Chương 10.2

Lang Tứ thấy ánh mắt ra hiệu của Hổ Bất Soái, liền tiếp tục giới thiệu: “Phần lớn người sinh sống ở đây là một đám vô lại và khốn nạn. Một phần là thú nhân phạm tội trong trấn bị đuổi đi, bọn họ không muốn đi khỏi trấn, nên cố tình ở phụ cận thị trấn, chặn giữa đường từ cổng phía Bắc trấn và cửa cốc phía Nam vùng hẹp dài Mạc Ước sơn cốc, mục đích là để khiến bọn ta khó chịu.

Bởi vì ở đây tụ tập một đám khốn nạn, nên tội nhân của các trấn lân cận cũng dần dần tập trung lại đây, còn có một số thú nhân lưu lạc, tóm lại đều là người không đàng hoàng, bọn họ tụ tập ở đây, ăn vạn không chịu đi. Bọn ta lại không thể thật sự đánh gϊếŧ bọn họ, đốt nhà họ. Dù sao ở đây cũng có không ít trẻ con, cũng có một số thú nhân vô tội không sống nổi chạy trốn tới đây.”

Ngay từ đầu, những tên vô lại đó dựa vào những đứa trẻ này cầu xin trấn trưởng thời đó, ông ấy nhất thời mềm lòng, đã mặc kệ họ ở đây sinh sống.

Kết quả…. Cứ thế thành khối u ác tính, bây giờ nếu thật sự đánh nhau, trấn của họ cũng phải trả giá không nhỏ.

Lang Tứ nhắc đến cái khu hỗn loạn này là hận đến ngứa răng.

Thương Phi Phàm quá là hiểu biết loại tình huống này, trong hiện thực có vô số chuyện tương tự.

“Họ cũng không dám quá mức đắc tội trong trấn và thôn xóm lân cận, chuyện quá đáng không dám làm, ít nhất là không dám vào nhà cướp của. Mạc Ước sơn cốc tuy nguy hiểm, nhưng cũng là một chỗ tài nguyên tương đối phong phú. Những người này dựa vào núi non phụ cận và vùng hoang dã tìm tài liệu, dựa vào dùng những tài liệu này đổi lương thực và sinh tồn vật tư với những người sống gần đây để sinh sống.” Thái độ của Hổ Bất Soái trung lập hơn nhiều.

“Nhưng vì nội bộ không quản lý được, đúng là rất hỗn loạn. Sau khi vào trong, nếu có người lại gần ngươi, tốt nhất đừng để ý tới.” Hổ Bất Soái cảnh cáo.

Thương Phi Phàm đi theo sau hai người vào cổng xương, vừa vào đã cảm nhận được bầu không khí và hoàn cảnh khác biệt hoàn toàn so với Mạc Ước trấn.

Đầu tiên là chất lượng không khí.

Cực kỳ quái lạ, vừa rồi ở ngoài cổng, hắn ngẩng đầu vẫn nhìn thấy trời xanh, nhưng sau khi vào đây, lại thấy bầu trời xám xịt.

Không trung bị cánh cổng xương vẽ ra một đường ranh giới, một bên mù mịt một bên trong xanh.

Không khí ở đây có mùi thối và bụi.

Sau đó là con đường và phòng ốc.

Phòng ốc ở đây xây dựng hỗn loạn không có quy hoạch, phần lớn làm bằng đá, nhưng không phải gạch bằng đá vuông vức mà là dùng đá vụn và bùn xây lên, nhìn như phòng xuống cấp. Còn có cả phòng thô sơ được dựng bằng da lông và xương.

Ven đường không thấy hệ thống thoát nước, dân ở đây tùy tiện ném rác và phân khắp mặt đường.

Không có con đường thẳng tắp, chỉ có đường nhỏ uốn lượn xen giữa các căn lều. Tất cả đường nhỏ đều là đường đất.

Sau đó là về người.

Ruồi bọ muỗi vằn bay múa xung quánh thú nhân và rác rưởi, trẻ con không hiểu chuyện đùa giỡn chạy trên đường, nhưng cho dù hình người hay hình thú, đứa nào cũng lem luốc như đã rất lâu không ai tắm rửa giặt giũ cho chúng.

Tiểu thú nhân ở truồng, đàn ông say xỉn bên đường….

Cảm giác có vẻ Mạc Ước sơn cốc trong bức thư là nơi này, chứ không phải Mạc Ước trấn. Chẳng qua, trong thư đúng là cũng không đề cập đến những từ như thị trấn.

Thương Phi Phàm thầm nghĩ không biết có phải mình đi nhầm chỗ rồi không, có lẽ nên đến đây chờ đợi và tìm kiếm Raphael mới đúng?

Các thú nhân ở đây thấy ba người vào trong, có người nhanh chóng vào nhà lấy hàng hóa ra bày trước cửa, mong chờ ba người nhìn trúng cái gì đó.

Có người lạnh nhạt. Có người phỉ nhổ ba người, trên mặt đầy đố kỵ và thù hận. Còn có người đứng trước cửa hoặc ven đường õng ẹo tạo dáng…..

Hổ Bất Soái lặng lẽ quan sát sắc mặt của Norman Hosier, phát hiện hình như hắn đã quen nhìn hoàn cảnh như thế này, trên mặt không hề dao động, cũng không chán ghét và khinh bỉ.

Đại đa số thú nhân đến từ thành thị lớn đều sẽ bản năng chán ghét kỳ thị những khu lều trại như thế này.

Đây là tất nhiên, bất kỳ ai quen sống trong hoàn cảnh sạch sẽ ngăn nắp, đột nhiên đến một nơi dơ bẩn hỗn loạn đều sẽ cảm thấy khó chịu.

Trừ khi tên hổ thú nhân này thường xuyên ra vào những nơi như vậy.

Hổ Bất Soái cụp mắt.

Lang Tứ dẫn đầu, giảm tốc tối đa, chỉ nhanh hơn so với người thường đi bộ một chút.

“Người dân ở đây không thân thiện lắm, đường xá cũng không tốt, thân thể của cự trùng quá lớn, nếu chạy nhanh trên nóc nhà và tường của họ, rất dễ dẫn đến sập nhà, họ sẽ có lý do công kích chúng ta. Một khi cự trùng gặp công kích, nó sẽ phản kích, đến lúc đó rất có thể sẽ tạo thành hỗn chiến.”

Hổ Bất Soái tựa như cố ý giải thích cho Thương Phi Phàm.

Thương Phi Phàm thuận miệng hỏi: “Sao chúng ta phải nhất định đi qua đây? Bên ngoài không đi được sao?”

Hổ Bất Soái: “Ngươi nói ngươi từ Hắc Sâm Lâm thành đến đây có việc, mà ta trùng hợp biết Hắc Sâm Lâm thành liên tiếp xảy ra những vụ án kỳ quặc, qua điều tra sơ bộ, có người nghi ngờ phía sau những vụ án này có sự thao túng của một tổ chức. Người quản lý Hắc Sâm Lâm thành lúc đó lùng bắt khắp nơi người của tổ chức này, nhưng có không ít người trốn khỏi Hắc Sâm Lâm thành. Sau đó Hắc Sâm Lâm thành phái không ít điều tra viên đặc biệt đuổi theo những thú nhân bỏ trốn, đồng thời điều tra tình huống của tổ chức này ở các địa phương khác.”

Thương Phi Phàm cầm dây cương, quay đầu nhìn Hổ Bất Soái: “Cậu cho rằng ta là điều tra viên đặc biệt, vì đuổi bắt những tú nhân bỏ trốn mà đến đây?”

Hổ Bất Soái: “Những người tầng lớp cao của Hắc Sâm Lâm thành hình như nhận định người của tổ chức kia có liên hệ với khu hỗn loạn ở các địa phương. Trùng hợp vương đô cũng có ý đồ dẹp các khu hỗn loạn.”

Thì ra khu hỗn loạn như thế này cũng không phải chỉ có một.

Thương Phi Phàm cười nhẹ: “Vương đô muốn tập quyền? Dẹp khu hỗn loạn chỉ là cái cớ, họ muốn lấy danh nghĩa dọn dẹp khu hỗn loạn để thu hồi chính quyền các địa phương lớn nhỏ mới là thật sự? Mà chúng ta đều biết, đa số các khu hỗn loạn đều do chính quyền địa phương mắt nhắm mắt mở mới tạo thành.”

Hổ Bất Soái nhìn hắn: “Cho nên, ngươi có phải không?”

Thương Phi Phàm: “Nếu phải, ta sẽ không định ở lại đây mở cửa hàng sửa chữa.”

“Có người sẽ làm điều tra mật lâu dài.”

“Cậu sợ ta sẽ làm hại Mạc Ước trấn….gia đình dượng của cậu?”

Hổ Bất Soái nói thẳng: “Ta sẽ chú ý ngươi.”

Thương Phi Phàm cười ha ha: “Được, hoan nghênh.”

Ba người thuận lợi đi qua khu hỗn loạn, tiến vào Mạc Ước sơn cốc chân chính từ con đường hẹp quanh co giáp với sơn cốc phía sau khu hỗn loạn.

Trên đường hẹp có một cánh cổng xương nhỏ hơn, luôn đóng cửa.

Lang Tứ móc tiền ra ném cho người trông coi.

Người trông cửa lúc này mới mở cửa ra.

Hổ Bất Soái nhìn Thương Phi Phàm đi trên đường hẹp lại không có hành động gì khác, lấy ra một cái khăn vải đưa cho hắn.

Thương Phi Phàm nhận khăn, trong mắt toát ra một dấu chấm hỏi.

Lúc này Lang Tứ cũng giữ chặt cự trùng, lấy khăn ra đeo lên.

“Không khí trong sơn cốc có độc. Không khí trong khu hỗn loạn chính là do bị ảnh hưởng bởi sơn cốc.” Hổ Bất Soái giải thích đơn giản.

Thương Phi Phàm bắt chước hai người đeo khăn lên che miệng mũi, ngửi được vị dược thảo nồng đậm.

Càng đi sâu vào sơn cốc, Thương Phi Phàm phát hiện không trung càng ngày càng u ấm, mới đi một lúc, trên người ba người và cự trùng đều bị phủ một tầng bụi đen.

Thương Phi Phàm nhìn thấy trong sơn cốc và trên núi có rất nhiều cây khô như bị đốt cháy.

Những bụi đen này giống như bay ra từ các cây khô đó.

Mặt đất mềm mại, bụi đen như tuyết chồng chất một lớp thật dày.

Chân cao của cự trùng dẫm xuống, mỗi bước một cái hố.

Lang Tứ làm một thủ thế, ngừng ở ven đường chờ hai người.

“Bất hủ thi ở càng sâu bên trong. Từ chỗ này, cẩn thận mọi thứ xung quanh, ở đây có rất nhiều quái vật mà bên ngoài không có, nhưng vào ban ngày, chỉ cần không quấy nhiễu đến chúng, chúng sẽ không chủ động tấn công. Theo sát bước chân ta, đừng cố tình khống chế cự trùng, nó không chỉ một lần đến đây, biết con đường nào an toàn, nếu đi lạc khỏi mọi người, hãy để cự trùng dẫn ngươi ra ngoài.”

Lang Tứ cố ý dặn dò Thương Phi Phàm.

Hổ Bất Soái hiển nhiên không xa lạ với nơi này.

Thương Phi Phàm gật đầu.

Lúc này Lang Tứ mới lại xuất phát.

Hổ Bất Soái để Thương Phi Phàm đi ở giữa.

Thương Phi Phàm nhận lòng tốt này.

Vừa đi qua một chỗ quẹo, trên mặt Thương Phi Phàm đột nhiên hiện lên biểu cảm không thể tin được.

Đó là gì?!