hắn đã nhớ.
Bọn họ không biết là, Thương Phi Phàm sau khi cưỡi cự giải trùng ra khỏi rừng cây cửa cốc, liền đi về phía nam, tiến về phía doanh địa hoạt thi mà họ nói.
Từ xa, Thương Phi Phàm đã thấy người chơi hoạt động xung quanh doanh địa.
Vài người chơi mở to mắt nhìn hắn.
“Ôi vãi! Cái gì kia?”
“Quái vật? Địch tấn công? Boss dã ngoại tới?”
“Chờ chút! Trên con cự trùng kia có người! Còn có trẻ con!”
“Quào, chắc chắn là tiểu boss! Con cự trùng kia chắc là tọa kỵ nhỉ? Ta từng thấy NPC thú nhân thiên tàn thôn cưỡi loại cự trùng này đi săn.”
“Không phải bọn họ không thích chúng ta à? Sao đột nhiên lại chạy lại đây?”
“Có khi là tới kiếm chuyện đấy, mau lên kênh gọi người! Ra đánh boss dã ngoại!”
“Người ta còn mang theo con nít kìa, đánh cái qq!”
“Lại hỏi thử có chuyện gì, có khi là nhiệm vụ lớn gì đó.”
“Đi đi đi!”
Một đám ngươi chơi hưng phấn đi về phía Thương Phi Phàm.