Chương 16

Chương 16

Hôm sau, trời còn chưa sáng, Thương Phi Phàm đã mở mắt bò dậy.

Một cục bông ấm áp từ cổ hắn lăn lông lốc xuống đệm cỏ.

Thương Phi Phàm xoa xoa cổ, mặc kệ nhóc kia, mở cửa kho thóc, vặn người, rồi chạy bộ đến bờ mương vốc nước rửa mặt.

A Ngốc bò dậy đuổi theo hắn.

Trong thôn không có giếng nước, đều dùng nước từ kênh mương.

Lúc súc miệng, Thương Phi Phàm phát hiện nước có hơi chua, cũng có mùi lạ, giống như bỏ nhiều chất tẩy rửa.

Chất lượng nước của Mạc Ước trấn tốt hơn ở đây, ít ra không có mùi lạ.

A Ngốc chạy nhanh đến tông vào cẳng chân hắn.

Thương Phi Phàm quay đầu, búng trán nó: “Ngươi cứ đi theo ta làm gì? Ta không phải ba ngươi, sẽ không lo ăn uống cho ngươi, càng không nuôi ngươi.”

A Ngốc nâng đầu nhỏ, nhỏ giọng nói: “Ta có thể tìm được trái cây và rau dại ăn được, ngươi dẫn ta theo, không lỗ.”

Thương Phi Phàm cười như không cười: “Biết ngay ngươi không ngốc thật. Sao lại muốn giả ngốc? Vì sao phải nhất định đi với ta? Trong thôn không đối tốt với ngươi sao?”

A Ngốc: “Những đứa trẻ thông minh cường tráng sẽ bị nhận nuôi.”

“Vậy không tốt à? Không phải ngươi muốn ra khỏi thôn sao?”

A Ngốc lắc đầu, “Thú nhân mỗi năm tới là cùng một bọn.”

Thương Phi Phàm xoay người, ngồi xổm nhìn ngóc con: “Ý ngươi là trong thôn đang buôn người? Đem bọn trẻ cường tráng bán đi?”

A Ngốc không bảo phải cũng không nói không phải, chỉ nói: “ Mỗi năm, sau khi thu hoạch vụ thu không lâu, bọn họ sẽ tới, năm nay không có nhiều đứa trẻ đủ điều kiện, có khi không đủ số lượng, bọn họ cũng sẽ mang những đứa ốm yếu đi.”

Thương Phi Phàm phát hiện A Ngốc không những không ngốc, có lẽ IQ còn rất cao, ít nhất một đứa nhỏ chỉ như trẻ em bốn năm tuổi như vậy cơ bản chả biết gì, A Ngốc lại có thể cẩn thận quan sát, nói chuyện cũng rõ ràng rành mạch, còn biết tự cứu.

“Ta chín tuổi. Bởi vì vừa yếu vừa ngốc, bọn họ mới chướng mắt. Nhưng nếu vẫn như thế, ta sẽ trở thành phế vật vô dụng trong thôn, đợi đến khi bọn họ nhớ đến tuổi tác của ta, rất có khả năng ta vẫn sẽ bị mang đi.”

“Ngươi chín tuổi?” Thương Phi Phàm ngạc nhiên, hắn nhìn kiểu gì cũng thấy A Ngốc như vừa mới sinh mấy tháng, thân thể vừa nhỏ vừa gầy, so với mèo con ba bốn tháng cũng không lớn hơn bao nhiêu.

A Ngốc: “Ta cũng không biết tại sao không lớn lên, người lớn nói có lẽ ta bẩm sinh đã yếu ớt, không trưởng thành đã chết mất.”

“Vậy sao ngươi biết ta sẽ không bán đứng ngươi, không gϊếŧ ngươi ở trên đường đem bán?” Lúc Thương Phi Phàm nói cố ý quan sát chung quanh, cũng có thú nhân dậy sớm, nhưng đều cách khá xa.

A Ngốc: “Ta vốn định tìm những hoạt thi đó dẫn ta đi, nhưng trên người bọn họ có một mùi vị rất kỳ quái.”

Thương Phi Phàm hiểu, nhóc này không kén người, chỉ cần chịu dẫn nó đi là được. Có lẽ nhóc con này có biện pháp tự bảo vệ mình.

Mang nó theo hay không trước đặt sang một bên, thứ hắn khá hứng thú là: “Mùi vị gì?”

A Ngốc không biết nên hình dung thế nào: “Là… thi thể mùi vị.”

Nó từng thấy xác con mồi và súc vật, cũng từng thấy xác thú nhân, sinh mệnh sau khi chết sẽ xuất hiện một mùi vị kỳ quái, cho dù vừa mới chết, mùi vị đó không giống hư thối, rất mong manh, nó có thể ngửi được.

Thương Phi Phàm: “Những thú nhân khác cũng có thể ngửi được?”

A Ngốc lại lắc đầu, “Ta không biết, chưa từng hỏi, nhưng người trong thôn đều không thích những hoạt thi đó.”

“Tất cả hoạt thi đều có mùi vị kia?”

“Ừ!” A Ngốc gật đầu thật mạnh.

Thương Phi Phàm muốn hỏi trên người mình có mùi vị đó không, nhưng hỏi như thế quá trực tiếp, hắn đành đổi phương thức: “Có phải ngươi nhìn thấy ta đi ra từ thần điện nhưng không ngửi thấy mùi lạ trên người ta, cho nên mới tiếp cận ta?”

A Ngốc lại gật đầu, nhưng ngay sau đó lại nói: “Ngươi là hoạt thi cũng không sao, chỉ cần ngươi chịu mang ta đi.”

Thương Phi Phàm lại phát hiển điểm khác biệt thứ hai giữa mình và người chơi, không những hắn có hai bộ hệ thống trò chơi, rất có thể phương pháp tạo ra thân thể hắn hoặc là vật liệu chế tạo cũng có chút khác biệt.

“Người trong thôn bán những đứa trẻ cường tráng cho ai ngươi biết không, lại dùng để làm gì?”

A Ngốc lắc đầu, nó đúng là không biết.

Thương Phi Phàm cứ cảm thấy thú nhân thôn này không giống bọn thú nhân buôn người táng tận lương tâm, có lẽ có người đem bọn trẻ cường tráng đi là có bí mật khác, nhưng….Tuy đã biết một cái bí mật có vấn đề như vậy, hắn cũng hoàn toàn không định nhúng tay, thậm chí không định dò hỏi thêm, sợ hệ thống lại phát nhiệm vụ cho hắn.

Nếu là người chơi bình thường khác, không chừng cực kỳ hứng thú đi tìm manh mối, chủ động thăm dò có thể kích hoạt đại nhiệm vụ hay không.

Nhưng hắn chơi game để thả lỏng, bây giờ còn mang hai bộ hệ thống trò chơi, thật sự không định tìm phiền phức cho mình.

Nghĩ nghĩ, Thương Phi Phàm đặc biệt vô tình nói với nhóc con: “Ta sẽ không nhận nuôi ngươi, nhưng ta có thể mang ngươi đến nơi thú nhân tập trung khác, ngươi có thể xem xét ở đó có người đồng ý sống với ngươi không. Nếu không có, ta cũng không mang ngươi theo tiếp, ngươi phải tự nuôi bản thân, hiểu không?”

A Ngốc nghiêm túc gật đầu: “Được. Chỉ cần ngươi chịu mang ta đến Mạc Ước trấn quê ngươi, dù sau này ra sao, ta đảm bảo cũng không dây dưa.”

Thương Phi Phàm véo da sau cổ nhóc con, nghĩ thầm, tên nhóc này thật thông minh, còn biết giới hạn địa điểm. Có lẽ trong suy nghĩ của nó, một nơi có thể để thiên tàn trưởng thành, ít nhất không nguy hiểm như những nơi khác.

Một lớn một nhỏ cứ thế bàn xong.

Trời tờ mờ sáng, có thú nhân dậy sớm kiêng nông cụ đi về phía này.

A Ngốc dùng hai móng vuốt nhỏ ôm lấy cẳng chân Thương Phi Phàm, lớn tiếng kêu: “Ba ba!”

Thương Phi Phàm cũng dùng thanh âm thường ngày bất đắc dĩ nói: “Ta không phải ba ngươi.”

“Ba ba!”

“Ha ha, bị dây dưa đúng không? Không sao đâu, cứ đá nó văng ra là được. Mấy đứa nhóc không cha mẹ đều thế, ai tốt với bọn nó một chút sẽ bị bọn nó bám lấy. Nhưng ngươi hung dữ với bọn nó một chút, bọn nó cũng sẽ không dám đi theo.” Thú nhân đi tới cười nói.

“Thôi, kệ nó đi.” Thương Phi Phàm mặt bất đắc dĩ đứng lên, “Sớm, ta muốn đến nhà thợ rèn, hôm qua đã hẹn hắn chế lưỡi liềm, xin hỏi, nhà hắn ở hướng nào?”

Thú nhân rất nhiệt tình chỉ hướng, nói với Thương Phi Phàm: “Nhà thợ rèn rất dễ tìm, trên cửa nhà hắn có một cái chùy lớn, nhìn là biết ngay.”

Thương Phi Phàm để A Ngốc lên vai, thuận lợi tìm được nhà thợ rèn.

Thợ rèn nhìn thấy Thương Phi Phàm đến đúng hẹn, rất vui vẻ, đón Thương Phi Phàm vào phòng làm rèn đúc, hỏi hắn có biết rèn đúc không.

Thương Phi Phàm không biết rèn đúc thủ công, hắn chỉ biết dùng phương pháp công nghiệp hóa chế tạo ra linh kiện mà hắn muốn.

Ở chiến khu, ở trong phòng hắn, hắn chuẩn bị những thiết bị chế tạo đơn giản hoặc phức tạp, có thể dùng kim loại nguyên khối chế thành các đồ vật mà hắn muốn.

Nhưng hắn đúng là chưa dùng phương pháp nguyên thủy như dùng là đúc luyện khoáng thạch, luyện ra sắt, lại biến thành thép tôi, rồi đập thành dụng cụ mình muốn.

“Công cụ ta và ngươi dùng luyện chế không cùng loại.” Thương Phi Phàm uyển chuyển nói.

Thợ rèn cười ha hả: “Đồ vật ở địa phương lớn như các ngươi đương nhiên không giống ta, của ta là tự mình ghép thành. Nghe nói bên ngoài có loại lò luyện thiết rất cao to, đổ quặng vào một lúc là có thể tự động chuyển thành sắt tinh, cái này của ta không được, phải làm từng bước.”

Thương Phi Phàm không muốn đứng nhìn: “Ta giúp ngươi, ngươi nói cách làm, ta giúp ngươi làm trợ thủ.”

“Được.” Thợ rèn nghĩ Thương Phi Phàm vốn đã biết rèn đúc, chẳng qua cách làm và công cụ hiện đại hơn hắn, hơn nữa Thương Phi Phàm cũng không ở lại thôn, nên cũng không định dấu giếm.

Leng keng.

Hai hệ thống phản ứng cùng lúc.

Bọn nó cho hắn cùng một nhiệm vụ, để hắn trợ giúp thợ rèn chế tạo lưỡi liềm, thành công khen thưởng mở ra kỹ năng chức nghiệp thợ rèn.

Thương Phi Phàm cười, đây là niềm vui ngoài ý muốn.

Tuy không phải luyện kim thuật, nhưng nghề nhiều không nặng nhọc, thêm một kỹ năng chức nghiệp thợ rèn cũng khá tốt.

Thương Phi Phàm đúng là không biết làm rèn đúc thủ công, hắn có bàn dập máy tiện, căn bản không cần bản thân khổ cực rèn, nhưng người có và không có kinh nghiệm vẫn là khác nhau.

Sau khi hỏi rõ thợ rèn dùng vật liệu nào để luyện chế thép tôi, Thương Phi Phàm hơi thay đổi tỉ lệ một chút, lần này thép tôi luyện chế ra chẳng những giữ được độ cứng rắn ban đầu, còn thêm phần mềm dẻo, cũng đồng nghĩa với việc lưỡi dao và thân dao đều bền hơn.

Thợ rèn nghe Thương Phi Phàm nói tỉ lệ này có thể miễn phí cho hắn dùng, xém chút vui điên, không có gì báo đáp làm hắn hận không thể dạy cho Thương Phi Phàm tất cả những gì mình biết, còn cố chấp đưa một nửa khoáng thạch trong nhà cho Thương Phi Phàm.

Thương Phi Phàm ở nhà thợ rèn một ngày, cơm trưa cũng ăn ở đây.

Hắn cũng vì thế hoàn thành nhiệm vụ của hai hệ thống, thành công mở ra chức nghiệp kỹ năng thợ rèn.

Sau này hắn học kỹ thuật rèn đúc, tuy vẫn cần tự thân động thủ động não, nhưng có hệ thống trợ giúp, có thể giúp hắn càng nhanh chóng nắm vững kỹ thuật rèn đúc, cũng giống như sơ cấp kỵ thừa thuật.

Nói cách khác, hắn học tập kỹ năng thợ rèn sẽ không có hạn chế, chỉ cần hắn động thủ, theo độ thuần thục gia tăng, hắn có thể từ sơ cấp tăng lên.

Chỉ là công thức luyện hợp kim hắn phải tự tìm, mua.

Chẳng qua công thức luyện chế các loại công cụ, vũ khí, trang bị khác nhau, cửa hàng của hệ thống quang não đều có, chỉ cần chịu tiêu điểm cống hiến, là có thể mua được.

Mở ra chức nghiệp kỹ năng thợ rèn còn có hai điểm tốt, đó là sẽ nâng cao năng lực phân biệt khoáng thạch, giá trị sức lực cũng sẽ theo đó tăng cao.

Kỹ năng thợ rèn còn có hai kỹ năng chủ động, là đồng bì thiết cốt và chịu bỏng cháy.

Tóm lại, kỹ năng này mở ra rất có lời, đặc biệt không tốn một đồng, cũng không tốn điểm cống hiến!

Thợ rèn thấy động tác của hắn càng ngày càng thành thạo, cũng không nghĩ nhiều, còn tưởng Thương Phi Phàm vốn đã am hiểu rèn đúc, lúc đầu không thuần thục là do không quen dùng công cụ.

Vợ thợ rèn đưa thức ăn đến cho bọn họ, không quá phong phú, nhưng miễn cưỡng có thể cho thú nhân thành niên ăn no.

A Ngốc bị các người lớn xem nhẹ, nó cứ nằm trong một góc phòng rèn đúc, không chú ý thì không ai phát hiện nó.

Thương Phi Phàm chia đồ ăn của mình cho nó, gia đình thợ rèn bấy giờ mới chú ý tới A Ngốc.

Thôn trưởng từ thợ rèn biết được , tên thú nhân thiên tàn ngoại lai này không những dạy bọn họ chế tạo nông cụ mới có hiệu suất tốt hơn, lại còn cho thợ rèn một công thức rèn đúc mới hiệu quả hơn vô cùng quý giá, ấn tượng với Thương Phi Phàm càng tốt cực kỳ.

Buổi tối, thôn trưởng mang thức ăn từ nhà đến, thêm hai thú nhân khác, và thợ rèn, cùng Thương Phi Phàm ăn cơm chiều.

Trên bàn cơm, thôn trưởng và thợ rèn không ngừng cảm ơn Thương Phi Phàm.

Công cụ mới tạm thời không nói, chỉ công thức luyện chế thép tôi kia đã giá trị thiên kim.

Một công thức như vậy, Thương Phi Phàm nếu đem ra ngoài bán, có thể bán không ít tiền, nhưng hắn nói cho là cho.

Thương Phi Phàm thấy không khí đúng lúc, “Vừa lúc” A Ngốc lại tiến lên ôm chân hắn kêu ba ba, liền nâng nâng chén canh rau nói: “Cảm ơn các ngươi chiếu cố, ngày mai ta phải rời đi, nhà ta còn mong ta trở về.”

“Là ngươi chiếu cố chúng ta!” Thôn trưởng nhiệt tình thực lòng nói.

“Ngươi yên tâm, trong thôn đã giúp ngươi gom một chút lộ phí, còn có một bộ quần áo tắm rửa và một ít lương khô. Vũ khí, ngươi xem thợ rèn bên này mà lấy, chỉ cần vừa tay thì ngươi có thể lấy đi, thôn chúng ta sẽ không để ngươi lên đường tay không. Đồ vật không nhiều, chính là tấm lòng của bọn ta.”

Lúc chiều thợ rèn nói với họ chuyện công thức xong, thôn trưởng liền triệu tập nòng cốt thôn, đi chuẩn bị một bao lễ vật tiễn đưa khá phong phú cho Thương Phi Phàm.

Lúc này, thôn trưởng đưa túi cho Thương Phi Phàm.

Thương Phi Phàm không từ chối, lợi ích phải có đi có lại mới có thể dài lâu, nếu không mọi người sẽ không an tâm.

“Ba ba ~ đừng bỏ A Ngốc…..” A Ngốc đỏ mắt, nước mắt nước mũi cùng chảy.

“A Ngốc, sang một bên chơi! Đây không phải ba ngươi, đừng cản trở!” Thú nhân trên người mọc vảy quát lớn.

A Ngốc ôm chặt cẳng chân Thương Phi Phàm không buông.

Thương Phi Phàm trong mắt đầy bất đắc dĩ và thương hại, thở dài, quay về phía thôn trưởng nói: “Thôi, nhà ta cũng không thiếu một miệng ăn của nó, nếu các ngươi yên tâm, ta sẽ mang nó cùng về.”

Thôn trưởng không ngờ Thương Phi Phàm sẽ đồng ý dẫn theo A Ngốc, nhưng hắn và những thôn dân khác cũng thấy A Ngốc đu bám Thương Phi Phàm thế nào, bây giờ thấy ngoại lai thú nhân mềm lòng, cũng không quá ngạc nhiên.

Thôn trưởng và các thú nhân khác nhìn lẫn nhau.

Thợ rèn mở miệng: “Nếu Norman huynh đệ thật sự không ngại nuôi thêm một đứa nhỏ, vậy đem A Ngốc đi đi.”

Thú nhân có vảy cũng gật đầu theo: “Đúng vậy. Nếu sau này Norman huynh đệ không muốn nuôi A Ngốc nữa, vậy làm phiền ngươi đem nó mang về đây, nếu ngươi không rảnh, nhờ người khác đưa nó về cũng được.”

Thôn trưởng thở dài: “Ngươi thật quyết định như vậy? A Ngốc không giống những đứa nhỏ bình thường, nó không những không thể biến thân, đầu óc cũng không quá thông minh.”

Thương Phi Phàm: “Cứ coi như ta và nó có duyên vậy. Dù sao bọn trẻ thú nhân đều dễ sống, nó ăn cơm bách gia ở trong thôn cũng có thể lớn như vậy, đến quê của ta, dù thế nào cũng không đến mức đói chết.”

Thôn trưởng cứ thế đồng ý, lại nhét thêm một ít lương khô cho Thương Phi Phàm.

Thương Phi Phàm trong lòng càng thấy thú nhân ở đây không giống như kiểu sẽ bán con nít như A Ngốc nói, nhưng hắn cũng không cảm thấy A Ngốc nói dối, có lẽ có người mang bọn trẻ cường tráng đi để làm gì đó?