Chương 14

Chương 14

Thôn trưởng kể về thân thế của A Ngốc ngay trước mặt nó.

“A Ngốc không thể biến thành hình người, phản ứng cũng khá chậm chạp. Nó bị ném đến đây từ ba năm trước, còn bị bỏ thuốc, đại khái là sợ nó tỉnh lại. Đợi khi bọn ta phát hiện nó, nó xém chút đã bị lạnh chết.”

“Bọn ta mang nó về thôn, nhưng thân thể nó vẫn luôn không khỏe, cũng nhỏ gầy hơn bọn trẻ cùng lứa. Mặt khác, bọn ta cũng không biết nó ngu ngơ là do bẩm sinh, hay là do thuốc gây ra.”

Thương Phi Phàm cảm thấy nói chuyện thân thế của nhóc con trước mặt chính chủ hình như không quá ổn, nhưng thôn trưởng biểu cảm như thường.

“Bọn ta chưa từng giấu giếm bọn trẻ về thân thế của chúng. Không lẽ muốn bọn nó tiếp tục ảo tưởng về những người đã vứt bỏ bọn nó sao?”

Trên mặt thôn trưởng hiện ra nụ cười lạnh.

“Nhưng nó nói với ta phụ thân nó đi săn bị lạc, mẫu thân bị Cô lỗ thú ăn mất…”

“Haizz! Đó là do bọn trẻ trong thôn nói bừa thôi. Ban đầu là người lớn dùng để dỗ bọn trẻ, sau này bọn nó tự lừa bản thân, cho dù bọn ta nói cho chúng rằng chúng bị vứt bỏ, nhưng chúng vẫn sẽ ảo tưởng, thậm chí sẽ xây dựng cho bản thân một thân thế để tự dỗ mình. Nói cha mẹ bị quái thú ăn thịt, đi săn bị lạc, buôn bán chưa về là thường thấy nhất. Nhưng cũng chỉ khi còn bé mới như vậy, chờ bọn nó trưởng thành sẽ không tiếp tục tự lừa mình.”

Thương Phi Phàm nhìn A Ngốc, phát hiện nhóc con này vẻ mặt ngốc nghếch, như là không biết hai người lớn đang nói về thân thế của nó.

Có chút kỳ quái, nhóc này lúc đầu khi nói chuyện với hắn không phải ngốc như thế.

“Như vậy, những đứa trẻ mồ côi đó đều do người trong thôn nuôi nấng?”

“Cũng không tính nuôi nấng, chỉ là cho miếng cơm ăn, Có vài người không thể sinh con hoặc là yêu thích trẻ con, sẽ nhận nuôi. Nhưng phần lớn là cả thôn cùng nuôi nấng, chờ lớn hơn một chút, trong thôn sẽ dạy bọn chúng tri thức sinh tồn.”

Thôn trưởng ngồi xuống, xoa đầu A Ngốc: “Đây là quy củ từ xưa của Thiên Tàn thôn chúng ta, tuy không thể chăm lo cho tất cả thiên tàn, nhưng chỉ cần bị vứt tới đây, chúng ta sẽ cho miếng ăn, để chúng ít nhất có thể trưởng thành, sau đó tự chọn tương lai của chính mình.”

Thương Phi Phàm thấy thôn trưởng nói một cách lạnh nhạt, nhưng từ trình độ lo lắng của thú nhân với tiểu thú nhân mà nói, bọn họ có thể không thể đối xử với bọn trẻ mồ côi như con cháu của mình, nhưng cũng đặt ở trong lòng.

Thương Phi Phàm thầm nghĩ, bảo sao nơi người chơi sinh ra sẽ là ở đây, đây đúng là đối tượng phù hợp nhất để “Giúp đỡ” và phát triển.

Đáng tiếc, không biết dân bản xứ có hiểu lầm gì với người chơi, vậy mà cực kỳ cảnh giác và thù hận người chơi.

Người chơi thậm chí không ở lại đây phát triển, mà lại chạy ra ngoài xây dựng căn cứ người chơi.

Hoặc là đây vốn là giả thiết của trò chơi?

Nếu là giả thiết, sao kế hoạch phải cố tình để người chơi và dân bản xứ mâu thuẫn ngay từ đầu?

Hay là thôn này có bí mật càng ghê gớm hơn nữa chưa khai quật?

“Chuyện hoạt thi mà các ngươi nói là như thế nào?” Thương Phi Phàm muốn nhân cơ hội làm rõ tình huống.

“Ngươi không hỏi, ta cũng phải nói cho ngươi. Chuyện này còn phải cần ngươi giúp một chút, giúp chúng ta đừng lan truyền tin tức nơi này xuất hiện hoạt thi ra ngoài.” Thôn trưởng ngồi xuống đất.

Hửm? Hắn còn tưởng thôn trưởng sẽ bảo hắn giúp lan truyền tin tức ra ngoài, để người ngoài tìm cách đến tiêu diệt hoạt thi.

“Vì sao?” Thương Phi Phàm trực tiếp hỏi.

Thôn trưởng thản nhiên: “Bởi vì bọn ta không muốn người trong thôn cũng bị tiêu diệt theo.”

Quan trọng nhất, là những hoạt thi đó tuy khiến họ đau đầu, nhưng cũng không thực sự làm gì xúc phạm tới họ.

Thương Phi Phàm: Đây là một lý do cực kỳ mạnh mẽ. Mà tình huống thôn trưởng nói, thực sự rất có khả năng xảy ra.

“Ta đồng ý. Thực tế, ta xuất hiện ở đây đã bị buộc vào với các ngươi. Nếu ta nói ra ngoài ở đây có hoạt thi, nói không chừng có người sẽ cảm thấy ta cũng lây nhiễm virus hoạt thi, để đề phòng phải gϊếŧ cả ta.”

Thôn trưởng gật đầu thật mạnh: “Đúng là như vậy! Nếu những hoạt thi đó thực sự rất nguy hiểm, bọn ta đương nhiên sẽ truyền tin tức ra ngoài.”

Thương Phi Phàm lại lần nữa đảm bảo hắn không muốn rước phiền toái.

Thôn trưởng nhìn ra Thương Phi Phàm không nói dối, lúc này mới thả lỏng nói nhảm với Thương Phi Phàm.

“Ngươi biết nguồn gốc thôn Thiên Tàn của bọn ta không?”

Thương Phi Phàm đương nhiên lắc đầu.

Thôn trưởng cũng đoán được đối phương không biết, hắn chỉ dùng cách này để mở đầu câu chuyệ: “Đằng sau Thiên Tàn cốc của bọn ta, cũng chính là phía sau Thần điện, đã từng là bãi tha ma. Từ rất lâu trước kia, truyền thuyết nói là chiến hủy kỷ, thậm chí là đại chiến thế kỷ kỷ, nơi đó chính là bãi tha ma.”

Thương Phi Phàm: Chiến hủy kỷ? Đại chiến kỷ? Hắn nhớ hình như còn có cái Đại phồn hoa kỷ? Vậy hiện tại là kỷ nguyên gì? Phục hồi kỷ?

Bối cảnh giả thiết của trò chơi này còn khá là phức tạp.

Thôn trưởng không biết Thương Phi Phàm không biết lịch sử thú nhân thế giới của họ, tiếp tục kể: “Mà khu vực xung quanh Thiên Tàn cốc của chúng ta, nghe đồn ở Đại phồn hoa kỷ vốn là một tòa đại thành thị cực kỳ phồn hoa, xung quanh còn có rất nhiều thôn trấn phụ thuộc. Nhưng đại chiến kỷ tiến đến, thành thị bị phá hủy, rất nhiều người chết đi. Những người này bị vùi lấp ở phía sau Thiên tàn cốc.”

“Những người chết xung quanh đây từ sau chiến hủy kỷ cũng sẽ bị chôn ở đó. Khi đó ở đây còn rất nhiều người cư trú, nghe nói các thú nhân ở chiến hủy kỷ dựa vào vật phẩm ở di tích mà chống đỡ, cho đến khi khói độc kỷ tiến đến.”

Thôn trưởng nhắc tới khói độc kỷ, trên mặt lộ ra sợ hãi bất an và chán ghét; “Không ai biết khói độc từ đâu ra, đột nhiên vào một buổi tối toàn bộ thế giới thú nhân đều phun ra khói độc. Vì khói độc, rất nhiều thú nhân gắng gượng sống ở chiến hủy kỷ lại lần nữa chết rất nhiều.”

“Có người nói khói độc là do trùng tộc nguyền rủa, chỉ là không ai có thể chứng minh. Những thú nhân miễn cưỡng sống sót trong khói độc tập trung người chết vùi lấp vào bãi tha ma phía sau kia.”

“Nhưng không biết từ khi nào, những thú nhân sống sót phát hiện thú nhân vốn chết đi lại sống lại, chúng nó bò từ mồ ra, tấn công mọi sinh vật sống. Những hoạt thi này rất khó tiêu diệt, thân thể cũng sẽ không thối rữa. Lúc đầu, thú nhân chỉ có thể dùng lửa, đốt tất cả hoạt thi thành tro.”

“Nhưng không lâu sau, các thú nhân phát hiện những hoạt thi này lại có năng lực thần huyết, cơ bản lúc sống có năng lực gì thì sau khi biến thành hoạt thi cũng có năng lực đó, cho dù không có năng lực đặc biệt, cũng đao thương bất nhập. Dần dần, lửa cũng không thể hoàn toàn khắc chế hoạt thi, những hoạt thi này ngày càng linh hoạt, biến mọi vật sống thành thức ăn.”

Thôn trưởng thở hắt ra, “May mắn chúng ta không sống trong thời đại đó, tương truyền, khói độc kỷ là thời đại khó khăn không gì sánh nổi.”

“Những hoạt thi đó sau này đều bị giải quyết hết sao?” Thương Phi Phàm hỏi.

Thôn trưởng gật đầu, kiêu ngạo nói: “Nếu không ai giải quyết, sẽ không có Thiên tàn cốc. Lúc ấy một đại tư tế thiên tàn xuất hiện, năng lực của bà cực kỳ lợi hại, cũng là một người cực kỳ vĩ đại. Bà hiến tế chính mình, dẫn dắt mọi hoạt thi về bãi tha ma, khiến chúng nó không bao giờ có thể bò ra. Tòa Thần điện kia chính là do bà ấy cho người xây nên, dùng để trấn áp và hiến tế vô số người chết.”

“Cũng nhờ sự hi sinh và phụng hiến của vị này, các thú nhân mới nhìn thiên tàn bằng con mắt khác, đồng thời cũng để xử lý thiên tàn, những thú nhân khi đó mới xây dựng Thiên Tàn thôn trong sơn cốc phía trước thần điện.”

Thôn trưởng qua loa nói lịch sử Thiên tàn thôn và những khó khăn lúc ban đầu, chưa nói hai câu đã quay lại vấn đề hoạt thi.

“Vị Đại tư tế hiến tế chính mình kia đã từng lưu lại cảnh báo, nói nếu hoạt thi một lần nữa xuất hiện, thế giới này chắc chắn sẽ…..”

“Chắc chắn sẽ thế nào?” Thương Phi Phàm không ngờ thôn trưởng nói có một nửa rồi thôi.

Thôn trưởng xua tay: “Ta cũng không biết. Tương truyện vị Đại tư tế thiên tàn kia nói còn chưa dứt lời đã chết. Cũng có người nói do đã quá lâu, lời nói truyền lại không còn đầy đủ. Sau này dựa vào lời nói của bà ấy thêu dệt lên khá nhiều tiên đoán, nhưng Thiên Tàn cốc bọn ta có ghi chép từ thời cốc chủ đầu tiên, ông ấy ghi lại lời mà đại tư tế đã nói, cũng nói rõ rằng vị Đại tư tế kia chưa kịp nói hết lời, cho nên bọn ta ở nơi này chưa từng tin những tiên đoán giả mạo đó.”

Thôn trưởng còn cười với Thương Phi Phàm: “Ngươi sống bên ngoài, hẳn là từng nghe không ít tiên đoán nhỉ?”

Thương Phi Phàm chưa từng nghe được, nhưng hắn cũng không thể phủ nhận, chỉ có thể hàm hồ gật đầu.

Thôn trưởng: “Tuy Đại tư tế chưa kịp nói xong, nhưng bọn ta có thể đoán được không phải lời hay gì.”

“Cho nên các ngươi mới cảnh giác với những hoạt thi đi ra từ Thần điện? Nhưng sao các ngươi có thể nhận ra bọn họ là hoạt thi mà không phải thú nhân bình thường?”

“Bởi vì ghi chép có nói, từ trong thần điện đi ra đều là hoạt thi!” Thôn trưởng thốt lên.

Thương Phi Phàm rất muốn xem bản ghi chép kia, hắn thử hỏi.

Thôn trưởng cự tuyệt không chút uyển chuyển nào: “Bản ghi chép đó chỉ có thôn trưởng và tư tế của thôn mới được xem.”

Thôn trưởng lại cười: “Thật ra trong đó cũng không có gì là bí mật, không có bảo tang di tích linh tinh. Nếu có, thôn bọn ta cũng không nghèo thế này. Không cho người ngoài xem, chỉ là vì cốc chủ đầu tiên quy định, xuất phát từ tôn trọng, bọn ta cũng không muốn cho người ngoài xem. Ngươi có thể thông cảm chứ?”

Thương Phi Phàm tỏ vẻ hắn hiểu.

“Đúng rồi, khói độc của khói độc kỷ biến mất như thế nào? Ta từng nghe rất nhiều phiên bản, không biết bên này các ngươi lưu truyền thế nào.”

Thôn trưởng cũng không nghi ngờ, cười nói: “Đúng vậy, có rất nhiều phiên bản về chuyện khói độc biến mất, mỗi kiểu không giống nhau. Chẳng qua khói độc kỷ cách tân sinh kỷ của chúng ta đã hơn 200 năm, ghi chép được bảo tồn từ lúc đó cũng không nhiều, bây giờ chúng ta không đoán được nguyên nhân thực sự cũng rất bình thường.”

“Dựa theo truyền miệng của thôn bọn ta, khói độc đột ngột biến mất vào một ngày nào đó sau khi hoạt thi biến mất. Ở đây bọn ta đều nói là do Đại tư tế hiến tế chính mình nên khói độc mới biến mất, nhưng người bên ngoài lại thường lưu truyền là khói độc bị tự nhiên tinh lọc hết.”

Thương Phi Phàm và thôn trưởng trò chuyện thêm một lúc, hắn cố ý dẫn dắt thôn trưởng nói chuyện, trong quá trình còn hứa hẹn sẽ chế tạo một công cụ hiệu suất thu hoạch cao hơn cả lưỡi hái.

Thôn trưởng rất vui mừng và mong chờ. Hắn cảm thấy những gì mình nói cũng không phải bí mật gì, chỉ xem như tám nhảm với du thương thường ngày, nói chuyện với Thương Phi Phàm rất vui vẻ.

Thương Phi Phàm từ trong cuộc nói chuyện với thôn trưởng, chắt lọc được một ít bối cảnh mà trò chơi đã che giấu.

Hiện tại là tân sinh kỷ, trước đó hình như còn 4 kỷ nguyên nữa, khói độc kỷ, chiến hủy kỷ, đại chiến kỷ, đại phồn hoa kỷ.

Ở trước đại phồn hoa kỷ không biết còn kỷ nguyên nào khác không, hắn tạm không tìm hiểu, cũng khó tìm hiểu.

Đại phồn hoa kỷ kéo dài rất lâu, tri thức lưu lại đến nay, di tích vân vân đều là từ khi đó.

Sau đó là đại chiến kéo dài trăm năm, vì đại chiến đã hoàn toàn hủy diệt thế giới thú nhân, nên đoạn thời gian ngắn ngủi này gọi là đại chiến kỷ.

Khi chiến tranh quy mô lớn kết thúc, thế giới thú nhân tiến vào chiến hủy kỷ, khi đó các thú nhân không rảnh xây dựng lại quê hương, bọn họ còn tiếp tục cùng địch nhân tiến hành chiến tranh quy mô nhỏ.

Chiến hủy kỷ giằng co hơn ba trăm năm, thế giới thú nhân hỗn loạn vô cùng, dẫn đến tri thức và vật phẩm lưu truyền từ đại phồn hoa kỷ lại lần nữa bị hủy hoại.

Cho đến khi khói đọc lan tràn toàn bộ thế giới thú nhân.

Thời gian khói độc bao phủ thế giưới kéo dài gần hai trăm năm, lúc đó các thú nhân chỉ có thể trốn dưới lòng đất, sơn động mới có thể miễn cưỡng sống sót.

Nhưng cũng có số ít thú nhân thích ứng với độc tính của khói độc, thậm chí sau này sinh con cũng có khả năng kháng độc bẩm sinh.

Nhưng Thiên tàn cũng gia tăng số lượng.

Vốn Thiên tàn thú nhân chỉ là số ít, nhưng sau khi trải qua khói độc kỷ, trẻ em thiên tàn dần gia tăng.

Lúc đó, các thú nhân cho rằng thiên tàn là tượng trưng cho vận rủi, là bắt đầu của loạn lạc, tai họa, nếu phát hiện trẻ em thiên tàn có 9/10 khả năng sẽ bị gϊếŧ ngay, nửa phần còn lại sẽ bị vứt bỏ, chỉ có rất ít mới được cha mẹ bảo vệ.

Thôn trưởng nói đến đây bắt đầu nghiến răng nghiến lợi, có chút thù hận và phản cảm với thú nhân bình thường.

“Hiện tại đã là năm 200 tân sinh kỷ, vẫn có không ít người cổ lỗ sĩ coi trẻ em thiên tàn là điềm gở! Nhưng phụ huynh có thể chấp nhận thiên tàn cũng ngày một nhiều, cho dù họ không muốn giữ lại trẻ em thiên tàn, cũng sẽ không gϊếŧ, hầu hết sẽ nhờ người hoặc chính mình đem chúng đến những thôn tương tự như chúng ta.”

“Những cha mẹ người thân có lương tâm, sẽ giao một chút phí nuôi nấng cho thôn, nhưng phần lớn đều bỏ đó rồi đi.”

Thôn trưởng nhìn Thương Phi Phàm, cảm thán: “Vận khí của ngươi không tệ, có thể khỏe mạnh lớn lên ở bên ngoài.”

Thương Phi Phàm nhìn ánh mắt thôn trưởng mới nhớ đến bản thân đang là thiên tàn.

Sau đó hắn cũng hiểu ra thôn trưởng Thiên tàn thôn và thôn dân có thể dễ dàng cho hắn vào thôn, còn nói chuyện với hắn, chỉ sợ không chỉ vì hắn biết sửa chữa, nguyên nhân lớn hơn nữa hẳn là vì nhìn thấy hắn không có đuôi?