Chương 13.1

Chương 13

“Meo~, ngươi là baba của ta sao?” Lông xù nũng nịu cất tiếng, dũng cảm thò đầu ra.

Thương Phi Phàm đối với vật nuôi là có cũng được không cũng được, cũng không đặc biệt thích lông xù, nhưng nhóc này meo một cái, không phải người đặc biệt tàn nhẫn độc ác phản xã hội, thì đúng là không cứng rắn nổi.

Thương Phi Phàm nhìn thấy nhóc con cố gắng ngẩng đầu, liền duỗi tay muốn nâng nó lên.

Tên nhóc này vậy mà thực sự nhảy lên tay hắn, đặt mông ngồi trên bàn tay hắn, tạo thành ngồi xổm.

Giống như thú bông thú con, còn là kiểu hồ li và mèo manul trộn lại.

Nhưng con thú con này không phải kiểu đáng yêu, mà là kỳ quặc.

Chưa tính đầu vuông, lông tơ xám trắng trên người thưa thớt, mới nhỏ đã hói.

Hơn nữa nhóc này rất dơ, có lẽ đã lâu không có thú lớn liếʍ lông và làm sạch cho nó, đám lông ít ỏi trên người bện thành từng cục, làn da lộ ra ngoài cũng có một đống nốt muỗi đốt, còn có vài vết sẹo nhỏ.

“Xin lỗi, ta không phải ba ba ngươi.” Tuy nhóc con nơi nơi tìm ba ba rất đáng thương, nhưng Thương Phi Phàm rất cứng rắn, một lời đánh nát kỳ vọng của nhóc con.

Ánh mắt của nhóc con hơi ảm đạm, cũng không quá thất vọng, đại khái là đã thất vọng quá nhiều lần, quen rồi.

“Ngươi có thể giúp ta tìm ba ba không? Thôn trưởng bá bá nói hắn đi săn bị lạc, mãi không tìm được đường về nhà. Ta có thể cho ngươi tiền công, ta đã giấu hai quả trái cây…”

“Mẹ ngươi đâu?” Thương Phi Phàm không muốn nhận nhiệm vụ này, nhanh chóng ngắt lời nhóc con.

“Mẹ ta bị lộc cộc cự thú ăn rồi.”

“Lộc cộc cự thú?”

“Đó là một loại cự thú cực kỳ đáng sợ, nó lúc nào cũng ăn không đủ no, bụng luôn phát ra tiếng lộc cộc, nó có thể một ngụm nuốt sạch chúng ta!” Nhóc con giơ móng vuốt há miệng, làm bộ dạng đe dọa.

“Này! Ngươi đang làm gì đó? Thả con nít của thôn chúng ta ra!” Từ đằng xa truyền đến tiếng quát lớn.

Ngay lập tức có ba thú nhân cầm chày sắt vọt tới.

Thương Phi Phàm: Sao đấy?

“Thả nó ra!”

“Hắn là ba ba ta~”

Không phải. Thương Phi Phàm muốn đặt nhóc con xuống đất, nhưng móng vuốt của nhóc con ôm chặt tay hắn.

Không lẽ hắn bị ăn vạ rồi à?

Cùng lúc đó, Mạc Ước sơn cốc.

Hổ Bất Soái nhặt quần áo và túi tiền còn lại của Norman Hosier, cả cây cốt trượng kia, quấn thành túi để trên lưng cự trùng.

“Bất Soái thiếu gia? Tên kia cứ thế biến mất? Này nhìn không giống nguyền rủa….” Lang Tứ nghiêm trọng, trong mắt đầy khó hiểu.

Hổ Bất Soái cũng không rõ, ngay lúc đồng tử hổ thú nhân kia ta rã và tắt thở khoảng vài giây sau, trên người hắn đột nhiên xuất hiện một lỗ đen, chưa đợi cậu và Lang Tứ phản ứng lại, thân thể hổ thú nhân kia đã bị hút vào lỗ đen.

Kỳ lạ là, khi thân thể hổ thú nhân bị hút vào lỗ đen, quần áo và vật ngoài thân toàn bộ đều rớt lại mặt đất.

Sau đó lỗ đen biến mất.

Cả quá trình cực kỳ nhanh, có lẽ không tới 1 2 giây.

“Chúng ta về thôi.” Cậu phải về hỏi dì nhỏ của cậu, nguyền rủa không thể tạo ra tình huống như vậy, và vì sao hổ thú nhân lại chết nhanh như vậy.

Quay lại Thiên Tàn thôn.

Ba tên thú nhân vây quanh Thương Phi Phàm, giơ chày sắt ra lệnh hắn thả thú con ra.

Thương Phi Phàm hơi giơ tay phải lên, tỏ vẻ không có ác ý: “Các ngươi thấy rồi đấy, không phải ta không thả nó ra, là nó không chịu thả ta ra.”

“Ngươi biết nói tiếng người?” Thú nhân có vảy kinh ngạc.

Thương Phi Phàm: “Ta với người đương nhiên nói tiếng người, ngươi không phải người à?”

Ba tên thú nhân nhìn lẫn nhau.

Ngày càng nhiều thú nhân phát hiện tình hình bên này không đúng, chạy về phía này.

Còn có người thổi kèn trên trạm gác.

Thương Phi Phàm nghe tiếng kèn chói tai, lại thấy một thú nhân cường tráng dẫn theo một đám thú nhân cầm vũ khí chạy về phía này, liếc nhìn nhóc con: “Ngươi thật biết kiếm chuyện cho ta.”

Nhóc con biểu tình ngơ ngác.

Thương Phi Phàm không chú ý, hắn nhìn thú nhân cường tráng dẫn đầu, đánh đòn phủ đầu: “Chúc một ngày tốt lành, các vị, ta là Norman Hosier, một thợ sửa chữa, ta đến từ Mạc Ước sơn cốc trấn. Xin hỏi chỗ các ngươi có đồ gì cần sửa chữa không? Ngoài ra, ta còn muốn mua một ít kim loại tinh luyện từ khoáng thạch.”

“Mạc Ước sơn cốc trấn? Chưa từng nghe tới. Các ngươi có ai biết không?”

“Hẳn là không phải gần đây.”

“Hắn nói hắn là thợ sửa chữa, hắn còn có tên chính thức, không giống những hoạt thi hồi trước, không biết nói tiếng người, đến tên còn không biết gọi.”

Thương Phi Phàm: Đó là do họ ngại không muốn nói tên trong game thôi.

Chẳng qua, người chơi không biết nói tiếng người là sao?

Chờ chút, hắn nhớ rồi, hình như hắn từng thấy trên diễn đàn, GM nói để tăng mức độ chân thật, cũng vì để ngăn người chơi vừa đến không biết đúng mực sẽ nói linh tinh với dân bản xứ, cho nên người chơi có thể nghe hiểu thú nhân bản xứ nói, nhưng không thể nói ra, cần phải học tập.

Thời gian học tập ngôn ngữ thông dụng của thú nhân, cũng là thời gian để người chơi thích ứng và hòa nhập với thế giới này, đến lúc đó, họ sẽ biết cái gì nến nói cái gì không.

Nhưng hắn không những từ đầu là có thể nghe hiểu ngôn ngữ bản xứ, hắn còn có thể nói, có thể đọc, hẳn là cũng có thể viết.

“Ngươi nói ngươi là thợ sửa chữa đến từ Mạc Ước sơn cốc trấn, vậy vì sao ngươi lại đi ra từ bãi cổ mộ?” Thôn trưởng bước lên phía trước hỏi.

“Bãi cổ mộ?” Thương Phi Phàm nhìn về phía sau, “Ý ngài là ngôi Thần điện vừa nhỏ vừa nát kia?”

“Đúng vậy, Thần điện kia chính là bãi cổ mộ, nơi hiến tế vô số oán linh. Ngoại trừ tư tế, không có người sống nào đến đó.”

“Ta không biết.” Thương Phi Phàm vẻ mặt vô tội: “Ta tỉnh lại đã ở bên ngoài Thần điện, hành lý, vũ khí và túi tiền đều biến mất, chỉ có một bộ nội y không phải của ta.”

Thôn trưởng và vài thú nhân bên cạnh trao đổi ánh mắt.

“Hắn nói hắn ở bên ngoài Thần điện.”

“Vậy là tốt rồi. Không phải đi ra từ Thần điện, vậy có lẽ không phải hoạt thi.”

Các thú nhân thì thầm to nhỏ.

“Ta biết rồi. Chắc chắn là hắn bị mấy hoạt thi đó cướp bóc rồi.”

“Mấy hoạt thi kia vậy mà không gϊếŧ hắn, còn mặc quần áo của chúng nó cho hắn.”

“Có thể chúng nó muốn mượn đao gϊếŧ người, muốn chúng ta nghĩ hắn là hoạt thi, sau đó gϊếŧ hắn?”

“Đây có lẽ là một người xui xẻo, hắn thoạt nhìn cũng không giống những hoạt thi đó chút nào. Như là người đến từ đại thành thị.”

Các thú nhân đều cảm thấy Thương Phi Phàm thoạt nhìn không giống những hoạt thi đi ra từ Thần điện.

Những hoạt thi đó, nói sao nhỉ, giống như trẻ mới sinh vừa đến thế giới này, nhìn thấy gì cũng tò mò, nhưng lại nguy hiểm hơn nhiều so với trẻ con, hành vi kỳ quái, gặm đất, ăn cỏ, tự nhéo mình, đánh người, khiêu vũ, lẩm bẩm, còn có cả xông lên muốn ôm bọn trẻ con….Kiểu gì cũng có, trong mắt thú nhân địa phương chính là một đám tâm thần.

“A Ngốc không sợ hắn. Hắn hẳn là không phải người xấu.”

“A Ngốc thì biết gì, nó là một đứa ngốc!”

“Ôm A Ngốc về trước. Chuyện khác nói sau.”

Thôn trưởng giơ tay tới: “Có thể trả nhóc con lại cho chúng ta không?”

Thương Phi Phàm cũng vươn tay: “Vậy ai tới giúp gỡ nó khỏi tay ta với?”