Chương 12.1

Chương 12

Các thú nhân bản xứ của thôn tân thủ nhìn thấy thú nhân cao lớn không rõ chủng tộc kia khoanh chân ngồi xuống bên cạnh cổng vòm, ngồi đối diện với bọn họ, ánh mắt lại vô định, không biết đang nghĩ gì.

“Không cần lo. Lần này chỉ có một tên, nếu hắn dám làm gì, chúng ta liền gϊếŧ hắn.” Một thú nhân có vảy nhìn chằm chằm Thương Phi Phàm một cách tàn nhẫn.

Thôn trưởng đi tới: “Những hoạt thi vừa sinh ra đó rất yếu, không có gϊếŧ. A Lam, A Bình, các ngươi canh hắn, đừng để bọn trẻ con trong thôn lại gần. Nếu hắn có dị động, hãy thổi còi của trạm gác.”

“Vâng!”

“Chi bằng gϊếŧ hắn luôn.” Một thú nhân khác cầm chĩa vội vã muốn thử.

“Không vội, xem hắn muốn làm gì trước.”

Thương Phi Phàm cũng không biết dân bản xứ đang âm mưu làm thịt mình, hắn đang tự hỏi vì sao hắn lại có hai hệ thống trò chơi, và tại sao sau khi tử vong hắn không offline ngay, mà lại sinh ra từ hồ hồi sinh thần điện giống như mới bắt đầu tiến vào trò chơi.

Hỏi GM là cách đơn giản nhất để giải quyết vấn đề này, hoặc xem tình huống này như bug báo cáo với nhà phát hành.

Nhưng Thương Phi Phàm không ngây thơ như vậy, tuy đây là lần đầu hắn chơi game, nhưng hắn đã trải qua quá nhiều tình huống nguy hiểm và kỳ quặc, cho dù gặp chuyện gì, hắn sẽ theo thói quen tìm nguyên nhân là gì, có hại với hắn không, và giải quyết bằng cách nào mới có thể tối ưu hóa lợi ích.

Nếu báo cáo việc này cho nhà phát hành, có thể hắn sẽ được một chút bồi thường, có lẽ là một bộ thần trang cấp thấp, một cái tọa kỵ, nhiều kinh nghiệm, thậm chí có thể chỉ là một đống tiền trong game.

Những thứ này chưa kể hắn có thể tự tìm được trong game, sau này mở hệ thống đổi tiền với hiện thực hắn cũng có thể nạp tiền để mua.

Hơn nữa trực giác nói với hắn, tình huống của hắn có lẽ không thể giải thích đơn giản là bug game được.

Hệ thống trò chơi bằng sổ tay da còn có thể nói là thông qua thị lực, thần kinh làm cho đại não tưởng tượng, bản chất không quá khác biệt với game VR.

Nhưng hệ thống trực tiếp trong não lại là một câu chuyện khác hoàn toàn.

Âm mưu mà hắn có thể nghĩ đến nhất là —— nhà phát hành game cố tình để người chơi làm người thí nghiệm cho hệ thống trò chơi cao cấp hơn là quang não, sau đó có thể vì tiết kiệm kinh phí hoặc nguyên nhân nào đó, không được người chơi đồng ý.

Cũng có thể tình huống bốc đại người chơi nào đó làm chuột bạch chỉ là hành vi của một trong những người phát triển game?

Thương Phi Phàm thậm chí còn tưởng tượng, có khi nào do AI hệ thống game thức tỉnh, dấu diếm nhà phát triển game, lấy nhân loại làm chuột bạch.

Những phỏng đoán này đều có khả năng.

Mà cho dù là lỗi của nhà phát hành, hay là hành vi cá nhân của nhân viên nào đó , hoặc là AI, hắn đi gặp nhà phát hành, đối phương chỉ có thể gạt hắn, để che dấu chuyện này hoàn toàn.

Cho nên báo cáo bug cho nhà phát hành không thể cho hắn quá nhiều lợi ích, cứ để sang một bên trước.

Nếu muốn đạt được lợi ích lớn nhất, thì phải tìm được chứng cứ thực tế, đi kiện nhà phát hành tiến hành thực nghiệm trái phép với đại não của người chơi, để được phí bồi thường kếch xù.

Phương thức bồi thường đa dạng, có thể hợp tác hay gì đó…. Những việc này sau này tính sau.

Quan trọng là phải nắm được chứng cứ!

Nếu là thực nghiệm thì không thể chỉ có một mình hắn, khẳng định còn có người chơi khác gặp phải tình huống tương tự, hắn phải tìm được những người chơi này. Đây là bước đầu tiên để nắm được chứng cứ.

Bước thứ hai, lấy chính mình làm thí nghiệm, xem thử hệ thống trò chơi quang não gây ra ảnh hưởng như thế nào với thân thể con người, tìm chuyên gia y học chuyên về não theo dõi thay đổi của thân thể và tinh thần hắn, ghi lại số liệu.

Bước thứ ba, tìm cách tìm ra dấu vết của hệ thống trò chơi quang não, làm rõ cách hệ thống này download vào não người chơi và phương pháp vận hành.

Còn có bước thứ tư, tìm cách xác định nhà phát hành và nhà phát triển game ngoài đời thực, trước mắt hai thành phần này trốn rất kỹ, vậy mà không có công ti nào đứng ra thừa nhận mình có phát minh vĩ đại như vậy.

Chuyện này vốn đã rất kỳ quặc.

Đây cũng là một trong những nguyên nhân họ sẽ chú ý trò chơi này.

Tự hỏi đến chỗ này, kế hoạch trước mắt đã xác định, hắn sẽ tiếp tục chơi game, cũng không báo cáo chuyện mình có hai hệ thống trò chơi với nhà phát hành.

Đương nhiên, hắn lựa chọn không offline ngay, lấy bản thân làm vật thí nghiệm, rất có thể sẽ trở thành người thực vật, bệnh nhân tâm thần, thậm chí chết não vân vân.

Nhưng vốn hắn và Phục Hướng Quân chơi trò chơi này đã có ý định lấy bản thân làm vật thí nghiệm.

Cho nên chuyện này cũng không mâu thuẫn với kế hoạch ban đầu của họ, chẳng qua hắn phải chấp nhận nguy cơ lớn hơn một chút.

Có lẽ hắn có thể nhân đây xin thêm lương hưu?

Lại nói, vốn hắn chơi game chỉ để gϊếŧ thời gian, và tò mò với game thực tế ảo. Không ngờ game này thú vị như vậy (nguy hiểm), ngược lại, lại làm hắn hứng thú hơn.

Hắn mong muốn có sinh hoạt yên bình, nhưng hắn cũng cần kí©h thí©ɧ. Nếu không, chẳng phải cuộc sống quá nhàm chán sao?

Giải quyết xong vấn đề thứ nhất.

Bây giờ đến lượt vấn đề lớn thứ hai.

Vì sao sau khi chết hắn không offline luôn, mà lại xuất hiện ở hồ hồi sinh thần điện thôn tân thủ Thiên Tàn Cốc?

Vì sao bây giờ hắn như mới đăng nhập game, có sổ tay da?

Nếu theo suy đoán lúc nãy….

Có lẽ có ai đó lợi dụng chênh lệch thời gian, tiên hạ thủ vi cường chặn hắn, để thí nghiệm hiệu quả của hệ thống quang não trên người hắn trước.

Đến khi hắn tử vong trong trò chơi, hệ thống trò chơi mới bắt được tín hiệu điện não của hắn, cho rằng hắn là người chơi vừa đăng nhập, nên đưa hắn đến hồ hồi sinh Thần điện?

Nếu nghĩ như vậy, có cảm giác người sáng tạo hai bộ hệ thống không phải là một, hơn nữa người trước đang lừa người sau.

Cho nên mấu chốt của vấn đề thứ hai chính là tìm được người đứng sau đã download cho hắn hệ thống quang não.

Về việc này, hắn cần cẩn thận rằng người đứng sau hệ thống quang não có diệt khẩu nếu biết hắn đã biết chân tướng không? Ví dụ như lợi dụng mũ giáp trò chơi làm hắn chết não?

Mà muốn không kinh động đến người đứng sau, biện pháp tốt nhất chính là off game, từ đây không chạm vào mũ giáp trò chơi nữa.

Nhưng offgame là không off rồi, cho nên…. Hắn chỉ có thể giả vờ không biết gì, thậm chí “ngốc nghếch” cho rằng đây là giả thiết kỳ ngộ nào đó của game, tiếp tục chơi game của hắn.

Thương Phi Phàm day huyệt thái dương.

Người khác chơi trò chơi là để thả lỏng và tìm cuộc đời thứ hai, hắn chơi trò chơi lại muốn chơi hỏng cả não.

Còn có vấn đề thứ ba, vì sao sau khi tử vong vì nguyền rủa hắn lại nhìn thấy cái gương lớn kia?

Và cảnh trong gương lại đại biểu cho cái gì?

Rốt cuộc là thật sự bị hút óc, hay chỉ là quá trình hệ thống tạo thân thể cho người chơi?