Chương 10.1

Chương 10

Thương Phi Phàm chưa từng biết sâu có thể chạy với tốc độ nhanh như vậy!

Hơn nữa bọn nó không phải chạy trên đường, bọn nó thế nào chạy trên nóc nhà, trên mái hiên, nhảy trên vật trang trí!

Hơn nữa bọn nó không nhảy bình thường, mà còn nhảy nghiêng 90 độ!

Từng thử chạy tốc độ cao mà thân thể song song với mặt đường chưa?

Từng thử chân phía trên đầu dưới đất nhảy lên nhảy xuống với tốc độ cao chưa?

Giờ khắc này, lão Thương vô cùng cảm ơn bản thân vừa lên đã cầm chặt dây cương, nếu không bây giờ mặt hắn đã thân thiết mà tiếp xúc với mặt đất.

Cưỡi những con cự trùng này hiển nhiên là một môn học vấn, hắn thử thả lỏng hoặc kéo chặt dây cương, nhưng không biết chọc tới con cự trùng của hắn chỗ nào, làm cho con sâu bự này tức giận bùng nổ, tư thế chạy nhảy càng ngày càng hết cứu.

Thương Phi Phàm hiểu nó, con sâu này muốn quăng hắn ra ngoài, thậm chí muốn xử đẹp hắn luôn.

Bây giờ hắn cũng muốn xử đẹp con sâu bự này.

Trên đường có một vài tiểu thú nhân, Lang Tứ và Hổ Bất Soái ở phía trước. Lão Thương kiên trì không kêu dừng lại, hắn một hai phải kiên trì cho đủ 500 mét!

Hổ Bất Soái quay đầu lại vài lần, thấy Norman Hosier tuy bay lên khỏi lưng cự trùng vài lần, nhưng từ đầu tới cuối hắn đều giữ chặt dây cương, không bị cự trùng hất văng, nên cũng không lo lắng cho hắn.

Dù là ai muốn học cưỡi cự trùng đều phải trải qua một đoạn này.

Có những kinh nghiệm muốn học phải tự mình trải qua, người khác dạy cũng không học được.

Quan trọng nhất là, hổ thú nhân kia cũng không xin giúp đỡ từ họ, có lẽ hắn chỉ là quên làm thế nào cưỡi cự trùng, bây giờ đang nhân cơ hội này đánh thức ký ức của thân thể để nhớ lại kỹ năng này?

Chẳng qua con cự trùng kia không biết có phải là không thích hổ thú nhân hay không, nhảy nhót có chút điên cuồng….

Vừa khẩn trương, lo lắng vừa chạy tốc độ cao, rất nhanh chạy qua 500 mét.

Leng keng.

[Chúc mừng người chơi hoàn thành nhiệm vụ 11. Xin hãy lựa chọn phần thưởng mà ngươi muốn.]

Thương Phi Phàm là người theo chủ nghĩa hiện thực, hắn không hề do dự lựa chọn: “Sơ cấp kỵ thừa thuật!”

[Người chơi nhận được khen thưởng “Không giới hạn chủng loại tọa kỵ, sơ cấp kỵ thừa thuật.” Người chơi đã học được sơ cấp kỵ thừa thuật, muốn càng thuần thục kỵ thừa thuật, xin hãy ứng dụng vào thực tiễn nhiều hơn.]

Thương Phi Phàm không biết trò chơi làm gì, nhưng sau khi hệ thống tuyên bố hắn học được sơ cấp kỵ thừa thuật, thân thể và đại não hắn có cảm giác rất kỳ diệu, giống như hắn đã cưỡi cự trùng nhiều lần.

Cơ bắp điều chỉnh theo bản năng, dây cương trong tay cũng tựa như biết nên dùng lực thế nào và khi nào thì phát ra loại tín hiệu nào.

Hắn bây giờ mới biết, muốn điều khiển cự trùng thì tương tác với hai cái râu của nó cũng rất quan trọng.

Khi cự trùng duỗi râu về phía ngươi, là nó đang hỏi ý kiến của ngươi.

Ngươi phải dùng tay động chạm có tiết tấu và khảy râu theo phương hướng, để nói cho nó biết phải chạy như thế nào, chạy hướng nào, chạy nhanh hay chậm.

Còn có, khi cưỡi cự trùng, dựa trên chủng loại khác nhau, có một số nơi không thể động chạm. Ví dụ như loại cự trùng hắn đang cưỡi, không được dùng chân đá bụng nó.

Mà lúc nãy hắn lấy cự trùng làm ngựa cưỡi, đã dùng gót chân đá vào bụng nó vài lần. Khó trách nó tức giận…..

Lang Tứ điều khiển cự trùng chậm lại, đến gần Hổ Bất Soái.

“Vị Norman Hosier kia học thật nhanh.”

Hổ Bất Soái: “Hắn bị người đánh vào đầu, quên một ít kiến thức thường thức.”

“Bảo sao ta thấy hắn hơi kỳ lạ.” Lang Tứ giật mình hiểu ra.

“Bây giờ chắc là thân thể hắn đang nhớ lại cách cưỡi cự trùng.”

“Chắc thế, ký ức của thân thể bền hơn ký ức của đại não nhiều. Đằng trước là khu hỗn loạn, chúng ta vòng bên ngoài hay đi xuyên bên trong?” Lang Tứ dò hỏi ý kiến.

Hổ Bất Soái nhìn đằng trước: “Đi xuyên bên trong đi.”

Lang Tứ không hỏi tại sao, trực tiếp nghe lời.

Gia chủ từng nói với họ, trừ ông ấy và phu nhân, Bất Soái thiếu gia là lớn nhất, còn đứng trước cả tiểu thiếu gia và tiểu tiểu thư.

Thương Phi Phàm cuối cùng cũng học được cách cưỡi cự trùng, đuổi theo từ đằng sau.

Thấy hai người giảm tốc, hắn cũng giảm theo.

“Đằng trước là khu hỗn loạn, phải cẩn thận cảnh giác.” Hổ Bất Soái lại gần Thương Phi Phàm dặn dò.

“Khu hỗn loạn?”

Thương Phi Phàm nhanh chóng nhìn thấy khu hỗn loạn.

Đầu tiên, hắn nhìn thấy một bức tường xây bằng đá rất lớn, giữa tường có một cổng lớn hình như là làm bằng xương cốt.

Lúc này, cổng xương mở một nửa, có thể cho phép người, xe và tọa kỵ ra vào.

Cạnh cửa lớn và trên tường đều có người tuần tra.

Thú nhân tuần tra nhìn thấy ba người họ, trong mắt có chút hung phấn, còn xen lẫn đố kỵ và hận thù.

“Chỗ này là?”

“Có người cho rằng, họ cũng là người của Mạc Ước sơn cốc trấn, nhưng bọn ta chưa bao giờ thừa nhận.” Lang Tứ nhìn khu hỗn loạn bằng ánh mắt lạnh lùng, cũng xen lẫn hận thù, và một chút khinh bỉ.

Thương Phi Phàm chờ hắn tiếp tục giải thích.