Chương 13.2

Phụt! Mấy thú nhân phát ra tiếng cười.

Sắc mặt của thôn trưởng cũng dễ nhìn hơn nhiều. Ai nhìn cũng biết, thú nhân xa lạ cao lớn kia cũng không khống chế A Ngốc, ngược lại là A Ngốc dùng tứ chi quấn lấy cánh tay thú nhân, ôm còn khá chặt.

“A Ngốc!” Thôn trưởng quát nhẹ.

A Ngốc quay đầu, ngơ ngác.

“Mau lại đây, đó không phải là người thôn chúng ta.”

“Ba ba!” A Ngốc ôm chặt cánh tay Thương Phi Phàm.

Thôn trưởng cực kỳ bất dắc dĩ: “Hắn không phải ba ba con, hắn chỉ là người đi ngang qua đây.”

A Ngốc quay đầu đi không thèm nhìn.

Thương Phi Phàm búng trán tên nhóc này một chút: “Ngươi leo xuống đã. Không phải muốn ta giúp ngươi tìm ba ba sao? Nếu ngươi leo xuống, vậy việc này có thể thương lượng, nếu không….”

Nhóc con vẫn ôm tay hắn bất động.

Thương Phi Phàm nhìn thôn trưởng.

Thôn trưởng ho khan: “Ngươi bảo ngươi gọi là?”

“Norman Hosier, các ngươi có thể gọi ta là Norman. Ta hiện giờ không có tiền, nhưng tay nghề không tệ. Thôn các ngươi có thứ gì cần sửa chữa, ta có thể giảm giá 50%.” Thương Phi Phàm thẳng thắn thật thà nói: “Ta cần kiếm ít tiền về nhà, năm nay vùng đất chỗ chúng ta bị ảnh hưởng bởi trùng tộc nguyền rủa, thu hoạch không tốt lắm, em trai ta còn đang đợi ta mang tiền về nhà mua lương thực.”

Nghe Thương Phi Phàm nói như thế, các thú nhân hầu như đều không còn cảnh giác nữa, thậm chí có một số còn tỏ vẻ đồng cảm.

“Trùng tộc đáng chết!” Còn có vài thú nhân cùng chung kẻ địch phun nước miếng.

“Hoạt thi đáng chết! Thi thể sống lại, chắc chắc là do trùng tộc dở trò.”

“Thi thể đã chết không nên tỉnh lại.”

“Đúng. Đáng tiếc nhân thủ của chúng ta quá ít, nếu không phải hủy diệt doanh địa của những hoạt thi đó!”

“Đúng rồi, không phải người này từ bên ngoài tới sao, để hắn mang tin tức về đại thành thị, để những thành thị đó phái thú nhân đến đây tiêu diệt hoạt thi.”

Nửa tiếng sau, Thương Phi Phàm ngồi trong kho thóc nhà thôn trưởng.

Vợ thôn trưởng đưa hắn một ly nước về một cái bánh nướng không men nhiều tầng.

Nhóc con đầu vuông gọi là A Ngốc cuối cùng cũng chịu leo từ trên tay Thương Phi Phàm xuống, nhưng thôn trưởng bảo nó đi đi, nó lại nép vào Thương Phi Phàm không chịu đi.

Thương Phi Phàm cũng không xua đuổi nó.

Thương Phi Phàm biểu thị bản thân không muốn nằm không mà hưởng, thôn trưởng rất hiểu ý đưa cho hắn một cái đập lúa vừa bị hỏng để hắn sửa chữa.

Leng keng.

Thương Phi Phàm cùng lúc nhận được nhiệm vụ từ hai hệ thống, đều bảo hắn trợ giúp Thôn trưởng Thiên Tàn thôn sửa chữa đồ đập lúa.

Thương Phi Phàm:…. Được rồi, cùng một nhiệm vụ, hắn có thể kiếm 1 điểm cống hiến và 5 đồng đạt thù. So với người chơi khác, xem như hắn được lợi?

Loại nông cụ đơn giản này, hầu như thú nhân trưởng thành nào của Thiên Tàn thôn cũng biết sửa chữa.

Thôn trưởng chỉ là tìm việc cho Thương Phi Phàm làm, thuận tiện xem thử có phải hắn thật sự biết sửa chữa công cụ không.

Thương Phi Phàm nhìn đồ đập lúa cổ xưa…. Được rồi, hắn từng ở rất nhiều bộ lạc chiến khu, trình độ phát triển ở đó cũng không hơn gì nhiều so với xã hội nguyên thủy, hắn thường xuyên ở những nơi đó vài tháng, cũng thấy không ít công cụ cổ xưa.

Nhưng đúng là hắn chưa từng sửa chữa.

Chẳng qua, nói cũng nói rồi, thân là một thợ sửa chữa đi đây đi đó kiếm tiền, sao hắn có thể không biết sửa những nông cụ thường thấy này được?

Cũng may đồ đập lúa có cấu tạo đơn giản, thoáng nhìn khá giống côn nhị khúc, người lành nghề cân nhắc một lát là có thể hiểu nguyên lý.

Thương Phi Phàm mượn vài món công cụ thường dùng từ thôn trưởng, lụi cụi bắt đầu sửa chữa.

Bởi vì cái đồ đập lúa này đã dùng khá lâu rồi, cần phải thay đoạn gỗ đập lúa mới.

Thú nhân ở đây hình như rất thích dùng xương cốt làm vật liệu.

Thương Phi Phàm thay gậy xương cũ nát bằng cây mới, rồi khoan cố định.

Nhân tiện hắn còn cải tiến một chút, gắn thêm ba cây gậy xương, dàn trải để tăng diện tích đập lúa.

Tuy cải tiến như thế sẽ khiến nó nặng hơn một chút, nhưng Thương Phi Phàm tin rằng, những thú nhân cường tráng đó sẽ không thấy quá sức khi sử dụng.

So với đập lúa, đương nhiên máy tuốt hạt càng hiệu quả hơn, nhưng Thương Phi Phàm nhìn khắp nơi cũng không thấy vật liệu thích hợp làm máy tuốt hạt, đành phải cải tạo gậy đập lúa.

Khi Thương Phi Phàm sửa chữa gậy đập lúa, tiểu thú nhân A Ngốc ngồi ở bên cạnh chăm chú nhìn.

Thương Phi Phàm đẩy nước và bánh mì cho nó.

Nhóc con cũng không khách khí, xé một miếng bánh uống một miếng nước rồi chậm rãi nhai.

Giữa chừng thôn trưởng tới, nhìn thấy Thương Phi Phàm không những sửa gậy đập lúa nhà hắn, còn cải tạo, thử thử, cảm thấy dùng rất tốt, lập tức cảm thấy thân thiết hơn vài phần.

“Ngươi làm cái gậy đập lúa này hẳn là có thể đề cao khá nhiều hiệu suất, ta có thể cho những người khác trong thôn xem sao?”

‘Đương nhiên. Chỉ mình ta cũng không làm hết được. Nếu có người có thể tự làm, vậy thì tự làm.”

Thôn trưởng trẻ tuổi cường tráng vỗ vai Thương Phi Phàm, cảm thán: “An hem, ngươi là người tốt. Chúng ta xém chút thì hiểu lầm ngươi.”

“Ba ba.” A Ngốc ôm lấy chân Thương Phi Phàm.

Thương Phi Phàm cúi đầu: “Có thể nói cho ta biết chuyện của tên nhóc này không?”

Thôn trưởng chưa nói đã thở dài trước: “Thật ra thôn chúng ta có rất nhiều đứa nhóc giống A Ngốc. Có lẽ ngươi đã nhìn ra, nơi này là Thiên Tàn thôn.”