Chương 15

Chương 15

Trước khi trời tối, Thương Phi Phàm dùng lưỡi hái làm liềm cải tiến.

Để giới thiệu chức năng của lược, Thương Phi Phàm cầm liềm theo thôn trưởng vào ruộng lúa của thôn.

Thời tiết này đúng là lúc lúa mạch chín, Mạc Ước sơn cốc bên kia đã thu hoạch xong, nhưng Thiên tàn cốc bên này mới bắt đầu thu hoạch.

Trên đồng lúa chín vàng, Thương Phi Phàm triển lãm cách dùng liềm cải tiến.

Những thú nhân đang bận rộn trên đồng nhìn thấy, sôi nổi xúm lại.

Nhìn thấy liềm gặt một lúc một tảng lớn lúa mạch, ai cũng muốn thử xem.

Liềm cải tiến cần một chút kỷ xảo để sử dụng, nhưng chỉ cần có sức lực, muốn học, chỉ cần thử vài lần là có thể sử dụng.

Mười mấy thú nhân xếp hàng dùng thử liềm cải tiến, chỉ cần dùng qua là đều nói tốt.

Thú nhân không được dùng liềm cải tiến thì ganh tị, chạy theo thôn trưởng hỏi có thể làm cho họ một cái hay không.

Thương Phi Phàm hào phóng cho thấy, hắn có thể dạy mọi người cách chế tạo, phương pháp chế tạo không khó, quan trọng là cái lưỡi hái dài.

Trong thôn không có nhiều lưỡi hái dài như vậy, thôn trưởng tạm thời điều động đến đây, định làm vài cái cho mọi người gặt gấp.

Thương Phi Phàm ngồi luôn trên bờ ruộng, vừa chế tạo liềm cải tiến, vừa dạy cách làm cho mọi người.

Những thú nhân phụ trách chế tạo công cụ và vài người khéo tay ở lại học.

Mọi người vừa chế tạo liềm cải tiến, vừa nói cười, trong chốc lát bầu không khí cực kỳ tốt.

A Ngốc không rời Thương Phi Phàm một tấc, đi sát bên chân hắn, còn giúp hắn đưa vật liệu.

Có thú nhân nói giỡn: “A Ngốc thân thiết với ngươi như vậy, hay là ngươi mang nó theo.”

“Này!” Có người nhắc nhở thú nhân vừa nói.

Thú nhân vừa nói ho khan, vội nói: “Không phải ta bắt ngươi nhận nuôi nó, ta chỉ là nói giỡn thôi. Trẻ con thôn chúng ta, người ngoài khó mà mang đi, ta chẳng qua thấy ngươi không tệ, cũng là thiên tàn….”

Hắn cảm thấy mình càng nói càng sai, nói sau cùng bắt đầu xấu hổ cười rộ lên.

Thương Phi Phàm không ngừng tay, “Không có gì, ta hiểu. Chỉ là công việc của ta không cố định, nay đây mai đó, ăn bữa nay lo bữa mai. A Ngốc rất tốn, mang nó theo, ta sợ bản thân không nuôi nổi.”

A Ngốc ngửa đầu nhìn hắn.

Thương Phi Phàm vươn tay xoa đầu nó.

Vợ thôn trưởng đến đưa bữa tối cho Thương Phi Phàm, lần này không chỉ có bánh rán, còn có thịt tươi nướng và nửa ấm canh rau.

Thương Phi Phàm rửa tay ở mương ruộng, xé một miếng nhỏ thịt nướng, lại xé bánh ngâm vào canh, chia cho A Ngốc.

A Ngốc vui vẻ ăn.

Vợ thôn trưởng thở dài, “Đứa nhóc này có cơm ăn, ta đang định dẫn nó về.”

Thương Phi Phàm xua tay tỏ vẻ không có gì.

Những thú nhân học làm liềm cải tiến thấy không còn sớm, cũng mạnh ai về nhà nấy ăn cơm.

Trước khi đi, Thương Phi Phàm giúp dọn dẹp dụng cụ và vật liệu gọn gàng, cùng mọi người đem về kho thóc nhà thôn trưởng.

Thú nhân làm nghề nguội trong thôn còn chào hỏi Thương Phi Phàm: “Người anh em Norman, sáng mai đến chỗ tôi xem không? Không phải cậu muốn tìm khoáng thạch sao, chỗ tôi có một ít, cậu có thể đến xem có thứ gì cậu muốn không.”

Làm lưỡi liềm dài không khó, nhưng thú nhân làm nghề nguội sợ bản thân làm sai kích cỡ và hình dạng, mong lúc làm khuôn Thương Phi Phàm có thể giúp đỡ xác định.

“Được.” Thương Phi Phàm đồng ý luôn.

Hôm nay hắn giúp các thú nhân trong thôn chế tạo gậy đập lúa và liềm cải tiến, kiếm được mười lăm đồng đạt thù và hai điểm cống hiến từ hai hệ thống game.

Chỉ là mười lăm đồng đạt thù phải đến tiệm tạp hóa ở doanh địa người chơi để nhận, không thể nhận trực tiếp.

Thương Phi Phàm: game thế mà lại không có ba lô không gian, 1 sao!

Có thú nhân trong thôn giúp dọn dẹp, Thương Phi Phàm cơm nước xong chả phải làm gì, đi loanh quanh thôn tiêu thực, A Ngốc đi theo bên chân hắn.

Thương Phi Phàm thấy A Ngốc dơ không ra hình thù, bản thân hắn bận rộn cả ngày cũng muốn tắm rửa, hỏi thú nhân trong thôn tắm rửa ở đâu rồi nắm A Ngốc đến hồ nước đầu đông thôn.

Làm công cụ tốt hơn cho thôn, bây giờ người trong thôn không những không cảnh giác với hắn, mà còn rất thân thiện, không những đáp lời hắn, còn chủ động hỏi thăm hắn.

Hồ nước là nước chảy, chảy vào kênh mương đồng ruồng trong thôn.

Chạng vạng, không ít thú nhân đi làm về tắm rửa ở hồ nước, tiện thể giặt quần áo. Phần lớn thú nhân tắm xong chỉ mặc một cái quần đùi, cầm quần áo đã giặt xong trên tay đi về.

Có không ít thú nhân nhỏ tuổi nhảy vào ao chơi đùa.

Nữ thú nhân không tắm rửa ở đây, các nàng có chỗ tắm của riêng mình. Trẻ em không phân biệt nam nữ, dưới bảy tám tuổi muốn đi đâu đi.

A Ngốc có vẻ không thích tắm rửa, không muốn xuống hồ.

Thương Phi Phàm không chiều nó, ném nó vào hồ rồi vò một trận.

A Ngốc phát ra tiếng meo meo ngao ngao, còn dùng móng vuốt nhỏ đập hắn.

Những thú nhân khác nhìn thấy cười ha ha: “Mấy đứa nhóc này đều không thích tắm rửa lắm, bảo bọn nó tắm giống như lấy mạng bọn nó vậy.”

“Cũng có đứa đặc biệt thích ngâm nước, ngâm cả ngày trong ao không chịu ra.”

Thương Phi Phàm cười: “Thiên tính.”

“Cũng đúng. Chỗ các cậu không kỳ thị thiên tàn à? Nếu thiên tàn đến chỗ cậu làm việc, bọn họ có đồng ý nhận không?” Có thú nhân thử hỏi.

Thương Phi Phàm nhớ lại, vì không lưu tâm nhớ, hắn cũng không biết Mạc Ước trấn có nhiều thiên tàn hay không, chỉ có thể hàm hồ: “Ở đâu cũng không khác mấy.”

Các thú nhân thở dài, chuyển sang bàn chuyện sau mùa gặt đến khu lân cận đào di tích.

Có người cho Thương Phi Phàm mượn một cục tương tự xà phòng.

Thương Phi Phàm nói cảm ơn, bôi xà phòng cho A Ngốc không tích tắm, thuận miệng hỏi: “Gần đây có thể đào được đồ à?”

A Ngốc không giãy giụa, ngoan ngoãn nằm trong tay lão Thương, mặc cho hắn vò.

Thú nhân cho mượn xà phòng cũng thuận miệng trả lời: “Đào sâu xuống dưới vẫn có thể đào được chút ít, dù sao mùa đông rảnh rỗi cũng không có việc gì, bọn ta đi ra ngoài làm công cũng không dễ, nếu đào được đồ gì từ đại phồn hoa kỷ, cho dù rách nát, cũng có thể bán cho du thương đổi vật tư.”

“Ngoại trừ các ngươi, còn có người khác đi đào di tích sao?”

“Có chứ, gần đây có không ít thôn trấn, xong mùa gặt mọi người rảnh rỗi sẽ mang cuốc đi đào di tích, cũng coi như hoạt động phổ biến của vùng này. Nếu ngươi rảnh, cũng có thể đi theo đào thử, chẳng qua nếu ngươi mong chờ đào được cái gì ghê gớm, thế thì không bằng tiếp tục chạy khắp nơi sửa đồ cho người ta còn hơn.”

Thương Phi Phàm gật đầu, thấy A Ngốc dơ đến nỗi đánh xà phòng không ra bọt, hắn rửa một lần lại bôi xà phòng thêm lần nữa.

Lần này, cuối cùng cũng có thể vò ra bọt.

Trên người A Ngốc không có bóng dầu, đen đúa, nhưng lông sờ vào rất khô xơ. Tắm xong, còn rụng lông không ít, càng trọc.

Thương Phi Phàm phát hiện không ít vết thương và sẹo trên người A Ngốc.

Thú nhân bên cạnh nhìn thấy, quen thuộc nói: “Đều thế cả, con nít bắt nạt có khi còn tàn nhẫn hơn cả người lớn. Có cha mẹ trông nom thì tốt hơn một chút. Không có cha mẹ đều phải gập ghềnh như vậy mà lớn lên. Chẳng qua, khi bé bị đánh nhiều, lúc lớn sẽ biết làm sao để giữ mạng. Bọn trẻ trong thôn đều bị dạy dỗ rồi, không cho phép thương tổn đến tính mạng, tàn tật.

“Cá lớn nuốt cá bé. Bọn ta là thiên tàn, vốn đã khó sống sót trên thế giới này, nếu ngay cả đồng loại bắt nạt cũng không vượt qua được, không học được chống trả, chi bằng chết sớm cho rồi.”

Lời nói lạnh lùng, nhưng thú nhân xung quanh lại sôi nổi gật đầu, đạo lý chính là như vậy, bọn họ đều được dạy như vậy mà lớn lên.

Thương Phi Phàm không nói gì, mỗi nơi mỗi lệ, cho dù là viện phúc lợi quản lý tốt ở thế giới thực, cũng có được cưng chiều, mạnh mẽ, bị bắt nạt.

Thiên tàn thôn nguyện ý cưu mang những đứa trẻ bị vứt bỏ, đồng ý nhường ra thức ăn vốn đã không nhiều để nuôi nấng những đứa trẻ không mang dòng máu của mình, đã tốt hơn nhiều so với những thú nhân khác.

Chỉ sợ chính con họ cũng được nuôi kiểu nuôi thả, nói gì đến tỉ mỉ giáo dục con người khác.

Được tắm sạch A Ngốc nhìn không đáng yêu chút nào, vì lông thưa, nhìn càng quái dị, thậm chí xấu xí, nâng cái đầu vuông ngây ngốc nhìn Thương Phi Phàm.

“Đinh đinh đinh!”

Trong đầu Thương Phi Phàm truyền đến tiếng chuông điện thoại, đây là báo thức từ thế giới thực, nhắc hắn nhanh offline.

Thương Phi Phàm chào hỏi các thú nhân xung quanh, ra khỏi ao, mặc quần đùi ướt sũng, đặt A Ngốc lên vai, về kho thóc nghỉ ngơi.

Hình như A Ngốc lần đầu tiên đứng ở chỗ cao như vậy, đôi mắt vốn híp trợn to, từ trên cao nhìn xuống những tiểu thú nhân xung quanh.

Mấy tiểu thú nhân cũng không có cha mẹ nhìn thấy A Ngốc được thú nhân trưởng thành đặt trên vai, lộ ra ánh mắt hâm mộ đố kỵ.

A Ngốc nhếch miệng, tựa như đang cười.

Nhưng đợi khi các thú nhân khác nhìn lại, nó lại biến thành ngốc nghếch.

Trong kho thóc có một cái giường tạm, là cỏ khô trải lên mặt đất, bên trên chả có gì, bên cạnh có một ấm nước trong.

Thương Phi Phàm nằm lên đống cỏ khô, chọc trán A Ngốc: “Ngươi muốn ở thì ở, ta ngủ rồi gọi cũng sẽ không tỉnh, có chuyện gì thì đi tìm thôn trưởng. Nhớ chưa?”

A Ngốc gật đầu.

Thương Phi Phàm cảm thấy tên nhóc này không hề ngốc chút nào.

Thương Phi Phàm nhắm mắt lại ngay lập tức ngủ sâu.

Đầu tiên A Ngốc đứng im một lúc, rồi vươn móng vuốt nhỏ thử vỗ vỗ thú nhân, thấy Thương Phi Phàm không phản ứng, nó bắt đầu leo lên ng Thương Phi Phàm, từ cánh tay hắn bò lên chỗ cổ, cuộn lại thành một cục, cũng nhắm mắt ngủ.

Giữa chừng, cửa kho thóc bị đẩy ra một cái khe, thôn trưởng từ ngoài nhòm vào trong.

Trên đống cỏ khô, tên thú nhân ngoại lai ngủ rất sâu, bên trong còn có một tiếng hít thở còn nhẹ và yếu hơn.

Thôn trưởng lặng lẽ khép cửa kho thóc lại, yên tâm về ngủ.

Thế giới hiện thực, Thương Phi Phàm mở mắt thấy ngay mặt bự của Phục Hướng Quân.

“Tới rồi?”

“Tới rồi. Phải xuống thuyền ngay, ngươi chuẩn bị một chút.”

Thương Phi Phàm tháo mũ giáp trò chơi xuống, nhanh nhẹn đứng dậy.

Chơi game thời gian dài, thế mà cơ thể hắn không đơ cứng, chỉ tùy tiện khởi động vài cái như là vận động làm nóng cơ thể nửa tiếng.

Thương Phi Phàm nhớ kỹ thay đổi này.

Hai người không thể xuống thuyền theo con đường chính quy, phải lén lặn xuống nước, rồi bơi đến thuyền đánh cá đã chuẩn bị gần đó, rồi từ thuyền đánh cá về lục địa.

Vì trên hộ chiếu chỉ ghi chép tin tức hắn nhập cảnh, không có xuất cảnh.

Đại lục thượng lục cũng không phải mẫu quốc của họ.

Thương Phi Phàm mua một trang viên trồng nho cỡ trung ở đây, bề ngoài, ở quốc gia này, hắn là một người có 5000 mẫu đồng ruộng, một chủ nông trường không quá thu hút đầu tư.

Đầu tư không quá thuận lợi, từ lúc mua đã lỗ vốn.

Đây cũng là chuyện thường gặp của phần lớn người ngoại quốc đến châu âu mua nông trường. Chỉ việc xử lý thỏ, hồ ly trong nông trang đã đủ làm họ đau đầu chết. Hơn nữa còn một đống vấn đề hoàn cảnh như gió lốc, khô hạn linh tinh, đều tạo thành mất mùa, dẫn đến đầu tư lớn thu hoạch nhỏ, rất nhiều người chỉ có bề ngoài, thực tế bên trong kinh doanh rất vất vả.

Vì biết kinh doanh nông trường không dễ, chính phủ địa phương cũng không theo dõi chặt chẽ những chủ nông trường này, chỉ cần họ nộp đủ thuế, không phá hoại thổ địa, còn lại sẽ không quan tâm nhiều.

Từ nông trang đến bờ biển không quá xa, khoảng cách đường chim bay không tới mười km, lái xe mười phút là đến nơi.

Người tiếp ứng trên thuyền đánh cá đều là lão huynh đệ của hắn, mở một công ty ngư nghiệp bên này.

Xuống thuyền đánh cá, lại đổi một chiếc xe vận tải nhỏ chở hải sản cho nông trang.

Mười phút sau, Thương Phi Phàm và Phục Hướng Quân an toàn đến nông trang.

Trong một phòng tầng hầm bí ẩn đã chuẩn bị một bộ dụng cụ đo lường, còn có hai người phụ trách giải thích và hướng dẫn sử dụng dụng cụ cho Thương Phi Phàm.

Để không bị chú ý, không có chuyên gia đến đây, nhưng số liệu tức thời khi chơi trò chơi của hai người sẽ được truyền đến viện nghiên cứu, chuyên gia bên kia sẽ phân tích, nếu có tình huống gì sẽ thông báo tức thời cho hai người.

Dụng cụ và chuyên gia đều do tổ chức cung cấp, ngoài ra còn có phí dụng thí nghiệm kết xù.

Về địa bàn của mình, Thương Phi Phàm và Phục Hướng Quân rõ ràng thả lỏng rất nhiều.

Đến đây, bọn họ đã hoàn toàn an toàn.

“Lão đại, sau này ngươi…..”

“Ta giải nghệ, bây giờ là một ông chủ nông trường.” Thương Phi Phàm nghiện game, hơn nữa, đúng là hắn muốn nghỉ ngơi một thời gian, không muốn làm việc.

Hơn nữa việc ở nông trường thì không phải việc à?

Phục Hướng Quân thầm nghĩ, một tay buôn súng ống đạn dược ở khắp nơi muốn rửa tay gác kiếm đâu có dễ vậy, nhưng đúng là hắn cũng cảm thấy lão đại nên nghỉ ngơi một thời gian, liền nói: “Vậy ta cũng ở nông trường của ngươi một thời gian đi.”

“Ngươi xin phép chưa?”

“Ừ, bọn họ cũng rất hứng thú với game thực tế ảo vừa xuất hiện này, trước mắt người chơi trong nước có thể điều tra ra không quá nhiều, tìm người thường, cũng sợ bọn họ nghĩ nhiều, trước chỉ âm thầm theo dõi thôi. Hiện tại đã sắp xếp người xin tài khoản, trước khi những người khác xin được tài khoản, chỉ có hai bọn mình.”

Thương Phi Phàm sao cũng được, chỉ cần đủ tiền, cái gì cũng dễ bàn. Phục Hướng Quân muốn ở lại cũng không khó, hắn vốn có thân phận ở nông trường, nghiên cứu sinh chế tạo phân hóa học, sau khi tốt nghiệp đến ở nhờ nhà hắn, đã ở nông trường 6 năm.